Tẩy Oan Tập Lục 《Sai Gả Tàn Nhan Hệ Liệt》

Chương 93: Một thi hai mệnh

Cố Vân mặt vô biểu tình, vẻ mặt uể oải hướng nàng đi đến, Trác Tình tiến lên nghênh đón,cười nói:”Ngươi cuối cùng cũng đã về.” Hôm nay là sáng sớm ngày thứ chín, Vân xuất hiện ở trong dự liệu của nàng, nhìn ánh mắt lãnh liệt cùng vẻ mặt băng lãnh của nàng, Trác Tình đoán rằng Vân mấy ngày nay nhất định cũng không có hảo hảo ngủ một giấc, trạng thái thân thể của nàng thực sự khác hẳn với thường nhân, người bình thường càng là mệt mỏi tinh thần lại càng là tan rã vô lực, nàng lại càng sắc bén nhạy cảm, cũng không biết là cái gì cấu tạo!

Túc Lăng cư nhiên cũng trở về, như thế ngoài dự liệu của nàng, Trác Tình giương mắt nhìn lại,nhịn không được ho nhẹ một tiếng che giấu ý cười :“Túc tướng quân? Ngươi….. có khỏe không ?”Túc Lăng phỏng chừng cũng là mấy ngày mấy đêm không ngủ, dáng vẻ của hắn so với Cố Vân chật vật hơn nhiều,quần áo màu đen nhiều nếp nhăn, ánh mắt sâu thẳm lúc này tràn đầy tơ máu, mấy ngày chạy như điên, khiến sợi tóc lộn xộn càng thêm mất trật tự buộc ở sau người, ngũ quan vốn lãnh ngạnh lúc này thoạt nhìn tựa như một khối thạch điêu màu đồng cổ, so với lúc mới gặp hắn kiệt ngạo không kiềm chế được, lúc này Túc Lăng toàn thân tỏa ra hàn khí đủ đông chết người.

Túc Lăng băng mâu quét qua nàng, không có trả lời, Trác Tình đã sớm đoán được, cũng lơ đểnh.

“Vụ án gì? Tình huống hiện tại ra sao?” Cố Vân thanh âm ám ách khiến Trác Tình hơi nhíu mày, này dọc đường đi, nàng nhất định mệt muốn chết rồi, xốc lên màn xe, Trác Tình thấp giọng nói:”Chúng ta đang muốn đi đến hiện trường vụ án, lên xe ngựa vừa đi vừa nói.”

“Được.” Cố Vân lưu loát nhảy lên xe ngựa, Trác Tình cũng theo đi vào, từ đầu tới cuối Cố Vân ngay cả liếc mắt cũng không nhìn Túc Lăng một cái, giống như bọn họ căn bản không quen biết.

Túc Lăng sắc mặt càng phát ra băng lãnh, Trình Hàng dường như cũng tỉnh ngộ, ở một bên cười ngây ngốc nói :”Túc tướng quân, không ngờ ngài cũng quay về kinh, ta vẫn kính ngưỡng uy danh Túc tướng quân, hơn nữa…..”

Hắn nói còn chưa xong, Túc Lăng đã xoay người lên ngựa, đuổi theo phương hướng xe ngựa rời đi, Trình Hàng xấu hổ đứng tại chỗ, Lâu Tịch Nhan tiến lên vỗ nhẹ bờ vai hắn cười nói :”Đi thôi, Túc tướng quân có thể quá mệt mỏi đi..”

“Cũng đúng.” Túc tướng quân bộ dạng thoạt nhìn xác thực mệt chết đi, Trình Hàng hiếu kỳ hỏi :”Lâu tướng, vị cô nương kia là ?”

Lâu Tịch Nhan sải bước đến hắc mã Thanh Mạt lưu lại cười nói :”Là người các ngươi dùng bồ câu đưa tin muốn cầu giúp đỡ.” Nhìn bóng đen theo sát xe ngựa, Lâu Tịch Nhan tựa tiếu phi tiếu khẽ dương khóe môi, Túc tướng quân “Chứng ghét nữ nhân” tựa hồ có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp, nữ tử Thanh gia, quả nhiên mỗi người đều không giống người thường a~

“Thanh Mạt?!” Trình Hàng rốt cục nghĩ đến còn có một nhân vật như vậy, thế nhưng tính toán thời gian, hôm nay mới sáng sớm ngày thứ chín mà thôi a, bọn họ là thế nào trở về …..

……………. …………………. ……………………..


Ngô phủ

Trình Hàng thở hổn hển chạy ào vào khuê phòng Ngô tiểu thư , vội la lên :”Đại nhân, Lâu tướng cùng Phu nhân đã thỉnh tới rồi, còn có cái kia…tiểu thư Thanh Mạt cùng Túc tướng quân cũng đã trở về.” Hắn cấp bách chạy về , cuối cùng cũng vượt qua bọn họ, này hai vị tiểu thư tốc độ đúng là nhanh a!

Đan Ngự Lam lạnh lùng nhìn hắn một cái, tiểu tử Trình Hàng này là chuyện gì xẩy ra, ngày hôm nay hấp tấp vội vàng như vậy.

Còn chưa kịp thuyết hắn, thân ảnh Lâu Tịch Nhan cùng Trác Tình đã xuất hiện ở cửa, Đan Ngự Lam ôm quyền :”Lâu tướng, phu nhân.”

Còn chưa vào cửa, mùi máu tươi nồng nặc đã tràn ngập trong không khí, Trác Tình chỉ là khẽ gật đầu xem như đáp lại, sau đó trầm giọng hỏi :”Người chết ở đâu?”

“Còn đang trên giường.”Hắn không nghĩ tới bọn họ tới nhanh như vậy, bọn họ cũng vừa mới đến không lâu.

Trác Tình gật đầu, nhanh chóng tiến vào nội thất.

“Đan đại nhân.” Một đạo khàn khàn giọng nữ ở phía sau Lâu Tịch Nhan vang lên.

Lâu Tịch Nhan hơi nghiêng người, Đan Ngự Lam trong mắt xẹt qua một tia khác thường, hôm nay mới ngày thứ chín mà thôi, nàng quả nhiên xuất hiện như Thanh Linh nói ….này nữ tử quả nhiên làm cho người ta kinh ngạc, che xuống tia khác thường trong mắt, Đan Ngự Lam hơi ôm quyền nói :”Thanh tiểu thư, khiến ngươi gấp gáp như vậy trở về , thực sự là xin lỗi.”

Khẽ xua tay, Cố Vân cũng không có cùng hắn khách khí đối đáp ,lạnh giọng nói :”Đan đại nhân không cần khách khí, tình huống cơ bản ta đã biết, ta trước nhìn hiện trường hung án, tình huống cụ thể đợi thảo luận sau.”

Nói xong nhấc chân bước vào trong phòng, nhưng nàng cũng không có vội vàng tiến vào nội thất, mà là ở ngoài bình phong giữa phòng nhìn xung quanh, cũng không biết nàng đang nhìn cái gì.

Lâu Tịch Nhan đứng yên ở cạnh cửa cũng không đi vào, bên cạnh hắn là Túc Lăng vẫn im lặng, Đan Ngự Lam hơi nhíu mày:”Túc tướng quân không phải là đang tiêu diệt loạn tặc sao?” Hôm nay sao lại náo nhiệt như vậy?

“Tiêu diệt xong.” Ném ra mấy từ đủ để đông chết người, Túc Lăng một đôi con ngươi lạnh lùng nhìn chằm chằm nữ nhân ở giữa phòng, không, nàng căn bản không phải nữ nhân!! Mấy ngày nay, hắn thiếu chút nữa theo không kịp nàng, nào có nữ nhân như vậy?!

Tiêu diệt xong? ! Đan Ngự Lam sửng sốt, tiêu diệt xong hắn không trở về cung phục mệnh, đến đây làm gì?!

Túc Lăng vẻ mặt âm trầm, Lâu Tịch Nhan ánh mắt tràn đầy hứng thú, hắn tự nhiên sẽ không ngốc đi truy vấn. Đan Ngự Lam xoay người đi vào trong phòng, Cố Vân nửa ngồi xổm cạnh cửa, ngón tay nhẹ nhàng lần mò thanh gỗ chốt cửa đã bị gãy thành hai, thấp giọng hỏi :”Ai là người đầu tiên phát hiện thi thể ?”

“Ngô Nhứ tiểu thư thiếp thân nha hoàn, Phỉ nhi.”Thế nhưng kỳ quái là nàng cùng với các thị nữ của những người chết khác là bất đồng, nàng tối hôm qua cũng không có hầu hạ ở trong phòng, mà là sáng sớm tới gọi tiểu thư rời giường, kêu thật lâu mà không được, chỉ có tìm người phá cửa mới phát hiện người chết.

Buông chốt cửa, Cố Vân hỏi :”Nàng ở đâu?”

“Sợ ngất đi rồi, bây giờ còn chưa tỉnh.” Như vậy rất bình thường, trong nội thất hầu như tất cả đều là huyết, người chết tình trạng quỷ dị, không nói chi nữ tử chính là nam tử nhìn thấy cũng có rất nhiều người chịu không nổi.

Cố Vân ánh mắt bỗng nhiên ở chén trà trên bàn gỗ dừng lại, đi lên trước, Cố Vân cầm lấy một cái chén trà khẽ ngửi, tay khác lại mở ấm trà, lắc lắc chất lỏng bên trong, trong mắt xẹt qua một tia sáng lạnh.

Trình Hàng đứng ở một bên không hiểu hỏi:”Nước trà có vấn đề gì sao? Ta vừa xem qua, không có vấn đề .” Trong phòng phóng một bình trà không có gì khả nghi đi.

Cố Vân im lặng không lên tiếng, chỉ là đưa cho hắn hai cái chén không, Trình Hàng nhận lấy , nhìn nàng một cái, nghi hoặc cầm lấy chén khẽ ngửi, sau khi ngửi qua, Trình Hàng phút chốc hai mắt trợn tròn, lần nữa cầm cái chén khác cẩn thận ngửi. Một lúc sau, Trình Hàng kinh ngạc mở to mắt nhìn Cố Vân, nàng nàng nàng nàng làm sao thấy cái chén bình thường này có vấn đề? Hơn nữa nhiều chén như vậy, nàng sao biết này hai cái chén có vấn đề ?!!!

Trình Hàng đem hai cái chén cẩn thận để vào trong túi( bao), lập tức lại đi theo phía sau Cố Vân.

Nội thất

Lữ Tấn nhìn chằm chằm nam tử trước giường lật trở người chết, lạnh giọng hỏi :”Ngươi là ai?”

Ngô đại nhân thân là quan viên hình bộ, tự nhiên cũng biết đạo lý hiện trường vụ án không cho ngoại nhân tiến vào phá hỏng, ngoại trừ người của đề hình phủ, toàn bộ trong phòng cũng chỉ có Ngô đại nhân đang ở bên ngoài bị kích động đến không thể động đậy mà thôi, người này là ai?

Nam tử quay đầu lại, thoáng chắp tay trả lời :”Tiểu nhân Giang Hân, ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi) hình bộ , là Ngô đại nhân gọi tiểu nhân tới.”

Thì ra là ngỗ tác, hướng hắn phất tay, nam tử gật đầu, hiểu rõ thối lui đến một bên.

Lúc Trác Tình tiến vào nội thất, vừa lúc thấy Lữ Tấn đang khám nghiệm tử thi, cũng không tiến lên làm phiền hắn, Trác Tình nửa ngồi xổm thân thể, kiểm tra một chút máu còn chưa kịp đọng lại, nội thất cũng không lớn, người chết xuất huyết lượng lớn, dọc theo mép giường đến bình phong, nơi nơi đều là vết máu, người chết vẫn như cũ toàn bộ trần trụi , nội thất rất chỉnh tề, không có vết tích giãy dụa đánh nhau.

Trác Tình bỗng nhiên xuất hiện còn đụng vào vết máu, điều này làm cho Giang Hân đứng bên cạnh cả kinh khẽ hô :”Ngươi làm gì?”

Lữ Tấn quay đầu lại, thấy rõ người phía sau, vội ôm quyền cung kính gọi :”Phu nhân.”

Trác Tình đứng dậy, trầm giọng nói :”Tình huống thế nào?”


Lữ Tấn không dám có chút qua loa, lập tức đem tình huống mới phát hiện trả lời :”Người chết chết vào giờ sửu(1-3h sáng) và giờ dần(3-5h sáng) hôm nay, thân thể đồng dạng không có vết thương khác, chỗ ngực chỉ có một đao, trái tim cũng bị hái đi, thế nhưng mặt không có biểu tình kinh sợ.”

Trác Tình đến bên cạnh hắn, nhìn thoáng qua nữ thi trên giường, người chết da hơi nhăn phiếm bạch, không chút máu mà chết, nhưng biểu tình trên mặt nàng, xác thực rất bình tĩnh, giống như là đang ngủ giống nhau.

Giang Hân kinh ngạc nhìn chằm chằm sắc mặt bình tĩnh lật xem thi thể của Trác Tình, nữ tử này là ai a? Đối mặt nữ thi kinh khủng như thế, cư nhiên còn trấn định như vậy, Lữ Tấn gọi nàng phu nhân, có phải là người nhà Đan đại nhân hay không?!

Sau khi Trác Tình tỉ mỉ kiểm tra, lúc tay xoa nhẹ trên bụng người chết liền dừng lại, khẽ ấn, Trác Tình ánh mắt tối sầm lại, bỗng nhiên lớn tiếng hỏi :”Ngô đại nhân, lệnh thiên kim đã kết hôn?”

Giọng nữ lành lạnh từ bên trong truyền đến, Ngô Chí Cương gần như bị đả kích thật vất vả hồi phục lại tinh thần, thật lâu mới trả lời :”Không có, nữ nhi cùng tam nhi tử lễ bộ Võ thượng thư là chỉ phúc vi hôn, hôn kỳ là ở ba tháng sau, chúng ta hai nhà đều đang chuẩn bị hôn lễ, ai biết, lại gặp phải chuyện như vậy…..”

Hắn làm sao cũng thật không ngờ, loại chuyện này lại phát sinh trên người nữ nhi hắn!!

Đi tới cuối giường, Trác Tình muốn đem hai chân nữ tử tách ra, thế nhưng bởi vì thi thể đã cứng ngắc, nàng chỉ có thể đối Lữ Tấn bên cạnh nói :”Giúp ta đem chân nàng giơ lên một chút.”

Lữ Tấn xấu hổ gật đầu, hắn cũng không phải không có nghiệm qua nơi riêng tư của nữ tử, chỉ là lần đầu tiên cùng một nữ tử cũng nhau nghiệm, hơi cúi đầu, Lữ Tấn đem chân người chết nhẹ nhàng nâng lên.

Khó khăn kiểm tra một lúc, Trác Tình lớn giọng hỏi :”Nhứ Nhi tiểu thư có tình nhân khác hay không?”

Mới nói xong, bên ngoài một mảnh yên tĩnh, tiếp theo tiếng rít gào của Ngô Chí Cương từ ngoài bình phong vang lên :”Ngươi nói bậy cái gì!! Nữ nhi nhà ta tuy rằng đã qua đời, ngươi cũng không thể nghi ngờ trong sạch của nàng!”

Trác Tình sắc mặt như thường, bất vi sở động, chỉ lạnh lùng trả lời :”Nàng mang thai, hơn nữa không sai biệt lắm đã bốn tháng.”

“Cái gì?!”