Tẩy Oan Tập Lục 《Sai Gả Tàn Nhan Hệ Liệt》

Chương 79: Trích tâm* (thượng)

(*lấy tim )

Đi theo Cố Vân , hai người cùng đi vào tướng quân phủ, lúc vào cửa , hai hàng binh sĩ đều đem trường mâu đang hướng về phía trước thu về dựng ở bên người, trang nghiêm cung kính hô:”Phu nhân.”

Trác Tình thiếu chút nữa ngã sấp xuống, tà liếc nữ nhân bên cạnh còn giả vờ không nghe thấy, cười nói:”Phu nhân?” Nàng vốn còn lo lắng tình cảnh Vân ở tướng quân phủ, hóa ra nàng là buồn lo vô cớ, người ta thân phận cũng không thấp a, có thể khiến thủ vệ đều gọi nàng phu nhân! Chính là ý của Túc Lăng? Nàng bỏ lỡ trò gì sao?!

Cố Vân ho khan hai tiếng, qua loa trả lời :”Tướng quân phủ không có nữ nhân không phải ngươi không biết, bọn họ gọi mò.”

Gọi mò ?! Lời này ý tứ là nói tướng quân phủ không có nữ nhân, cho nên là một nữ nhân chính là phu nhân?Thì ra phu nhân tướng quân phủ tốt làm như vậy! Trác Tình phiên một cái ánh mắt khinh thường, nàng cho rằng mình thay đổi một cái thân thể chỉ số thông minh sẽ cùng ngực tỉ lệ nghịch sao?!

Trác Tình đem biểu hiện cười nhạt diễn vô cùng thuần thục, Cố Vân tiếp tục làm bộ nhìn không thấy, Trác Tình cũng không lại truy vấn nàng, dù sao đi vào trong phủ liền biết không thể tùy tiện gọi .

“Bắt đầu đi.” Hai người đứng ở vị trí cửa chính, xuất ra tờ giấy, quay mặt theo phương hướng như trên tờ giấy, một đường đi qua, mới đi qua vài chỗ rẽ, hai người tựa hồ đều càng có lòng tin, bởi vì cho tới bây giờ, phương hướng theo như mặt trên tờ giấy cư nhiên đều có, phía trước giống như có một cái giao lộ, chỉ có một đường là quẹo phải, kết quả trên giấy viết cư nhiên là bên phải, phương hướng lần này các nàng tìm có lẽ là đúng .

Lại một đội binh lính tuần tra đối diện đi tới thấy Cố Vân lập tức cung kính gọi :”Phu nhân.”

Cố Vân chỉ là khẽ gật đầu xem như đáp lại.

Đây là đội thứ mấy ? Dùng sức vỗ một chút Cố Vân bả vai, Trác Tình trêu tức cười nói :”Ngươi ở đây hỗn( trộn lẫn~ sống) cũng không tệ lắm đi!” Trác Tình cũng phải bội phục, tướng quân phủ canh phòng thật đúng là nghiêm ngặt, nàng lại chưa từng thấy qua tướng phủ có người tuần tra như vậy.

Cố Vân phối hợp lắc lắc quả đấm, cười nói :”Là hỗn cũng không sai, chỗ dùng võ lực nói chuyện ta tướng đối dễ thích ứng.”

Trác Tình vẻ mặt hiểu rõ :”Thì ra là thế….”Thế nhưng nhìn vóc người nhỏ xinh của nàng, cánh tay so củi còn nhỏ hơn, tưởng tượng nàng cùng một đám nam nhân trâu bò đánh nhau, Trác Tình nhịn không được lại cười ha hả :”Lão thiên gia này vui đùa thật sự là tốt!”

Cố Vân chịu không nổi đi nhanh vài bước, quyết định không cùng cái này nữ nhân bị tình yêu ăn mòn chỉ số thông minh đi cùng một chỗ.

Hai người rẽ đông rẽ tây, đi đã lâu vẫn đang ở trong tướng quân phủ, Trác Tình than thở:”Tướng quân phủ còn rất lớn !” Chính là không rõ, tướng quân phủ vì sao muốn xây dựng như thế khúc chiết (quanh co), người lần đầu tiên đi vào nói không chừng còn có thể lạc đường, này là vì đề cao hệ số an toàn sao?!

“Ừ.” Cúi đầu thoáng nhìn phương hướng kế tiếp Cố Vân giữa đôi lông mày nhíu lại nói rằng :”Dựa theo phương hướng này đi phía trước hẳn là sân luyện công.”

Đây là vẻ mặt gì, Trác Tình hiếu kỳ cười hỏi :”Kia là địa phương nào? Khiến mặt ngươi đều nhăn cùng một chỗ?”

Cố Vân nhún nhún vai, lấp lửng trả lời :”Tới rồi chính ngươi nhìn.”

Lúc rẽ trái, là một cánh cửa nhỏ, đẩy cửa ra vừa nhìn , trước mắt rộng lớn sáng sủa, chỉ là trước mắt một màn vẫn khiến Trác Tình không tự giác mở to mắt, nàng rốt cục biết vừa rồi sắc mặt Vân vì sao kỳ lạ như thế .

“Trời …..Này cũng quá…Hương diễm nóng bỏng đi….”

Cách đó không xa, là một mảnh đất trống, khoảng chừng bốn đến năm bãi đất như vậy, mặt trên rậm rạp nhưng thập phần chỉnh tề đứng ít nhất cũng phải hơn hai nghìn người đi, trọng điểm không phải cái này, trọng điểm là bọn họ đều không có mặc áo, từ xa nhìn lại một mảng trắng bóc, không đúng, quanh năm bị mặt trời quay hẳn là màu đồng cổ đi.

Nàng cũng không phải là chưa thấy qua lỏa nam, này cảnh tượng giống như trước mắt như thế chấn động nàng thật đúng là chưa từng thấy qua, chỉ là mặt trời nóng như vậy, bọn họ phơi nắng như vậy không khó chịu sao?!

Không hiểu nhìn về phía Cố Vân bên cạnh tựa hồ đã sớm thành thói quen, Trác Tình hỏi :”Bọn họ đây là luyện binh? Vì sao không đi quân doanh luyện?” Có ai lại ở nhà luyện binh!

“Những người này đều là tinh binh của Túc tướng quân, sân luyện công là Túc Lăng làm ra bí mật huấn luyện quân tiên phong cùng nơi nghiên cứu trận pháp. Binh sĩ diễn luyện thành công mới có thể bắt đầu đưa vào quân doanh thao luyện.” Ngay từ đầu nàng cũng không hiểu , sau lại nghe Túc Vũ giải thích mới hiểu được dụng ý của Túc Lăng.

Trác Tình hiểu rõ gật đầu :”Thảo nào tướng quân phủ không có nữ nhân . Túc Lăng tuổi trẻ như thế mà đã trở thành Trấn quốc tướng quân , quả nhiên có năng lực.” Nhóm đại nam nhân này không có việc gì ở trong phủ lắc lư,vẫn là không có nữ nhân tương đối tốt!

“Ngươi rất thưởng thức bộ dạng hắn?” Nàng rốt cuộc gặp qua Túc Lăng mấy lần liền đối hắn thừa nhận , nàng sao lại không có phát hiện khối băng nam kia có chỗ tốt nào?!

Trác Tình tự nhiên trả lời :”Ta thừa nhận đối hắn ấn tượng không sai, hơn nữa ta nghĩ hắn cùng ngươi rất xứng đôi, ngươi không ngại suy xét chút ,ngươi khẳng định sẽ không làm thiếp người ta đi, nam nhân ưu tú giống như thế lại còn không có lão bà cũng không nhiều.”

Lại nữa rồi ! Cố Vân hừ lạnh :”Ta trước đây không có phát hiện ngươi bà tám như thế,hơn nữa có xu hướng càng ngày càng nặng”!


Hai tay hoàn trước ngực, Trác Tình không hề gì cười nói :”Không có cách nào, ta đã sắp trở thành phụ nữ có chồng, sau này sẽ biến thành cái dạng gì, ta càng thêm không dám cam đoan.”

Nàng điên rồi mới cùng Trác Tình thảo luận cái vấn đề không có dinh dưỡng này! Cúi đầu nhìn bản đồ trong tay, Cố Vân trực tiếp chuyển hướng câu chuyện :”Vào đi thôi, nếu như không có đi sai địa phương, thứ chúng ta muốn tìm hẳn là ở bên trong.”

Trác Tình híp mắt nhìn lại, chỉ thấy một nam nhân cao lớn vừa hướng trên người mặc y phục vừa hướng các nàng chạy tới, tốc độ rất nhanh, một lúc sau, Trác Tình rốt cục thấy rõ người đến là ai, cười nhẹ nói :”Nghĩ không ra kia con gà con tướng quân vóc người thật không sai!”Cơ thể to lớn, da ngâm đen, khá đẹp mắt.

Cố Vân ngẩng đầu, Túc Vũ đã chạy đến trước mặt các nàng, mở miệng chính là một trận thét lên :”Các ngươi sao tới đây!! Sân luyện công không được cho nữ tử ra vào, các ngươi mau đi ra!!”

Qủa thật là nói thừa, nàng cũng không biết đã tới bao nhiêu lần ! Cố Vân buồn bực trả lời :” Ngươi cho là ai yêu thích nhìn ngươi, ta muốn vào tìm một thứ.”

Vươn tay ngăn các nàng lại, Túc Vũ vội la lên :”Tìm cái gì, ta giúp ngươi tìm.” Ngày hôm nay chính là huấn luyện chịu nhiệt, bên trong nam nhân nhưng đều không mặc quần áo, các nàng hai cô nương gia tiến vào làm gì!!

Vấn đề Túc Vũ lo lắng, ở trong nhận thức của Cố Vân và Trác Tình thật không thành vấn đề. Hắn chết cũng không chịu nhường, Cố Vân có chút không kiên nhẫn :”Ngươi không biết, tránh ra, nếu không ta động thủ!”

Vốn bị mặt trời phơi nắng đã có chút nóng nảy, Túc Vũ cũng nhịn không được quát :”Động thủ liền động thủ, ai sợ ai!”

Nàng không nên luôn cho rằng mình rất lợi hại, nếu không nhìn nàng là một nữ tử, hắn đã sớm đối nàng không khách khí, đang lúc nói chuyện, hai người thật đúng là động thủ.

Túc Vũ một quyền thẳng đánh tới, Cố Vân linh hoạt hơi nghiêng người dễ dàng tránh thoát, Túc Vũ thân hình cao lớn, Cố Vân cũng không chủ động tiếp nhận quyền cước của hắn, vẫn linh hoạt né tránh, Cố Vân chọn dùng chính là cận thân phòng ngự, Túc Vũ mỗi một quyền đánh xuống đều đem hết toàn lực, chỉ chốc lát , tốc độ ra quyền ngày càng chậm lại, Cố Vân nhân cô hội này đưa tay bắt lấy cổ tay hắn, một quyền đánh trúng ngực hắn, Túc Vũ ăn đau lảo đảo lùi về sau vài bước, càng không cam lòng, một cái vọt mạnh, Túc Vũ hướng Cố Vân sử xuất tuyệt chiêu của hắn’ Lạc vân quyền’.

Này bộ quyền pháp biến hóa cực nhanh, và mỗi một quyền lực đạo cũng rất mạnh, Cố Vân lập tức lùi về sau, muốn lắc mình né tránh, khóe mắt lại thấy Trác Tình đứng ở phía sau nàng cách đó không xa, ánh mắt chợt lóe, nếu như Túc Vũ không kịp thu tay lại Tình tuyệt đối chịu không nổi này một quyền.

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, Cố Vân chỉ có cách đỡ lấy một quyền này, đang muốn xuất thủ, một cánh tay dài bỗng nhiên tham gia, tách ra Túc Vũ, thanh âm hơi giận thình lình vang lên :”Tam đệ, ngươi nháo đủ chưa.”

“Ta……” Tay bị xiết chặt, Túc Vũ trong lòng mặc dù buồn bực như trước nhưng vừa rồi hắn xác thực có chút không khống chế được, trừng Cố Vân một cái, hắn ngượng ngùng buông tay.

Nam tử xoay người, hướng Cố Vân lễ phép cười nói :”Tẩu tử ngươi muốn tìm cái gì?”

Trác Tình ánh mắt sáng ngời, người này lớn lên …nói thế nào nhỉ? Tuấn tú là không cần phải nói, Túc gia lớn lên cũng không sai, hắn làm cho người ta có cảm giác nhã nhặn!Đúng , nhã nhặn, một cỗ nồng đậm phong độ của người trí thức, trên trán hắn cũng có một tầng mồ hôi, thế nhưng còn hơn Túc Vũ, hắn vẫn cứ nhiều hơn một phần khí chất nhẹ nhàng thoải mái.

Thấy hắn Cố Vân ngữ khí hiển nhiên tốt một chút, trả lời :”Bây giờ còn không thể nói, ta đang tìm đầu mối quan trọng của một vụ án, rất có thể ở bên trong sân luyện công.”

Nam tử khẽ cười trả lời :”Được rồi, ngài chờ.”

Nói xong nam tử đi xuống sân luyện công lớn tiếng nói :”Ngày hôm nay liền luyện đến đây thôi, giải tán.”

Mấy nghìn người đồng thanh trả lời :“Rõ.”

Thanh âm lớn đến nỗi khiến Trác Tình nhịn không được lùi về sau một bước, sau đó mấy nghìn người nhanh chóng tập hợp đội, hướng bốn phương hướng chạy bộ rời đi, chỉ chốc lát sau, sân luyện công vốn tất cả đều là người bây giờ đã trống không. Trác Tình thầm than, quả nhiên là tinh binh, quân kỷ nghiêm minh, nàng hôm nay rốt cuộc kiến thức. Nhịn không được tới gần Cố Vân, Trác Tình thấp giọng hỏi:”Hắn là ai vậy?”

Cố Vân ngược lại không có hạ giọng, tự nhiên trả lời :”Tướng quân phủ nhị công tử, Túc Nhậm.”

“Người này có vẻ so với con gà con tướng quân khó đối phó hơn.” Một bộ diện mạo thư sinh, bộ dạng này ở trong quân uy vọng nhưng cũng không thấp, loại người càng nội liễm càng là vô hại lại càng là khó chơi.

Cố Vân liếc nàng một cái trả lời :”Thật sự là hảo nhãn lực.” Kia không phải là lời thừa sao!

Túc Nhậm hướng các nàng đi tới nói :”Tẩu tử mời.”

Dù sao hắn đều đã bảo người rời đi, các nàng liền hảo hảo tìm đi, hy vọng lần này sẽ không thất vọng.

Cầm tờ giấy, dựa theo phương hướng cùng khoảng cách trên giấy, bọn họ từ bên trái sân luyện công đi tới bên phải, lại từ bên phải đi tới phía đằng sau, Túc Vũ vẫn theo sau các nàng muốn nhìn một chút các nàng muốn tìm cái gì, thế nhưng đã đi một vòng lại một vòng rốt cục chịu không nổi hỏi :”Đi qua đi lại làm gì a!? Lại đi tiếp chính là núi.”

Cuối cùng còn có mấy cái chỉ thị, Cố Vân cùng Trác Tình liếc mắt nhìn nhau, hai người vẫn là quyết định đi tới phía sau nhìn một cái.

Đoàn người đi qua sân luyện công, đi vào một rừng cây, lại đi một hồi lâu rốt cục ở trước một cây đại thụ dừng lại.

Trác Tình xoa xoa mồ hôi trên mặt, hổn hển nói :”Hẳn là ở đây.” Thảo nào Dương Lục muốn viết cái này, nhiều cây như vậy, thực sự không tốt tìm, bất quá hắn vì sao muốn quẹo trái quẹo phải khiến các nàng tìm lâu như vậy!!

Trác Tình chống thân cây nghỉ ngơi, Cố Vân ngồi xổm xuống, nhìn cả buổi cũng không thấy có gì khác thường, phỏng chừng Dương Lục chôn thứ này đã khá lâu rồi, từ trên mặt đất nhặt mấy khối đá , phân biệt vứt cho hai nam nhân bên cạnh, không cần nàng nói, bọn họ cũng có thể biết đi.

Hai người liếc nhìn nhau, nhận mệnh ngồi xổm xuống, hướng xung quanh cây này đào lên.

Trác Tình bật cười, phỏng chừng cũng chỉ có Vân dám bảo hai đại tướng quân tiếng tăm lừng lẫy giúp nàng ngồi chổm hổm trên mặt đất đào đông đào tây đi.

Một lúc sau, Túc Vũ trước có phát hiện kêu lên :”Thật sự có cái gì.”

Mấy người vây lại, ở trong một cái lỗ không đến một thước, chôn một hộp gỗ, bề ngoài bị bùn đất cùng hơi nước ăn mòn, đã có chút hư thối, hộp gỗ không có khóa lại, Cố Vân nhẹ nhàng cầm lấy hộp gỗ mở ra bên trong hé ra một tờ giấy đã ố vàng, sẽ không lại là một thứ đồ gì khó hiểu đi.

Mở tờ giấy ra, mấy người đều sáp lại , nhìn nội dung trên tờ giấy, mấy người im lặng một lúc lâu, cuối cùng Cố Vân cẩn thận đem tờ giấy gấp lại, thở dài :”Thỉnh Đan Ngự Lam đến phủ một chuyến đi, chuyện này hắn đứng ra tốt hơn.”

Đại sảnh Tướng quân phủ

Đan Ngự Lam nhìn chằm chằm tờ giấy trong tay , mặt trên kể lại chi tiết những điều mà Dương Lúc biết về hoàng kim án, người chủ mưu phía sau cư nhiên là Hình bộ thị lang Bình Nhiên lúc trước, hắn đã sớm cùng Tây Bắc loạn tặc cấu kết, phương pháp gây án cùng Thanh tiểu thư suy đoán không sai biệt lắm, trước đem Khúc Trạch đánh ngất,rồi mới vận chuyển cát đá vào hang che dấu hoàng kim đổ vào sông ngầm, sau khi sự việc qua đi đem hoàng kim luân phiên vận chuyển vào chỗ ẩn náu của Tây bắc loạn tặc.

Thế nhưng hôm qua lúc hướng Hoàng thượng hồi bẩm hoàng kim án, hắn đã tìm đọc những ghi chép của mấy vị đại nhân có thể có liên quan đến vụ án cùng tình hình ba năm nay, đều không có chỗ khả nghi, Bình Nhiên cũng ở trong đó thế nhưng hắn công chính liêm khiết có tiếng, hắn sẽ là người như vậy?

Đan Ngự Lam có hoài nghi là rất bình thường, Cố Vân kiến nghị nói :”Dương Lục đã chết, này phần chứng cứ cũng không thể làm bằng chứng định tội Bình Nhiên , thế nhưng đã giúp chúng đem mục tiêu tập trung lại.”

Tìm bằng chứng chứng minh hắn là không có tội so với không có đầu mối vẫn là dễ tìm hơn đi!

Nàng nói cũng không phải không có đạo lý, Đan Ngự Lam lập tức lại nhíu mày nói rằng :”Bình Nhiên hiện đã là quan viên tam phẩm, không có bằng chứng chính xác muốn thẩm vấn hắn còn cần hoàng thượng phê chuẩn mới được, ta hiện tại lập tức tiến cung gặp hoàng thượng.”

Vừa mới đi hai bước, Đan Nhự Lam lại do dự ngừng lại, Túc Nhậm vẫn ngồi im lặng một bên hiểu rõ cười nói :”Đan đại nhân không cần lo lắng, ta đã an bài người âm thầm ở ngoài Bình phủ , Bình Nhiên không có khả năng có cơ hội đào tẩu.”

Đan Ngự Lam hơi giật mình, hắn còn chưa nói, hắn không ngờ biết được hắn đang lo lắng điều gì, Túc gia quả nhiên mỗi người đều không đơn giản.

“Báo!”

Một đạo thanh âm ngắn gọn thông báo vang lên ngoài cửa.

Túc Vũ ngồi ở vị trí gần cửa nhất, cũng không có gọi hắn tiến vào thuận miệng hỏi :”Chuyện gì?”

Tiểu binh ở ngoài cửa lớn tiếng trả lời :”Bên trong Bình phủ xuất hiện khác thường, theo điều tra Bình Nhiên uống thuốc độc tự sát.”

“Tự sát?!”

Trong phòng mọi người gần như đều cả kinh.

“Sao có thể như vậy?!” Trác Tình lẩm bẩm tự hỏi, vì sao mỗi lần đều ở lúc các nàng nghĩ có chút tiến triển liền sẽ phát sinh loại sự tình này! Hoặc có lẽ là Bình Nhiên căn bản không phải tự sát, hắn cũng không phải là chủ mưu phía sau, chỉ là một quân cờ!

Mọi người đều có chút suy nghĩ, Cố Vân thở dài :”Đan đại nhân trước tiến cung hướng hoàng thượng bẩm báo chuyện tình hoàng kim án, dù sao hiện tại chết chính là quan viên tam phẩm. Chúng ta đi Bình phủ kiểm tra thi thể Bình Nhiên.”

“Ừ.” Hiện tại cũng chỉ có thể trước làm như vậy.

…… ……. …… ……. ………

Đêm.

Cũng là đại sảnh tướng quân phủ, bất đồng chính là lần này là Túc Vũ trừng mắt nhìn thánh chỉ trước mắt, kêu lên :”Trước lễ mừng đem toàn bộ hoàng kim mang về?! Cách lễ mừng chỉ có hai tháng mà thôi, chạy đi chạy lại giữa tây bắc và kinh thành cũng mất hai mươi ngày, hoàng thượng ý tứ là muốn chúng ta ở trong một tháng giải quyết tây bắc loạn tặc? Này không quá khả thi đi?!”

Đan Ngự Lam vào cung bẩm báo vụ án, khi trở về nhưng lại lĩnh về thánh chỉ cấp tướng quân phủ , lúc nào thì bọn họ cũng phải đi làm loại chuyện tiêu diệt thổ phỉ này? Nhìn chằm chằm quyển lụa màu vàng nặng trịch trong tay , Túc Vũ không chút nào che giấu bất mãn trong lòng.

“Lúc này xuất chinh là việc quan trọng, nếu không phải như vậy hoàng thượng cũng sẽ không vận dụng Túc gia quân, bổ nhiệm Túc Lăng tướng quân làm chủ soái.” Đan Ngự Lam cũng rất vô tội, hôm nay lúc hắn vào cung bẩm báo, hoàng thượng đúng lúc đang hỏi Trấn Tây tướng quân Lâu Mục Hải về chuyện tình gần hai năm nay Tây bắc hải tặc trắng trợn mua quân bị .(trang bị dành cho quân đội)

Vừa được biết hoàng kim quốc khố cư nhiên bị vận chuyển đi tây bắc, mà bọn họ cư nhiên chính là dùng vàng tại quốc khố mua quân bị mở rộng thế lực, hoàng thượng tức giận, lập tức hạ chỉ lệnh Túc gia quân đi tiêu diệt, hắn cũng chỉ có thể lĩnh chỉ đến đây!

“Được rồi, Túc Lăng đâu?” Trác Tình tới ban ngày cũng chưa thấy qua bóng dáng Túc Lăng a!

Túc Vũ buồn bực lắc đầu, trả lời :”Đại ca đi ra ngoài uống rượu, không có chuyện gì thì ba đến năm tháng hắn mới có thể trở lại.” Tiêu diệt thổ phỉ loại chuyện nhỏ này cũng cần sai phái đại ca đi , cũng không biết hoàng thượng nghĩ cái gì!

Trên thánh chỉ viết rõ bổ nhiệm Túc Lăng làm chủ soái, nếu là hắn không đi, đó chính là kháng chỉ!

Đan Ngự Lam đang muốn phải nhắc nhở bọn họ, Túc Nhậm đã trước một bước nói rằng :” Không sao, ngày mai ta mang ba vạn tinh binh trước nhanh chóng đi tây bắc, đồng thời sai người ra roi thúc ngựa đi tìm đại ca bảo hắn trực tiếp hướng tây bắc đi, ở Bội thành hội hợp, như vậy hẳn là không tính kháng chỉ đi.”

Đan Ngự Lam bật cười gật đầu, mình thật sự là lo lắng vô ích.

“Cái vụ án này cứ như vậy chấm dứt sao?” Đây là chuyện Trác Tình tương đối quan tâm, ngày hôm nay nàng đi qua xem thi thể, người chết xác thực là tự sát chết, thế nhưng vì sao hắn lại ở ngay lúc này tự sát, là các nàng đả đảo kinh xà?

Đan ngự Lam khuôn mặt luôn luôn chính trực cũng biểu lộ ra có chút không biết làm sao: “ Bình Nhiên đã chết, hắn còn lưu lại di thư, bên trên đem hoàng kim án nói rõ ràng từ đầu đến cuối, cũng như thú nhận chịu tội, hướng đi của hoàng kim cũng đã sáng tỏ, này vụ án chỉ có thể đến đó kết thúc.” Hoàng thượng hiện nay quan tâm chính là hoàng kim khi nào có thể tìm trở về, loạn tạc khi nào có thể diệt.

Trác Tình nhìn về phía Cố Vân, nàng cho rằng Cố Vân sẽ rất chấp nhất với vụ án này, ai biết nàng chỉ nhàn nhạt trả lời :”Những chứng cứ và đầu mối đều bị chặt đứt, hơn nữa hiện nay những căn cứ chính xác đã hợp thành một cái dây xích hoàn chỉnh, này vụ án hiện tại xem ra chỉ có thể như vậy.” Nàng gặp qua vô số vụ án mặt ngoài xem như tất cả đều toàn vẹn nhưng kì thực còn có nhiều nghi vấn, kết quả đều như nhau, đó chính là kết thúc, bởi vì phá án coi trọng chính là chứng cứ.

Trên tay còn có rất nhiều vụ án cần tra xét, Đan Ngự Lam ôm quyền nói :”Cáo từ.”

Duỗi thân vươn vai, Trác Tình cũng chuẩn bị rời đi, trong khoảng thời gian này vẫn theo Cố Vân tra hoàng kim án, nàng thật sự có chút mệt mỏi, đang muốn cùng Cố Vân nói đi trước, Cố Vân bỗng nhiên hướng Túc Nhậm hỏi :”Ngày mai liền xuất phát sao?”

Túc Nhậm dừng lại một chút, cũng không có lập tức trả lời nàng, Túc Vũ nghe câu hỏi của nàng đã vội la lên :”Ngươi không phải là cũng muốn đi chứ?!”

“Ừ.” Cố Vân phóng khoáng gật đầu.

Túc Vũ lập tức rống lên :”Không được.”

Hai tay hoàn trước ngực, Cố Vân lạnh lùng liếc hắn cười nói :”Ngươi nghĩ ngươi ngăn được ta?” Nàng đã sớm đem địa hình cùng bố trí canh gác của tướng quân phủ tìm hiểu kỹ, đến lúc đó Túc Nhậm lại không ở trong phủ, muốn đi muốn ở , ai có thể ngăn được nàng?!

Túc Vũ mặc dù ngoài miệng không muốn thừa nhận, trong lòng nhưng đã rõ chính mình không có khả năng ngăn cản nàng, tùy tiện tìm lấy một cái cớ vội kêu lên :”Trong quân không thể có nữ nhân!!”

Cố Vân nhún nhún vai, không sao cả trả lời :”Ta đây không vào quân doanh là được.” Nàng đi Bội thành mục đích thứ nhất là hoàng kim án đã xong xuôi ở lại tướng quân phủ rất buồn chán, thứ hai là nàng cũng muốn nhân cơ hội nhiều tiếp cận Túc Lăng, hỏi thăm vị trí bát quái bàn.

“Hành quân đánh trận là chuyện rất nguy hiểm, đều không phải trò đùa!” Nàng một nữ nhân có chút võ công luôn xem náo nhiệt gì chứ!

“Ta có nói ta đi chính là vì chơi sao?!” Chơi chỉ là một trong những mục đích rất trọng yếu!

“Ngươi!” Túc Vũ phát bực!

“Tẩu tử nếu như nhất định phải đi, ngày mai theo quân đi cùng đi, một mình hành động luôn không tốt.” Lấy tính cách nàng không cho nàng đi là không có khả năng, còn không bằng đem nàng đặt ở trong phạm vị khống chế an toàn. Tới Bội thành rồi nàng chính là trách nhiệm của đại ca!

“Nhị ca!” Túc Vũ tức giận trừng mắt nhìn hắn.

“Được.” Cố Vân nhưng thật ra vui vẻ tiếp nhận.

Sự tình đã thành kết cục đã định, Túc Vũ không phục hừ nói :”Ta đây cũng đi.”


Vỗ nhẹ bờ vai hắn, Túc Nhậm cười nói:”Lễ mừng đến, ngươi không lưu lại tướng quân phủ chẳng phải là không có chủ nhân!”

Túc Nhậm đều đã nói như vậy, hắn cũng chỉ có thể lưu lại, trong lòng rất không vui, Túc Vũ tức giận bỏ đi.

Túc Nhậm trong mắt xẹt qua một tia khác thường, xem ra thật sự không thể để tam đệ lại cùng Thanh Mạt nhiều tiếp xúc!

“Ngươi thật sự muốn đi?” Tiêu diệt thổ phỉ so với phá sán muốn nguy hiểm nhiều hơn, Trác Tình vẫn là lo lắng.

Cố Vân kiên định gật đầu, nàng hiện tại mức độ phối hợp cùng cơ thể này trên cơ bản đã đạt được như trình độ như ban đầu, hơn nữa nàng chịu qua huấn luyện đặc công chuyên nghiệp, huấn luyện chống khủng bố, còn tham gia qua vô số lần thực chiến diễn luyện,lực hấp dẫn của tiêu diệt thổ phỉ đối với nàng chính là tính nguy hiểm cùng cảm giác mới mẻ. Để khiến Trác Tình thả lỏng một chút, Cố Vân cố gắng trêu đùa :”Yên tâm, ta nhất định trở về uống rượu mừng của ngươi.”

Trác Tình trừng nàng một cái, quên đi, Vân làm việc luôn luôn tự có chừng mực:”Tùy ngươi đi, ta đi trở về.”

Nhìn sắc trời một chút, Cố Vân nói :”Ta tiễn ngươi.”

“Không cần, cũng không có muộn lắm, ngươi ngày mai còn phải đi xa, đi ngủ sớm một chút đi.”Nàng cũng không phải tiểu hài tử ba tuổi.

“Người đâu.” Túc Nhậm lớn tiếng hướng ngoài cửa nói :”Đưa phu nhân về phủ thừa tướng.” Hôm nay nếu nữ tử này xẩy ra cái gì ngoài ý muốn, Lâu Tịch Nhan tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

“Vâng.” Hai binh lính cao lớn đã đợi ở bên ngoài.

Trác Tình mỉm cười cũng không lại cự tuyệt, chỉ là vỗ nhẹ một chút Cố Vân cánh tay, giống như tùy ý nói :”Vẫn là cẩn thận một chút.”

Cố Vân gật đầu :”Được.”

Không nói tiếp gì, Trác Tình rời khỏi tướng quân phủ.

Túc Nhậm một mực quan sát cách ở chung với nhau của các nàng, tuyệt không giống tỷ muội , càng giống bằng hữu tốt tín nhiệm lẫn nhau

( Các bạn có thể xem tiếp quá trình đánh thổ phỉ trong truyện Sai gả tàn nhan chi quân sư phu nhân _”Hoàng kim án – bắt đầu từ chương 54 _ Diễn đàn lê quý đôn )

……. …… …….. ………………

Trăng lạnh như nước, sao như tuyết, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng xuyên thấu qua song cửa sổ, chiếu lên khuê phòng xinh đẹp, trong bóng tối không có ánh nến lại hiện ra như vậy sáng ngời, thế giới ngoài cửa sổ trong trẻo nhưng lạnh lùng vắng vẻ, trong phòng cũng là một dạng phong cảnh khác, đứt quãng ,như có như không tiếng than nhẹ, mang đến một phòng kiều diễm.

Trên chiếc giường xinh đẹp, nam tử nhẹ vỗ về khuôn mặt mềm mại xinh đẹp của nữ tử, thanh âm trầm thấp ôn nhu ca ngợi nói :”Nàng thật đẹp.”

Nữ tử yêu kiều cười, nam tử nhẹ nâng lên nữ tử cằm, hỏi :”Nàng yêu ta sao?”

“Yêu.” Nữ tử trả lời không chút do dự, nói xong lại vô cùng e thẹn cúi đầu.

Bàn tay trắng noãn nhẹ phủ lên vị trí ngực trái của nữ tử, nữ tử run nhè nhẹ, nhưng vẫn là nhu thuận dựa vào trong lòng nam tử, trên khuôn mặt e lệ tràn đầy hạnh phúc.

Khẽ cắn vành tai xinh đẹp của nữ tử, nam tử vuốt ve gương mặt nàng, thấp giọng hỏi nói :”Có nguyện ý đem trái tim của nàng giao cho ta.” Thanh âm hơi ám ách bởi vì nhiễm tình dục mà có vẻ càng thêm mị hoặc, không có nữ tử nào chối từ được mê hoặc như vậy, nữ tử nhẹ nhàng gật đầu, ôn nhu trả lời :”Nguyện ý, trái tim đã sớm là của chàng.”

“Thật ngoan.” Đem nữ tử nhẹ đẩy ngã trên giường, nam tử ở trên trán nữ tử khẽ hôn một cái, tay cũng duỗi hướng về phía vạt áo nữ tử, khẽ kéo chiếc nơ con bướm xinh đẹp, ngoại sam chậm rãi rơi xuống, nam tử động tác thật chậm, tựa như đối đãi một kiện đồ chơi cực trân quý, rốt cục nam tử nhẹ nhàng cởi ra cái yếm trước ngực nữ tử, phong cảnh mỹ lệ trước ngực khiến ánh mắt nam tử tối sầm lại, nữ tử xấu hổ quay đầu đi chỗ khác.

Bây giờ hẳn là phát sinh chuyện da thịt thân cận nhưng không có, nữ tử chỉ cảm thấy cái gì đó lạnh lẽo ở trên chỗ ngực trái của mình di chuyển, sợ hãi nhìn lại ———

Một thanh chủy thủ lãnh lẽo đang ở trên ngực nàng qua lại ma sát, hàn quang màu trắng khiến nữ tử sợ đến muốn hét chói tai, thế nhưng nàng phát hiện mình căn bản kêu không ra tiếng, muốn giãy dụa, khẽ động cũng không thể động.

Nam tử trong mắt lộ vẻ hưng phấn, hướng nữ tử ôn nhu cười nói rằng :”Đừng sợ, rất nhanh.”

Đao lưu loát xẹt qua ngực trái, hắn xuống tay rất nhanh cũng rất chuẩn xác, nữ tử thậm chí chỉ cảm thấy đến lưỡi đao lạnh lẽo xẹt qua trước ngực, tay hắn đã chậm rãi vói vào trong ngực nàng, nữ tử có thể cảm thụ được trái tim đang kịch liệt co rút nhanh, dòng nước ấm nóng từ trong ngực tuôn ra, chỉ chốc lát, trong tay hắn cầm là một trái tim còn đang đập thình thịch.

Cầm trái tim trong tay đưa đến trước mặt nữ tử, nam tử vừa cười vừa nói :”Bảo bối, trái tim nàng ta đã thu được.” Máu dọc theo khe hở giữa các ngón tay nhỏ xuống, máu nóng rực đỏ sẫm từng giọt từng giọt rơi đến trên mặt nữ tử.

Cầm trái tim trong tay cẩn thận lấy lụa bọc lại, nam tử cảm thấy mỹ mãn rời đi, bóng lưng hắn ở dưới ánh trăng bao phủ giống như u hồn quỷ mị.

Trên giường nữ tử hai mắt trừng lớn , tràn đầy sợ hãi, thẳng tắp hướng phía trước, nàng trước một khắc thậm chí có thể cảm nhận được độ ấm ngón tay hắn, trái tim đập lên, giờ khắc này nàng chỉ cảm thấy lạnh đến thấu xương. Máu từ trong ngực chảy xuống, dọc theo mép giường chảy xuống dưới đất, trong bóng đêm yên tĩnh, mỗi một thanh âm máu nhỏ xuống đều như vậy rõ ràng, nghe đến thanh âm quỷ dị này, ánh mắt nữ tử cũng dần dần trở nên trống rỗng…..