Ta Trở Thành Anh Trai Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược

Chương 16

Tiết Duẫn Tắc cười khẩy đứng ở một bên, nhìn Tiết Yến đi đến bên hồ, mặt không đổi sắc mà tung người nhảy xuống, mặt hồ bọt nước bắn lên tung toé, tiếp theo liền khôi phục yên ả.
Trong lòng Tiết Duẫn Tắc nổi lên loại khoái cảm vặn vẹo.
Hắn đã sớm dự tính được việc này.


Bên người Tiết Yến chỉ có một tên nô tài đi theo, còn là một tên bỏ đi nhát cáy.
Hôm nay, hắn là muốn bức Tiết Yến đứng ra.
Nước hồ sâu như vậy, hắn cũng không tin Tiết Yến thật sự có bản lĩnh vớt lên một cái tua quạt ngọc nho nhỏ.


Nếu Tiết Yến không lên tiếng, hắn cũng có biện pháp khác để vả mặt Tiết Yến vài cái thật mạnh.


Trơ mắt nhìn nô tài của mình chết chìm trước mặt, cái gì cũng không làm được, ai trong cung sẽ không nhạo báng hắn? Tiết Yến nếu còn dám vì vậy mà ra tay đánh hắn, phụ hoàng khẳng định sẽ phạt nặng hắn, nói không chừng còn muốn đánh chết hắn.


Tiết Duẫn Tắc hài lòng hả dạ nghĩ thầm, người này cũng chẳng qua như thế, là một phế vật tuỳ tiện bị mình đá vào bụi rậm mà chà đạp.
Ở bên cạnh, Tiến Bảo hãi hùng đến ngây người, chờ hắn lấy lại tinh thần, liền bắt đầu khóc lên, nằm bò bên mép hồ mà tìm kiếm trong nước.


Hắn chính là nô tài mệnh tiện! Chủ tử sao phải làm đến nỗi này!
Nhưng tầm mắt hắn không rõ ràng bởi vụn băng trên mặt hồ, chỉ ngẫu nhiên thấy mặt nước nổi lên gợn sóng rất nhỏ, chứng minh người trong nước còn đang chuyển động.


Phải làm sao bây giờ! Nước mắt trên mặt Tiến Bảo lau cũng lau không kịp.
Đúng lúc này, hắn mơ hồ nghe được tiếng bước chân đang đến gần.
Tiến Bảo biết có người tới, vội vàng ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung mà nhìn qua hướng kia, thì thấy hai quý nhân đang bị một đám cung nhân vây quanh.


Trong đó, một người mặc áo khoác màu than chì, bên ngoài khoác kiện áo choàng lông chồn màu đỏ sậm.
Tuy khoảng cách khá xa, nhưng phong tư chỉ cần đứng cũng nổi bật như tiên nhân kia, hắn liếc mắt một cái là có thể nhận ra.
Là vị đó! Vị thế tử tâm địa Bồ Tát trong cung Thục phi nương nương!


Tiến Bảo khó mà một lần bị thúc đẩy bởi xúc động muốn báo ân cứu mạng, ở thời điểm không ai chú ý đến, trơn tru như cá chạch mà dồn hết sức lực xông lên trước.
Hắn đâm đầu xuống trước mặt người nọ, vững vàng quỳ xuống.


"Thế tử điện hạ, ngài coi như rủ lòng thương!" Tiến Bảo khóc đến vỡ giọng.
"Ngài cứu Ngũ điện hạ với, hắn muốn chết đuối rồi!"
——


Quân Hoài Lang vừa đến bên ngoài Văn Hoa Điện, đang nghe Tiết Duẫn Hoán nói luôn mồm không nghỉ, thì thấy một bóng dáng chật vật lao ra trước mặt, chỉ lo dập đầu cầu y cứu mạng.
Quân Hoài Lang lấy lại bình tĩnh, mới phát hiện người này là Tiến Bảo.


Y phục đầu tóc hắn đều rối loạn, đầu dập bang bang vang dội.
"Làm sao vậy?" Quân Hoài Lang đưa mắt ra hiệu cho Phất Y, làm hắn tiến lên đem Tiến Bảo nâng dậy.


Tiến Bảo quỳ trên mặt đất không nhúc nhích, khóc lóc nói: "Hồi điện hạ, Ngũ điện hạ vì cứu nô tài, đã nhảy xuống hồ hoa sen rồi! Thế tử điện hạ mau cứu hắn......"


Tiến Bảo khóc đến thở không ra hơi, Quân Hoài Lang cũng không nghe rõ hắn nói chuyện, chỉ nghe Tiết Yến vì cái gì đó mà rơi vào hồ sen.
Lúc này là vào đầu mùa đông, nước hồ đã bắt đầu kết băng, lạnh cóng đến tận xương.


Quân Hoài Lang nghe vậy, không kịp nghĩ ngợi mà đã hạ lệnh, gọi cung nhân cung Minh Loan chạy nhanh lên phía trước, đến hồ sen cứu người.
Chờ y hạ lệnh xong, ngẫm lại trong lòng mới có chút buồn bực.
Mình thật đúng là thiện tâm.
Quân Hoài Lang nghĩ thầm.


Sao không bỏ mặc hắn chết đuối đi? Hắn nếu hôm nay đã chết, mình liền không có nỗi lo về sau.
Trong lòng y không vui, đành phải miễn cưỡng thuyết phục bản thân.


Thứ nhất, nguyên nhân Quân gia bị diệt không chỉ vì Tiết Yến, hắn cũng chỉ là thanh đao bị lợi dụng ở mặt ngoài thôi; thứ hai, mạng người này cứng rắn, kẻ hèn một cái hồ nước khẳng định không uy hϊế͙p͙ được mệnh Thất Sát Tinh giáng thế của hắn.


Quân Hoài Lang nghĩ như vậy, đồng thời bước nhanh tiến lên, muốn xem thử tình huống.
Bên cạnh, Tiết Duẫn Hoán vội vàng đi theo, còn không quên dặn y trong chốc lát cách xa một chút, đừng để chạm vào sát khí trên người Tiết Yến.


Ngay lúc các cung nhân xúm xụm ở phía trước đang muốn nhảy xuống, thì trong hồ bỗng nhiên có bọt nước trồi lên, doạ một đám vội vã muốn cứu người giật nảy mình.
Chỉ thấy Tiết Yến dễ như bỡn mà ngoi lên mặt hồ, mảy may không có bộ dạng chật vật của kẻ chết đuối.


Một tay hắn chống mặt đất, dùng lực một chút, tiêu sái lưu loát nhảy lên bờ, rồi nâng tay vuốt mấy lọn tóc ướt đang dán trên mặt ra sau.
Rõ ràng là thiếu niên chưa đầy hai mươi, lại có một loại gợi cảm chí mạng.
Tiếp theo, tay kia của Tiết Yến hất lên, ném một đồ vật nho nhỏ cho Tiết Duẫn Tắc.


Tiết Duẫn Tắc luống cuống đón lấy theo bản năng, bắt được trong tay mới phát hiện, đó là tua quạt của hắn.
......Nhanh như vậy, không một tiếng động mà đã tìm được rồi?


Tiết Duẫn Tắc còn đang sững sờ, Tiết Yến nhìn một lượt xung quanh, bốn phía là một đám cung nhân ngây như phỗng, nhíu nhíu mày, hỏi: "Làm sao vậy?"
Sau đó, hắn thấy được Quân Hoài Lang.
Quân Hoài Lang cũng ngây ngẩn cả người.


Không phải nói rằng Tiết Yến rớt xuống hồ sen chết đuối sao? Dáng vẻ hắn như vậy, đâu giống chết đuối? Trái lại giống như là dễ như trở bàn tay mà ngụp lặn dưới hồ, bơi dạo một vòng.
Y có chút nghi hoặc nhìn về phía Tiến Bảo.


Tiến Bảo lúc này vui mừng quá đỗi mà khóc lên, vừa kêu chủ tử vừa chuẩn bị nhào lên.
Bất quá, đối diện với ý tứ cảnh cáo trong con ngươi màu hổ phách lạnh lẽo của Tiết Yến, hắn liền tỉnh táo lại, ngượng ngùng mà dừng lại ở khoảng cách ba bước trước Tiết Yến.


"Tột cùng là xảy ra chuyện gì?" Quân Hoài Lang hỏi.
Tiến Bảo biết Tiết Yến không am hiểu cáo trạng, vội vàng tiến lên hai bước, nói với Quân Hoài Lang: "Hồi thế tử điện hạ, tua quạt của nhị điện hạ......!chính nó rớt vào trong hồ, lại muốn nô tài đi nhặt.


Nô tài không biết bơi, Ngũ điện hạ liền thay nô tài xuống hồ, vớt lên tua quạt."
Lúc này, Quân Hoài Lang mới chú ý, mặt Tiến Bảo ướt dầm dề, ngoài nước mắt, còn có nước hồ, tóc cũng ướt hơn phân nửa, rõ ràng là bị người cưỡng ép ấn vào trong ao, muốn hắn chết đuối.


Quân Hoài Lang bỗng nghĩ đến ngày tiệc Trung thu nọ, Tiết Yến cũng nhấn Tiết Duẫn Tắc vào trong hồ Thái Dịch như vậy.


Nhưng Tiết Yến bất quá chỉ muốn hù dọa hắn, chỉ một chốc liền buông hắn ra, hiện giờ xem ra, là Tiết Duẫn Tắc muốn báo thù, lại không dám hướng về Tiết Yến, nên muốn làm tiểu thái giám bên cạnh Tiết Yến chết đuối ở chỗ này.
Mà Tiết Yến, hiển nhiên là vì cứu Tiến Bảo.


Quân Hoài Lang nhớ đến cái ngày mà ngọc tiễn bị rơi vỡ, cũng là hắn thay Tiến Bảo gánh vác sai lầm.
Ngẫm lại, bên cạnh hắn chỉ có một người là Tiến Bảo, hắn hẳn là hết sức quý trọng người này......!


Bất luận ngày sau hắn trở thành cái dạng gì, ít nhất hắn ở hiện tại vẫn là một người trọng tình trọng nghĩa, thậm chí sẽ bảo vệ một tiểu thái giám.


Nghĩ như vậy, Quân Hoài Lang nhìn Tiết Duẫn Tắc, ánh mắt hiện ra vài phần trào phúng: "Không ngờ nhị điện hạ lại cần kiệm, không thích xa xỉ như vậy, một cái hạ nhân xuống hồ nhặt tua quạt cho ngài cũng không có?"


Y lại nhìn về phía mấy tên thị vệ bên cạnh, mỉa mai nói: "Chẳng qua trong cung dù sao cũng an toàn, so với dưỡng mấy tên lực lưỡng này, không bằng đổi thành mấy người bình thường có năng lực hầu hạ ngài, san sẻ thay ngài thì hơn."


Ngữ điệu y nhã nhặn, chậm rãi, tươi cười cũng ấm áp, nhưng Tiết Duẫn Tắc cảm thấy thật sự chướng mắt.
Bất quá là con nhà công hầu ăn nhờ ở đậu, ỷ vào có cái cô mẫu bụng không thể có mang mà ở chùa trong cung, cũng có mặt mũi để ra mặt giúp tên sát tinh này?


Tiết Duẫn Tắc cười lạnh nói: "Ngươi là cái thá gì, cũng dám ở trước mặt bổn hoàng tử khua tay múa chân?
Tiết Duẫn Hoán bên cạnh đang xem náo nhiệt đến cao hứng nghe vậy, lập tức thay đổi sắc mặt.
Tiết Duẫn Tắc là thằng ngốc, trong đầu toàn là cỏ rác.


Hắn ức hϊế͙p͙ tên sát tinh kia thì Tiết Duẫn Hoán mừng rỡ xem náo nhiệt, cũng không nhúng tay; nhưng người này như con chó điên, cắn xong Tiết Yến lại tới cắn Quân Hoài Lang, hắn liền không vui.
Tiết Duẫn Hoán kéo Quân Hoài Lang ra sau, lạnh lùng nói: "Ngươi có gan lặp lại lần nữa, ngươi lại là cái thá gì?"


Mặt Tiết Duẫn Tắc xanh trắng đan xen, muốn phản bác, lại nói không ra lời.
Ở trong cung, Tiết Duẫn Hoán chính là bá vương, ai cũng không dám đụng vào, ngoại trừ phụ hoàng cùng Hoàng Hậu.


Mẹ đẻ hắn lại xuất thân hèn mọn, bắt nạt Tiết Yến không có mẫu thân thì không sao, lại tuyệt đối không dám châm chọc Tiết Duẫn Hoán một câu.
Tiết Duẫn Hoán thấy hắn biến thành chim cút* thì càng thêm khinh thường.


Tiết Duẫn Hoán cười lạnh một tiếng, dứt khoát lấy việc của Tiết Yến làm cớ nổi giận.
*chim cút: kẻ chỉ biết chạy, lẩn trốn.
"Một đám nô tài nhìn thấy chủ tử nhảy vào trong ao, thế mà không một ai cứu người.


Chủ tử của các ngươi dạy dỗ các ngươi không tốt, vậy để bổn hoàng tử đến dạy." Hắn nhìn một lượt đám người đứng phía sau Tiết Duẫn Tắc, mệnh lệnh nói.
"Người đâu, đem toàn bộ nô tài mà nhị hoàng huynh mang tới hôm nay, một người cũng không thể thiếu, đưa đến Vĩnh Hạng chà bô.


Chà chưa tròn một năm, ai cũng không cho phép rời khỏi."
Thái giám chưởng ấn phía sau hắn mang người tiến lên, lôi theo bọn thị vệ, thái giám và cung nữ bên này, một đám người đông đúc lập tức cuồn cuộn rời đi, chỉ còn lại một mình Quân Ân Trạch.


Trong đám cung nhân đó, có hai người là cung nữ bên người Tiết Duẫn Tắc, một người còn đã thị tẩm.
Tiết Duẫn Tắc đen mặt, nghiến răng nghiến lợi, nhưng một câu cũng không dám nói.
Bên cạnh, Tiết Yến không lên tiếng, lặng lẽ cầm lấy áo khoác của mình, trầm tĩnh nhìn mấy người bọn họ.


Hắn nhìn thấy Nhị hoàng tử chất vấn, cũng nhìn thấy Lục hoàng tử đem Quân Hoài Lang bảo hộ ở sau người một cách dễ dàng.
Hắn nghĩ, người bên cạnh Quân Hoài Lang chắc hẳn đều là người như Tiết Duẫn Hoán, chứ không phải hắn.


Hắn lẽ ra nên âm thầm không một tiếng động rời đi, chớ lại tiếp nhận thiện ý mà đối phương bố thí.
Nhưng tầm mắt hắn không nghe sai khiến, đã dừng ở trên người Quân Hoài Lang, còn không thể di dời.
Đúng lúc này, hắn chạm vào ánh mắt của Quân Hoài Lang.


Hắn nhìn thấy cặp mày đối xứng, thanh tú thong dong của Quân Hoài Lang nhăn lại một chút.
Sau đó, y lập tức từ phía sau Lục hoàng tử đến trước mặt hắn.
"Sao ngươi còn ở chỗ này phơi gió? Trời lạnh như vậy, nếu lạnh đến bị bệnh, chẳng phải là cho cô mẫu thêm phiền toái sao?" Quân Hoài Lang nói.


Quân Hoài Lang không muốn thừa nhận, dáng bộ Tiết Yến cả người ướt sũng, lẻ loi một mình đứng bên này, khiến mắt y nhoi nhói.
Y đành phải trước tiên lừa gạt bản thân, lôi Thục phi ra làm lý do.
Dứt lời, y đưa mắt bảo Phất Y đi thỉnh thái y, lại để cung nữ trở về lấy y phục sạch sẽ cho Tiết Yến.


Tiếp theo, y vươn tay, bắt lấy cổ tay Tiết Yến.
Cổ tay hắn khớp xương rõ ràng mà mạnh mẽ, nhưng lại ướt đẫm nước hồ giá buốt, làn da hắn lạnh đến đau nhói tay Quân Hoài Lang.


Y nhấp môi, gọi Tiết Duẫn Hoán, nhờ hắn thế y xin phép thái phó, liền lôi kéo Tiết Yến đi thẳng đến trắc điện dành cho hoàng tử nghỉ ngơi, ở cạnh sườn Văn Hoa Điện.
Y nghĩ thầm, dù Tiết Yến về sau không có nhân tính, cũng không liên quan đến người xả thân bảo hộ nô bộc của hiện tại.


Ngày sau có thù hận gì, ngày sau y hãy nói.
Chỉ cần Tiết Yến dám lòi ra một chút không đứng đắn, y nhất định sẽ mạnh tay ghi thêm vào sổ nợ kiếp trước, bóp chết hắn từ trong manh mối.
Tiết Yến tùy ý để y lôi kéo, như cũ không nói một lời.


Với hắn mà nói, tay Quân Hoài Lang không có sức lực đáng kể gì, nhưng hắn lại giãy không ra.
Bởi vì lòng bàn tay khô ráo mà non mịn này, có chút quá mức ấm áp..