Tẩy Oan Tập Lục 《Sai Gả Tàn Nhan Hệ Liệt》

Chương 49: Hung thủ chính là ngươi (Hạ)

Hung thủ rốt cuộc là ai?

Vòng tay này có đúng hay không là hung khí? Hiện tại vòng tay không có bất kì cái gì khác thường, phải như thế nào chứng minh nó chính là ám khí chứ ?

Đan Ngự Lam cầm vòng tay lâm vào thật sâu suy nghĩ bên trong, Đan Ngự Lam im lặng không lên tiếng, Hồ Hi Ngang thờ ơ lạnh nhạt, cũng không nói cái gì, chỉ vội vã muốn lấy vòng tay của mình về.

Trác Tình vừa đấm bóp vừa rồi ngồi xổm xuống chân có chút mỏi, vừa giống như lơ đãng cùng Mặc Bạch nói chuyện phiếm, chỉ là thanh âm có chút lớn mà thôi:“Ta nhớ kỹ ngươi vừa nói xích hoàn ti trùng là độc dược đặc biệt của Khung Nhạc, cùng các loại độc khác không giống nhau phải không?”

Mặc Bạch mơ hồ cảm giác được Trác Tình đã nghĩ được biện pháp, ứng thanh trả lời:“Đúng”.

Trác Tình nhún nhún vai, nhìn sắc mặt Hồ Hi Ngang khẽ biến, nói :”Đã như vậy, cho dù không giải thích được vòng tay là ám khí, chỉ cần chứng minh trên vòng tay tồn tại một lượng chất độc xích hoàn ti trùng đủ để có thể chết người, Hồ tướng quân liền cần hảo hảo giải thích.”

Đúng vậy! Hung thủ chọn độc dược đặc biệt như vậy là vì hãm hại Khung Nhạc, tính chất độc nhất vô nhị như vậy đồng thời cũng càng dễ bị bại lộ. Hắn thầm nghĩ đến tìm ám khí, kỳ thật cũng có thể từ trên độc vật xuống tay ! Lần nữa liếc nhìn vòng tay trong tay, Đan Ngự Lam trước mắt sáng ngời :”Người đâu, lấy một chậu nước trong đến đây.”

“Vâng.”

Rất nhanh, cung nữ bưng lên một chậu nước trong, Đan Ngự Lam liền đem một cây ngân châm để vào trong nước, không có bất kì biến hóa gì, tiếp đó đưa vòng tay nhẹ nhàng đặt vào trong nước, chỉ một lát giữa các khe hoa văn của vòng tay chậm rãi chảy ra nhàn nhạt sợi nhỏ màu hồng, rất nhanh dung nhập trong nước, mà trong nước ngân châm vốn trắng bạc cũng từ từ biến thành màu đen, mùi vị nhàn nhạt cùng kia bình rượu có độc mùi vị là như nhau.

Đem chậu nước nhẹ đưa đến trước mặt Hồ Hi Ngang, Đan Ngự Lam lạnh giọng nói:”Hồ tướng quân có thể giải thích một chút, vòng tay tùy thân của ngươi vì sao lại mang theo chất độc xích hoàn ti trùng, ngươi sẽ không là muốn nói rằng rượu bắn trúng đi?”Hắn không tin hắn ta sẽ dùng lí do thoái thác vụng về như thế tới biện giải.

Hồ Hi Ngang sắc mặt có chút trở bên trắng, nhưng không thấy kinh hoảng, cũng không biện giải, bình tĩnh trả lời:”Việc đã đến nước này, ta không có gì giải thích.”

Hắn thừa nhận? Thế nhưng động cơ là cái gì chứ? Hắn sẽ không vô duyên vô cớ giết một người đi,vẫn là công chúa bổn quốc !


Hiển nhiên vấn đề này, Húc Tầm Tư là nóng lòng muốn biết nhất, căm tức nhìn Hồ Hi Ngang, Húc Tầm Tư bi thương mắng:” Ngươi vì sao muốn làm như vậy, Khung Nhạc cùng Bắc Tề trở mặt, đối với ngươi có chỗ tốt gì ! Hồ lão tướng quân suốt đời vì nước vì dân, trung liệt dũng cảm, ngươi làm như vậy, làm sao không làm…thất vọng lão nhân gia người?!”

“Ngươi câm miệng, các ngươi Húc gia không có tư cách gọi tên cha ta!!” Hồ Hi Ngang vốn đang được xem là bình tĩnh lý trí bỗng nhiên như là bị đạp phải giống nhau, Húc Tầm Tư nói trúng chỗ mẫn cảm nhất trong lòng Hồ Hi Ngang, Hồ Hi Ngang hướng Húc Tầm Tư ép sát, vóc người cao lớn, hai mắt đỏ lên,vẻ mặt phẫn nộ, khiến Húc Tầm Tư cả kinh lùi về phía sau một bước.

Nhìn chằm chằm Húc Tầm Tư, cặp mắt mang theo vài phần trào phúng, vài phần không cam lòng, càng nhiều tràn ngập lửa giận cùng hận ý, Hồ Hi Ngang lớn tiếng nói :”Cha ta chính là quá cổ hủ, không chịu cùng Địch Nỗ kết minh, kiên trì muốn đền đáp triều đình, kiên trì cái gọi là trung quân, kết quả đâu? Lúc hắn chiến đấu cùng Địch Nỗ, kia hoàng thất các ngươi miệng đầy nhân nghĩa đạo đức làm cái gì ? Không phái viện binh, lương thảo ngặt nghèo, làm cho hắn hai mặt thụ địch, cuối cùng chết thảm ở dưới loạn tiễn của quân địch. Đây là trung liệt dũng cảm theo như lời ngươi nói, các ngươi những người này chỉ biết là hỗn chiến, chỉ ở trong cung đình khoa tay múa chân, không để ý dân sinh khó khăn, mặc kệ người chiến sĩ vất vả cực nhọc, căn bản không đáng cha ta tận trung.”

Húc Tầm Tư giữa đôi lông mày nhíu chặt, không dám tin tưởng hỏi:”Cho nên ngươi cố ý giết chết thất muội, phá hỏng Bắc Tề cùng Khung Nhạc kết minh, làm xấu quan hệ ngoại giao giữa hai nước, làm cho Bắc Tề cũng hai mặt thụ địch phải không ?”

“Ngươi nói đúng, ta liền muốn nhìn bộ dạng gần chết đến nơi của các ngươi !! Tốt nhất cũng cho các ngươi nếm thử tư vị vạn tiễn xuyên tim!!” Hồ Hi Ngang giống như phát cuồng giống nhau cười ha hả, toàn thân cùng tâm hồn hắn tràn ngập cừu hận, làm cho tất cả mọi người không tự giác hít sâu một hơi.

Hồ Hi Ngang điên cuồng làm cho người ta có một loại dự cảm không tốt, Yến Hoằng Thiêm cao giọng kêu lên:”Ngươi đâu, đem Hồ Hi Ngang tạm thời bắt giữ.”

“Không cần phiền phức.” Tiếng cười rốt cục ngừng, thanh âm mang theo khàn khàn, Hồ Hi Ngang tự hồ có phần kiệt sức, nhàn nhạt thở dài :”Thôi, sự tình đã bại lộ, ta phải đi bồi cái kia tính tình quật cường lão nhân kia rồi.”

Nói xong, hắn cầm lấy ngân châm trong chậu nước, hướng huyệt thái dương chính mình hung hăng đâm xuống…

Tất cả xẩy ra quá nhanh,lúc mọi người kịp phản ứng , thân ảnh cao to đã thẳng tắp ngã vào trên đại điện.

Đan Ngự Lam vội vàng đi tới kiểm tra, chỉ thấy hắn co quắp mấy cái, cuối cùng cũng bất động, vẻ mặt phát xanh, tay chân cứng ngắc, hai mắt lồi ra.

Đan Ngự Lam chậm rãi đứng dậy, thấp giọng trả lời :”Hắn đã chết”.

Lại chết một người ?!

Ai cũng thật không ngờ, một yến hội tiếp đón cuối cùng lại biến thành cái dạng này.

Túc Lăng trong mắt hiện lên một mạt buồn bã, đã gặp qua Hồ lão tướng quân cũng thập phần kính nể thái độ làm người của hắn, Hồ Hi Ngang không hiểu, có thể Bắc Tề vương thất thực sự không đáng thuần phục, thế nhưng Hồ lão tướng quân thủ hộ làm sao chỉ là Bắc Tề vương thất, càng nhiều hơn chính là bách tính Bắc Tề.

Nhóm ba người, hiện tại cư nhiên chỉ còn lại mình hắn, Húc Tầm Tư chỉ cảm thấy bi thương và mất mặt, vì mình,vì Bắc Tề. Hít sâu một hơi, Húc Tầm Tư bỗng nhiên nửa quỳ hạ thân, thấp giọng thỉnh cầu:”Ngày hôm nay phát sinh chuyện như vậy, thật sự là bi ai của Bắc Tề, bởi vậy biến thành hiểu lầm, còn thỉnh Khung đế bao dung, cho phép ta đem di thể hai người về Bắc Tề.”

Nhẹ dương tay, Yến Hoằng Thêm cũng không làm khó hăn, cao giọng nói:”Chuẩn. Người đâu, tiễn tam hoàng tử về dịch quán. Đan ái khanh, ở đây liền giao lại cho ngươi.”

“Vâng.”

Yến Hoằng Thiêm nói xong liền nhanh chóng đứng dậy, sải bước đi ra ngoài điện, từ đầu tới cuối thủy chung không liếc mắt nhìn Trác Tình một cái, Trác Tình thở phào một hơi, Yến Hoằng Thiêm đối với nàng, không phải, đối Thanh Phong toát ra đủ loại tâm tình, đều biểu hiện bọn họ trong lúc đó nhất định có một đoạn gút mắc, mà nàng cũng không nghĩ đem mình rơi vào trong tình cảnh vướng mắc như vậy.

Trác Tình lần nữa giương mắt nhìn về phía Thanh Linh cách đó không xa, nhưng chỉ thấy ba thái giám lúc nãy bị trông giữ cùng với nàng, trên đại điện, từ lâu đã không có bóng dáng Thanh Linh.

Chẳng lẽ là bị hoàng hậu mang đi? Trác Tình có chút lo lắng, thế nhưng nghĩ lại, dù cho thật sự bị hoàng hậu mang đi, nàng có thể làm gì chứ ? Không tự giác ánh mắt Trác Tình chuyển hướng Lâu Tịch Nhan, không nghĩ vừa lúc đụng phải đôi mắt hàm lệ của Triều Vân công chúa. Hai mắt đẫm lệ mông lung, ở trong là yêu thương nồng đâm cùng nhàn nhạt u oán, Trác Tình không nhịn được nhăn lại mi, nàng cũng không nghĩ làm người khác giả tưởng địch, thu hồi đường nhìn, Trác Tình lướt qua Lâu Tịch Nhan, hướng ngoài điện đi ra.

Ngay khi Trác Tình xuyên qua vai hắn mà qua, tay bị người nắm được, xúc cảm hơi lạnh, không cần nghĩ cũng biết là hắn, không chờ Trác Tình quay đầu lại, thanh âm ôn hòa nhẹ vang lên bên tai:”Trước tới mã xa chờ ta, ta một hồi sẽ đến.”

Hắn vừa dứt lời, Trác Tình không cần quay đầu lại đã có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực sau lưng.

Mình nàng liền không thể ra cung, không đi ra ngoài chờ hắn còn có thể đi đâu? Hắn nhất định là cố ý! Cũng may hắn nắm tay nàng cũng đã buông, Trác Tình lười cùng hắn nói lời vô ích, tránh khỏi trong mắt người ta giải thích của nàng thành khoe khoang, phủ nhận thành liếc mắt đưa tình.

Trác Tình đi tự nhiên, Yến Như Huyên trong lòng cũng là rất đau đớn, nhìn Lâu Tịch Nhan nhìn chằm chằm sườn mặt của nàng, Yến Như Huyên nghe thanh âm của chính mình đang run rẩy :“Ngươi…thích nàng?”

Lâu Tịch Nhan quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp:”Thời gian không còn sớm, công chúa nhanh hồi cung nghỉ ngơi đi.”

“Ngươi thích nàng?” Ngày hôm nay nàng nhất định phải biết! Nhiều năm như vậy, đối xử không ấm không nóng nàng đã chịu đủ rồi!

Đáy mắt không có một tia gợn sóng, Lâu Tịch Nhan như trước nhàn nhạt nói:”Thần vừa rồi ở trên đại điện đã nói, nàng là thần phu nhân.”

Nắm chặt hai tay, Yến Như Huyên không có giống như thường ngày lựa chọn trốn tranh, mang theo nghẹn ngào, Yến Như Huyên kiên trì hỏi :”Ta chỉ hỏi ngươi có đúng hay không thích nàng?” Nàng mới mặc kệ cái gì phu nhân, cái gì danh phận, nàng thầm nghĩ biết, ở trong lòng hắn, hắn rốt cuộc thích ai?!

Trước mắt nữ hài khóc lê hoa đái vũ , Lâu Tịch Nhan tay di chuyển liền chậm rãi hạ xuống, chỉ ngắn gọn đáp lại một chữ:“Đúng.”

Đúng…

Yến Như Huyên trong đầu nháy mắt trống rỗng.

Hắn nói là ?!

Hắn thích,không phải nàng…

Ở khi hắn còn không có ý trung nhân, nàng có thể lừa dối chính mình, hắn vẫn là thích nàng, thế nhưng hiện tại, nàng còn có thể lừa dối mình?

Nàng nên làm cái gì bây giờ? Nàng rất thích hắn a? Nàng thích hắn đã lâu đã lâu, ở một mùa lạc anh rực rỡ, bị kia mạt tươi cười như có như không, như lông chim mềm mại ấm áp bắt được, lòng của nàng, ở khi đó đã bắt đầu không là của nàng, nàng hiện tại phải làm sao bây giờ??


Yến Như Huyên thần tình dại ra, Lâu Tịch Nhan có chút lo lắng, nàng là một hảo nữ hài, nhưng quá mức yếu đuối, này cũng là nguyên nhân nhiều năm qua hắn vẫn tuân thủ nghiêm ngặt quân thần lễ nghi, xa cách đạm mặc, cũng không dám nói thẳng với nàng.

Yến Như Huyên bỗng nhiên xoay người, chậm rãi hướng ngoài điện đi đến, bộ dạng thất thần như cái xác không hồn, khiến Lâu Tịch Nhan nhịn không được đi theo phía sau nàng.

Trên đại điện, người đã rời đi không còn mấy, cửa đại điện thiếp thân nha hoàn của công chúa đứng nghênh đón, Lâu Tịch Nhan cũng dừng cước bộ, nhìn theo Yến Như Huyên xa dần, bên kia thanh âm không kiên nhẫn của Trác Tình truyền đến :”Ngươi là ai?”

Lâu Tịch Nhan giương mắt nhìn lại, người ngăn ở trước mặt Trác Tình, là hoàng thượng thiếp thân nội thị tổng quản Cao Tiến .

Đi tới bên cạnh Trác Tình, Lâu Tịch Nhan đem nàng che ở sau lưng,giả vờ không hiểu hỏi :”Cao công công có chuyện gì?”

Cao Tiến chắp tay thi lễ, mới thấp giọng nói:”Hoàng thượng tuyên Lâu tướng cùng Thanh cô nương đi vào điện.”

Còn không có để yên! Trác Tình hé ra mặt đen, nàng mệt chết rồi, có cái gì không thể hôm khác nói sao?!

Thỉnh hắn cùng nàng cùng nhau sao? Không hẳn đi, nếu là thật có lòng thỉnh hắn, vì sao Cao Tiến đi thẳng đến Thanh Phong, lấy hiểu biết của hắn với hoàng thương, việc này hắn nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ, chỉ là không nghĩ nhanh như vậy.

Lâu Tịch Nhan cũng không miệt mài theo đuổi, vung lên nụ cười ưu nhã nhẹ trả lời :”Vậy thỉnh cầu Cao công công dẫn đường.”

“Không dám nhận.” Cao Tiến mang theo hai người cùng nhau hướng cung điện phía sau đi đến.

Trác Tình mặt lộ vẻ buồn bực, Lâu Tịch Nhan một bộ thản nhiên nhẹ giọng thoải mái nói:”Yên tâm, chỉ là gặp hoàng thượng thôi, tất cả có ta.”

Nàng thoải mái thế nào a! Trác Tình có khổ mà không thể nói, vấn đề mấu chốt là —-nàng cũng không phải Thanh Phong a!!

Nàng căn bản không biết Thanh Phong cùng cái nam nhân bá đạo cuồng liệt kia có cái gì quan hệ…