Tâm Độc

Chương 70-2

Cổ họng Liễu Chí Tần khô khốc, khổ sở khụ khụ mấy tiếng.

Hoa Sùng ngoắc ngón tay, hào phóng cười, "Để tôi xem trình độ cậu đến đâu."

Liễu Chí Tần cũng thay áo ba lỗ và quần đùi, nhưng áo cậu rộng hơn Hoa Sùng nhiều.

"Anh nhẹ tay thôi nha." Cậu đùa: "Anh vật ngã đau quá tôi chịu không nổi đâu đó."

Hoa Sùng nhìn bắp tay cậu, "Tôi luôn nghĩ những người làm việc trên máy tính dáng người sẽ không quá cơ bắp, cậu là ngoại lệ đó."

"Tôi hay chú ý rèn luyện cơ thể." Liễu Chí Tần bước lại gần, ra đòn đánh đầu tiên.

Nhưng Hoa Sùng lại không đỡ đòn, anh nghiêng người né tránh, tay phải cùng lúc tóm lấy áo cậu xốc lên.

"Đánh lén à?"

"Để tôi xem thử cơ bụng nào."

Hoa Sùng nói xong mới phát giác, anh như mấy tên "dê xồm", chẳng nói chẳng rằng đi xốc áo Liễu Chí Tần lên để nhìn xem dưới lớp áo là bụng bia nhỏ hay có cơ bụng.

Nếu Liễu Chí Tần là con gái, Hoa Sùng thật sự xứng đáng ăn một cái tát.

Cũng may Liễu Chí Tần là đàn ông hàng thật giá thật, nhìn vô tư bên ngoài, bọn họ là đồng nghiệp tốt, hàng xóm tốt, tiến thêm một bước thì vẫn là "tình huynh đệ".

Nhưng là trời biết, anh đâu có như thuần khiết như vậy. Anh đang thử theo đuổi Liễu Chí Tần cơ mà.

Trong lòng không được "trong sáng", anh ngay lập tức cảm thấy chột dạ. Hoa Sùng rút tay về, cố gắng tỏ ra tự nhiên, "Sáu múi?"

Liễu Chí Tần cúi đầu, sửa lại quần áo cho ngay ngắn, "Ừm, còn anh?"

"Trước đây tôi có tám." Hoa Sùng tự nhiên thấy áy náy trong lòng, anh dứt khoát vén vạt áo thun bó sát của mình lên, "Giờ cũng chỉ còn sáu múi."

Liễu Chí Tần cười nói: "Vừa đúng lúc."


Hoa Sùng không hiểu vì sao anh mất hai múi cơ bụng lại "Vừa đúng lúc", cũng lười nghĩ nhiều, anh làm tư thế phòng thủ, ra hiệu Liễu Chí Tần cứ việc tấn công.

Đá cao, vật ôm lưng, đấm móc trái, đá bên hông, đá trực diện, móc chân, đón đỡ, tấn công liên tục...... Đủ một bộ các thế đánh cơ bản của cảnh sát, nhưng Hoa Sùng vẫn chưa chưa đã thèm.

Lúc đầu anh cho rằng Liễu Chí Tần không phải là một "đối thủ", mỗi lần anh ra đòn đều nhường Liễu Chí Tần, chỉ đánh nửa lực, nhưng một lúc sau anh mới phát hiện, Liễu Chí Tần cũng không hẳn là yếu như anh nghĩ, cậu có thể đỡ đòn của anh, cũng có thể nhanh chóng phản ứng, ra đòn bật lại. Loại trình độ này giống như một bữa ăn sáng, có thể dễ dàng hạ gục, nhưng chỉ cần nhường qua đánh lại một chút cũng rất thú vị.

Cơ bắp va chạm, mồ hôi chảy ròng ròng, cuối cùng anh cũng ấn Liễu Chí Tần xuống đất, chiếc cằm mướt mồ hôi áp lên ngực cậu.

Anh thấy hình ảnh của mình phản chiếu trong mắt Liễu Chí Tần, trong nháy mắt, trái tim đập mạnh kinh hoàng như phát điên. Anh vội vàng đứng dậy, quên cả việc đưa tay kéo cậu lên.

"Tổ trưởng Hoa." Liễu Chí Tần ngồi dậy, chìa tay ra, "Kéo tôi lên với."

Anh vội vàng duỗi tay kéo Liễu Chí Tần đứng lên, "Tôi có làm cậu bị thương không?"

"Anh nhịn hết bảy phần lực, nói tôi bị thương thì chẳng phải tôi quá vô dụng rồi à?" Liễu Chí Tần nói.

Trong lòng Hoa Sùng chợt vui vẻ, "Vậy nghỉ một lát rồi luyện tiếp nha?"

"Ừm."

Trương Mậu vừa trở về Tổ Trọng Án, việc đầu tiên cậu làm chính là tố cáo Khúc Trị bịa chuyện.

"Tổ trưởng Hoa cầm tay chỉ anh Tiểu Liễu bắn súng! Không mắng chửi cũng không đánh người, luyện một lát thì nghỉ ngơi, chẳng có nghiêm khắc tẹo nào hết!"

Khúc Trị kinh ngạc, "Thật à?"

"Thật!" Trương Mậu chỉ vào hai mắt của mình như muốn tự chọc thủng, "Em tận mắt thấy mà! Anh Tiểu Liễu cầm súng không đúng thì Tổ trưởng Hoa lại ôm eo, cầm tay chỉ ảnh bắn!"

Khúc Trị cố gắng tiêu hóa thông tin nửa ngày, đột nhiên nói: "Cảnh này chắc cũng bắt mắt lắm."

Trương Mậu: "......"

Khúc Trị: "Lúc trước tư thế bắn anh sai, Tổ trưởng Hoa chỉ cầm tay anh, không có được ôm eo."

Trương Mậu đột nhiên nhanh trí véo lên hông Khúc Trị, ghét bỏ nói: "Anh có mỡ bụng, em mà là Tổ trưởng Hoa em cũng không thèm ôm anh."

"Lấy cái móng heo của em ra." Khúc Trị nghĩ nghĩ, cảm thán nói lại vào vấn đề chính, "Thời gian chẳng buông tha ai."

Trương Mậu choáng váng, "Ủa có liên quan gì? Tổ trưởng Hoa ôm anh Tiểu Liễu, với thời gian chẳng buông tha ai có liên quan gì?"

"Thời gian chẳng buông tha ai, Tổ trưởng Hoa nghiêm khắc như vậy, giờ cũng thành dịu dàng."

"Anh Khúc Trị, anh đừng có chối tội bịa đặt!"

"Anh không có!"

"Anh......"

"Cãi cọ gì đó?" Hoa Sùng đúng lúc bước vào phòng, cầm theo một túi đựng quần áo thay, "Vừa đến đã nghe tiếng cả hai cãi nhau ỏm tỏi rồi."

Khúc Trị vội vàng thò đầu ra ngoài, "Anh Tiểu Liễu đâu?"

"Trên lầu, bị Lão Trần gọi đi rồi." Hoa Sùng ném cái túi lên bàn, "Tìm cậu ấy có chi không?"

Khúc Trị nghĩ thầm: Giờ tìm anh Tiểu Liễu, cũng phải khai báo với anh nữa hả? Nhưng ngoài miệng nói: "Không, tiện miệng hỏi thôi. Hai anh hôm nay tập ra làm sao rồi? Trương Mậu nói anh ôm......"

Trương Mậu lập tức che miệng Khúc Trị.

"Ôm?" Hoa Sùng giương mắt, "Ôm cái gì?"

Khúc Trị giãy giụa khai, "Ôm eo anh Tiểu Liễu!"

Hoa Sùng khựng lại, hơi mất tự nhiên nhìn đi chỗ khác.

"Tôi sửa đúng động tác cho anh Tiểu Liễu thôi." Anh nói.

Nhưng mà nghe yếu ớt như đang tự biện hộ ấy...

Thật sự là lúc ôm eo Liễu Chí Tần anh không có suy nghĩ đen tối gì, chỉ là muốn sửa đúng động tác cho cậu.

Chỉ là lúc sau, đặc biệt là khi Liễu Chí Tần đã bắn súng ổn định, anh mới ngẫm lại một chút.

Động tác ôm eo thật sự quá ái muội, lúc dựa gần sát, hắn hình như còn.... cạ vào Liễu Chí Tần.

Anh không hề để ý, là một lúc sau đó, Liễu Chí Tần chủ động nhích người sang tránh đi, anh mới phát hiện, hình như anh cạ cậu cũng mấy lần rồi.

Con mẹ nó......

Cũng may anh không phải người không biết giấu cảm xúc thật, bằng không gương mặt đỏ ửng sẽ bán đứng anh mất.

Cho đến lúc dọn dẹp đồ đạc rời Đội Đặc nhiệm, cử chỉ và thái độ của anh với cậu cũng rất tự nhiên không có vấn đề gì cả.

Nhưng giờ bị Khúc Trị hỏi đến, anh lại đâm ra chột dạ.

Khúc Trị bô lô ba la thì cũng kệ, nhưng mà lỡ Liễu Chí Tần nghe được, anh thật sự xấu hổ đó.

Nghĩ thế, anh cầm ví tiền, định lên văn phòng Trần Tranh gặp Liễu Chí Tần luôn rồi về thẳng, đỡ phải bị Khúc Trị dòm ngó.

Trần Tranh gọi Liễu Chí Tần, thật ra cũng không phải có chuyện gì nghiêm trọng, chỉ là quan tâm cấp dưới bình thường thôi. Lần trước Thẩm Tầm tới Lạc Thành, Trần Tranh mới biết được cả hai là bạn bè, nhà cậu với nhà Thẩm cũng rất thân thiết, nên có quan tâm hơn một chút đến Liễu Chí Tần cũng là hiển nhiên.

Nhưng Liễu Chí Tần lại không muốn quá nhiều lời, cậu trò chuyện vài câu rồi xin ra về.

"Nhanh vậy?" Hoa Sùng mới vừa lên lầu đã thấy Liễu Chí Tần từ trong văn phòng bước ra.

Liễu Chí Tần nhìn thấy anh, ánh mắt vốn đang lạnh lùng chợt dịu dàng đi.

"Về nhà đi." Hoa Sùng nói: "Hôm nay mệt rồi, mình gọi cơm ngoài nha?"

"Hôm qua còn thừa canh gà tôi để tủ lạnh, có thể lấy ra trụng mì vào ăn cũng được." Liễu Chí Tần nói: "Mua thêm bó rau nấu chung là được rồi."

Hoa Sùng sáng mắt lên, "Vậy không gọi cơm hộp hen."

Mỗi ngày trôi qua thật nhanh, không phải ngày nào Hoa Sùng và Liễu Chí Tần cũng đến đội Đặc nhiệm huấn luyện.

Tổ Án Tồn Đọng của Đội hình sự bên này đang tìm Tổ Trọng Án nhờ trợ giúp, Hoa Sùng dẫn vài đội viên qua đó, dĩ nhiên cũng có Liễu Chí Tần. Phá một vụ án cũ chắc cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.


Tổ trưởng Tổ Án Tồn Đọng Tiếu Thành Tâm cảm động đến rơi nước mắt, hứa hẹn nếu có vụ án phá không được chắc chắn sẽ nhờ tổ Trọng án hỗ trợ.

Người bên Tổ Trọng án: "......"

Vẫn là không thì tốt hơn.

Ngày hôm đó, Hoa Sùng qua Khoa Pháp Y dự thính một hội nghị, lúc về Trọng án đã là lúc tan tầm. Vụ án không phải cần phá gấp nên tổ Trọng án không cần tăng ca, trừ cu li Trương Mậu bị túm tới Khoa Kiểm Nghiệm, thì rất nhiều người đã dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi về.

Hoa Sùng tra trên mạng tìm thấy có một câu lạc bộ giao lưu chó cảnh, chủ nuôi đóng tiên phí trước, sau đó có thể dẫn chó cưng đi tham gia. Anh thấy Nhị Oa ở nhà một mình rất đáng thương, sau khi hỏi ý Từ Kham anh đã đóng tiền ghi danh, chuẩn bị dẫn Nhị Oa đi câu lạc bộ chơi.

Bên câu lạc bộ cần phải hẹn trước ngày, Hoa Sùng hẹn ngày cho Nhị Oa trước khi nhận vụ án của Tổ Án Tồn Đọng, chính là ngày hôm nay.Anh đi một vòng văn phòng cũng không thấy Liễu Chí Tần đâu, đang định gọi điện thì di động anh vang lên.

Hoa Sùng tưởng là Liễu Chí Tần, nhưng cầm điện thoại lên lại thấy, là Liên Phong.

Anh hơi ngạc nhiên, không biết Liên Phong đột nhiên gọi đến là có chuyện gì. Từ lần trước gặp nhau ở trung tâm thương mại Châu Thịnh vẫn còn chưa xây xong, anh không gặp Liên Phong nữa. Lúc điều tra chuyện của Trịnh Kỳ anh với Liễu Chí Tần đến Vạn Kiều lấy thông tin cũng chẳng gặp anh ta.

Hoa Sùng nhớ hình như anh ta nói phải chạy qua chạy lại mấy thành phố, nên chắc cũng không ở ở Lạc Thành lâu.

Nhấn phím nghe, một giọng nói quen thuộc truyền đến.

"Là anh, Liên Phong đây."

Hoa Sùng cười, "Em biết mà, lần trước có lưu số."

"Vậy là tốt rồi, anh còn sợ lâu quá không gọi em xóa mất số rồi chứ."

"Ha ha sao vậy được?"

"Hôm nay em rảnh không?" Liên Phong nói: "Lần trước nói mời em ăn bữa cơm, chẳng ngờ vài ngày sau đã bị gọi về."

"Hôm nay......" Hoa Sùng nhớ tới lịch hẹn của bên câu lạc bộ thú cưng.

Liên Phong nói: "Tới ôn chuyện chút đi, ta ngày mai anh lại đi rồi."

- -

Tui thực sự hơi không thích ông Liên Phong...