Tên Đầu Trọc Này Rất Nguy Hiểm

Chương 1084: Giết Thần Tộc

- Ngươi lại nói! Ta sẽ đánh ngươi!
Đông Môn Mộng nắm chặt nắm tay nhỏ, làm sao bị cha dạy dỗ một thoáng, da mặt càng dày hơn trước kia.
- Cho dù hôm nay nàng đánh chết ta, ta cũng muốn nói ra...
- Ngươi ...
Đông Môn Mộng phục, bó tay rồi.
Dạ Minh nghiêm túc nói:
- Mộng Mộng, nhạc phụ tới Thái Kinh.


- Hửm? Cha tới?
- Đúng vậy, gọi ta đến dẫn nàng trở về.
- Ngươi là muốn nói chuyện này?
- Vậy nàng tưởng là chuyện gì?
- Dạ Minh! Ta thấy người lại ngứa đòn rồi! ! !
Nhìn cha cùng mẫu thân lại bắt đầu, nhóm con dâu biểu thị cuối cùng cũng bình thường, thấy cha bị đánh.


. Một lúc sau, Dạ Minh mặt mũi bầm dập ngồi ở bên cạnh, nhưng biểu lộ rất là vui thích, giống như rất hưởng thụ bị đánh vậy.
- Mẫu thân, hiện tại trở về, chỉ sợ không ổn đâu.
Trưởng Tôn Nhị nhẹ nói ra.
Đông Môn Mộng nhẹ gật đầu:


- Đúng vậy... hiện tại trở về không phải nói rõ không để lão đầu tư vào trong mắt sao.
- Gần đây mọi người làm những gì?
Dạ Minh tò mò hỏi.
- Nói ra rất dài dòng, người dẫn cha đến bên này đi, ngược lại Thái Kinh cũng không có việc gì.
- Côn Côn cùng Tần Tần đâu?


Dạ Minh tò mò hỏi.
Đông Môn Mộng nhẹ nói ra:
- Bọn nó đi Thái Kinh nhìn tình huống, nghe nói hiện tại Thần Ma hai tộc đều tới, tình huống rất không ổn định.
- Ài, cũng không biết lão đầu tử đang nghĩ gì, làm lớn như vậy. .. đến lúc đó xảy ra chuyện sẽ không biết giải quyết như thế nào.


Dạ Minh than nhẹ một tiếng, cha làm việc luôn có đạo lý của mình, thế nhưng lần này như thế nào? Thể hiện thực lực Thái Kinh?
- Ai biết ông ấy đang suy nghĩ gì, ngược lại ta không vui.
- Vậy nàng đánh ta a. ..
Đông Môn Mộng trợn mắt liếc Dạ Minh:
- Tên ngốc này!


Bất kể nói thế nào, hiện tại Đông Môn Mộng không thể trở về Thái Kinh, cho nên Dạ Minh chỉ có thể dẫn Đông Môn Trí Bác về huyện Thái Tây, chờ Tiết Khánh Nguyên lại đến Thái Kinh.
Người Tố gia không nhiều, gia


chủ Tố Đan Tâm không có tới, bất quá Tố Thái Hòa tới, làm người đứng thứ hai ở Tố gia, Tố Thái Hòa có thể đại biểu Tố gia.
Hiện tại duy nhất không tới chỉ có Đông U Nạp Lan gia.


Lúc này Dạ Côn có thể nói rất không thoải mái, trong nhà có Chiến Thần, bên ngoài có Ma Thần, hơi không chú ý liền sẽ bị lộ, đến lúc đó sẽ rất khó coi.
- Hình Thiên đại nhân, không biết hôm nay ngài có an bài gì không?


Dạ Côn đi tới trước mặt Hình Thiên tò mò hỏi, cũng không thể xung đột với Thạch Âm lão đại ca được.
Hình Thiên từ tốn nói:
- Ngươi không cần để ý đến ta, muốn làm gì thì làm đi.
Dạ Côn chỉ sợ trên đường gặp được, chẳng phải sẽ rất xấu hổ sao.


- Vậy được, Hình Thiện đại nhân có yêu cầu gì, có thể nói với đệ đệ ta.
Hiện tại Dạ Côn cũng chỉ có thể nhờ đệ đệ, ít nhất Hình Thiên rời đi, đệ đệ sẽ thông báo cho mình.
Hình Thiên yên lặng nhẹ gật đầu.


Dạ Côn rời khỏi biệt viện, bảo đệ đệ lưu ý, mình phải đi tìm Thạch Âm.
Dựa theo vị trí Thạch Âm cho, Dạ Côn rất nhanh đã đến trước hoa lâu, Thạch Âm lão đại ca thật biết chơi, đặc sắc Thái Kinh đều được ưu
tiên.


Nhìn đám người xung quanh, Dạ Côn cảm thấy có mấy ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm...
- Nhìn gì đấy, đại ca ca.


Đột nhiên một âm thanh khiến Dạ Côn lấy lại tinh thần, chỉ thấy tiểu cô nương hôm qua xuất hiện ở bên cạnh, một cô nương đi theo phía sau, hôm qua không phải là một lão giả à? Đổi người rồi?
Dạ Côn cười nói:
- Là ngươi à, sao lại ra ngoài sớm như thế?


- Đại ca ca, không phải người nói sẽ bồi ta chơi sao? Ta đều không ngủ nướng, ra ngoài ngẫu nhiên gặp đại ca ca.
La Sát ngọt ngào cười nói.
Dạ Côn im lặng, ra ngoài ngẫu nhiên gặp đại ca ca... ngẫu nhiên gặp thật đúng là thần kỳ, không phải cố ý theo dõi mình đấy chứ.


Bỗng nhiên Dạ Côn cảm thấy vị tiểu cô nương trước mắt không tầm thường, tựa hồ dưới vẻ bề ngoài, ẩn giấu một trái tim không muốn
người khác biết.
- Đại ca ca, ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Ta còn nhỏ...
Dạ Côn: .....


Người xung quanh đều quăng tới ánh mắt khác thường, phảng phất đang nói, tên người Cổ U này, hài tử nhỏ như vậy cũng không buông tha, phát rồ! ! !
- Tiểu cô nương, hẳn rất đói bụng phải không.
Dạ Côn tranh thủ thời gian nói sang chuyện khác.
- Ừm, vẫn chưa kịp ăn đây.


- Tiểu nhi, cho mấy cái bánh bao, còn có bát cháo.
- Có ngay.
La Sát nhấc tay cười nói:
- Ta muốn mười cái bánh bao lớn, còn muốn dưa chua -
Nhìn bụng nhỏ của La Sát, cái bụng của đứa nhỏ này, sao có thể chứa nhiều như vậy chứ? Ngươi nói có kỳ quái hay không.
- Lão đệ, tới rồi à...


Vào lúc này, Thạch Âm từ trong hoa lâu đi ra, tùy tiện đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống.
La Sát hơi khẽ cau mày, bĩu môi, giống như rất không vui.
- Lão ca, vất vả một đêm, chắc mệt rồi phải không, ăn chút bánh bao bổ sung thể lực.
- Vẫn là lão đệ nghĩ chu toàn, bánh bao không tệ, rất ngon.


Thạch Âm ăn một miếng bánh bao, rất là hào sảng, mà La Sát một mặt u oán nhìn Thạch Âm, phảng phất đang nói ngươi là người thứ
ba.
Lúc này Thạch Âm cũng cảm giác được oán khí của La Sát, nhẹ nói ra:
- Lão đệ, khẩu vị của ngươi rất đặc biệt nha.


Khóe miệng Dạ Côn giật một cái, nói rõ lí do:
- Nàng là bằng hữu.
- Bằng hữu nhỏ như vậy? Hay là giới thiệu cho lão ca mấy người đi?
Côn đều muốn trợn trắng mắt.
- Đại ca ca, tướng ăn của y xấu quá, lược lược lược...
La Sát hướng phía Thạch Âm làm mặt quỷ, vẫn không quên trào phúng.


Thạch Âm chững chạc đàng hoàng nói ra:
- Tiểu cô nương, ngươi đừng dối lòng, người nào xấu, tướng mạo anh tuấn như thế, thiên hạ cũng chỉ có mình ta.
- Đại ca ca soái hơn người, hừ...
La Sát phát ra âm mũi nồng hậu dày đặc, rất là đáng yêu.


Dạ Côn cảm thấy tiểu hài tử mới có thể nói thật, mình quả thật rất soái nha.
Thạch Âm hừ một tiếng:
- Không chấp nhặt với tiểu hài tử, lão đệ, chúng ta đi đi.
- Tiểu cô nương, hôm nào lại chơi cùng ngươi nhé.
- Không muốn.
La Sát chu miệng, một bộ không bồi, ta liền khóc.
- Hai ngày.


La Sát thu hồi nước mắt, nhưng vẫn giữ lại tư thế muốn khóc.
- Được rồi, ba ngày.
- Được, ba ngày nha.
La Sát lập tức trở mặt, mặt mày hớn hở.
Thạch Âm quay đầu nói ra:
- Nữ nhân, mặc kệ tuổi tác bao lớn, thói quen gạt người mãi mãi vẫn không thay đổi.
Dạ Côn cảm thấy lời này không sai.


Nhìn Dạ Côn cùng Thạch Âm rời đi, La Sát khẽ cười nói:
- Độc Phượng, sự tình càng ngày càng thú vị.
- Đúng vậy, tiểu thư.
Độc Phượng cung kính nói ra.
- Thật hy vọng Bạch Lang nhanh trở về... hẳn là sẽ có trò hay để xem.


La Sát vui thích ăn bánh bao, ngay cả Ma Thần cũng tới, xem ra đúng là muốn kiếm chuyện.
Đi đến trên đường phố, Dạ Côn tò mò hỏi:
- Lão đại ca, hôm nay có chuyện quan trọng gì sao?
- Có, tìm Thần tộc, giết cmn hai tên.
Dạ Côn: .....
- Lão đại ca, còn không biết Thần tộc Có tới hay không, đi nơi nào tìm?


Dạ Côn nghiêm túc nói ra.