Tần Gia Phụ Tử

Chương 4: Thầy giáo ác ma

Một tuần sau đó, cô giáo của Tần Lãng bị hiệu trưởng đuổi việc, trước khi đi hiệu trưởng nhìn cô lắc lắc đầu: “Tôi nói cô sao lại cùng một đứa nhỏ so đo làm cái gì.”

Hiệu trưởng vừa nói ra lời này, cô giáo Lưu tự nhiên liền biết mình vì ai mà bị đuổi việc. Nhưng nghĩ lại những gì cô đã làm cũng không đến mức phải bị nghĩ việc, ngẫm lại khẳng định là do gia đình của Tần Lãng gây ra.

Lúc ấy trong lòng cô giáo Lưu vừa hối tiếc vừa câm hận. Nhưng chỉ đành bất lực, lại không thể cùng Tần gia gây sự, cô giáo Lưu chịu đựng một bụng đầy ủy khuất và nước mắt thu thập đồ đạc về nhà.

Về sau cũng không biết là ai lan truyền chuyện này, nhưng phần lớn đều nói cô giáo Lưu làm sai, ngươi nói chỉ là một đứa nhỏ, cãi nhau ầm ĩ không phải là chuyện bình thường sao, hơn nữa đứa bé Tần Lãng lại là một đứa nhỏ không có mẹ, điều này làm cho người nghe càng cảm thấy kỳ quặc hơn. Mấu chốt là, gia đình đứa bé “đáng thương” này lại là một nhà có tiền có thế, cô ta như thế nào không có đầu óc mà đâm đầu vào họng súng như thế.

Tại nhà trẻ Tần Lãng lại lần nữa sinh long hoạt hổ, cởi mở vui đùa.

Trong lớp, các giáo viên đều vô cùng chiếu cố Tần Lãng, chỉ là đứa nhỏ này có chút tinh nghịch, khiến cho nhiều người khó chịu. Không hảo hảo đến trường lại vô cùng quậy phá, nhưng có ví dụ cô giáo Lưu trước mặt cho nên vài thầy cô cũng không dám nói nặng, chỉ cần là không quá phận thì sẽ bỏ qua cho Tần Lãng.

Gần nhất Tần Lãng cùng hắc tiểu tử Trương Hiểu Mậu quan hệ càng ngày càng tốt, từ đối thủ một mất một còn biến thành hảo bằng hửu bất quá đây cũng là một câu chuyện dài, đánh tới đánh lui, cuối cùng lại trở thành bạn tốt chơi đùa cùng nhau.

Trước đó có một lần khi Tần Lãng cùng “người bạn tốt” của mình “vui đùa”, Tần Lãng bỗng dưng từ mặt đất đứng lên nắm cặp sách của Trương Hiểu Mậu hét lớn: “Trương Hiểu Mậu, cậu cùng tôi đi chơi đi.”

Trương Hiểu Mậu không kịp phản ứng, vừa rồi hai đứa mới đánh nhau túi bụi, Tần Lãng đột nhiên nói những lời này ra khiến cho tiểu Bá Vương sợ tới mức ngây ngốc.

Sau này cũng không biết làm thế nào hai cái tiểu gia hỏa liền dính cùng một chỗ.

Vốn tình cảm của trẻ con rất vi diệu.

Tan học, Tần Lãng ba ba tới đón bé, Trương Hiểu Mậu đứng kế bên, nhìn Tần Lãng được ba ba ẩm lên xe, sau đó dẫm lên sỏi đá dưới chân hướng đường khác chạy đi.

“Trương Hiểu Mậu!” Tần Lãng gọi lại nhóc, dưới ánh nắng chói chang Trương Hiểu Mậu híp mắt nhìn Tần Lãng.


Tần Lãng ôm lấy eo ba ba quay đầu cười với nhóc: “Ngày mai được nghỉ, chúng ta đi câu cá đi!”

“......” Trương Hiểu Mậu nhìn cậu không nói lời nào. 

“Ba ba của mình sẽ mang chúng ta đi câu cá, bọn mình sẽ phụ trách đi bắt giun!” Tần Lãng quay đầu lại hỏi Tần Tư Thanh: “Ba ba, ngươi nói có phải hay không nha?”

“Ân.” Tần Tư Thanh gật gật đầu, Tần Lãng liền vui thích quơ quơ cánh tay: “Ba ba, đi thôi đi thôi, con muốn về nhà, con muốn kêu gia gia mua cần câu cho con.” 

Tần Tư Thanh đạp xe chở Tần Lãng đi xa, Trương Hiểu Mậu nhìn theo một hồi gãi gãi đầu, đeo chiếc cặp có chút cũ nát trên lưng đi về nhà.

Ngày hôm sau Tần Lãng rất sớm đã thức dậy, Tần Tư Thanh ở phía sau bé còn đang ngủ, vất vả lắm mới có được một ngày nghỉ, Tần Tư Thanh định ngủ nhiều thêm một chút. Nhưng chưa tới 6 giờ, bạn nhỏ Tần Lãng nằm ở trên người Tần Tư Thanh cứ không ngừng nhích tới nhích lui, trong tay bé còn đang cầm chiếc xe hơi đồ chơi mới toanh mà đêm qua khi ông nội gấp gáp trở về mua cho nhóc, miệng lầm bầm lầu bầu: “Chạy đi a! Nhanh lên a! Tiến về phía trước! Chạy nhanh lên, chạy nhanh lên!”

Sáng sớm là thời gian mà nam nhân dễ dàng cương nhất, Tần Tư Thanh trong lúc ngủ mơ mơ mang màng thì bị người nào đó trên người “chà đạp” khiến cho thân dưới nhanh chóng có phản ứng, cơ thể bắt đầu nóng lên.

Tần Lãng cảm giác có một thứ gì đó cứng cứng cứ đụng đụng vào ngực mình, bé hiếu kì buông chiếc xe trên tay xuống nhìn nhìn, thấy được đũng quần của ba ba nhô lên một cái lều. Bé cảm thấy tò mò đưa tay sờ thử. Đang lúc Tần Lãng say mê sờ nắm lung tung, Tần Tư Thanh nhanh chóng tỉnh lại, vừa thấy Tần Lãng một bộ dạng hiếu kì mở to hai mắt dụi đầu vào dựa giữa hai chân hắn, mặt liền tái đi.

Tần Lãng bị Tần Tư Thanh ném qua một bên, bé cũng không quên hỏi: “Ba ba, ba ba, đó là cái gì a?”

Vừa nói bé vừa hướng bên người Tần Tư Thanh dựa vào “Tại sao nó lại cứng cứng a?”

“......” Tần Tư Thanh không trả lời Tần Lãng, mang đôi mắt bị dục vọng làm lu mờ đi đến nhà vệ sinh dùng tay giải quyết vấn đề sinh lý. Sau khi đi ra, hắn bước tới giường, nhấc Tần Lãng lên rồi vỗ vỗ vào đầu nhóc hai cái “Mau lăn xuống giường, đi đánh răng.”

“Ba ba, người đã nói sẽ dẫn con đi câu cá.” Tần Lãng cũng không quên, nhóc vì chuyến đi này mà lăn qua lộn lại cả một đêm không ngủ được. Sợ Tần Tư Thanh đổi ý, bé đứng ở cửa buồng vệ sinh lắp bắp nhìn chằm chằm Tần Tư Thanh.

Tần Tư Thanh cởi áo ngủ mặc vào áo sơmi, lại đeo thêm kính mắt nói: “Ba ba không có thời gian.”

“Nhưng mà ba ba đã đáp ứng với con rồi! Người không thể lật lọng a!” Tần Lãng mặc kệ, biểu tình trên mặt như thể chỉ qua một giây tiếp theo sẽ lập tức khóc lóc om sòm. Tần Tư Thanh nhìn bé một cái, “Ba ba phải đi mua sách giáo khoa, lát nữa sẽ mang con đi.”

Sau khi Tần Tư Thanh ăn cơm rồi đi ra ngoài, tiểu Tần Lãng cứ thế đứng ở cửa nhà ngóng trông chờ đợi, Tần Lãng nãi nãi không ngừng hống bé “Tiểu Lãng a, nãi nãi dắt con đi mua đồ ăn vặt? Được không nha?”

“Không chịu” Tần Lãng không chút suy nghĩ lắc đầu.

“Vây bà kêu ông nội dẫn con đi câu cá chịu không?”


“Không được, con muốn đi cùng ba ba.”

Lúc Tần Tư Thanh trở về đã là chuyện hai giờ sau, trên tay cầm một số tài liệu cùng sách bài tập.

Thấy Tần Lãng đứng ở cửa, gân xanh trên trán Tần Tư Thanh đập bịch bịch.

Thiếu chút nữa đã quên mất chuyện của con trai, hắn ở nhà sách đi dạo rất lâu, lúc sau lại ở trên đường lắc lư vài vòng, qua lại liền quên thời gian.

Tần Lãng có chút tức giận, nhìn thấy Tần Tư Thanh trở về khuôn mặt nhỏ nhắn đã cứng đờ ra, trong mắt tràn trề ủy khuất nhưng lại không nói ra được, xoay người chạy vào trong phòng, đối Tần Tư Thanh sinh khí. Tần Lãng nãi nãi vừa thấy Tần Tư Thanh thì đen mặt: “Không dắt nó đi được còn đồng ý làm cái gì? Tiểu Lãng đã đứng chổ này chờ con hết nửa ngày.”

Cuối cùng Tần Tư Thanh vẫn chìu ý mà đi cùng nhóc, qua 10 giờ, chẳng bao lâu liền nhanh tới thời gian ăn cơm trưa.

Tần Tư Thanh mang theo cần câu chở Tần Lãng trên xe đạp ra ngoại ô câu cá. Nắng gắt chiếu vào trên người hai cha con, dù trên đầu Tần Lãng cùng Tần Tư Thanh đều đội nón, nhưng cả hai vẫn bị một phen xay xẩm mặt mày.

Nhìn bộ dạng thỏ con chờ mong nhìn về phía trước, tâm trạng của Tần Tư Thanh cũng trở nên nhẫn nại hơn trước.

Tần Lãng cùng Trương Hiểu Mậu hẹn gặp nhau tại bờ hồ. Lúc Tần Lãng và Tần Tư Thanh tới nơi Trương Hiểu Mậu đã đến từ lúc nào.

Tần Lãng nhảy xuống xe chạy về phía Trương Hiểu Mậu la lên: “Trương Hiểu Mậu, tụi mình đi đào giun đi!”

Trương Hiểu Mậu vui vẻ cùng Tần Lãng chạy đi bắt giun để lại Tần Tư Thanh đang cầm chiếc mũ nhìn vào mặt hồ cau mày, lúc đến gần Tần Lãng đang nắm một con giun kéo lên. Tần Tư Thanh đưa cho hai đứa mỗi người một cái cần câu rồi bảo: “Hai con đi chơi đi, ba ở đây xem.”

Nói xong Tần Tư Thanh đi đến dưới bóng râm ngồi xuống.

Tần Lãng ngồi trên chiếc ghế đẩu quay sang nhìn Tần Tư Thanh, “Ba ba, con muốn cùng ba ba đào giun a.” 

“Con đào một mình đi.” Tần Tư Thanh uống một ngụm nước, tựa vào thân cây nghỉ ngơi.

Tần Lãng phồng phồng má giận dỗi quay đi. Trương Hiểu Mậu không để ý vẫn đang chuyên tâm quan sát cần câu của nhóc.

“Trương Hiểu Mậu, bắt được cá chúng ta liền nướng lên ăn nha.”


“Nga.” Ánh mắt của Trương Hiểu ở trên mặt nước lung tung nhìn nhìn.

Tần Lãng cảm thấy có chút kỳ quái, quay đầu hỏi Trương Hiểu Mậu, “Tại sao ba ba cậu lại không đến cùng?”

“Ông ta không có thời gian.” Trương Hiểu Mậu như trước ngồi không nhúc nhích. Tần Lãng đột nhiên cảm giác, ba ba của mình vẫn là tuyệt nhất.

Trong lúc câu cá Tần Lãng vẫn thường quay sang kêu Tần Tư Thanh, mới đầu Tần Tư Thanh còn đáp lại hai ba tiếng, đến khi mất hết kiên nhẫn hắn đơn giản không nhìn Tần Lãng nữa, nhắm mắt lại nằm ở trên cỏ ngủ.

Tần Lãng cùng Trương Hiểu Mậu ngồi xổm bên bờ hồ ước chừng ba tiếng, mà một con cá cũng chưa mắc câu. Cuối cùng Tần Lãng nhanh chóng hết kiên nhẫn, ném cần câu xuống chạy lại chỗ Tần Tư Thanh “Ba ba! Con không chơi nữa! Con muốn về nhà!”

Tần Tư Thanh nãy giờ chỉ chờ có một câu này, vừa nghe Tần Lãng mở miệng hắn ngay lập tức mở mắt ngồi dậy. Đem cần câu và đồ đạc thu xếp gọn gàng, để lên trên xe đạp.

“Tần Lãng, mình về trước.” Trương Hiểu Mậu đối Tần Lãng nói một tiếng rồi xoay người chạy đi.

Tần Lãng cảm giác Trương Hiểu Mậu luôn có chút kì lạ như vậy.

Trên đường về Tần Lãng ủ rũ ghé vào lưng Tần Tư Thanh, “Ba ba, ba ba, con mệt muốn chết.”

“Như thế nào lại mệt mỏi như vậy?”

“Con chính là rất mệt a.”  

“Lúc về tới nhà thì ngủ thêm một giấc.”

“Ba ba, tại sao con không bắt được con cá nào hết?” Giọng nói Tần Lãng Thanh có chút rầu rĩ, từ phía sau lưng truyền đến tai Tần Tư Thanh.

Ở phía trước Tần Tư Thanh lại trầm mặc.

Tần Lãng đung đưa hai chân, không ngừng nói chuyện, đến khi mệt nhóc liền ôm lấy Tần Tư Thanh ngủ.

Tần Tư Thanh thủy chung đều không nói cho nhóc biết, thật ra cái hồ kia căn bản không có cá, đó là một cái hồ chết.

Nhưng nếu để tiểu Tần Lãng biết, chắc chắn sẽ lại nháo động đòi đi đến chỗ khác, Tần Tư Thanh không nghĩ ép buộc, tự nhiên liền không nói ra.


❈❈❈❈❈❈

Gần đây, mọi người ở trường học đều cảm thấy ánh mắt của thầy Vương nhìn theo Tần Tư Thanh càng ngày càng kì quặc, thường thường núp ở một góc trong trường mà nhìn Tần Tư Thanh đến thất thần. Đôi khi bị một vài thầy cô khác bắt gặp bọn họ liền dùng ánh mắt quái dị nhìn thầy Vương, nhưng thầy Vương vẫn hồn nhiên không nhận ra điều gì.

Thực ra mọi chuyện là như vầy, mấy hôm trước cháu gái của thầy Vương đến nhà y chơi. Mà cô cháu gái này vừa lúc lại học ở lớp Tần Tư Thanh, lúc hai người tụ cùng một chỗ nói chuyện phiếm cô cháu gái có nhắc tới Tần Tư Thanh, hỏi y có phải cùng Tần Tư Thanh làm chung một văn phòng.

Thầy Vương rất thương con cháu, không đặt nặng vấn đề trưởng bối, nêu cháu gái rất tự nhiên mà nói với y hết mọi chuyện.

Thầy Vương lơ đãng hỏi một câu, con có thích thầy Tần hay không? Cả lớp đều rất ngoan ngoãn nghe lời, như vậy khẳng định thầy Tần rất được hoan nghênh, đúng không?

Ai ngờ cô cháu gái vừa nghe câu này, hai mắt nhìn hắn chằm chằm, nói, thầy Tần chính là một ác ma! Con nếu được lựa chọn thì đánh chết cũng sẽ không vào lớp này!

Nghe được cháu gái nói như vậy thầy Vương vô cùng hưng phấn, hỏi cô cháu thầy Tần rốt cục làm những gì.

Vì thế cô cháu liền đem hết mọi thủ đoạn tàn nhẫn của Tần Tư Thanh ở lớp học nói ra: Chuyện cả lớp tụi con từ lúc được thầy Tần dạy dỗ nhận được nhiều nghen ngợi quả là không sai, nhưng là chúng con cũng không dám không ngoan a. Chú là không biết, lúc thầy Tần vừa mới nhận lớp bọn con đều nghĩ thầy ấy còn trẻ nên chắc sẽ dễ bị bắt nạt. Trong đó một tên côn đồ rất thích quậy phá, ngày đầu thầy Tần đến hắn đã kiếm chuyện gây hứng. Kết quả người đoán thế nào? Thầy Tần cười tủm tỉm đi xuống dưới hỏi hắn không hài lòng ở điểm nào, tên kia còn chưa kịp trả lời, đã bị thầy Tần nhấn xuống đất, đánh vào bụng mấy cái. Sau đó thầy ấy lại đem hắn kéo đứng lên, vỗ vỗ quần áo, rồi quay đầu cười cười đi hướng bục giảng tiếp tục bài tự giới thiệu của mình.

Còn có một lần, vài học sinh đến muộn hai phút, nên đứng ở cửa hét lên điểm danh.

Thầy Tần lại làm như không hề nghe thấy, tiếp tục giảng bài, ước chừng để mấy bạn đó đứng ngoài cửa vài tiết học.

Còn nữa, còn nửa nè. Nếu như trong giờ học có bạn nói chuyện riêng, hoặc là đùa giỡn, thầy ấy đều giống như vậy, có thể nhanh chóng biết hết mọi chuyện. Sau đó mỉm cười bắt người phạm lỗi một tay cầm sách một tay cầm ghế, đọc lại bài học mà thấy ấy đã dạy nguyên cả buổi sáng thậm chí không cho nghỉ xả hơi, chỉ cần ngừng lại một tí là thầy sẽ sai một bạn mắc lỗi khác tét cho một cái thật mạnh. Nếu bạn kia mà đánh nhẹ tay thì thầy Tần sẽ tàn nhẫn cho ngay một gậy...... Lớp của con, đều lén ở sau lưng kêu thầy Tần là “Tiếu Diện Hổ” (Hổ mặt cười – ý chỉ người nham hiểm).

Còn có a......  

Cô cháu gái bô bô nói rất nhiều chuyện, cuối cùng thốt ra một câu, “Bọn con trong lớp ai cũng đều sợ thầy Tần hết”

Người thoạt nhìn ôn hòa như thầy Tần thực sự lại ngoan độc như vậy sao? Thầy Vương đối với vấn đề này rối bời cả một thời gian dài, mỗi khi Tần Tư Thanh xuất hiện trong tầm mắt của y liền khiến thầy Vương chỉ muốn hỏi mọi chuyện cho ra lẽ.

Biểu tình của thầy Vương phá lệ nghiêm túc, cả người lâm vào suy nghĩ sâu xa.

Miệng không ngừng lập đi lập lại: “Không giống a, không giống a......”

Bộ dáng “thần kinh bấn loạn” của thầy Vương khiến cho nhiều thầy cô hiểu lầm là trúng tà.


Một ngày thầy Vương rốt cuộc không kiềm chế nổi lòng hiếu kì, thừa dịp Tần Tư Thanh lên lớp, đến gần cô giáo Dương ở đối diện, nhẹ giọng hỏi: “Cô thấy, thầy Tần của chúng ta là người như thế nào?”

“Gì?” Cô Dương có chút bất ngờ nhìn thầy Vương.

Thầy Vương gãi gãi đầu, “Chính là, chính là thầy Tần người này a.”

“Thầy thầy Tần......” Cô giáo Dương nhất thời đỏ mặt, chân tay luống cuống, chẳng lẽ...... thầy Vương biết chuyện gì rồi sao?