Sủng Mị

Chương 1728: Sở Mộ lâm nguy

Thiên cung nam tử không có làm ra cử động gì quá đáng, chỉ nắm lấy Cổ Tín Thủy bay về nơi xa.

Tốc độ phi hành của hắn rất nhanh, thoáng cái đã tiến vào tầng mây dày đặc, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Sở Mộ.

Sở Mộ không đuổi theo, bởi vì hắn còn chưa hiểu được tại sao hắn lại xuất hiện ở nơi này, tại sao muốn phá hủy Tân Nguyệt Địa. Nhưng Sở Mộ có thể khẳng định tên này chính là địch nhân của mình.

Thiên cung nam tử không có tự mình xuất thủ, lại rời đi nhanh chóng tạo cơ hội cho Sở Mộ truy sát đám cường giả Bất Hủ tưởng rằng đã chạy thoát một kiếp.

Sở Mộ tiện tay bắt lấy mấy tên ném về phía tiểu Chập Long, để cho tiểu Chập Long từ từ thưởng thức linh hồn bọn hắn.

Dõi nhìn xuống sẽ thấy cả tòa thành chìm trong biển lửa màu đen quỷ dị, quân đoàn chinh phạt trải qua điều chỉnh buông thả rất nhiều kết giới phòng ngừa Sở Mộ tiếp tục công kích.

Đám cường giả Bất Hủ đã chạy về trận doanh của mình, bắt đầu tụ tập từng nhánh quân chuẩn bị phản kích.

Nếu như bốn mươi cường giả Bất Hủ không có cách nào đối phó Ma nhân, vậy thì bọn họ sẽ sử dụng lực lượng quân đoàn tiêu diệt Sở Mộ.

Trên bầu trời tòa thành đông nghịt thân ảnh nhân loại và Hồn sủng, tất cả quân đoàn dàn xong trận hình liền khóa định mục tiêu là Sở Mộ.

Chú ngữ vang lên dồn dập, Nguyên Tố dao động mãnh liệt khiến cho không gian Quan Ải thành nứt vỡ nghiêm trọng.

"Công kích!"

Không biết là ai truyền đạt mệnh lệnh, nhất thời cả quân đoàn phát ra một cỗ năng lượng phong bạo đáng sợ.

Vô số kỹ năng gào thét phá vỡ không gian bắn về phía Ma nhân Sở Mộ. Lực lượng hủy diệt cơ hồ chiếm trọn cả bầu trời, không còn chỗ nào để né tránh công kích.

Ánh mắt Sở Mộ ngưng tụ lại một điểm, nhìn thấy kỹ năng bay hỗn loạn, năng lượng hủy diện nổ tung ầm ầm không có bất kỳ khe hở nào.

Nếu chỉ là mấy quân đoàn cấp chúa tể trở xuống thì Sở Mộ không cần e ngại, phất tay một cái là có thể tiêu diệt sạch sẽ.

Nhưng ở trong đó còn có không ít cường giả Bất Hủ, trải qua lực lượng dung hợp đã biến thành một cỗ năng lượng hủy thiên diệt địa. Cho dù là cao đẳng Bất Hủ cũng chưa chắc toàn thân trở lui.

Sở Mộ không có ngu xuẩn đến mức đối kháng chính diện với quân đoàn hàng vạn người. Hai loại ma diễm trên người hắn bỗng nhiên tách ra, thân thể biến thành hai luồng quang mang nhanh chóng rời khỏi tòa thành.

Hai luồng quang mang bay theo hình đinh ốc không ngừng xoay tròn xuyên qua những đạo kỹ năng dày đặc, có khi lại giống như chiếc lá khô nương theo năng lượng bạo tạc bay sang hướng khác.

"Rầm rầm rầm rầm rầm rầm!"

"Ùng ùng ùng ~~~!"

Bầu trời tòa thành biến thành địa ngục trần gian, đủ loại năng lượng va chạm, nổ tung từng lớp từng lớp kéo theo cuồng phong mù mịt thổi quét khắp vùng đất.

Trảo phong, Thổ tức, Giác mang, Dực trảm, Ảnh kích … lực lượng Yêu Thú hệ tàn phá không gian thành vô số mảnh vụn, hàn mang lệ ảnh chớp lóe kinh tâm động phách.

Lôi Đình, Liệt Diễm, Băng Tuyết, Cuồng Sa, Liệt Quang… các loại năng lượng Nguyên Tố biến thành làn sóng hủy diệt càn quét bốn phương tám hướng, trong lúc nhất thời thiên kinh địa chấn cứ ngỡ như ngày tận thế đến gần.

Một phiến không gian chỉ thừa nhận lực lượng công kích có giới hạn, một khi trong khu vực phát sinh nang lượng hủy diệt vượt qua ngưỡng chịu đựng và hồi phục sẽ lập tức vỡ vụn, sau đó sinh ra hắc động.

Đến khi năng lượng hủy diệt biến mất, không gian sẽ từ từ tu bổ, nhưng trong quá trình đó sẽ kéo theo một trận tai nạn kinh hoàng. Bởi vì hắc động sẽ dẫn động khí lưu tạo thành không gian phong bạo thôn phệ toàn bộ mọi thứ vào trong dị giới. Cho dù là cường giả Bất Hủ cũng là cửu tử nhất sinh.

Vì muốn nhanh chóng giải quyết Ma nhân Sở Mộ, quân đoàn liên minh chỉ tập trung tăng cường lực lượng công kích đến mức lớn nhất, hoàn toàn không có chú ý tới sẽ dẫn đến hậu quả đáng sợ cỡ nào.

"Uỳnh uỳnh uỳnh!"

Chỉ một lát sau, không gian hắc động đã hiện ra, kích thước càng lúc càng lớn, lực lượng thôn phệ theo đó càng lúc càng mạnh. Cho đến lúc này đã có không ít Hồn sủng sư bị lôi kéo vào trong lỗ đen kinh khủng kia, thân ảnh từng người một dần dần biến mất ở trong không gian hư vô.

Mục tiêu công kích của bọn họ là Sở Mộ, vì thế vị trí của hắn bây giờ ở trong phạm vi lỗ đen thôn phệ.

Đám cường giả Bất Hủ phát hiện Sở Mộ bị không gian hắc động kiềm hãm liền mừng rỡ như điên, liều mạng ra lệnh cho quân đoàn của mình tiếp tục công kích.

"Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!"

Cứ như thế, từng đợt công kích kéo dài đưa đến kết quả là hắc động càng thêm khổng lồ. Cảnh tượng không khác gì thời điểm Ấn cốc sụp đổ, đã có một mảng thành trì bay

lên rồi biến mất ở trong không gian vô tận.

Đám cường giả Bất Hủ chỉ một lòng muốn giết Sở Mộ, lúc này bọn họ không còn đủ lý trí nghĩ đến hậu quả sau này. Thế là cả quân đoàn liên minh vẫn tiếp tục công kích không gian chung quanh Sở Mộ, hi vọng hắn sẽ bị không gian hắc động cuốn đi.

Nguyên thủ Phan Quân cũng muốn đẩy Sở Mộ vào chỗ chết, thấy hắn đã sa vào cạm bẫy liền niệm chú ngữ.

"Nghệ!"

Một con chim ưng khổng lồ đột nhiên hiện ra ở trước mặt hắn, đây là một đầu Tứ Mục Cương Thiết ma ưng nổi danh hung tàn.

Nguyên thủ Phan Quân nhảy lên trên lưng Tứ Mục Cương Thiết ma ưng, ra lệnh cho nó bay tới vị trí Sở Mộ.

"Ta sẽ đưa ngươi xuống địa ngục, ha ha ha!"

Nguyên thủ Phan Quân cười lên điên cuồng.

Vừa mới dứt lời, Tứ Mục Cương Thiết ma ưng bắt đầu đập cánh, tốc độ vỗ cánh càng lúc càng nhanh tạo ra từng đợt khí lãng mạnh mẽ đánh tới Sở Mộ.

Sở Mộ vẫn đang bị vô số kỹ năng Nguyên Tố kiềm chế, thân thể di động chậm chạp bay ra khỏi phạm vi hắc động ảnh hưởng. Nhưng mà nguyên thủ Phan Quân - Tứ Mục Cương Thiết ma ưng công kích đã đẩy ngược Sở Mộ về phía hắc động đáng sợ, lúc này hắn rơi vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm.

Thân hắn bị vây trong phong bạo cuồn cuộn, chung quanh là vô số kỹ năng không ngừng oanh tạc khiến cho hắn rất khó di động theo ý muốn. Cuối cùng Sở Mộ bỏ qua đối kháng, để mặc cho hắc động lôi kéo mình vào trong.

Hai loại ma diễm màu đen và màu bạc dần dần biến mất, thân thể Sở Mộ cùng với rất nhiều kiến trúc, phế tích tiến vào trong không gian thứ nguyên.

"Vù vù vù vù vù vù!"

Ngay khi hắc động thôn phệ Sở Mộ, quân đoàn liên minh cũng ngừng công kích.

Nhưng mà không gian vẫn đang bổ khuyết, lực lượng thôn phệ tiếp tục gia tăng từ từ ảnh hưởng đến cả tòa thành. Từ bên ngoài nhìn vào sẽ thấy từng mảng kiến trúc to lớn, cả người lẫn sủng đều bị lực lượng vô hình kéo lên trời.

Bầu trời lúc này là một cái động không đáy, hết thảy mọi thứ sinh linh, thực vật, sơn thể, tường thành …v…v lần lượt bay lên rồi chui thẳng vào trong cái động kinh khủng kia.

Đến lúc này, liên minh chinh phạt mới ý thức được sự tình đáng sợ. Mấy chục quân đoàn vội vàng thi triển kết giới bảo vệ, không ai muốn bị hắc động kéo vào.

Nhưng mà phần lớn kết giới không đủ sức ngăn cản lực lượng thôn phệ, càng lúc càng nhiều người bị cuốn vào trong lỗ đen trực tiếp tiêu vong. Đám cường giả Bất Hủ thấy thế cũng sợ run người, biết được mình đã tạo ra một trận tai nạn đáng sợ.

"Nguyên thủ, giúp chúng ta ngăn cản hắc động."

Quân sư Trí Nang dùng tinh thần âm nói với nguyên thủ Phan Quân.

Thật ra nguyên thủ Phan Quân không thèm để ý đại đa số người chết sống. Tại sao hắn máu lạnh như thế, chỉ cần ngươi đứng ở trên đỉnh kim tự tháp tính mạng, rồi lại sống qua mấy trăm năm sẽ từ từ thay đổi tính cách, mà ngay cả chính bản thân mình cũng không ý thức được. Ngươi sẽ cảm thấy những người khác quá mức nhỏ yếu, thậm chí một con người, một Hồn sủng, một con kiến cũng không khác nhau bao nhiêu.

Nguyên thủ Phan Quân ngồi ở vị trí lãnh tụ nhân loại quá lâu rồi, bản tính hắn cũng đã khác hẳn ngày xưa. Thế nhưng, hắn vẫn ra tay bảo vệ quân đoàn liên minh, bởi vì bọn họ vẫn còn một chút tác dụng.