Sủng Mị

Chương 1734: Chiến Dã quật khởi (3)

Vòi rồng mang theo lực lượng cường đại bay tới quét bay tất cả lông chim do Tứ Mục Cương Thiết ma ưng bắn ra.

"Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt ~!"

Thế nhưng, càng lúc càng nhiều Dực nhận vũ mao phân ra bốn phương tám hướng, lấy tốc độ và quỹ tích biến hóa đa đoan nhằm vào Liễu Băng Lam và Diệp Khuynh Tư.

"Rống!"

Chiến thú Mặc Dã bị đối phương không nhìn cũng tức giận chí cực, thân thể nó hóa thành một thanh Chiến phủ kinh thiên từ trên cao bổ xuống Tứ Mục Cương Thiết ma ưng.

Tất cả công kích cuối cùng vẫn bị hóa giải, đến lúc này ánh mắt nguyên thủ Phan Quân mới chuyển hướng nhìn tới gã nam tử kỳ lạ kia.

"Rất tốt, rất tốt, thế mà vẫn không chết. Hơn nữa lại còn nhận được lực lượng bia khóc."

Vẻ mặt nguyên thủ Phan Quân vặn vẹo dữ tợn.

"Các ngươi mau rời khỏi nơi này!"

Gã nam tử nói với Liễu Băng Lam và Diệp Khuynh Tư ở bên cạnh mình.

Liễu Băng Lam không hề do dự, lập tức dẫn Diệp Khuynh Tư bay ra ngoài thành.

Các nàng đã đạt được mục đích của mình, tiếp tục lưu lại nơi này sẽ tạo cơ hội cho địch nhân phản kích.

Sau khi Liễu Băng Lam và Diệp Khuynh Tư rời khỏi, gã nam tử mới chậm rãi tiến lên phía trước, im lặng đứng ở bên cạnh chiến thú Mặc Dã.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm nguyên thủ Phan Quân, khí thế không hề thua kém đối phương chút nào.

Đây đã là lần thứ ba hắn đối mặt lãnh tụ Phan Quân rồi.

Lần đầu tiên thực lực giữa hai người cách nhau quá xa, hắn vô cùng may mắn chạy thoát khi gã nguyên thủ này chủ quan.

Lần thứ hai là ở trong Ấn cốc, thực lực hắn vẫn không có cách nào chống đỡ chính diện, chỉ có thể thông qua ưu thế nắm giữ lực lượng không gian chật vật chạy trốn.

Nhưng mà lần này Sở Thiên Mang không cần thiết chạy trốn nữa rồi.

Hắn truyền đạt mệnh lệnh, chiến thú Mặc Dã nhấc lên một trận Hắc Ám cuồng lãng rồi ẩn núp vào trong bóng tối.

"Vù vù vù!"

Tứ Mục Cương Thiết ma ưng thi triển kỹ năng công kích chiến thú Mặc Dã, hai loại lực lượng hắc ám và cuồng phong nhanh chóng va chạm, xung đột lẫn nhau.

Vào lúc này, cả tòa thành đã bay lên không trung, khoảng cách tới hắc động càng lúc càng gần.

Trong tòa thành còn có vô số nhân loại và Hồn sủng bị hắc động thôn phệ, tất cả kiến trúc đã bị phá hủy triệt để hòa vào trong cơn bão đục ngầu.

Hắc động khổng lồ treo lơ lửng trên đỉnh đầu, những người còn đang đau khổ chống đỡ bắt đầu nao núng, không biết kết giới có thể chịu đựng được bao lâu.

Bọn họ nhìn lên trên bầu trời chỉ thấy một cái lổ thủng đen kịt, bên trong đó là không gian hắc ám trống rỗng. Hơn nữa, chuyện kinh khủng nhất là ở vị trí trung tâm hắc động còn có Song Tà ma nhân đáng sợ.

"Ầm ~!"

Tử vong tập kích, trên đời này không có mấy người có thể giữ vững trấn định. Theo gió lốc càng lúc càng mạnh, quân đoàn liên minh chinh phạt tạo ra kết giới rốt cuộc đã bị đánh nát.

Cho dù là cuồng thú hình thể khổng lồ, hay là Tinh Linh nhỏ xinh, hoặc là Thực Vật hệ Hồn sủng cắm rễ trong tòa thành... một khi mất đi kết giới bảo vệ, tất cả sinh mạng sẽ bị hắc động lôi kéo vào trong khu vực tử vong.

Thân ảnh người và sủng dần dần rời khỏi mặt đất, có một số người còn chưa tiến vào hắc động đã bị không gian phong bạo chém thành từng mảnh thịt vụn.

Một lát sau, ngay cả cường giả Bất Hủ cũng đã cảm nhận được lực lượng hấp xả cực mạnh làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hành động của bọn họ.

"Hàn chưởng môn, chúng ta làm sao bây giờ?"

Một gã chủ quan Thần Tông lo lắng hỏi.

"Đi!"

Hàn Nham quyết đoán khống chế Cự Quang Hổ rời khỏi khu vực nguy hiểm, để mặc cho quân đoàn Thần Tông la hét bi thảm rồi biến mất vào trong hắc động.

Hàn Nham dẫn đầu rời khỏi, đám cường giả Bất Hủ dĩ nhiên không muốn khai báo tính mạng của mình ở chỗ này. Tất cả mọi người vội vàng khống chế Hồn sủng né tránh đám người Tân Nguyệt dây dưa, mau chóng thoát khỏi chiến trường.

"Muốn đi? Muốn chết cũng phải chết ở chỗ này, đám súc vật."

Bách Thiểu Dạ thấy những người kia bắt đầu chạy trốn liền cắn chặt răng, thúc dục Hồn sủng đuổi theo.

Mục đích của hắn là không cho bọn họ rời khỏi tòa thành, đến khi tòa thành tiến vào lỗ đen không gian thì đám cường giả Bất Hủ cũng hòng sống sót.

Về phần bản thân mình cũng sẽ gặp phải nguy hiểm thì Bách Thiểu Dạ bất kể rồi, chiến đấu kéo dài cho tới lúc này, cục diện thảm thiết không biết đã chết bao nhiêu người, song phương đã tức giận đỏ cả mắt rồi. Huống chi, tất cả mọi người đã sớm đã chuẩn bị xong tinh thần hi sinh, cho dù chết trận cũng phải kéo theo vài tên cường giả đồng cấp.

"Mọi người mau rời khỏi tòa thành, nhanh lên!"

Ở nơi xa, Vũ Bá hô to một tiếng.

Nhiệm vụ của bọn họ đã hoàn thành, việc cấp bách lúc này là rời khỏi tòa thành.

Nếu không, quân đoàn song phương đều có nguy cơ toàn diệt.

"Bách Thiểu Dạ, mau lui lại!"

Vũ Bá thấy Bách Thiểu Dạ không đi, ngược lại còn liều mạng xông tới thì kinh hãi, vội vàng dùng tinh thần âm truyền vào trong đầu hắn.

Bách Thiểu Dạ không để ý đến Vũ Bá, vẫn ra lệnh cho Hồn sủng tăng tốc bay về phía đám người Hàn Nham.

"Rống rống rống!"

Hồn ảnh quanh thân Chiến Dã đột nhiên biến mất, chốc lát sau một con cuồng hổ to lớn hơn nữa xuất hiện ở trên trời cao. Trong lúc nhất thời khí thế Chiến Dã bạo tăng, thực lực bộc phát mạnh mẽ.

Lần thứ bảy Đoạn Chi Trọng Sinh.

Trải qua một trận chém giết thảm thiết, Chiến Dã rốt cuộc chờ tới thời khắc thực lực tối cường.

"Vụt!"

Chiến Dã phóng tới nhanh như điện chớp, móng vuốt đánh ra một trảo lăng lệ.

Không có bất kỳ động tác dư thừa nào, toàn bộ lực lượng hồn ảnh, ma văn cổ xưa, thị huyết cuồng hóa và ma diễm gia trì đều tập trung vào một trảo này.

Một đạo Tử Thần vong trảo phá vỡ không gian, Ô quang kinh hiện trảm phá hồng trần.

Trảo nhận lướt qua thân thể Cự Nhân thú vẫn còn dư lực xuyên suốt cả tòa thành rồi biến mất ở cuối đường chân trời.

Kỹ năng Tử Thần vong trảo đã phá vỡ phòng ngự trên người Cự Nhân thú, tươi sống chặt đứt thân thể nó làm hai đoạn.

Thân thể Cự Nhân thú là do nham thạch tạo thành, sau khi bị chém đứt liền tách ra thành từng khối đá rơi xuống lả tả.

Thế nhưng, Cự Nhân thú thuộc loại hình Nguyên tố hệ, chỉ chém đứt thân thể không có cách nào giết chết nó.

Sau khi Chiến Dã rơi xuống đất, cổ họng lập tức ngưng tụ Hủy Diệt Chi Quang bắn tới hai đoạn thân thể Cự Nhân thú.

"Uỳnh ~!"

Năng lượng bạo tạc hủy diệt thân thể Cự Nhân thú triệt để, hai mảnh thân thể còn chưa kịp nối liền đã bị tàn phá vỡ vụn một lần nữa. Một số mảnh thân thể bắn đi thật xa rồi chui thẳng vào trong hắc động.

Trước khi Cự Nhân thú khôi phục thân thể sẽ rơi vào thế bị động tuyệt đối, cứ thế bị Chiến Dã đánh văng từng mảnh thân thể vào trong hắc động.

Nếu như Cự Nhân thú còn hoàn chỉnh rơi vào hắc động hẳn là không có vấn đề gì lớn, dựa vào lực phòng ngự cường đại vẫn có thể giãy dụa trong hắc động hồi lâu không chết.

Nhưng mà bây giờ nó bị đánh tan thành mảnh vụn, lực phòng ngự giảm xuống đến mức thấp nhất khó thể ngăn chặn không gian phong bạo tàn phá, hầu như không có khả năng sống sót chạy ra.

"Vù vù vù vù vù vù vù vù!"

Mỗi một lần không gian phong bạo thổi qua, thân thể Cự Nhân thú sẽ vỡ vụn càng lúc càng nhỏ, năng lực giãy dụa cũng giảm sút nghiêm trọng.

Chỉ qua một đoạn thời gian ngắn, thân thể Cự Nhân thú đã bị lực lượng hắc động biến thành tro bụi.

Trong khoảnh khắc đó, thân thể Cự Nhân thú từ từ tiêu tán vào trong không gian hư vô, triệt để biến mất khỏi thế giới này.

"Rống rống rống!"

Sau khi đánh bại Cự Nhân thú, Chiến Dã ngẩng mặt lên trời gầm thét, làn sóng âm cường đại quét tới khiến cho quân đoàn liên minh chinh phạt sợ hãi không dứt.

Ngay cả Cự Nhân thú cũng bị giết rồi, bọn họ lấy cái gì đối kháng ngăn cản chiến thú Mặc Dã?

"Ùng ùng ùng!"

Đến lúc này, tòa thành rốt cuộc tiến vào trong hắc động, tường thành và kiến trúc vừa mới chạm vào không gian phong bạo đã hóa thành hư ảo.

Cả tòa thành nát bấy từng chút một, từ đằng xa nhìn lại sẽ thấy được cảnh tượng thê lương và quỷ dị tới cực điểm. Quan Ải thành giống như cơn bão cát từ từ tiêu tán vào trong không khí.

"Chiến Dã, tiểu Chập Long, cứu bọn họ ra!"

Trong hắc động, Sở Mộ dùng tinh thần âm nói với Chiến Dã và tiểu Chập Long.

Cả tòa thành đã rơi vào hắc động, cho dù là Hồn sủng cấp Bất Hủ cũng không thể chạy trốn được. Sở Mộ muốn hủy diệt địch nhân, chứ không phải là thành viên Tân Nguyệt Địa.

Chiến Dã và tiểu Chập Long hành động cũng bị phong bạo gây trở ngại không nhỏ, bắt đầu công việc tìm kiếm các thành viên Tân Nguyệt Địa đang lâm nguy.

Sau đó Chiến Dã tìm thấy Bàng Duyệt sắp sửa chui vào hắc động, nó vội vàng giật ngược nàng trở lại. Ngay sau đó lại thấy được Diệp Hoàn Sinh cả người đầy máu đang trôi nổi tự do trên không trung.

Tiểu Chập Long có U Linh thuộc tính nên hắc động ảnh hưởng yếu đi rất nhiều, chỉ lát sau đã tìm thấy một đám thành viên Tân Nguyệt Địa. Nó lập tức thi triển hào quang bảo vệ rồi kéo cả đám người bay ra khỏi hắc động.

"Còn có ai không?"

Vũ Bá thấy tiểu Chập Long hạ xuống đất, vội vàng dò hỏi những người mới được cứu ra.

"Bách Thiểu Dạ, Tang Anh, Thanh Y... còn có, cái tên nam tử đang chiến đấu với nguyên thủ Phan Quân."

Đằng Lãng nói.

"Người nọ là ai?"

Mọi người hơi giật mình, chẳng lẽ bên phe mình còn có cường giả đủ sức đối kháng nguyên thủ Phan Quân?

Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên liền ngạc nhiên phát hiện một thân ảnh nam tử đang đơn đả độc đấu với nguyên thủ Phan Quân, dựa theo tình hình có lẽ song phương vẫn bất phân thắng bại.

Cả tòa thành đã bị hắc động hủy diệt và thôn phệ, thế mà gã nam tử kia và nguyên thủ Phan Quân vẫn đang điên cuồng chém giết, bộ dạng làm như không gian phong bạo không hề ảnh hưởng gì đến bọn họ.

Lỗ đen không gian chính là đại biểu cho tử vong đối với tất cả mọi người. Nhưng nó không có cách nào thay đổi sát ý trong mắt hai người kia, có lẽ chỉ khi nào một kẻ tử vong thì cuộc chiến mới kết thúc.