Sủng Mị

Chương 251: Kinh ngạc nối tiếp kinh ngạc

Có thể né tránh ba mươi thanh Băng Kiếm đồng thời công kích, năng lực né tránh của Tử Sâm La đúng là rất mạnh.

Sở Gia nhìn thấy Tử Sâm La nhẹ nhàng tránh thoát Băng Kiếm trận liền nở nụ cười đắc ý, trong lòng thầm nghĩ đại ca cuối cùng vẫn là đại ca, thực lực mạnh mẽ quá rồi, bản thân mình còn lâu mới có thể theo kịp.

Ba mươi thanh Băng Kiếm biến thành vô dụng, mười thanh Băng Kiếm còn lại đều bị Tử Sâm La dựa vào hai cánh và thân thể đối kháng, không cần phải sợ hãi gì nữa.

Sở Việt cũng mỉm cười thật sự sung sướng, hiển nhiên là vì tin tưởng vào năng lực Tử Sâm La. Dựa theo suy đoán của hắn, Tử Sâm La có thể né tránh hai mươi thanh Băng Kiếm đã là không tệ rồi, lần này Tử Sâm La biểu hiện tốt hơn ngày thường làm cho mặt mũi hắn cũng sáng lên đôi chút.

"Ầm ầm ầm!"

Mười thanh Băng Kiếm cuối cùng đánh lên người Tử Sâm La nhưng không tạo thành thương tổn gì lớn, tất cả Băng Kiếm lập tức vỡ nát, biến thành băng vụn rơi lả tả xuống đất.

Tử Sâm La phòng ngự thân thể đã đạt tới cấp bảy trung kỳ, mười thanh Băng Kiếm không thể nào tạo thành thương tổn chân chính.

Thế nhưng, ngay khi Sở Việt ra lệnh cho Tử Sâm La công kích Băng Không Tinh Linh thì một màn kinh người xuất hiện. Bốn người Sở Việt, Sở Gia, Sở Tiêm và Sở Thiến đồng thời đờ đẫn, bộ dạng ngây dại.

Trong lúc ba mươi thanh Băng Kiếm lúc trước chém hụt sắp rơi xuống đất, hai tròng mắt Băng Không Tinh Linh bỗng nhiên lóe sáng, nhất thời ba mươi thanh Băng Kiếm vốn đã thất bại tưởng là vô dụng lại bắt đầu chuyển hướng, đột nhiên xoay vòng vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ đâm ngược về phía Tử Sâm La.

Sở Việt thấy vậy cũng sợ hãi trợn tròn mắt, vội vàng bảo Tử Sâm La dùng cánh bao trùm thân thể của mình lại. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://docsach24.com

Hai cánh Tử Sâm La có lực phòng ngự mạnh hơn thân thể một chút, ba mươi thanh Băng Kiếm lấy đà từ xa bay tới chém thẳng vào Tử Sâm La không hề lưu thủ.

Mỗi một thanh Băng Kiếm chém vào thân thể Tử Sâm La nhanh chóng nát bấy, nhưng lực đạo mạnh mẽ trực tiếp đánh văng nó lên trời cao, tốc độ mỗi lúc một nhanh.

"Yêu Mộc Triền."

Khi Băng Không Tinh Linh đang áp chế Tử Sâm La chật vật phòng thủ, Yêu Mộc chiến sĩ đã chuẩn bị xong kỹ năng. Ba mươi thanh Băng Kiếm oanh kích mới vừa kết thúc, cánh tay Ma Thụ chiến sĩ vung lên, kéo dài ra biến thành hai sợi dây xích thô ráp quấn chặt lấy Tử Sâm La ở giữa không trung.

Khuôn mặt Sở Việt cực kỳ khó coi, ba mươi thanh Băng Kiếm liên tục oanh kích tạo ra lực sát thương rất lớn. Cho dù Tử Sâm La phòng ngự cao tới đâu cũng sẽ bị lực lượng chấn động làm cho thân thể tê dại, đầu óc choáng váng, căn bản không có khả năng thi triển kỹ năng phòng thủ.

Yêu Mộc Triền đã thành công quấn chặt Tử Sâm La, bản thân Ma Thụ chiến sĩ có lực lượng không yếu, vừa bắt được con mồi liền kéo nó hạ xuống đất nhanh như chớp.

"Chiến Dã, Mặc Khải Thứ." Sở Mộ nắm bắt thời cơ chuẩn xác, âm thầm hạ chỉ lệnh đối với chiến thú Mặc Dã.

Chiến Dã đã chuẩn bị xong xuôi từ lâu, trong lúc Ma Thụ chiến sĩ đang kéo Tử Sâm La xuống đất, nó lập tức lao tới vị trí đã định, bình tĩnh tụ lực chờ đợi con mồi. Trên lớp vảy Mặc Giáp chậm rãi vươn ra gai nhọn Mặc Khải Thứ đen bóng, năng lực cụ thể nhất của chiêu này chính là không nhìn phòng ngự.

"Ầm!"

Tử Sâm La từ trên không trung bị lôi thẳng xuống đất liền bị Mặc Khải Thứ đâm xuyên thân thể, máu tươi bỗng nhiên phun ra thành vòi, tưới ướt đẫm mặt đất chung quanh.

"Chiến Dã, quấy nhiễu nó."

"Rống!"

Chiến Dã vốn có ý chí chiến đấu nhiệt tình hơn xa Hồn sủng bình thường, vừa tung một kích đánh trúng kẻ địch, Mặc Khải Thứ với hiệu quả Ám Thực (ăn mòn) bắt đầu thôn phệ cơ quan nội tạng trong người Tử Sâm La.

"Băng Không Tinh Linh, Huyền Tinh Băng Khải."

"Đinh!"

Huyền Tinh Băng Khải có tác dụng tốt nhất đối với Mặc Dã, bởi vì giai đoạn của nó tương đối thấp, sau khi được gia trì Băng Khải thì lực phòng ngự sẽ mạnh hơn một cấp. Hiện tại thực ljwc Chiến Dã chỉ là năm đoạn năm giai, nếu không tăng cường phòng ngự cho nó, cho dù sinh mệnh lực ương ngạnh rất có thể sẽ bị Tử Sâm La mạt sát. Lúc này Tử Sâm La rơi vào trạng thái bị động, khó lòng phát động công kích cường đại, nhưng mà Sở Mộ vẫn phải bảo đảm an toàn tuyệt đối cho Hồn sủng của mình.

Tử Sâm La đã thật sự bị thương, nhưng đợt công kích này còn chưa đủ làm cho nó mất đi lực chiến đấu. Trải qua thời gian ngắn ngủi hồi phục tinh thần, nó bắt đầu dùng móng vuốt xé rách dây leo của Ma Thụ chiến sĩ quấn quanh người.

Ma Thụ chiến sĩ buông thả dây leo đã được Yêu Mộc gia tăng uy lực, nên có tính dẻo dai và bền bỉ hơn kết tinh Mộc hệ bình thường. Tử Sâm La dốc toàn lực cắn xé hồi lâu mới thoát khỏi Ma Thụ chiến sĩ dây dưa, nhưng có một nỗi bi ai mà nó không biết, Ma Thụ chiến sĩ đã lĩnh ngộ kỹ xảo ba lần buông thả (tam phóng thích, thi triển ba kỹ năng nối liền nhau).

Mộc hệ Hồn sủng chống lại Thú hệ Dực hệ Hồn sủng vốn đã chiếm cứ ưu thế rất lớn, hơn nữa Sở Mộ - Ma Thụ chiến sĩ đã có năng lực đồng thời buông thả ba kỹ năng. Một khi Tử Sâm La rơi xuống đất chắc chắn sẽ biến thành con mồi vô cùng chân thật, mặc kệ nó giãy dụa thế nào cũng không thể thoát khỏi bàn tay Ma Thụ chiến sĩ, kỹ xảo buông thả kỹ năng không gián đoạn lập tức được bày ra trước mắt mọi người.

Về phần Băng Không Tinh Linh dĩ nhiên cũng không rảnh rỗi đứng chơi, trong đoạn thời gian cực ngắn, Băng Không Tinh Linh đã phóng ra hai lượt kỹ năng Băng hệ xâm nhập vào trong thân thể Tử Sâm La.

Trong khi đó Tử Sâm La bị Mặc Khải Thứ của Chiến Dã ăn mòn làn da, lực phòng ngự giảm xuống quá nhanh. Mỗi một đợt Băng hệ công kích xuống hầu như không bị ngăn cản chút nào, chỉ qua chốc lát mà Tử Sâm La đã bị tàn phá cơ thể vô cùng khủng khiếp.

"Sáu đoạn tám giai Băng Không Tinh Linh cấp chiến tướng, sáu đoạn bốn giai Ma Thụ chiến sĩ cấp chiến tướng và một con năm đoạn năm giai Mặc Dã cấp thống lĩnh. Thế mà hạn chế bảy đoạn cường hóa Dực hệ cấp thống lĩnh đến mức không thể thi triển một cái kỹ năng." Đến tận lúc này, Sở Tiêm vẫn còn đang kinh ngạc.

Trên thực tế, ba con Hồn sủng của Sở Mộ lần này chiến đấu còn chưa thật sự phối hợp, lực chiến đấu của chúng nó vốn không có đơn giản như vậy. Nếu như cộng thêm hiệu quả phối hợp trận hình, cho dù là Mạc Tà cũng chưa chắc chiếm được tiện nghi từ chúng nó.

Hồn sủng Mộc hệ tiên phong hạn chế và phòng ngự đúng là làm người ta cực kỳ đau đầu, cộng thêm Hồn sủng Băng hệ phòng ngự cường đại, công kích kinh khủng, trở thành mũi kiếm công kích chủ yếu. Sau nữa là Mặc Dã cận chiến dũng mãnh áp chế đối phương triệt để, không còn lấy một giây một phút nào kịp thời hồi phục tinh thần tìm cách cứu vãn tình thế. Đội hình Hồn sủng này kết hợp với nhau chắc chắn sẽ phát huy ra chiến lực gấp hai lần trở lên.

Ba con Hồn sủng phối hợp công kích, kỹ năng lần lượt nện xuống không chút nhân từ. Vết thương trên người Tử Sâm La càng lúc càng nhiều, Sở Việt đứng ở bên cạnh sắc mặt xanh mét, trong lúc nhất thời quên mất sử dụng hồn kỹ hỗ trợ Hồn sủng của mình.

"Đại ca... đại ca… thu hồi Hồn sủng đi, bằng không..." Sở Gia cũng sợ tới mức hai chân run rẩy. Lúc này tình hình đã quá rõ sáng rồi, Tử Sâm La bị ba con Hồn sủng liên thủ tấn công tới tấp, hoàn toàn không có dư lực phản kích, đành phải cúi đầu, phủ cánh ngăn cản từng đợt công kích tối đầu tối mặt. Nếu còn không thu hồi trở về Hồn sủng nhất định sẽ bị giết chết.

Sở Việt trợn mắt nhìn sang Sở Gia. Chẳng lẽ bản thân hắn không muốn thu hồi Hồn sủng sao? Vấn đề là bây giờ thu hồi Hồn sủng thì mặt mũi của hắn vứt vào đâu?

Sở Tiêm kinh ngạc rất lâu mới từ từ khôi phục lại như cũ, ánh mắt nàng bắt đầu lóe lên tia sáng kỳ lạ. Sở Mộ gọi ra ba con Hồn sủng này quả thật rất mạnh, ít nhất Sở Tiêm tự nhận là mình xuất toàn lực cũng không thể chiến thắng nổi Tử Sâm La của Sở Việt.