Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 199: Qua năm mới (2)

- Trận chiến này nếu thành công, Khương thị nhất tộc ta có hi vọng quân lâm Càn Nguyên vực!

Khương Tư Nam thấp giọng nói, nhưng mà trong ánh mắt lại lộ ra thần sắc tự tin cùng mong đợi.

Sau khi Nam Cung Chính Hùng bị Khương Tư Nam hàng phục, lão gia tử cùng Khương Tử Thanh tự nhiên đều vui mừng, để cho Nam Cung Chính Hùng quan phục nguyên chức, vẫn như cũ là Đại Càn Vương Triều binh mã đại nguyên soái, chưởng quản quân bảo vệ Ngọc Kinh Thành cùng Ngự Lâm quân, hai đứa con trai của Nam Cung Chính Hùng là Nam Cung Thắng cùng Nam Cung Dã, thì gia nhập Huyền Vũ Doanh, coi như là phương thức Nam Cung Chính Hùng tỏ vẻ trung tâm.

Thủ hạ của lão gia tử Tam đại vệ, Huyền Vũ vệ cùng Bạch Hổ vệ phân biệt bị Yến Vô Cực cùng Phương Vũ dẫn đầu, tiến vào trong Đại Hoang Sơn tiến hành tu luyện, đã có Khương Tư Nam liên tục không ngừng cung ứng các loại Linh Đan, hai đại hộ vệ này thực lực cũng đột nhiên tăng mạnh.

Thanh Long vệ như cũ bị Lãnh Phi chưởng quản, bảo vệ xung quanh Võ Thành Vương Phủ, âm thầm bảo hộ lão gia tử, bọn người Khương Tử Thanh cùng Khương Vân Thiên.

Hôm nay mới qua một năm, với tư cách ngày lễ náo nhiệt nhất của Đại Càn Vương Triều, Yến Vô Cực cùng Phương Vũ đều từ trong Đại Hoang Sơn đuổi trở lại.

Võ Thành Vương Phủ giăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt, đến buổi tối, tiệc rượu năm mới bắt đầu.

Tiệc rượu an bài ở trong hậu hoa viên, hộ vệ gia tướng đều bày tiệc ở phía trước, có tư cách vào trong hậu hoa viên, chỉ có một chút người thân cận nhất.

Trên mặt bàn bầy đặt các loại món ăn mỹ vị, còn có Yến Vô Cực cùng Phương Vũ cố ý từ trong Đại Hoang Sơn mang đến thịt Hoang Thú cùng linh quả, bị làm thành các món ăn, tản mát ra mùi thơm nồng đậm.

Hơn nữa những thịt Hoang Thú cùng linh quả kia, đều ẩn chứa Linh khí khổng lồ, càng lóe ra linh quang sáng chói, có từng sợi khí lành bốc hơi, thoạt nhìn cực kỳ bất phàm, để cho người thèm nhỏ dãi.

Ngoại trừ lão gia tử, Lãnh Phi, Khương Tử Thanh, Khương Vân Thiên, Khương Tư Nam cùng Khương Vũ Điệp, còn có Yến Vô Cực, Phương Vũ, Phương Tình Tuyết, thậm chí Tử Huyên cũng chạy tới.

Lão gia tử đối với Tử Huyên cực kỳ sủng ái, như đối đãi cháu gái ruột của mình, để cho Khương Tư Nam cũng ganh tỵ.


Tiệc tối chính thức mở ra, Diệp Tích Quân một thân quần đỏ, tựa như Cửu Thiên Tiên tử phiêu nhiên đi tới.

Mấy người lão gia tử đều đứng lên nghênh đón, tuy Khương Tư Nam cũng không nói gì, nhưng mà dùng ánh mắt của lão gia tử vẫn đã nhìn ra, Võ Thành Vương Phủ mấy lần nguy cơ có thể thuận lợi vượt qua, sau lưng đều có bóng dáng của Diệp Tích Quân.

Mọi người vui vẻ hòa thuận, nói chuyện trời đất, nhìn xem bên ngoài hậu hoa viên tuyết bay lả tả, nhưng mà trong hậu hoa viên lại Bách Hoa nở rộ, một mảnh sáng chói.

Ngay cả Tuyết Sư Tiểu Bạch cùng Xích Diễm Tước Tiểu Hồng, cũng vô cùng hưng phấn chạy tới, có chuyên gia chuẩn bị các loại đồ ăn mỹ vị cho chúng nó, khiến cả hai ăn vui chết đi được.

Rượu qua phân nửa, Diệp Tích Quân nhìn Khương Tư Nam cười nhạt nói:

- Tư Nam đệ đệ, tiệc rượu này qua đi, ta sẽ mang ba người các nàng ly khai, ngươi phải bảo trọng!

Diệp Tích Quân dừng một chút, lại tiếp tục nói:

- Càn Nguyên Tông Đại trưởng lão, đối với ngươi bây giờ mà nói vẫn là một đối thủ rất cường đại, nếu ngươi không có nắm chắc đối phó hắn... Ta có thể ra tay!

Trong nội tâm Khương Tư Nam tình cảm ấm áp bắt đầu khởi động, ánh mắt sáng lạn nhìn Diệp Tích Quân, nhìn đến lúc nàng có chút không có ý tứ, mới nhẹ nói:

- Tích Quân tỷ tỷ, nếu như ngươi ra tay nhất định sẽ đưa tới phiền toái không cần thiết, yên tâm đi, chỉ là một Càn Nguyên Tông Đại trưởng lão, ta đối phó hắn, một chút vấn đề cũng không có!

- Ngươi đã có nắm chắc, ta liền an tâm! Tư chất, tu vi, tâm trí của ngươi đều có thể nói nhân kiệt, tỷ tỷ chờ mong ngươi sớm một ngày có thể ly khai Càn Nguyên vực, tiến vào Đại La Thiên Tông tu luyện, ở Chân Cương Trung Thiên Giới đại phóng hào quang!

Diệp Tích Quân khẽ cười nói, cùng Khương Tư Nam cụng một ly.


Nghe được Diệp Tích Quân nói, Khương Vũ Điệp cùng Phương Tình Tuyết vốn cao hứng bừng bừng, cũng có chút cảm xúc trầm lặng.

Những ngày nay các nàng cùng Diệp Tích Quân ở chung, đều đối với nàng bội phục không thôi, trong nội tâm tràn đầy kính sợ, tuy trước kia nghe Khương Tư Nam khuyên bảo, đồng ý cùng Diệp Tích Quân ly khai, nhưng mà thực đến lúc ly khai, các nàng đều cảm thấy bi thương cùng không bỏ ở trong lòng nhộn nhạo.

Khương Tư Nam cũng cảm nhận được tâm tình của của nàng, mỉm cười đi tới, từ trong lòng lấy ra ba hộp ngọc do ngàn năm Ôn Ngọc làm thành, phân biệt đưa cho Vũ Điệp, Tình Tuyết cùng Tử Huyên.

- Ca ca cũng không có thứ gì tốt, chỉ có chút tâm ý này, chờ các ngươi đạt tới Tiên Thiên Cửu Trọng, Linh Đan trong hộp đối với đột phá Chân Thiên Cảnh có chút tác dụng. Ba người các ngươi hiện tại ly khai gia môn, tiến vào tông môn không thể so với trong nhà, phải trải qua rất nhiều trắc trở cùng gian nguy, tu đạo vốn đi ngược dòng nước, ba người các ngươi phải nghe lời Tích Quân tỷ tỷ, ở trong tông môn chiếu ứng lẫn nhau, biết không?

Khương Tư Nam dặn dò, tuy trong lòng cũng không bỏ, nhưng mà chỉ có thể miễn cưỡng mang theo mỉm cười chúc phúc các nàng.

Ba người đều coi như trân bảo cẩn thận thu vào, dùng sức nhẹ gật đầu.

Tử Huyên nhìn Khương Tư Nam cười nói:

- Tư Nam ca ca, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ chiếu cố tốt các nàng!

Khương Vũ Điệp vốn còn có chút bi thương không phục nói:

- Hừ, Tử Huyên ngươi tu vi còn không bằng ta, làm sao tới chiếu cố chúng ta, hẳn là ta tới chiếu cố các ngươi, ta là nhất định trở thành tuyệt thế nữ Tiên Nhân đả bại ca ca!

Khương Vũ Điệp nói để cho tất cả mọi người có chút buồn cười, tách đi một ít u sầu ly biệt.

Thiên hạ không có buổi tiệc không tàn, tất cả mọi người biết rõ, con đường tu tiên dài đằng đẵng, cầu đạo chi đồ gian nguy, cần thủ tâm như một, kinh nghiệm thế sự biến thiên, biển người chìm nổi, mới có thể có được một viên đạo tâm không sợ, đạt tới Trường Sinh Bỉ Ngạn.

Điểm này lão gia tử ngược lại là nhìn rất mở, tuy không nỡ cháu gái âu yếm của mình, nhưng mà trong ánh mắt tang thương của hắn, chất chứa thêm nữa là chờ mong cùng chúc phúc đối với Khương Vũ Điệp.

Đợi đến lúc tiệc tối kết thúc, đêm đã khuya, một vòng trăng tròn treo ở trên không, tản ra ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, sáng tỏ như nước.

- Chư vị, ta phải đi, bảo trọng!