Tài Năng Tuyệt Sắc

Quyển 1 - Chương 11: Bí pháp

Đoàn người thận trọng đi tới, trong đáy mắt họ hiện rõ vẻ chán ghét, khi dễ và khinh thường.
“Cái đó, Khắc Lôi Nhã, Lạp Tây Á tại sao vẫn chưa đến học viện vậy?” Thiếu nữ quý tộc cầm đầu là bạn tốt nhất của Lạp Tây Á, nàng đè nén chán ghét trong lòng xuống nhẹ giọng hỏi.


Khắc Lôi Nhã đứng dậy, lạnh lùng nhìn đám người trước mặt. Đối với bọn người này, Khắc Lôi Nhã không có ý định kết giao. Đáy mắt bọn họ đối với Khắc Lôi Nhã đã biểu lộ rõ ý tứ, nếu không phải vì Lạp Tây Á, những người này tuyệt đối sẽ không nói chuyện với mình.


Một đám người nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Khắc Lôi Nhã, đáy lòng lại có chút kinh sợ. “Không biết.” Khắc Lôi Nhã xoay người rời đi, không để ý đến đám người sau lưng. Nàng biết hiện tại phải tìm một nơi yên tĩnh để tiêu hoá hết những kiến thức được học hôm nay. Chứ không phải lãng phí thời gian để ý đám người nhàm chán này.


“Thái độ gì vậy? Ngươi lại không biết? Ngươi là tỷ tỷ của Lạp Tây Á, sao ngươi lại không biết?” Trong đám người kích động đó có một nam sinh rốt cuộc không nhịn được phải mở miệng. Đã vài ngày nay Lạp Tây Á không đến, là người theo đuổi trung thành nhất của Lạp Tây Á, dĩ nhiên lòng như lửa đốt.


Khắc Lôi Nhã không để ý đến đám người sau lưng đang rít gào, lại tiếp tục đi về phía trước. Cùng nói chuyện với đám con nhà giàu này, là hoàn toàn lãng phí thời gian.


“Đứng lại! Thái độ đó của ngươi là gì! Cái kẻ háo sắc này!” Rốt cuộc tên ấy kích động đến mức nói ra những lời vô lễ như vậy.
Thiếu nữ cầm đầu trừng mắt liếc nhìn tấm lưng người nói chuyện, ngay cả khi những điều hắn nói là thật, như vậy cũng quá vô lễ.


Khắc Lôi Nhã nhẹ nhàng quay đầu lại, nhàn nhạt đưa mắt nhìn đám người sau lưng. Chỉ là cái nhìn nhàn nhạt này, lại khiến cho mọi người tưởng họ bị đặt trong hầm băng. Dáng vẻ này xâm nhập vào xương cốt, xâm nhập vào linh hồn như cái lạnh khiến người ta không rét lại run. Đây là ánh mắt thế nào, sao lại chẳng có chút tình cảm nào. Chỉ có lạnh lẽo, tàn khốc, giết chóc.


Tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ, trong đầu trống rỗng.
Khắc Lôi Nhã quay đầu, tiếp tục đi về phía trước, để lại một đám người sửng sốt, đứng ngẩn ra.
Bóng dáng của Khắc Lôi Nhã dần biến mất trong mắt mọi người, họ mới phục hồi lại tinh thần.


“Nàng, nàng là ai?” Nam sinh vô lễ trước đó có chút kinh sợ lên tiếng.
Mọi người trầm mặc. Đó là Khắc Lôi Nhã háo sắc nha, nhưng nay sao lại như một người khác vậy? Lạnh lùng lãnh khốc như vậy, khiến lòng người ta kinh sợ như thế.


Trong 1 tháng, Lạp Tây Á vẫn không xuất hiện. Mà một tháng sau, chính là thời gian trường nghĩ học. Trong 1 tháng này, Khắc Lôi Nhã đã phát triển đến thế nào, Ô Mã Nhiên lại hoàn toàn nhìn không thấu. Khắc Lôi Nhã sẽ luôn khiến hắn vui mừng.
Phủ công tước Hi Nhĩ


“Khắc Lôi Nhã, hai tháng nghỉ hè này ngươi định làm gì?” Ô Mã Lý ở một bên nhìn Khắc Lôi Nhã đang chơi đùa quả cầu lửa trên tay hỏi. Có thể khống chế cầu lửa nhiều như vậy lại chính xác như thế, nếu là người khác, hắn sẽ rất kinh ngạc. Nhưng đây lại là Khắc Lôi Nhã, Ô Mã Lý lại không thấy kì lạ. Trong khoảng thời gian 1 tháng ngắn ngủi này, Khắc Lôi Nhã khiến hắn vui mừng, rung động rất nhiều lần.


“Lão sư, ta cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, nhưng ta lại không nói ra được.” Khắc Lôi Nhã có chút sầu não dập tắt quả cầu lửa trong tay.


“Không nên gấp gáp, Khắc Lôi Nhã, ngươi vẫn phải học rất nhiều. Không phải trong khoảng thời gian ngắn có thể học hết. Ta nói rồi, đừng gấp.” Ô Mã Lý hiển nhiên hiểu lầm ý của Khắc Lôi Nhã, cho là Khắc Lôi Nhã cảm thấy học được quá ít.


“Không, lão sư, ta không có ý này.” Khắc Lôi Nhã nhẹ lắc đầu “Ta vẫn nhớ lời của lão sư. Học ma pháp không thể nóng vội.”
“Này?” Ô Mã Lý nghi ngờ.


“Ta cũng không rõ lắm. Mấy lần có cảm giác đã nghĩ đến điều gì đó, nhưng nghĩ nữa lại nghĩ không ra.” Khắc Lôi Nhã có chút sầu não.


Ô Mã Lý cau mày, hình như đang nghĩ gì đó. Từ lúc nhập học đến nay chưa khảo nghiệm tài nghệ của Khắc Lôi Nhã. Chẵng lẽ hiện tại Khắc Lôi Nhã đang ở giai đoạn đột phá?
“Ta cuối cùng cũng cảm thấy chút ma pháp, nhưng ta lại không biết làm thế nào.” Khắc Lôi Nhã nhỏ giọng nói.


“Có lẽ, nói không chừng ….” Ô Mã Lý hình như đang do dự về thứ gì đó. “Cái gì? Lão sư?” Khắc Lôi Nhã nghi ngờ hỏi.


“Có lẽ lực tinh thần của ngươi có thể học bí pháp.” Ô Mã Lý do dự có nên nói cho Khắc Lôi Nhã biết, để Khắc Lôi Nhã đi tìm bảo vật bí ẩn đó. Dù sao đó cũng là bí pháp nguy hiểm, nếu như lực tinh thần của người học không đủ mạnh, hậu quả chỉ có hai. Một là chết từ từ, hai là chết nhanh!


“Lão sư, là cái gì?” Khắc Lôi Nhã hứng thú.


“Ma pháp cũng có hình dáng. Ngươi nên hiểu. Mặc kệ là pháp sư hay kỵ sĩ, công kích của họ cũng có hình dáng. Ma pháp, uy lực càng lớn, chú ngữ để đọc càng dài. Khi đó cần phải có người bảo vệ. Mà kỵ sĩ đấu khí đều là hữu hình.” Ô Mã Lý hắng giọng một cái, sắc mặt nặng nề nói “Nhưng có một loại công kích là vô hình hơn nữa khiến người ta khó lòng phòng bị.”


“Có dạng này sao?” Khắc Lôi Nhã hứng thú.
“Không sai.” Ô Mã Lý gật đầu một cái, sắc mặt nặng nề bổ sung “Nhưng, nguy hiểm hơn.”
“Lão sư, rốt cuộc là cái gì?” Khắc Lôi Nhã thúc giục.


Ô Mã Lý không nói gì, mà chỉ ngẩng đầu nhìn quanh, móc trượng ma pháp trong ngực ra, nhẹ nhàng vung lên, một vòng xanh dương nhạt gợn sóng cứ như vậy tản ra xung quanh, bao phủ gian phòng. Khắc Lôi Nhã hiểu, đây là để che giấu tất cả cảm ứng ma pháp, tránh có người nghe lén bọn họ nói chuyện. 


Tất cả đều tối đen, Ô Mã Lý mới thu hồi pháp trượng, trầm giọng nói: “Là tinh thần công kích.”
Khắc Lôi Nhã ngơ ngẩn, tinh thần công kích!


“Trực tiếp công kích vào tinh thần ngươi, hoàn toàn vô hình. Cũng không ai có thể đoán trước được.” Gương mặt Ô Mã Lý nghiêm túc “Dĩ nhiên đối với kẻ mạnh mà nói, thứ này không có tác dụng gì. Nhưng đối với người thường, thứ này tuyệt đối vô cùng hữu hiệu.”


“Nặng thì trực tiếp biến người đó thành kẻ ngốc, nhẹ thì làm ma pháp của người đó bị trọng thương.” Ô Mã Lý giải thích cho Khắc Lôi Nhã “Dĩ nhiên, loại bí pháp này, có rất nhiều người vô liêm sĩ. Đó là vì rất nhiều người không cách nào học được, không thể ứng dụng lại càng không thể ứng đối. Thế nên ….”


“Ta hiểu, lão sư.” Khoé miệng Khắc Lôi Nhã hiện lên tia cười lạnh nhàn nhạt “Loài người luôn sợ không có cách nào khống chế thứ gì đó, khiến cho họ lại bị đả kích nặng nề nhất.”


Lúc này Ô Mã Lý ngây ngẩn cả người, lời nói triết lý như vậy lại được thốt ra từ một thiếu nữ chỉ mới mười ba tuổi!
“Lão sư, ta phải làm sao mới học được bí pháp đó? Có thể nói cho ta biết không?” Đáy mắt Khắc Lôi Nhã hiện lên tia hưng phấn cùng khiêu chiến.


“Được.” Ô Mã Lý gật đầu, trong lòng hắn hiện giờ đã không còn xem Khắc Lôi Nhã là một thiếu nữ chưa trưởng thành nữa rồi. “Ta từng có một người bạn, học bí pháp đó, nhưng thật đáng tiếc, hắn lại không thể học được tinh tuý. Nên ….” Nói đến đây, nét mặt Ô Mã Lý có chút nặng nề.


“Thật xin lỗi, lão sư, đã khiến người nhớ lại chuyện đau lòng.” Khắc Lôi Nhã có chút áy náy, xin lỗi.


“Không, Khắc Lôi Nhã. Ban đầu ta đã khuyên giải hắn, nhưng hắn không nghe.” Ô Mã Lý điều chỉnh lại tâm tình, nói tiếp: “Khi hắn ở ẩn hắn giấu bí pháp trong mật thất. Hi vọng sau này ta có thể đến lấy, nhưng ta lại không muốn học nó.”
Khắc Lôi Nhã không nói gì, chỉ lẳng lặng nghe.


“Ta sẽ cho ngươi một tấm bản đồ nơi hắn ở ẩn. Ở giữa vực Tật Phong. Lần này ngươi có thể đến đó luyện tập. Thực chiến vĩnh viễn sẽ thắng được lý luận. Ma thú ở đó tương đối yếu, ngươi có Tẫn Diêm đi theo, sẽ không sao. Điểm này, ngươi phải đồng ý với ta, ta mới có thể giao bản đồ cho ngươi.” Ô Mã Lý trịnh trọng nói với Khắc Lôi Nhã.


Lòng Khắc Lôi Nhã đầy nét cảm động, nàng tự nhiên biết Ô Mã Lý vì lo lắng cho an nguy của nàng nên mới nói vậy.
Khắc Lôi Nhã gật đầu, nghiêm túc đồng ý, Ô Mã Lý mới rút bàn đồ từ trong ngực cho Khắc Lôi Nhã.


“Ngươi nhất định phải cẩn thận. Ở thời điểm nguy hiểm nhất, để Tẫn Diêm bảo vệ ngươi, ngươi lập tức xé cuộn giấy dịch chuyển, hiểu không?” Ô Mã Lý vẫn dặn dò. Mặc dù miệng hắn có chết cũng không thừa nhận chuyện Khắc Lôi Nhã là đệ tử của hắn, nhưng trong lòng đã sớm xem Khắc Lôi Nhã là đệ tử duy nhất của hắn.


“Lão sư, người yên tâm, ta nhất định sẽ trở về an toàn.” Khắc Lôi Nhã mỉm cười lên tiếng.
“Vậy thì tốt.” Ô Mã Lý mỉm cười gật đầu.


Khi Khắc Lôi Nhã nói muốn dùng kì nghỉ hè này để đến vực Tật phong rèn luyện, công tước Cổ Đốn lại vui mừng khác thường. Hi gia không có nuôi loại hoa trồng ở nhà kính (không nuôi người vô dụng)! Chỉ có Khải Sắt Lâm là cực kì lo lắng, được công tước Cổ Đốn an ủi rất lâu mới chịu đồng ý. Mà hai huynh trưởng của Khắc Lôi Nhã vẫn chưa về nhà, một ở lãnh địa, một là đảm nhiệm chức vụ đội trưởng đội hộ vệ Sư Thứu hoàng gia. Phụ thân của nàng hình như đang xử lý vấn đề gì đó ở biên cảnh (biên giới)


Không phô trương, công tước Hi Nhĩ chỉ cho Khắc Lôi Nhã đủ tiền để nàng và Tẫn Diêm có thể khiêm tốn cưỡi ngựa ra khỏi cửa.


Buổi sớm mát mẻ, hai người cứ cưỡi ngựa như vậy rời đi. Không ai nghĩ đến, vừa ra khỏi cửa thành, Khắc Lôi Nhã sẽ gặp người có tác động sâu sắc đến cả đời nàng.