Sư Sĩ Truyền Thuyết

Chương 492: Suy diễn

Tinh không mênh mông, tinh vân lốm đốm năm màu giống như sương, như lụa, cảnh tượng quen thuộc này hôm nay ở trong mắt Diệp Trùng lại có một ý nghĩa khác. Bây giờ nghĩ lại, Mục dường như đã sớm có ý để mình độc lập. Nếu như nói trên đời này có ai được Diệp Trùng tin cậy nhất, trong lòng lòng hắn, đó chính là Mục và Thương, Mục tự nhiên không cần nói, Thương tuy bình thường phần lớn là phá rối nhưng việc lớn lại tuyệt không hàm hồ. Mục và Thương đã đạt được hiệp nghị này, chỉ có thể nói rõ, bọn họ đều cho rằng mình cần độc lập.

Không có sợ hãi, không có sợ sệt, không có ngỡ ngàng, Diệp Trùng vẫn như cũ. Sinh hoạt dường như không có thay đổi gì, lại dường như có chút thay đổi gì đó.

Nhưng hiện giờ không có ai thảo luận với hắn bước tiếp theo nên đi thế nào. Nhìn chằm chằm bản đồ tinh vực của Hôi cốc trên màn hình, Diệp Trùng có chút ngẩn ngơ. Mấy tháng nay, trò chơi hắn và Mục Thương chơi chính là lấy Hôi cốc làm bối cảnh, bức bản đồ tinh vực này, Diệp Trùng quen thuộc tới mức không thể quen thuộc hơn, hắn thậm chí có thể nói ra chỗ nào có khoáng vật gì.

Sau khi Mục Thương phá giải thuật toán của mạng mô phỏng Hôi cốc liền sưu tập tất cả tư liệu có liên quan Hôi cốc với quy mô lớn. Cho nên trong trò chơi, mức độ gần gũi giữa bối cảnh Hôi cốc sử dụng và hiện thực ít nhất đạt tới bảy thành (70%).

Trên tấm bản đồ tinh vực này, khu vực màu đỏ đang không ngừng mở rộng. Khu vực màu đỏ chính là khu vực đã xuất hiện Xích vĩ thú, mà độ đậm của màu sắc lại căn cứ tần suất xuất hiện Xích vĩ thú cao thấp ở nơi đó mà có sự khác biệt. Tấm bản đồ tinh vực này, Thương thông qua tình báo sưu tập không gián đoạn và bảo trì việc đổi mới mỗi ngày, tuy Mục Thương không nhúng tay vào quyết sách của Diệp Trùng nhưng vẫn giúp đỡ hắn ở phương diện kỹ thuật. Bất quá, do phần lớn nguồn gốc tình báo của Thương là dựa vào mạng mô phỏng, không chỉ rất khó bảo đảm tính chính xác của nó, với lại, chỗ sai sót khẳng định rất nhiều.

Cho dù như vậy, mấy tình báo này đối với Diệp Trùng vẫn có tác dụng tham khảo cực kỳ quan trọng.

Có chút không quen với sự yên lặng của Mục Thương, Diệp Trùng vẫn cố gắng làm cho mình trầm tĩnh lại, nâng cằm, hai mắt nhìn chằm chằm màn hình, đầu óc mau chóng vận chuyển.

Sự tình khá là gay gắt! Đây là kết luận đầu tiên của Diệp Trùng.

Nếu như là vài tháng trước, bức bản đồ tinh vực này hắn hoàn toàn nhìn không ra đạo lý, nhưng hiện giờ hắn đã có thể từ trên bản đồ tinh vực hoặc đậm hoặc nhạt này nhìn ra không ít nội dung.

Từ bản đồ tinh vực mà xét, Xích vĩ thú đã bắt đầu lan tràn trong Hôi cốc. Nhưng hầu hết các khu vực hiện giờ vẫn là màu đỏ nhạt, cũng tức là nói, số lượng Xích vĩ thú mấy khu vực này không hề quá nhiều. Nhưng, ánh mắt Diệp Trùng lập tức rơi vào tiền tuyến đỏ tới mức gần như thành đen. Trong đầu hắn lập tức hiện ra một hình ảnh kinh tâm động phách, tiền tuyến thảm bại, khu vực đỏ tới mức gần như thành đen này liền dùng tốc độ kinh người lan ra khắp Hôi cốc.

Điều chết người nhất là, thông đạo thông tới thiên hà Hà Việt cũng ở trong phạm vi khống chế của Xích vĩ thú. Thương cũng sử dụng màu đỏ sẫm có nồng độ giống với tiền tuyến cho khu vực thông đạo này. Thật ra, cho dù Thương không làm vậy, Diệp Trùng cũng sẽ có ước đoán giống như vậy. Xung quanh thông đạo có trọng binh trấn thủ, nhưng trong nháy mắt liền rơi vào tay địch, từ chỗ này có thể thấy được sự tấn công dữ dội của Xích vĩ thú.

Kế hoạch tiến tới hành tinh Dordana lập ra lúc trước đã phải có sửa đổi mới. Với lực lượng trước mắt của bọn họ, Diệp Trùng tự nhận không có năng lực đột phá thông đạo có Xích vĩ thú trấn thủ.

Nhưng, bây giờ đi đâu đây?

Diệp Trùng nhíu mày. Hôi cốc rộng lớn, gần như khó tìm thấy chỗ đặt chân cho bọn họ. Hắn đối với lực lượng của mình có một đánh giá chính xác, chỉ cần không đụng phải đại quân Xích vĩ thú, bọn họ không hề không có sức liều mạng.

Từng khu vực màu đỏ chói mắt gần như bao phủ cả Hôi cốc, bọn chúng giống như máu tưới lên bản đồ tinh vực, lại phảng phất như từng cái miệng lớn đầy máu.

Tình hình tối tăm, thời gian dành cho Diệp Trùng không hề nhiều, bay chậm khoảng thời gian này cũng làm cho khoảng cách giữa bọn họ và đội quân Xích vĩ thú sau lưng bị kéo lại khá gần.

Điều làm Diệp Trùng lo lắng không hề chỉ một điểm này. Mấy ngày này, hắn vẫn luôn chú ý tới bản đồ tinh vực phân bố Xích vĩ thú này. Hắn tận mắt nhìn thấy từng chút thay đổi của mỗi một khu vực màu đỏ trên tấm bản đồ tinh vực này. Trong đó, điều làm hắn chú ý nhất chính là động tĩnh của đại quân Xích vĩ thú sau lưng.

Vừa bắt đầu, Diệp Trùng phát hiện, tốc độ tiến tới của đại quân Xích vĩ thú cực kỳ chậm chạp, so với tốc độ hạm đội bọn họ còn chậm hơn. Liên minh tiền tuyến thảm bại, khối đá cản chân lớn nhất của chúng từ đó mà biến mất, theo thường lý, đại quân Xích vĩ thú lúc này nên thế như phá trúc, giống như hồng thủy không gì cản được mà chảy xuống dưới. Một điểm này, Diệp Trùng nghĩ mãi mà không hiểu.

Mãi tới một tháng sau, Diệp Trùng mới nhìn ra manh mối từ trên tấm bản đồ tinh vực này.

Trên bản đồ tinh vực, khu vực màu đỏ sậm đó giống như động vật thân mềm thò ra bốn xúc tu. Hai xúc tu màu đỏ sậm men theo Hôi cốc và rìa vành đai toái tinh tử vong không ngừng kéo dài. Tốc độ tiến tới của hai bộ phận Xích vĩ thú này cực nhanh, chúng đã tới phía trước của Diệp Trùng. Còn Xích vĩ thú còn lại là chủ lực của đại quân Xích vĩ thú, chúng chia thành hai đại nhánh đại quân, chuyển động tới trước. Tốc độ tiến tới không hề nhanh, nhưng lại cực kỳ kiên quyết. Dọc đường không có thế lực nào có thể cản được cơn hồng thủy này.

Trò chơi trong khoảng thời gian này của Diệp Trùng không hề uổng phí, ý đồ của Xích vĩ thú, hắn đại khái có thể đoán được một chút.

Đám Xích vĩ thú này lại hiểu chiến thuật! Một điểm này vượt xa ý liệu của Diệp Trùng. Đám Xích vĩ thú gặp được ở hành tinh Dật Cúc đó hoàn toàn không có bất cứ phối hợp nào, chỉ là đơn thuần dựa vào bản năng để chiến đấu, nếu không, thương vong của Tang tộc chỉ e sẽ đạt tới một con số khủng bố.

Trên tay không có bất cứ tin tức liên quan nào, hắn cũng không sao phán đoán mấy con Xích vĩ thú này rốt cuộc là xảy ra thay đổi gì. Điều cần giải quyết gấp trước mắt lại không phải vấn đề này.

Nếu như mình không đoán sai, hai nhánh Xích vĩ thú bay men theo biên giới Hôi cốc đó nhất định sẽ tụ tập ở một nơi nào đó. Như vậy cũng có thể hình thành một vòng vây rộng lớn. Tiếp đó, hai nhánh đại quân Xích vĩ thú khổng lồ đó sẽ giống như hai cái máy ủi đường, không ai có thể ngăn cản.

Nhưng, bọn chúng tại sao lại lựa chọn một loại chiến thuật như vậy chứ? Lực lượng của chúng hoàn toàn có thể tiến tới chính diện.

Bao vây, diệt sạch! Trong đầu Diệp Trùng lóe sáng, kế tiếp đó, mồ hôi lạnh không tự kìm chế chảy ròng ròng. Chẳng lẽ… chẳng lẽ chúng đã không còn thỏa mãn với việc đuổi con người đi rồi sao?

Cân nhắc tỉ mỉ, Diệp Trùng càng cảm thấy loại khả năng này cao! Tốc độ tiến tới của hai cánh hông cực nhanh, bọn chúng gần như hoàn toàn không để ý tới mấy hành tinh kề vai lướt qua đó. Lực lượng của chúng tuy không hùng hậu như đại quân phía sau, nhưng một khi tụ hợp, lại đủ xây dựng một tấm chắn, ngăn cản loài người chạy khắp nơi. Còn Xích vĩ thú chính diện lại có thể thong thả tiến lên.

Thật sự sẽ như vậy sao? Diệp Trùng trước giờ bình tĩnh lúc này lại bị mồ hôi lạnh thấm đẫm sau lưng, hắn bị kết quả mình suy đoán ra làm kinh sợ.

Diệp Trùng rất mau liền khôi phục bình tĩnh, suy diễn đi suy diễn lại ba lượt, vẫn cùng một kết quả.

Hắn đã không còn hứng thú đi khen ngợi sự lang độc của chiến thuật của Xích vĩ thú, hắn hiện giờ cần nhất là tìm ra một vấn đề.

Hai nhánh Xích vĩ thú này rốt cuộc sẽ hội hợp ở chỗ nào chứ?

Vấn đề này rất quan trọng, chỉ có tìm thấy điểm quan trọng nhất này mới có thể từ trong đó tìm được một tia sinh cơ.

Nhìn kỹ rất lâu, cuối cùng, ánh mắt Diệp Trùng rơi vào một địa điểm trên bản đồ tinh vực.

Tây Thanh và Tu ở bên cạnh Diệp Trùng, thở mạnh cũng không dám, sợ cắt ngang mạch suy nghĩ của giáo quan.

Chính ngay lúc này, tiếng cảnh báo kêu tỉnh ba người.

- Báo cáo, phát hiện Xích vĩ thú, số lượng… Giọng nói của thuyền viên báo cáo mang theo sự run rẩy rõ rệt: “Số lượng một ngàn sáu trăm ba mươi hai.”

Sắc mặt Tây Thanh và Tu soạt cái biến đổi!

Một ngàn sáu trăm con Xích vĩ thú! Con số này gần như là tổng số Xích vĩ thú mấy người Tây Thanh gặp được trong khoảng thời gian này, cũng khó trách hai người nghe thấy liền biến sắc.

Trên màn hình, Xích vĩ thú dày đặc kín mít giống như một bầy ong, khí thế hung hăng lao về phía bên này.

Diệp Trùng bình tĩnh ra lệnh: “Gom hạm đội lại, các đơn vị chiến đấu tiến vào vị trí chỉ định, chuẩn bị chiến đấu!”

- Vâng! Tây Thanh và Tu lúc này mới hoàn hồn lại, vội vàng trả lời, xoay người chạy ra ngoài. Tận đáy lòng, hai người tâm phục khẩu phục vị giáo quan xem ra không hề lớn hơn bọn họ bao nhiêu tuổi này, gặp việc không sợ, trấn định tự nhiên, so với bọn họ, cao thấp lập tức phân rõ.

Lần này, bọn họ không dám giữ lại chút gì.

- Nhanh nhanh nhanh… tấm năng lượng… chất ở đây!

- Kiểm tra van áp lực, kiểm tra cửa tàu…

- Chú ý phương hướng, xin lập tức tiến vào vị trí số hai…

- Tổ một, thủ thông đạo số một. Tổ hai, thủ thông đạo số hai…

…….

Cả hạm đội lập tức trở nên khẩn trương. Từng con tàu vũ trụ cẩn thận từng li áp sát vào nhau, bóng lưng chạy vội vào ra, tiếng quát lớn kéo căng cuống họng, gương mặt đỏ lựng mắt không dám nháy một cái…

Năm cái quang giáp “đấu sĩ” giống như năm cái đinh, cắm chắc ở vị trí chiến đấu của bọn họ trong thông đạo, sau lưng bọn họ, bốn tiểu đội khác cùng tổ, làm lực lượng hậu viện, chuẩn bị tăng viện bất cứ lúc nào.

- Tổ trưởng, anh nói, lần này chúng ta có thể thắng không? Một sư sĩ mang theo chút do dự, nhịn không được mở miệng trong kênh liên lạc.

Tổ trưởng không chút do dự trả lời: “Phí lời! Đương nhiên có thể thắng!” Tiếp theo giọng nói mang theo vài phần hoài nghi: “Ta nói này, Đầu to, tiểu tử ngươi chắc không sợ hãi làm ra vẻ đáng thương chứ. Hì hì, ngươi nếu như ra vẻ đáng thương, vậy thì ta có thể đổi người khác lên!”

Bọn họ đều biết, công kích đợt đầu tiên là đợt công kích mãnh liệt nhất của Xích vĩ thú, cũng là chỗ mấu chốt nhất xem bọn họ có thể thủ được thông đạo hay không. Cho nên thường thường, sư sĩ đánh lượt trận đầu tiên đều lựa chọn sư sĩ dũng cảm nhất, thương vong của bọn họ nặng nhất, nhưng công lao cũng lớn nhất, với lại, còn là tượng trưng của vũ dung, rất được tôn kính. Bọn họ được gọi là đầu bài (hàng thượng đẳng hạng một).

Trong kênh liên lạc vang lên vài tiếng cười nhẹ, vài người la ầm lên: “Ha ha, Đầu to, hay là ta lên? Hì hì, ta vẫn luôn muốn làm đầu bài a…”

Cổ Đầu to soạt cái đỏ lên, giống như một dã thú bị chọc giận, khàn giọng gầm nhẹ: “Cút! Tên chết tiệt nào ra vẻ đáng thương, tổ trưởng, xem ta làm sao đánh đám quỷ xấu xí này thành từng mảnh vụn! Lão tử chính là đầu bài lần ba!” Trong âm thanh khàn khàn lộ ra sự kiêu ngạo nồng đậm và chiến ý sục sôi như lửa!

Phản hồi và góp ý:http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=53212

Nơi mọi người góp gió tạo bão đây:http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=55451