Tài Năng Tuyệt Sắc

Quyển 1 - Chương 79: Thần thú ra đời (tiếp theo)

“Đệ đệ ta ỷ mình có chút Đấu Khí liền cho mình là cao thủ. Thật là ý nghĩ viển vông.” Thiếu nữ nói rất bất đắc dĩ, dẫn mọi người vào trấn.
Một cái sân nho nhỏ, trên hàng rào gỗ dây leo màu xanh mọc đầy. Dưới giàn nho là mấy cái ghế nhỏ và cái bàn, nhìn rất ấm áp.


“Ân nhân, mời các vị ngồi chờ một chút. Ta đi pha trà.” Thiếu nữ ngượng ngùng “Mời các vị ở ngoài này. Trong nhà rất lộn xộn.”


Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng gật đầu, không khách khí mà ngồi xuống trước. Ngõa Nhĩ Đa vẫn im lặng cũng vội vàng ngồi theo. Hắn phát hiện không đủ ghế để ngồi. Hắn không muốn đứng nên giành trước một vị trí. Tạp Mễ Nhĩ mỉm cười, đi theo thiếu nữ vào ngâm trà hoa hồng.


Tẫn Diêm không có ghế để ngồi. Lý Minh Ngữ và Hắc Long Bản cũng đứng. Ngõa Nhĩ Đa vừa lòng, ngẩng đầu, híp mắt nhìn bầu trời qua giàn nho, giả vờ như không thấy mấy người đang đứng.


Trong phòng, thiếu nữ nhìn Tạp Mễ Nhĩ pha trà rất thuần thục thì do dự nửa ngày mới mở miệng, yếu ớt hỏi: “Ân nhân, ta còn chưa biết tên người. Các vị muốn mạo hiểm vào núi Mê Đồ sao?”


“Ừ, chúng ta chuẩn bị lên núi. Tên chỉ là hình thức mà thôi. Người cứu ngươi là trưởng đoàn của chúng ta – Bạch Tiểu Nguyệt. Chúng ta là đoàn Dong Binh Nguyên Bảo.” Tạp Mễ Nhĩ ôn hòa nho nhã, dễ gần, đáp lời thiếu nữ.


Bạch Tiểu Nguyệt? Thiếu nữ ngẩn ra. Cái tên này sao giống tên con gái vậy? Đoàn Dong Binh Nguyên Bảo? Tên thật lạ.
“Núi Mê Đồ rất nguy hiểm.” Thiếu nữ chần chừ, mở miệng “Nhưng các vị lợi hại như vậy chắc sẽ không có chuyện gì đâu.”


“Ngươi là không hy vọng đoàn trưởng của chúng ta gặp chuyện không may à.” Tạp Mễ Nhĩ đã pha trà xong, mỉm cười rồi bỏ lại một câu, ra khỏi phòng.
Mặt thiếu nữ đỏ bừng. Nàng vội vàng nâng tay che mặt, thật may không bị Tạp Mễ Nhĩ nhìn thấy. 


“Đoàn trưởng, uống trà đi!” Tạp Mễ Nhĩ ưu nhã rót trà cho Khắc Lôi Nhã, sau đó rót cho mình một tách, hoàn toàn không để ý đến những người khác.
Ngõa Nhĩ Đa hừ hừ, trực tiếp cầm bình trà lên uống khiến Hạ Thiên và Kiều Sở Tâm nhìn bằng con mắt khinh thường.


“Tay nghề của phó đoàn vĩnh viễn là độc nhất vô nhị.” Khắc Lôi Nhã nhấp một ngụm trà hoa hồng, cảm giác mình được sống lại.
Tạp Mễ Nhĩ cười híp mắt. Thậm chí mọi người còn hoài nghi nếu người này có đuôi thì chắc nó đã vểnh lên trời rồi.


Ngõa Nhĩ Đa đặt bình trà xuống, mắt lạnh nhìn Khắc Lôi Nhã. Hắn không hiểu tại sao tiểu ác ma này lại chấp nhất với trà hoa như thế. Nàng thích uống trà hoa nhất. Theo hiểu biết của Ngõa Nhĩ Đa thì với tính tình ác liệt của tiểu ác ma căn bản không thích hợp với trà hoa cao quý thanh nhã này. Nàng phải cầm dao ăn tươi nuốt sống mới đúng! 


“Ngõa Nhĩ Đa, ngươi nhìn ta như vậy là có ý bất mãn với ta à?” Giọng nói nguy hiểm âm trầm của Khắc Lôi Nhã bay tới.
Ngõa Nhĩ Đa giật mình, lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười: “Ta nào dám, ha ha ha ha...” Tiếng cười gượng vang vọng trong sân, muốn bao nhiêu giả dối có bấy nhiêu.


Thiếu nữ có chút áy náy đứng ở cửa nhìn đám người trong sân. Dưới ánh mặt trời nhóm người này nhìn rất đẹp, giống như một bức tranh hoàn mỹ không tỳ vết khiến cho không ai có thể nhẫn tâm mà phá vỡ không khí giữa bọn họ. Nàng có cảm giác họ không hợp với nghề nghiệp của mình. Thiếu nữ nhìn đến thất thần.


Lúc này, bên ngoài viện vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Lỵ Á, không hay rồi. Đệ đệ của tỷ bị ma thú tập kích. Bây giờ đang ở trên núi. Hắn sắp chết rồi. Tỷ mau đi gặp hắn lần cuối đi.” Mấy người trẻ tuổi thở hổn hển, chạy tới hô to với thiếu nữ đang đứng ở cửa.


“Gì cơ?” Sắc mặt Lỵ Á trở nên tái nhợt, nhìn mấy thiếu niên đứng ở cửa viện bằng ánh mắt không thể tin được, đầu óc trống rỗng “Sao lại có thể như vậy? Sáng nay nó vẫn còn rất khỏe mà!” Những thiếu niên này Lỵ Á biết. Chúng đều là bạn bè tốt của đệ đệ nàng.


“Đừng chần chừ nữa, nhanh lên đi. Năng lực của thầy thuốc cũng có hạn.” Thiếu niên đứng ở cửa viện cực kỳ sốt ruột.
Lúc này Lỵ Á mới lấy lại tinh thần, hoảng hốt chạy theo mấy thiếu niên.
“Đi, đi xem một chút.” Khắc Lôi Nhã uống một ngụm trà cuối cùng xong, chậm rãi đứng lên, nói.


“Ngươi trở nên tốt bụng như thế từ khi nào vậy?” Ngõa Nhĩ Đa nói thầm. Ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa. Khắc Lôi Nhã thuận tay đập mạnh kiếm Thương Lan vào đầu Ngõa Nhĩ Đa khiến cho đầu hắn nổi một cục u to tướng.


Đoàn người đi theo người phía trước về hướng núi Mê Đồ.


Từ xa đã thấy một đám đông đang vây lại. Tiếng khóc đau đớn của Lỵ Á truyền tới. Khắc Lôi Nhã tiến lên thì thấy Lỵ Á đang ôm một thiếu niên với khuôn mặt tương tự nàng trong lòng, cả người hắn toàn là máu. Mắt hắn khép chặt, mặt không hề có chút huyết sắc nào. Một người có vẻ là thầy thuốc lắc đầu thở dài. Mặt những người trẻ tuổi xung quanh cũng đầy đau thương.


Khắc Lôi Nhã quay đầu nhìn Tạp Mễ Nhĩ. Tạp Mễ Nhĩ nhìn chằm chằm Khắc Lôi Nhã. Ý tứ trong mắt hắn rất rõ ràng: ta là sát thủ chứ không phải là thầy thuốc hay Mục Sư.


Ánh mắt Khắc Lôi Nhã dời sang những người khác. Mọi người đều lắc đầu. Lúc này Khắc Lôi Nhã mới giật mình nhớ ra trong đoàn Dong Binh của nàng không có thầy thuốc hay Mục Sư!


“Đều là những vết thương trí mạng. Dược vật không thể giúp gì được. Nếu hiện tại có Mục Sư thì may ra.” Lý Nguyệt Văn trầm giọng, nói thật nhỏ.


Khắc Lôi Nhã nhìn thiếu nữ tên là Lỵ Á khóc rất thương tâm, thở dài trong lòng. Trong đầu nàng chợt hiện lên một ý niệm, nếu có Lãnh Lăng Vân ở đây thì tốt rồi.


Ngay sau đó một mái tóc bạch kim xuất hiện trước mặt nàng. Khắc Lôi Nhã cười tự giễu. Nàng cười thầm mình nghĩ quá nhiều dẫn đến ảo giác.


Nhưng ánh sáng trắng hài hòa xuất hiện ngay sau đó nói cho nàng đây không phải là ảo giác. Lãnh Lăng Vân có đôi mắt màu tím, tóc bạch kim đang ở trước mặt nàng! Hắn đang ngồi xuống trị liệu cho thiếu nhiên chỉ còn thở thoi thóp!!!
Khắc Lôi Nhã chớp mắt, xác định mình không nhìn lầm.


“Đừng chớp mắt nữa. Hắn vừa mới đến.” Tạp Mễ Nhĩ hiểu cái chớp mắt của nàng, lại gần, thấp giọng nói với nàng.


Khắc Lôi Nhã há hốc miệng, sau đó theo phản xạ có điều kiện mà nhìn ra phía sau nhưng không thấy những người khác của thần điện Quang Minh. Chỉ có một mình Lãnh Lăng Vân đột ngột xuất hiện!!


Tiếng kinh hô và cảm tạ kéo Khắc Lôi Nhã về thực tại. Máu của thiếu niên trong lòng Lỵ Á đã ngừng chảy. Mặc dù mặt vẫn tái nhợt nhưng hô hấp đã ổn định hơn.
“Mục Sư đại nhân, cám ơn ngài, cám ơn ân cứu mạng của ngài.” Lỵ Á cực kỳ vui mừng, cảm tạ không ngừng.


“Không cần phải cám ơn. Không có gì đâu.” Giọng nói lành lạnh của Lãnh Lăng Vân vang lên bên tai mọi người.


Khắc Lôi Nhã trợn to mắt nhìn Lãnh Lăng Vân trước mắt. Nàng cứ nhìn hắn chằm chằm cả nửa ngày vẫn không thể nói ra một câu nào. Trong đầu nàng toàn là dấu chấm hỏi. Tại sao Lãnh Lăng Vân lại đột ngột xuất hiện ở đây? Tại sao hắn lại đến đây một mình? Là tới tìm mình, muốn mình quay về dốc sức vì thần điện Quang Minh với hắn sao?


Mặc Ngõa Nhĩ Đa rất đặc sắc. Trước mắt chính là kẻ thù của hắn! Kẻ thù!


Chợt, Ngõa Nhĩ Đa hú lên một tiếng rất quái dị, dùng hết hơi sức của mình mà quăng một cái tát lên mặt Lãnh Lăng Vân khiến hắn ngã xuống đất. Lãnh Lăng Vân chưa kịp lấy lại tinh thần thì Ngõa Nhĩ Đa đá tiếp một cước vào bụng hắn, sau đó dùng sức giẫm chân lên lưng Lãnh Lăng Vân: “Ta nhổ vào! Tiểu bạch kiểm đáng ghê tởm. Ta giẫm chết ngươi! Ta nhổ chết ngươi! Ta nhổ!” Ngõa Nhĩ Đa phun một ngụm nước miếng lớn lên đầu Lãnh Lăng Vân. Sau đó hắn đạp điên cuồng rồi ngửa mặt lên trời cười to, cực kỳ hài lòng. Cuối cùng hắn đã có thể hung hăng giẫm tên tiểu bạch kiểm này dưới chân! “Đi chết đi tên tiểu bạch kiểm kia! Ta muốn ngươi nếm thử tư vị của cái chết. A ha ha ha, ha ha...” Tiếng cười thoải mái của Ngõa Nhĩ Đa vang dội cả bầu trời “Ngươi cũng có ngày bị ta giẫm dưới chân. Thánh tử đại nhân vô cùng tôn quý cũng có ngày hôm nay. Cầu xin tha thứ đi, cầu xin ta bỏ qua cho ngươi! Nếu tâm tình ta tốt sẽ bỏ qua cho!” Ngõa Nhĩ Đa cười ha hả.


“Ngõa Nhĩ Đa, ngươi bị sao vậy? Sao lại cười khúc khích một mình như thế?” Giọng nói tràn đầy nghi ngờ truyền vào lỗ tai Ngõa Nhĩ Đa. 


Ngõa Nhĩ Đa lấy lại tinh thần, giương mắt nhìn khuôn mặt tò mò của Hạ Thiên, tức giận hừ lạnh một tiếng: “Ai cần ngươi lo!” Ngõa Nhĩ Đa trợn mắt nhìn Lãnh Lăng Vân đang nói chuyện với Khắc Lôi Nhã, thống hận trong lòng. Sao lại không cho phép mình có ý nghĩ này? Không cho phép mình tưởng tượng ra cảnh tên tiểu bạch kiểm đáng hận kia bị mình giẫm dưới chân sao?


Cảnh tượng vừa nãy là do Ngõa Nhĩ Đa tưởng tượng ra. Thực tế là Lãnh Lăng Vân quần áo chỉnh tề, dáng vẻ vô cùng cao quý đang nói chuyện với Khắc Lôi Nhã.
“Thánh tử đại nhân, sao ngươi lại xuất hiện ở đây?” Khắc Lôi Nhã nhìn Lãnh Lăng Vân đang nở nụ cười nhàn nhạt, hỏi.