Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn

Chương 7

Đem xe dừng trong gara tầng ngầm, Cố Duy Nhất xuống xe, đi một bước đau đến cau mày, Ngôn Mộc không để ý đến cô, khóa xe xong liền hướng cửa thang máy đi, Cố Duy Nhất lè lưỡi, chạy vài bước, bỗng chốc nhảy lưng Ngôn Mộc làm nũng: “Anh, cõng em một đoạn!”

Ngôn Mộc đưa tay nắm lấy eo thon của cô nói: “Cố Duy Nhất, không có bản lãnh thì đừng học người ta đeo giày cao gót!”

Cố Duy Nhất ôm chặt cổ hắn thoải mái than thở: “Anh, lâu rồi anh không cõng em phải không?”

Dưới ánh đèn yếu ớt trong gara tầng hầm, người đàn ông thân hình cao lớn, bước chân vững vàng, người con gái trên lưng không chút an phận nhìn quanh, kéo thành chiếc bóng dài.

“Thật sự chân em không thể nào dài ra nữa!” Ngôn Mộc nâng chân cô lên nắm.

“Dừng, tốt nhất là anh đừng nói chuyện!” Cố Duy Nhất oán hận.

*

Ngày hôm sau,quảng cáo Thanh Tuyền tiếp tục quay. Dưới ánh mắt của Ngôn Mộc, Cố Duy Nhất đổi một đôi ủng đi tuyết, xác thực thư thái rất nhiều. Khó trách mọi người đều nói muốn làm mỹ nhân đều phải trả giá thật lớn.

Hôm nay Doãn Huyên Huyên rõ ràng tốt lên rất nhiều, cùng Hứa Trạch Dật phối hợp cũng thành thạo, tiến độ rất nhanh, trong khi Doãn Huyên Huyên chụp cùng người khác, Hứa Trạch Dật ở một bên đợi, nhìn thấy Cố Duy Nhất liền đi tới, thản nhiên nói: “Cố tiểu thư cùng Tô tổng của Thiên Thịnh rất quen thuộc?”

Cố Duy Nhất có chút mờ mịt, nhìn quanh một chút, sau đó quay về phía Hứa Trạch Dật:“Hứa tiên sinh là cùng tôi nói chuyện?”

“A...” Hứa Trạch Dật khẽ cười nhạo: “Tin tức ngay trang đầu, Cố tiểu thư cần gì giả ngu!”

“Tin tức trang đầu?” Cố Duy Nhất bối rối: “Lời này của Hứa tiên sinh làm tôi có chút không hiểu.”

Hứa Trạch Dật chuyển con nhìn cô, đáy mắt có chút không vui:“Tôi bình sinh chán ghét nhất là những người dựa vào quan hệ tiến vào giới này!”

“Nhất Nhất, Nhất Nhất, cậu được lên trang đầu.” Doãn Huyên Huyên vẻ mặt hưng phấn cầm lấy một tờ báo đem qua, tóc dài mềm mại phất qua trước mắt.

Hứa Trạch Dật cũng không thèm nhìn một cái liền đi, Cố Duy Nhất ngạc nhiên, người này liệu có bệnh không? Nhận lấy tờ báo trong tay Doãn Huyên Huyên, đầu đề là tấm hình lớn chiếm nửa trang báo, là ảnh chụp Tô Lương Tần đỡ cô lên xe, hắn để tay trên đầu đề phòng cô bị đụng đầu, "Người tình mới bên Phó tổng Tô Lương Tần của Thiên Thịnh, quản lý của người mẫu Doãn Huyên Huyên", bên cạnh còn có tấm hình nhỏ của Huyên Huyên.

Cố Duy Nhất há to miệng, thật đúng là cắt câu lấy nghĩa, Doãn Huyên Huyên buồn bã nói, “Tớ còn nói hôm đó nghe được tên Tô Lương Tần có chút quen thuộc, nguyên lai Tô Lương Tần kia chính là Tô Lương Tần nha, Nhất Nhất, cậu thật không phải bạn tốt, có bằng hữu lợi hại thế cũng không nói cho tớ!”

Cố Duy Nhất có chút áy náy, “Huyên Huyên, anh Lương Tần là bạn của anh tớ, tớ cũng không phải cố ý gạt cậu, chỉ là cậu cũng thấy đấy, anh ấy là khách quen của giới báo chí, tớ có thể trốn thì sẽ trốn, đây là không kịp chuẩn bị đã lên trang đầu, còn làm liên lụy tới cậu! Xin lỗi a!”

Doãn Huyên Huyên khoát tay, “Coi như quên đi, tớ không có oán cậu, chỉ đùa một chút mà thôi, là tớ thì sẽ mong ngày nào cũng được lên trang đầu!”

“Huyên Huyên, Huyên Huyên...” Đạo diễn bên cạnh gọi người, Doãn Huyên Huyên gấp rút đi, Cố Duy Nhất cầm tờ báo, lại nghĩ tới lời nói vừa rồi của Hứa Trạch Dật, cảm giác đâu có cái gì không đúng, bất quá coi như Hứa Trạch Dật cư xử không khéo là được rồi, nhìn ai đều không vừa mắt, may mắn hắn là đại minh tinh, về sau cũng không cùng cô gặp lại.

Tiện tay đem tờ báo ném vào thùng rác, anh Lương Tần thật đúng là không để cho người bớt lo!

*

Phòng làm việc của tổng giám đốc Thiên Thịnh, Ngôn Mộc đem tờ báo trong tay ném ra ngoài, sắc mặt tối sầm: “Tô Lương Tần, cậu về sau cách Cố Duy Nhất xa ra!”

Vẻ mặt Tô Lương Tần vô tội: “Lời này tớ không thích nghe chút nào, làm chuyện tốt lại còn bị người oán giận? Ngày hôm qua nếu không phải là tớ trên đường đụng phải Nhất Nhất, hai chân em ấy sẽ thế nào?”

“Hừ, đeo giày cao gót một ngày không chết được, đừng nói như đã cứu cả hệ ngân hà!” Ngôn Mộc không chút cảm kích.

Tô Lương Tần lắc đầu: “Những năm nay tớ vì công ty làm trâu làm ngựa, mỗi ngày cống hiến mặt mình cho papazari chụp, cậu thì núp phía sau tốt rồi, bây giờ Nhất Nhất nhà cậu xảy ra chuyện liền tới tìm tớ, có bản lĩnh thì chúng ta đổi cho nhau, tớ ở phía sau, cậu nghênh mặt ra phía trước đi?”

Ngôn Mộc đè lên mi tâm, “Được, tớ không cùng cậu tranh giành nữa, mau ra ngoài tìm cô gái khác ăn cơm, di dời sự chú ý của truyền thông, đừng để papazari quấy rầy Nhất Nhất!”

Tô Lương Tần gật đầu, nghiêm mặt nói, “Biết rõ, lần này cũng là tớ khinh thường! Yên tâm đi, tớ sẽ xử lý tốt!”

“Đúng rồi...” Tô Lương Tần lại nghĩ tới một chuyện, “Lão tổng mời cậu ăn cơm, có đi hay không?”

Ngón tay Ngôn Mộc gõ lên bàn, nghĩ trong chốc lát, “Tạm thời từ chối đã, sau mấy ngày nữa tính sau.”

Tô Lương Tần gật gật đầu, “Được, tớ biết rõ!”

Chờ Tô Lương Tần đi, Ngôn Mộc nhìn điện thoại di động, cầm lên gọi một cuộc điện thoại, tiếng chuông reo thời gian dài mới có người tiếp, “Anh, cứu mạng a...” Thanh âm Cố Duy Nhất mang theo tiếng khóc nức nở.

Ngôn Mộc phút chốc đứng lên, trong mắt mang theo bén nhọn, “Làm sao vậy?”

“Em bị phóng viên bao vây...”

Ngôn Mộc nghe vậy lại chậm rãi ngồi xuống, vừa ấn điện thoại trên bàn, “Vương trợ lý, đi vào đây!” Vừa hướng điện thoại di động lạnh lùng nói, “Đáng đời, anh nói em cách Tô Lương Tần xa chút em không nghe!”

Trong điện thoại truyền đến thanh âm huyên náo, “Cố tiểu thư, xin cô nói một chút cô cùng Tô tổng của Thiên Thịnh quan hệ như thế nào?”

“Cố tiểu thư, Tô tổng vì cái gì đối với cô che chở như vậy?”

“Cô là quản lý của Doãn Huyên Huyên, nếu như là tuyên truyền cũng là nghệ sĩ thế nào lại là quản lý tuyên truyền? Chẳng lẽ những gì báo nói tới đều là thật?”

“...”

“Anh...”

“Em ở đâu?” Ngôn Mộc nhàn nhạt lên tiếng

“Mới từ Thanh Tuyền đi ra, bị ngăn ở cửa không đi được!”

“Tới Tiên Tiến trốn, anh phái người đến đón”

Ngôn Mộc cất điện thoại, nhìn về phía trợ lý đã tiến vào, “Tìm hai chiếc xe, một chiếc đem Doãn Huyên Huyên đưa trở về, một chiếc đem Cố Duy Nhất đưa về Cố gia đại trạch! Nhớ kỹ, cắt đuôi phóng viên!”

Trợ lý gật đầu sau đó đi ra ngoài.

*

Cố Duy Nhất bốn năm ngày không dám ra cửa, ở Cố gia trong đại trạch tới gần tết, Cố nãi nãi cùng mẹ Cố mỗi ngày đều ra ngoài mua hàng tết. Cố Duy Nhất lại an ổn ở nhà, cùng Cố gia gia mắt to trừng mắt nhỏ, không dám ra đường, mỗi ngày xem tin tức bát quái giải trí, cho đến đêm ba mươi, báo Thần Tượng có tin Tô Lương Tần cùng một gái trẻ tay trong tay vào quán cafe, "Gái trẻ Hề Tuyết bên phó tổng Thiên Thịnh, cô quản lý nhỏ bị đá?"

Cố Duy Nhất chu môi, ngươi mới bị đá, cả nhà ngươi bị đá. Bất quá cũng tốt, cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm, vốn tưởng chỉ đại minh tinh mới có lực hấp dẫn như vậy, anh Lương Tần lại nhanh bắt kịp một đại minh tinh, nhưng riêng blog của Lương Tần đã ngàn fan, lần này là quá bình thường, tốt nhất cô nên an phận một chút, nếu không truyền thông lại thêm vào thêm ra, "Cô quản lý nhỏ bị tổng giám đốc đá, khuôn mặt tiều tụy", cô mới buồn bực sao!