Sủng Mị

Chương 1825: Mười Sủng tề tụ (thượng)

Những tên lãnh tụ kia lúc bình thường vụng trộm làm không ít hoạt động lòng dạ hiểm độc lập tức mặt liền đen lại.

Trong đám lĩnh tụ người hoàn toàn chính trực kỳ thật cũng không nhiều lắm, mỗi một tên bước vào cấp bậc này đều không phải dùng thi thể người để lót đường sao?

Mà trong số đó còn có một số vị lĩnh tụ có tật giật mình điển hình, trên tài liệu được ghi chép chuyện ác bọn họ làm quả thực ngốn mất mấy trang sách, bọn họ ích kỷ kỳ thật đã sớm thu hoạch được rất nhiều lợi ích trong đợt Nhật Thực này, để cho cuộc sống tiếp theo của bọn họ sẽ được tốt hơn.

Thậm chí, một vài vụ tạo phản và khởi nghĩa đều bị các vị lãnh tụ này âm thầm khống chế.

Tất cả mọi người đều là lãnh tụ, chân chính ước thúc, ai cũng không cần biết ai.

Nhưng bây giờ bỗng nhiên xuất hiện một vị thần, một người đủ để đơn đả độc đấu cùng với Giao Nhân cổ lão một tồn tại kinh khủng, chuyện này để cho bọn họ phải suy nghĩ bọn họ có dám đem sinh mệnh của mình chơi đùa thủ đoạn với vị thần này hay không.

"Chỉ lo thân mình thì tận lực lựa chọn mà làm, người có tâm quỷ sớm bóp chết đi, đừng làm trở ngại người giết đám quái vật kia. Liệp sát tổ của ta hiện nay đã được thành hình, bọn chúng kỳ thật rất hy vọng các ngươi phạm phải nhiều lỗi lầm, bây giờ có thể trở thành đối thủ của bọn họ cũng chỉ có mấy vị lãnh tụ đang ngồi ở đây mà thôi, hết lần này đến lần khác bọn họ rất háo chiến đó"

Sở Mộ liệp sát tổ thật ra tại trước kia Giao Nhân cổ lão còn chưa thức tỉnh đã được thành lập rồi.

Cấp hiện tại của đám Hồn sủng đều là cao đẳng, phương diện chiến đấu Sở Mộ cũng không lo về vấn đề chỉ huy, hoàn toàn có thể thả bọn chúng ra ngoài chơi.

Rất nhanh, bọn họ cũng đã trở thành Hồn sủng có cấp bậc tại nhân thổ.

Sở Mộ không có yêu cầu mọi người phấn khởi đối kháng với tai ương Nhật Thực.

Tai tương Nhật Thực cũng không đáng sợ, cái đáng sợ là đến từ những tên khốn này.

Có thể quản thúc tốt bọn họ, mâu thuẫn cũng chỉ còn lại giữa nhân loại và yêu ma Nhật Thực, thế giới cũng sẽ thanh tịnh rất nhiều.

*****

Sở Mộ thì cứ cho là như vậy, bản thân bọn họ muốn làm gì là chuyện của bọn họ, dù sao cũng không để cho chuyện xấu liên quan đến mình lọt vào trong lỗ tai Sở Mộ, vậy thì chính mình sẽ dọn bữa tiệc hảo hảo chiêu đãi liệp sát tổ đến giết thôi.

Mà trên thực tế, Thần Tông cũng chỉ cần những lời này của Sở Mộ, lãnh tụ cùng lãnh tụ đều ngồi ngang hàng với nhau, chỉ có người giống như Sở Mộ vậy mới hoàn toàn áp đảo bọn họ đi ra ngoài làm việc, bọn họ mới có thể thành thật thu liễm lại.

*****

"Sở Mộ, người Hoàng tộc để cho ta đem cái này giao lại cho ngươi" Hạ Âm vội vàng đến trước mặt Sở Mộ, mang lên một phong thư phát ra tia sáng yếu ớt đưa cho Sở Mộ.

"Cuối cùng cũng tới rồi sao?" Sở Mộ lẩm bẩm tự nói.

Thư mời Thiên Cung!

Bọn họ đã biết mình đánh cắp năng lượng Nhật Thực, hơn nữa thông qua loại năng lượng cái này trực tiếp bước vào cấp Bất Tử, vậy đây có phải là Hồng Môn Yến hay không nhỉ?

Coi như là có, hiện tại mình cùng Yêu tổ, Hoàng Tuyền đại đế cùng đứng chung một chiến tuyến, bọn họ hẳn là cũng không dám tùy tiện đối phó với mình.

Lại một lần nữa đi Thiên Cung, vừa lúc có người muốn giết.

Gió lớn lạnh thấu xương xẹt qua bên tai, giống như dã thú cuồng thô phẫn nộ rít gào.

Thiên địa hôn ám, trên không trung Vạn Khung Long Uyên sừng sững cô độc, chỉ khi nào luân bàn Thiên Cung trở mình che đậy, và cũng hơi chỉ ngưng lại trên không trung Xích hỏa diệu nhật.

Xích hỏa diệu nhật không có một tia quang mang phủ xuống nhân gian, một quầng mặt trời xa xôi, duy chỉ buộc vòng quanh một cái hồ độ cô độc …

Đây là lần thứ hai Sở Mộ đến Vạn Khung Long Uyên.

Độ cao của nó, làm cho người ta sợ hãi, mà đứng trên đỉnh lại là hàn phong lạnh thấu xương thổi qua.

Sở Mộ tựa hồ là người thứ nhất tới đây, còn cường giả thời đại hắn hiện giờ cũng không biết bọn họ ở phương nào, nhưng nói vậy cũng không được bao lâu, bọn họ cũng sẽ hiện thân thôi.

"Ô ô ô …………"

Mạc Tà ngáp một cái, báo cho Sở Mộ biết nó đã tỉnh ngủ rồi.

Tứ hồn Sở Mộ đã bị những hồn sủng khác chiếm cứ, Mạc Tà hiện tại chỉ có thể sống tốt ở bên trong không gian Hồn sủng mà thôi.

Thế nhưng, Sở Mộ loáng thoáng cảm giác bản thân mình tựa hồ vẫn có thể triệu hoán.

Sở Mộ thử niệm chú ngữ, đem Mạc Tà triệu hoán đến trước mặt mình.

Mạc Tà nhập nhèm cái đôi mắt buồn ngủ, nhẹ nhàng nhảy ra khỏi không gian Hồn sủng Sở Mộ.

Đưa tay ra vặn cái lưng mệt mỏi, thân thể linh lung xinh đẹp của nó liền phát ra một trận thanh âm xương cốt giản nở.

Cái lưng này rõ ràng cứng nhắc, tất cả đều là vì nó quá thích ngủ.

Nó nhảy lên trên bả vai Sở Mộ, dùng cái miệng nhỏ cọ cọ gương mặt Sở Mộ thật lâu.

Sở Mộ lại có chút kinh ngạc nhìn nó …

Cũng không phải Mạc Tà có thay đổi gì đó, mà là mình lại triệu hoán thành công.

Vũ Sa chiếm cứ đệ nhất hồn, mà nhóm liệp sát tổ vừa vặn chiếm cứ toàn bộ tứ hồn, ngũ hồn, theo lý thuyết Sở Mộ đã không thể triệu hoán thêm Hồn sủng nào khác.

Kết quả, tiểu Mạc Tà sôi nổi từ bên trong không gian Hồn sủng chạy ra ngoài!

"Ta có thể triệu hoán sáu Hồn sủng?" Trong lòng Sở Mộ thầm giật mình.

Hồn sủng sư triệu hoán cực hạn là năm con, thực lực mạnh hơn nữa cũng là như thế thôi. Mà Sở Mộ bây giờ thế nhưng gọi về là sáu Hồn sủng …

Sở Mộ do dự một hồi, thử tiếp tục niệm lên chú ngữ.

"Tiểu Chập Long!"

Chú ngữ hoàn thành, U Linh đồ án xuất hiện ở trước mặt Sở Mộ, tiểu Chập Long thanh sắc nhanh chóng từ trong đồ án Hồn sủng chui ra.

Vuốt cánh, tiểu Chập Long thân thể đô đô tròn tròn hạ xuống trên bả vai Sở Mộ, cặp to kia đang nhìn chằm chằm tiểu Mạc Tà.

Tiểu Mạc Tà đưa móng vuốt ra, cố gắng đung đưa, một bộ dáng kiên quyết không cho đồ ăn vặt.

Tiểu Chập Long có chút thất vọng, mình tiến vào bên trong không gian giới chỉ Sở Mộ.

"Đinh đinh đương đương làm đông đông đông ~~~~~~~~~~ "

Trong không gian giới chỉ Sở Mộ tiểu Chập Long không kiêng sợ lật từng cái một. Kết quả cũng không tìm được món ngon nào cả…

Sở Mộ đem nó từ trong không gian giới chỉ ra ngoài, gõ gõ đầu nói: "Đồ ăn vặt"

"Sa sa sa ………" tiểu Chập Long bày bộ dáng đáng thương.

Tiểu Chập Long chính là đứa nhỏ chưa trưởng thành, không có biện pháp, ai bảo nó là cái trứng thứ duy nhất trong tất cả Hồn sủng được Sở Mộ bồi dưỡng từ khi bắt đầu ấp trứng cho đến nay.

"Thiếu gia, ngươi đã triệu hoán ra được bảy Hồn sủng a" Ly lão nhi nhảy ra ngoài, kinh ngạc nói.

Bản thân Sở Mộ cũng kinh ngạc. Rất có thể linh hồn cấp Bất Tử đã đủ chịu tải triệu hoán tất cả Hồn sủng sao?

Đám Hồn sủng ngoại trừ tại không gian Hồn sủng thường xuyên thay thế đi ra ngoài lẫn nhau, nhưng chưa bao giờ tụ tập tại trước mặt Sở Mộ, nghĩ đến mình một hơi có thể triệu hoán nhiều Hồn sủng như vậy, Sở Mộ có chút mơ hồ cùng mong đợi.

Chú ngữ tiếp tục niệm lên, Sở Mộ lại triệu hoán một lần nữa.

Lần này được triệu hoán chính là Ngưng.

Băng hàn lượn lờ, Ngưng rất nhanh từ trong không gian Hồn sủng Sở Mộ chui ra ngoài, vô cùng nghe lời đứng ở bên cạnh Sở Mộ.

"Ma Thụ"

Sở Mộ tiếp tục triệu hoán. Ma Thụ chiến sĩ cũng xuất hiện trước mặt Sở Mộ.

Ma Thụ chiến sĩ ngúc ngắt cái đầu, một thân thành thật nhìn tiểu Chập Long, Mạc Tà, Ngưng.

Ma Thụ chiến sĩ nhớ lại, bị Sở Mộ triệu hoán trước nhất hẳn là Vong Mộng, Dạ, Chiến Dã, tiểu Hoàng Tuyền bốn người bọn họ chiếm cứ bốn hồn, bốn người bọn họ hiện đang ở tại đại địa nhân thổ tự hành tu luyện, lịch lãm. Tìm kiếm đối thủ cường đại hơn.

Nhưng tại sao, nơi này sao lại là tiểu Chập Long, Mạc Tà, Ngưng cùng đứng cùng nhau?

"Quỷ Quân!" Sở Mộ vui mừng tiếp tục niệm lên chú ngữ.

Quỷ Khung quân vương hình thể to lớn như ngọn núi, lúc bị Sở Mộ triệu hoán khí phách liền nghiêm nghị.

Thế nhưng, tên này hình như cảm thấy hình thể của mình không quá thích hợp, cho nên thân thể từ từ thu nhỏ lại. Biến thành khoảng ba thước, Quỷ kiếm to bự chẳng trên tay thu còn 5 thước dài …

Quỷ Quân là hũ nút điển hình. Khi đám Hồn sủng chơi đùa, nó chỉ đứng ở một bên mà nhìn, thỉnh thoảng phát một chút tiếng cười kỳ quái, mọi người đều biết nó đang nghe.

Quỷ Quân vẫn giống như trước một thân mờ mịt nhìn đồng bọn khác, sau đó khó hiểu nhìn Sở Mộ.

"Tần!" Trên mặt Sở Mộ tràn đầy hưng phấn, tiếp tục niệm lên chú ngữ.

Chú ngữ hoàn thành, một trận cuồng phong thổi tới khí lưu nơi này liền rối loạn.

Phược Phong Linh ở trong gió đó hình thành, một cặp mắt sáng ngời đang đánh giá chúng Hồn sủng.

Nó đưa bàn tay nhỏ bé ra, bắt đầu từ Mạc Tà mà đếm, một cái, hai tên, ba gã, bốn …

Ngưng vỗ vỗ Tần, đừng bảo nó đừng đếm nữa, ngoại trừ bốn người khác đi ra lịch lãm, mọi người còn lại đều đang ở đây.

"Ô ô ô ……." Mạc Tà phát ra tiếng kêu, hướng mọi người chào hỏi.

"Sa sa sa ……." Tiểu Chập Long không có hảo ý bay qua trên đỉnh đầu mọi người. nguồn TruyenFull.vn

"Đinh …" Ngưng đứng bên cạnh Sở Mộ, giống như có đứa nhỏ bày vẻ xấu hổ.

"Tần ……….." Tần bay bay vòng quanh Sở Mộ vài vòng, một khắc cũng không dừng lại.

Tương đối an tĩnh hơn chính là hai tên Quỷ Quân và Ma Thụ thân hình cao lớn, hai tên đó nhìn nhau một cái, sau đó thật thà gãi gãi đầu.

"Ta đem mấy người bọn nó gọi trở về" Sở Mộ vui mừng nói.

Tất cả Hồn sủng đều được triệu hoán đi ra ngoài, đây là một điều mà Sở Mộ không nghĩ tới bao giờ.