Sủng Phi Thượng Vị Ký

Chương 42

Mười sáu Tháng mười là ngày sinh Thái hậu nương nương, cũng xưng là thiên thu chương, tuy rằng Thái hậu đã dặn Hoàng hậu không cần tổ chức quá mức long trọng, nhưng Tiêu Dục luôn luôn hiếu thuận, cho nên thiên thu chương của Thái hậu vẫn là tổ chức tương đối long trọng.

Trong Tử thần điện, dòng họ hoàng thất sớm trình diện. Phi tần hậu cung cũng đến đầy đủ, đang bí mật đánh giá xung quanh, cũng không thiếu minh trào ám phúng.

Hôm nay Hiền phi một thân cung trang đỏ tươi sắc, đầu vãn phi thiên kế, kế thượng hai bên phân biệt sáp tam chi các màu khảm vàng ngọc trâm, trung gian một chi vàng ròng cửu thiên bước diêu, đầu đầy châu ngọc minh đang, lưu quang tràn đầy màu. Nàng vừa vào trong điện liền thành tiêu điểm được người chú ý, nhận thấy được mọi người nhìn mình, trên mặt Hiền phi nở rộ tươi cười quyến rũ xinh đẹp, trong nụ cười ẩn hàm kiêu căng.

Đức phi từ trước đến nay điệu thấp, nhưng vào đại yến hội như vậy cũng không tình nguyện thua kém, hiển nhiên cũng long trọng trang điểm, chỉ là lúc này ngồi cạnh Hiền phi chói lọi, khiến Đức phi có chút ảm đạm.

Mệnh phụ phu nhân hành lễ với mấy vị phi tần địa vị cao cùng đang được sủng ái, hàn huyên khen tặng vài câu, trong điện ồn ào náo nhiệt.

“Hoàng thượng giá lâm! Thái hậu nương nương giá lâm! Hoàng hậu nương nương giá lâm!” Cửa đại điện truyền đến tiếng thông báo.

Thoáng chốc, cả điện im bặt.

“Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế. Thái hậu nương nương thiên tuế! Thiên tuế! Thiên thiên tuế, Hoàng hậu nương nương thiên tuế! Thiên thiên tuế --”

Trong điện mọi người đồng loạt quỳ xuống hành lễ với một đế hai hậu đang tiến vào, tiếng thỉnh an vang dội quanh quẩn ở trong Tử thần điện.

“Các khanh bình thân, miễn lễ.” Tiêu Dục vung tay áo lên, uy nghi bắn ra bốn phía.

“Tạ Hoàng thượng.” Mọi người nghe vậy, đứng dậy nói lời cảm tạ.


“Hôm nay là Thiên thu chương của mẫu hậu, tất cả không cần giữ lễ tiết, trẫm cùng các khanh thoải mái chè chén, tận hứng mà về!” Tiêu Dục cất cao giọng nói.

“Dạ, vi thần / nô tì / tần thiếp chúc Thái hậu nương nương phúc như Đông Hải, thọ sánh Nam Sơn......” Mọi người chúc xong ngồi xuống bàn tiệc của mình.

Hai người Tiêu Dục cùng Hoàng hậu giúp đỡ Thái hậu ngồi xuống, phía dưới bên tay phải ngồi theo thứ tự là nhị phi Hiền, Đức, sau đó là chúng phi tần ấn vị phân cao thấp ngồi xuống. Mà tay trái là dòng họ hoàng thất, lấy vợ chồng Hoài vương năm nay vừa mới đại hôn cầm đầu, Hoài vương Tiêu Hằng một thân trường bào màu tím, diện mạo hiên ngang, một đôi mắt hoa đào trời sinh đa tình, ngũ quan cùng Tiêu Dục có ba phần giống nhau, nhưng trên mặt hơn một phần phóng đãng không kềm chế được.

“Khai tịch --” Tiêu Dục giương giọng ra lệnh, mọi người đều bắt đầu động đũa, không khí lập tức sinh động đứng lên, người ngồi cùng bàn kính rượu lẫn nhau.

Hoàng hậu lo lắng đến Cố Vân Yên cùng Đỗ tần đang có thai, liền an bài hai người các nàng ngồi cùng bàn, Ngự thiện phòng ăn chế tác riêng cho hai người một bàn thức ăn rượu trái cây người có thai có thể dùng, như thế các nàng cũng có thể tận hứng dùng, không cần lo lắng ăn phải những món phụ nữ có thai kiêng kị.

Nhìn trước mặt một bàn thức ăn tinh xảo, Cố Vân Yên lại không hề có khẩu vị, nhược lại miệng có chút đắng, chỉ vì kiếp trước nàng đó là ở buổi tối long trọng này trượt chân đẻ non, Cố Vân Yên uống cạn một ly rượu trái cây, nuốt vào trong bụng, rượu ngon trong veo ngon miệng, trong lòng cũng là một mảnh chua xót. Cố Vân Yên nhìn trong điện ăn uống linh đình, trên mặt mọi người đều là tươi cười, trong lòng cười lạnh, trào phúng không thôi. Tiếp theo lại uống một ly.

Đỗ tần ôn nhu nói: “Rượu ngon tuy tốt, tỷ tỷ cũng đừng mê rượu uống nhiều!” Từ lúc trải qua chuyện ở Ngự Hoa viên, Đỗ tần cũng dần dần trưởng thành hơn, so với dĩ vãng ít đi một phần ngây ngô, thêm một phần trầm ổn.

Cố Vân Yên cười yếu ớt “Hôm nay là ngày vui, trong lòng ta cao hứng, uống nhiều hai chén không sao.” Nói xong lại là một ly.

Đỗ tần bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ cười nói: “Tỷ tỷ trong lòng có định lượng là được.”

Ngồi ở phía trên ánh mắt Tiêu Dục đảo qua mọi người trong điện, thấy một màn này tầm mắt thoáng tạm dừng, giây lát lại di khai đi.

Non nửa canh giờ sau Tiêu Dục sai người triệt tịch, mọi người di giá “Thượng Lâm Uyển” nghe diễn trợ hứng. Trước khi hí khúc mở màn, mọi người đều đem thọ lễ dâng lên.


Mọi người dâng lên thọ lễ, trân quý nhất tất nhiên là của Tiêu Dục, Tiêu Dục vung tay lên, liền thấy được bốn thái giám hợp lực nâng một gốc cây san hô hồng cao chừng mười thước, ánh sáng màu huyến lệ, hoa mỹ vô cùng, chạc cây trơn bóng đầy đủ, thật là hiếm thấy, mọi người đang ngồi đều tán thưởng không thôi.

Thái hậu cũng đầy mặt tươi cười, khen: “Con ta hiếu tâm! Phần thọ lễ này ai gia rấvuit .” Thái hậu vốn là người tin phật, san hô là Bát Bảo chi nhất Phật giáo, thêm san hô hồng lại càng hiếm thấy, Thái hậu tất nhiên là thập phần yêu thích.

Hoàng hậu dâng lên thọ lễ là kinh Phật nàng tự tay sao chép, Từ ma ma tiếp nhận trong tay Hoàng hậu, tiện đà trình lên Thái hậu, Thái hậu mỉm cười lật xem vài tờ, Hoàng hậu một tay chữ nhỏ xưa nay là có tiếng , tự thể tinh tế, ý vị ấm áp dễ chịu, Thái hậu vừa lòng gật đầu, cười khen Hoàng hậu vài câu, mọi người không thiếu được cũng đi theo một phen khen tặng.

Dâng tặng lễ vật xong, trên đài hí khúc vang lên, là vở ngày thường Thái hậu thích nhất [ Triệu thị cô nhi ], mấy vở tiếp cũng là Thái hậu điểm diễn, mọi người ở dưới vừa ăn điểm tâm và trái cây vừa nghe diễn.

Cố Vân Yên vẫn lưu ý nhất cử nhất động phi tần đang ngồi, đặc biệt phi tần địa vị cao trước mặt, lúc này, liền thấy được Hiền phi lấy khăn che mặt, thừa dịp mọi người chuyên chú xem diễn cho Vương tiệp dư ngồi phía sau một cái ánh mắt, Vương tiệp dư nhận được Hiền phi ám chỉ, lập tức lấy cớ cảm  thấy say muốn ra ngoài thông khí.

Cố Vân Yên nhớ tới bào thai đầu vô duyên gặp mặt kiếp trước, mối hận trong lòng lan tràn, nhất thời hai mắt phát lạnh, lạnh lùng nhìn chằm chằm gương mặt như hoa của Hiền phi, ánh mắt như tên nhọn, hận không thể bắn nàng ta thành con nhím.

Hiền phi sâu sắc nhận thấy được có một tầm mắt nhìn chằm chằm mình, như là có người đang nhìn trộm mình, cảm giác cực không thoải mái, vì thế bất ngờ quay đầu, chỉ thấy mọi người đều đang chuyên tâm thưởng thức hí khúc trên đài, cẩn thận đánh giá một chút thần sắc mọi người, đều không khác thường. Trong mắt Hiền phi hiện lên nghi hoặc, vừa mới chẳng lẽ mình bị ảo giác? Lại nhìn lướt qua mọi người một lần nữa, tiện đà lại đem ánh mắt hướng đến phía trên sân khấu kịch.

Hiền phi xoay chuyển ánh mắt, Cố Vân Yên nâng mắt nhìn, khóe môi đều là ý cười lạnh như băng, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, Thị Thư lập tức đưa lỗ tai lại, Cố Vân Yên thì thầm nói: “Sự tình tiến triển như thế nào?”

Thị Thư nhẹ giọng nói: “Hết thảy thuận lợi, chủ tử chỉ cần chờ tin lành.” Cố Vân Yên khẽ gật đầu, Thị Thư lui ra đứng thẳng phía sau Cố Vân Yên cùng Thị Họa.

Một khắc sau, Vương tiệp dư đi mà quay lại, ngồi xuống sau cùng Quý chiêu nghi bên cạnh thỉnh thoảng thảo luận hí khúc trên đài, khuôn mặt bình tĩnh như thường.

Bóng đêm ngày càng tối, ngày thường canh giờ này Thái hậu đã sớm ngủ, nay cũng cường chống đỡ tinh thần cùng mọi người vui một hôm, Tiêu Dục nhận thấy được Thái hậu đã có chút không cường chống thêm được, săn sóc đề nghị nói: “Mẫu hậu, ban đêm gió lớn, nhi thần đưa ngài sớm hồi cung nghỉ ngơi?”

Thái hậu nghe vậy cười nói: “Ai gia cũng mệt mỏi, vậy nghe hoàng đế đi!” Chợt, Đế hậu cung đưa Thái hậu hồi cung, mọi người đứng dậy quỳ xuống tiễn đưa, Đế hậu hồi cung, mọi người cũng lần lượt rời đi.

Cố Vân Yên xoa trán “Nghĩ đến là lúc nãy uống không ít rượu hoa quả, nay cảm thấy có chút không khoẻ, Đỗ muội muội có thể cùng ta đến Phong đình ngồi nghỉ một chút?”

Đỗ tần ôn nhu cười “Tỷ tỷ không cần khách khí như thế, cũng là không khoẻ, vậy chúng ta liền từ từ hãy hồi cung.” Vì thế hai người mang theo cung nhân phía sau đi Phong đình.