Ta Nổi Tiếng Khắp Đế Quốc

Chương 31

Thứ hai, khi Đoạn Ngọc Giác đến trường, chỉ cảm thấy trên đường có không ít người đang nhìn cậu, hơn nữa ánh mắt đều khá là kì quái, nhưng không giống với ánh mắt kì quái vào ngày đầu tiên cậu đến trường, trái lại càng giống như là ao ước.

Đoạn Ngọc Giác chỉ cảm thấy đến mình cả nghĩ quá rồi, nhưng còn chưa đi hai bước, liền có một giống cái dung mạo diễm lệ đi đến trước mặt cậu, nghiêm túc nhìn cậu một chút, trong con ngươi có một loại cuồng nhiệt quỷ dị. Đoạn Ngọc Giác mặt không hề cảm xúc, ánh mắt của giống cái kia lại càng ngày càng sáng, Đoạn Ngọc Giác thấy hắn không nói lời nào, đang muốn nhấc chân rời đi, giống cái cấp tốc rút ra giấy bút, nói: “Cậu có thể kí tên cho tớ không?”

Đoạn Ngọc Giác: “…”

Đoạn Ngọc Giác trầm mặc cầm lên giấy bút, không hiểu gì kí xuống tên của chính mình, giống cái kia nhìn bộ dáng nghiêm túc ngoan ngoãn của cậu, trong lòng đều manh lật!

A a a a quá manh quả thực chính là phạm tội a a a!Ánh mắt đen thẫm kia, bờ môi mũm mĩm trắng trẻo kia, mái tóc đen bóng nhu thuận kia, bộ dáng ngoan ngoãn nghiêm túc kia!

Manh khóc!

# nam thần ngài manh đến không khoa học #

Đoạn Ngọc Giác rất nhanh liền viết xong tên, đem giấy bút đưa trả cho hắn, giống cái si mê nhìn Đoạn Ngọc Giác, không chú ý tới giấy bút trước mặt!

Đoạn Ngọc Giác: “…”


Nha nha! giống cái rốt cục chú ý tới giấy bút trước mặt, nhanh tay nhận lấy, trong lòng còn tiếc nuối tại sao danh tự này lại viết xong nhanh như vậy, cuối cùng còn lắp bắp nói: “Tớ học ở lớp đan dược cấp 1, nếu như tớ có cái gì không hiểu tớ có thể đến hỏi cậu sao?”

“… Tốt.”

Những người vây xem: Không biết xấu hổ ra tay nhanh như vậy! Chúng ta làm sao bây giờ!

Đoạn Ngọc Giác không biết tại sao, chỉ cảm thấy cậu là một khối thịt, những người khác đều mắt khao khát theo dõi cậu, thật giống muốn đem cậu nuốt vào trong bụng.

Đoạn Ngọc Giác vì trí tưởng tượng của mình phát sầu, yên lặng mà bước nhanh hơn.

“Tớ thấy bước chân của cậu ấy thật lớn quả nhiên không giống chúng ta!”

“Cậu có thấy tướng mạo của cậu ấy không? Thật manh a a a a!”

“Chữ cũng viết thật là đẹp a! Không hổ là nam thần của tớ!”

“Cậu đi chết đi. Nam thần của cậu không phải Cổ Thừa Vọng sao?!”

“Ai nha nha người kia chỉ có thể phóng tầm mắt nhìn ta còn muốn mệnh!”

Phần lớn giống cái cùng á giống cái đối với Đoạn Ngọc Giác cũng không có ác cảm sâu sắc, bọn họ phần lớn cũng không biết tại sao giống cái cùng á giống cái quan hệ không tốt, ở trong học viện đều không quan tâm lẫn nhau, cũng không có ccảm giác đặc biệt về đẳng cấp mà cảm thấy hơn người một bậc, thế nhưng mọi người đều như vậy, bọn họ cũng chỉ là yên lặng mà theo xu thế mà thôi.

Thế nhưng hiện tại, có người rõ ràng phá vỡ nhận thức bấy lâu, làm ra được sự tình mà bọn họ đã từng nghĩ tới nhưng không làm ra được, cho nên bọn họ đối với Đoạn Ngọc Giác cũng là tràn đầy hảo cảm, đặc biệt là chế tác đan dược, thấy thế nào đều vô cùng huyễn khốc!


Thế nhưng tương ứng, sẽ có á giống cái cực đoan và giống cái cục đoan, bọn họ đa số đều là lớp lớn, song phương dựa vào nhiều nguyên nhân mà bùng nổ ra mâu thuẫn tương đối nhiều, mà những người này, liền vô cùng mâu thuẫn với người như Đoạn Ngọc Giác.

Đoạn Ngọc Giác bị người cho là động vậy quý hiếm mà nhìn cả một đường, khi đến phòng học của mình thì lại bị người nhào lên ôm lấy, đả kích cường liệt suýt chút nữa làm cho cậu ngất xỉu.

Đoạn Ngọc Giác: “…”

Giống cái mặt trẻ con: “Tiểu Giác chào buổi sáng.”

Đoạn Ngọc Giác: “…”

Giống cái mặt trẻ con: “Tiểu Giác tớ thật thích cậu a!”

Đoạn Ngọc Giác yên lặng móc ra một tấm thiệp mời điện tử nhét vào trong tay giống cái mặt trẻ con, giống cái mặt trẻ con vô cùng vui mừng hô: “Tiểu Giác cậu đưa tớ lễ vật sao?!”

Mọi người đồng loạt nhìn đồ vật trong tay giống cái mặt trẻ con, các loại ước ao ghen tị!

Tiểu tử kia có cái gì tốt tại sao Tiểu Giác lại đưa lễ vật cho hắn? Có lễ vật còn âm thầm nuốt! Quá không có nhân đạo!

Đoạn Ngọc Giác: “… Nghĩ quá nhiều là loại bệnh, phải uống thuốc.”

Mọi người phát ra tiếng cười, hi hi ha ha nháo lên, đồng thời biểu thị bên trong túi của mình có các loại thuốc, bất cứ lúc nào cũng có thể cung cấp mặt trẻ con.

Hoa Lily hậm hực lắc lắc nhành hoa, cần thiết thuốc nam thần nhất định sẽ đến tìm ta! Các loại đồ vật tồi tàn của các ngươi làm sao tốt như Linh Hoa chúng ta?!! Nam thần người ta nguyện ý cung cấp 108 loại thuốc đặc hiệu! Nam thần cầu ngài liếc mắt một cái nha nha nha…


Giống cái mặt trẻ con không một chút nào quan tâm bị mọi người cười nhạo vài tiếng, tràn đầy phấn khởi xem đồ trong tay mình, mở ra mới phát hiện là thiệp mời, “Tiểu Giác cậu muốn đính hôn? Nhanh như vậy! Tớ nhất định đúng giờ tham gia!” trong giọng nói của giống cái mặt trẻ con tràn đầy sung sướng, lại nhìn một cái tên khác trên thiệp, ngữ khí lập tức bi phẫn, “Tớ tên Chu Hi chứ không phải là mặt trẻ con! Tiểu Giác cậu dĩ nhiên không biết tên của tớ! Tớ quá thương tâm rồi!”

Bị người phát hiện chân tướng sự thật Đoạn Ngọc Giác chột dạ khụ sách một chút, nghiêm túc nói: “Tớ biết tên của cậu, thế nhưng tớ càng thích gọi cậu là mặt trẻ con, thân thiết.”

“Ồ ~” Chu Hi bỗng nhiên tỉnh ngộ gật gật đầu, một mặt biểu tình “Nguyên lai Tiểu Giác yêu thích ta như thế”, một mắt vui sướng, “Tớ sẽ mãi giữ cái thiệp mời này.”

Chột dạ Đoạn Ngọc Giác: “… Tớ lại viết một tấm khác cho cậu.”

Giống cái đang ước ao ghen tị: “…”

Tâm tình giá trị nổ tung Chu Hi: “Nguyên lai đây là Tiểu Giác tự tay viết? Tớ muốn đem truyền cho đời sau của tớ!”

Đoạn Ngọc Giác: “…”

Đoạn Ngọc Giác bỏ qua Chu Hi đã rơi rụng nhân sinh quan, quay người từng cái đem thiệp mời phát ra, đính hôn tổ chức vào tối ngày hôm nay, mọi người dồn dập biểu thị nhất định sẽ đúng giờ tham gia, cuối cùng Đoạn Ngọc Giác đi tới bên người Dịch Khanh Văn, đem thiệp mời đưa cho Dịch Khanh Văn. Dịch Khanh Văn miễn cưỡng nở nụ cười, nói: “Xin lỗi Tiểu Giác, tớ tối hôm nay cùng Vụ Hoa có một số việc muốn làm, không thể đi, rất xin lỗi a Tiểu Giác.”

Đoạn Ngọc Giác mặt không thay đổi nhìn hắn nửa ngày, nói: “Ngươi không phải nói ngươi là bằng hữu tốt nhất của ta sao? Ngươi không phải nói ngươi và kia thú nhân hi vọng ta hạnh phúc sao? Ngươi không phải nói ngươi và thú nhân rất hổ thẹn hi vọng ta có thể khoái khoái lạc lạc thật vui vẻ sống sót sao? Vậy ta đính hôn mà sao ngươi không tham gia?”

Dịch Khanh Văn nụ cười cứng ở trên mặt, biểu tình hết sức khó coi. Toàn bộ phòng học đều đặc biệt yên tĩnh, nhiều giống cái đồng loạt nhìn chằm chằm Dịch Khanh Văn, Dịch Khanh Văn chịu thua dưới áp lực liền đưa tay ra, Đoạn Ngọc Giác đem tấm thiệp mời điện tử để trên bàn của hắn, quay người đi, nhất thời Dịch Khanh Văn biểu tình vô cùng đặc sắc.

Đoạn Ngọc Giác phát xong thiệp mời ngồi trở lại vị trí của chính mình. Cậu cũng không phải thánh nhân, Dịch Khanh Văn này sinh ác ý đối với cậu đến cả kẻ ngu cũng phát hiện ra, ba lần bốn lượt tìm cớ, lúc này còn không quên dùng Diệp Vụ Hoa tên đến kích thích chính mình, điều này làm cho Đoạn Ngọc Giác một phần thiện ý cũng không muốn cho hắn. Lần này cho hắn thiệp mời chính là trả thù Dịch Khanh Văn bức bách mình phải nhận lấy thiệp của hắn!


Đoạn Ngọc Giác trở lại chỗ ngồi của mình, bên trong phòng học vẫn là hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người nhìn chằm chằm Dịch Khanh Văn, trong ánh mắt giống như mang theo sức mạnh, Dịch Khanh Văn cúi thấp đầu, đem tấm thiệp nắm trong tay, trong nháy mắt phòng học giống như là sống lại, mọi người đánh lộn, ngược lại là không ai để ý tới Dịch Khanh Văn.

Dịch Khanh Văn nằm ở trên bàn, giống như là đang mệt mỏi, trên thực tế tim đều bị căm ghét đốt cháy, cả khuôn mặt đều có chút vặn vẹo,

Để cho mình đi tham gia điển lễ, nói rất êm tai, trên thực tế không phải là khoe khoang?!

Dịch Khanh Văn không thể tránh khỏi nhớ tới mấy ngày trước, hắn là cỡ nào hăng hái, bị người vây quanh yêu thích, thiên phú được công nhận mạnh nhất, còn cướp được thú nhân ưu tú nhất trường làm bạn lữ tương lai của mình, còn chiếm được Diệp gia tán thành, tương lai hoàn toàn sáng rực!

Nhưng là bây giờ, vì sao lại biến thành bộ dáng này? Dịch Khanh Văn tâm tình cuồn cuộn, không chút nào chú ý tới lão sư vào phòng. Giáo sư lí luận luôn luôn yêu thích Dịch Khanh Văn chăm chỉ khắc cốt, ngày hôm nay nhìn thấy hắn không ngẩng đầu lên, có ý định chỉ điểm một chút, liền gọi Dịch Khanh Văn trả lời vấn đề, liền gọi ba lần Dịch Khanh Văn vẫn không có đứng dậy, lão sư rốt cục không nhịn được, xuống bục giảng tự mình gọi tên Dịch Khanh Văn. Dịch Khanh Văn đầu tiên là phiền chán, thấy lão sư chính là cả kinh, lại nhìn tới cả lớp đều đang chăm chú hắn, mặt đỏ rần, cúi đầu, trong mắt tất cả đều là oán hận. Ta lên lớp nghiêm túc như vậy, ngươi sớm không gọi ta muộn không gọi ta cố tình lúc này gọi ta! Không phải là muốn cho ta xấu mặt sao?!!

Giáo sư khoa lí luận nhìn bộ dáng đáng thương của hắn, thở dài để cho hắn ngồi xuống, sau đó kêu Đoạn Ngọc Giác trả lời vấn đề. Lý luận không thông Đoạn Ngọc Giác dựa vào học bá bạn học cùng bàn trợ giúp thuận lợi qua ải, lão sư mở một con mắt nhắm một con mắt, xem như là buông tha hắn, mà Dịch Khanh Văn xem thấy mình không trả lời ra tới vấn đề bị Đoạn Ngọc Giác trả lời đi ra, sắc mặt lại đen không ít.

Buổi sáng cứ như vậy trôi qua, buổi trưa Đoạn Ngọc Giác nhìn thấy Mông Kình Nhận đang chờ cậu ở cửa học viện. Mông Kình Nhận chăm chú nhìn giống cái đang cầm tay Đoạn Ngọc Giác, hận không thể đem cái giống cái kia ném đi để chính mình tiến lên!

Ta đều không nắm tay Tiểu Giác chặt như vậy!

Đố kị bất mãn khiến cho nếu như ánh mắt của Mông Kình Nhận hiện thực hóa, phỏng chừng có thể giết người. Giống cái kia cảm giác lạnh, càng đến gần Đoạn Ngọc Giác, Mông Kình Nhận gần như sắp phát điên!

Tiểu giống cái tại sao lại khiến mọi người yêu thương đến vậy a! Hấp dẫn thú nhân ta nhận, vũ lực mạnh mẽ đàn áp! Nhưng là, tại sao ngay cả giống cái đều bị tiểu giống cái hấp dẫn a!! Thương tổn giống cái là muốn ra tòa án quân sự có được hay không!!

Mông Kình Nhận oán niệm đến gần Đoạn Ngọc Giác, thân thủ nhận lấy Đoạn Ngọc Giác gì đó. Tuy nói có không gian chứa đồ, thế nhưng tiểu giống cái nhà hắn yêu thích tự mình mang đồ vật, nói cái gì cũng không bỏ vào không gian chứa đồ, nhìn làn da mềm mại này, đều bị ghìm đỏ!

… Tuy rằng Đoạn Ngọc Giác mặc là áo dài tay, Mông Kình Nhận căn bản không nhìn thấy Đoạn Ngọc Giác có hay không bị hồng…


Mông Kình Nhận đặc biệt cầm bánh ngọt giống như hôm qua, đem nó đưa cho tiểu giống cái. Vốn tưởng rằng tiểu giống cái sẽ đem lực chú ý tập trung đến trên người mình, ai biết tiểu giống cái cầm túi không hề liếc mắt nhìn liếc mắt một cái, còn đang nghe giống cái bên người nói chuyện!

Mông Kình Nhận thật sâu u buồn, liền bánh ngọt đều không thể hấp dẫn tiểu giống cái chú ý sao? Giống cái hấp dẫn tiểu giống cái chú ý và vân vân, thực sự là chán ghét chết rồi!

Thú nhân có thể tới quan tâm giống cái của các ngươi có được hay không! Quấy rối người ta nói chuyện luyến ái ghét nhất rồi!