Sủng Phi Của Vương: Ái Phi Thiếu Quản Giáo

Quyển 2 - Chương 65: Chương 31.4

Giúp nữ nhân khác mặc y phục ?

Hắn dám làm, nhưng nữ nhân nào dám để cho hắn hầu hạ ?

‘‘Đừng nghĩ loạn, chỉ là những xiêm y này đều do Khúc gia đặt làm đưa tới mà thôi.’’

"Nha. . . . . ." Quân Lam Tuyết ồ một tiếng, thấy Khúc Vô Nham đưa tay, chuẩn bị đem y phục trên người nàng cởi ra, vội vàng đề phòng  lui về sau một bước, "Này, ngươi làm cái gì vậy!"

Khúc Vô Nham nhíu mày, ‘‘Y phục này đã ướt hết rồi, không đổi cái khác sẽ bị cảm.’’

Quân Lam Tuyết lúc này mới nhớ tới hắn nói muốn dạy nàng mặc y phục, trên mặt khẽ đỏ lên, lắp bắp nói : ‘‘Ngươi cứ nói cho ta biết làm sao mặc là được, ta sẽ tự mình thử.’’

Nhìn thấy trên khuôn mặc nhỏ nhắn tinh xảo của Quân Lam Tuyết có chút đỏ ửng, Khúc Vô Nhm biết nàng xấu hổ, khẽ mỉm cười, cũng không khó khăn gì, liền giảng giải tỉ mỉ cho nàng, làm sao mặc y phục này.

Quân Lam Tuyết vừa nghe vừa gật đầu, một lát lại không nhịn được nói: "Có thể bớt phiền toái một chút hay không? Nơi này xuyên qua, nơi khác cũng đi xuyên qua, vậy còn không mệt chết?"

"Không biết." Khúc Vô Nham mỉm cười, "Đây là Thiên Tàm Ti, nhìn thì dầy như vậy nhưng thật ra lại mỏng lạnh trong suốt, nếu như nàng không thích, lần sau ta lại giúp nàng đặt bộ khác.

Lời nói Khúc Vô Nham còn chưa dứt, Quân Lam Tuyết vội vàng khoát tay, "Không cần không cần, nhiều quần áo không mặc như vậy thật lãng phí, thôi, ta cứ chấp nhận một chút đi."

"È hèm." Khúc Vô Nham khẽ hừ một tiếng, giọng nói tràn ngập cưng chiều, "Không sao, chỉ cần nàng thích là tốt rồi."

Hắn đứng dậy, liếc mắt nhìn Quân Lam Tuyết đang nghiên cứu y phục, mỉm cười nói: "Vậy nàng trước tiên thay xong y phục đi, ta ở Lan Đình chờ nàng."

Quân Lam Tuyết tùy ý gật đầu một cái, trong lòng đang suy nghĩ đem y phục này cắt bỏ những nơi nào.

Khúc Vô Nham thấy nàng đang chăm chỉ nghiên cứu, không khỏi thấy buồn cười.

Kể từ sau khi Tuyết Nhi mất trí nhớ, tính tình thật thay đổi không ít.

Trước kia nàng, mặc dù không thích nói chuyện với mọi người, nhưng hắn biết, bên trong nàng là tính cách kiên nghị không chịu thua.

Mà nàng bây giờ, gặp mạnh là mạnh, tuyệt đối là thích mềm không thích cứng, có lúc tinh khôn không cách nào tính toán với nàng được, có thể có thời điểm lại mơ mơ hồ hồ vô cùng đáng yêu.

Khúc Vô Nham phát hiện, so với Tiểu Tuyết Nhi trước kia, hắn thế nhưng thích nàng bây giờ hơn

Nhưng mà, vô luận là tính cách như thế nào, nàng vẫn là Tuyết Nhi, như cũ, là thê tử của hắn.

Trong mắt một tia lo lắng xẹt qua.

Cho dù là mất trí nhớ thì như thế nào?

. . . . . .

Nàng chỉ có thể là hắn.

Vẫn phải là của hắn.

Bên trong nhà, Quân Lam Tuyết Làm theo phương pháp Khúc Vô Nham nói, thật vất vả mới mặc xong, nhưng phát hiện vẫn thấy khó chịu thế nào ấy.

Nàng ở buồn bực, rốt cuộc là dáng dấp nàng kỳ quái, hay là y phục này kỳ quái, tại sao làm thế nào cũng cảm thấy có cái gì không đúng?

Dư quang khóe mắt đột nhiên liếc thấy trên bàn trang điểm có một cây kéo, nhất thời hai mắt sáng lên, vội vàng cầm tới.

Tay áo quá dài —— cắt!

     

Làn váy quá dài —— cắt!

Đai lưng quá dài —— cắt!

Một lát sau, một bộ y phục bị nàng cắt bỏ thật tốt xuất hiện.

Quân Lam Tuyết đá đá chân, thỏa mãn thở ra một hơi