Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Chương 36

Mễ Cốc giơ cái bánh pho mát 6 tấc lên, vội vàng hấp tấp chạy tới nhà Hạ Sơ. Đập cửa bang bang, Hạ Sơ mở ra một cái khe nhỏ, híp mắt nhìn.

"Thật ngại, honey, đã tới chậm đã tới chậm."

"Đại biên tập, gần đây ngài lăn lộn thuận buồm xuôi gió nha, lên TV một lần rồi."

Mễ Cốc đẩy cửa, cắn răng dùng sức lực mới có thể đẩy cửa ra. "Nói nhảm, không lên TV thì đến thành G làm gì." Nói xong cười đặc biệt rực rỡ, đưa bánh kem đến trước mặt Hạ Sơ, "Sinh nhật vui vẻ, honey."

Hạ Sơ đã sớm làm cơm tối xong, đặc biệt phong phú. Ách, thật ra thì đại đa số là thức ăn mua từ siêu thị.

Từ rạng sáng bắt đầu, lục tục nhận được rất nhiều tin nhắn, bạn bè, các bạn học còn nhớ rõ sinh nhật của cô, khiến cô rất cảm động. Đây là sinh nhật đầu tiên không có ba mẹ bên cạnh, lần đầu tiên sinh nhật lại vắng vẻ như thế. Cũng may, có Mễ Cốc ở đây, mới không vượt qua sinh nhật một mình.

Mễ Cốc vừa ăn vừa nói: "Không tệ không tệ, tay nghề tiến bộ, không thể không có công của thiếu tá Lương."

Hạ Sơ gõ chén nhỏ của Mễ Cốc, "Là ai cả ngày tới nhà của mình ăn chực?"

"Hôm nay cậu là thọ tinh, không tranh với cậu. Nhưng mà, tiểu Lương nhà cậu không trở về mừng sinh nhật cho cậu sao?"

Hạ Sơ thu hồi nụ cười, dùng đũa gắp cơm, "Thi hành nhiệm vụ, lòng người lớn cỡ nào, quốc gia quan trọng nhất." Nói như vậy, nhưng trong lòng cũng rất không nỡ. Một khi cần dùng đến đại đội đặc chủng, tình thế tuyệt đối là đặc biệt nguy hiểm.

Mễ Cốc nhìn sắc mặt của Hạ Sơ không thích hợp, vội vàng ngăn đề tài, đông kéo tây kéo, kể kiến thức lúc phỏng vấn. Ăn xong bữa cơm đã hơn 9 giờ.

Hạ Sơ vừa dọn dẹp bàn ăn vừa nói: "Sao có thể ăn nhiều vậy? Hay là có rồi?"

"Pằng." Mễ Cốc vỗ bàn một cái. "Thọ tinh không thể đánh đầu, bằng không đánh bể đầu cậu."

"Bạo lực như vậy, khẳng định bị mình nói đúng rồi." Hạ Sơ tỏ vẻ biết rõ, bưng cái mâm xoay người vào phòng bếp.

Bánh pho mát Mễ Cốc mang tới màu vàng nhạt, phía trên có mấy trái dâu tây lớn xếp thành hình, nhìn rất đẹp mắt hơn nữa làm cho người ta rất muốn ăn.

Dâu tây cơ hồ chiếm hết bánh kem, hai người cầm mấy cây cây nến suy nghĩ nên cắm nến vào thế nào.

Nhưng vào lúc này, cửa truyền đến thanh âm cái chìa khóa chuyển động. Hai người nghe động tĩnh đều sửng sốt, nhưng một giây kế tiếp Hạ Sơ đặc biệt kích động nhảy dựng lên, ném cây nến chạy ra cửa. Mễ Cốc nhìn mấy động tác liên tiếp này, càng sửng sốt.

Hạ Sơ vui mừng nhìn cửa chậm rãi mở ra, nhìn thấy một bóng dáng màu xanh lá cây, đáy lòng hồi hộp. Nhìn thấy gương mặt quen thuộc, Hạ Sơ vui vẻ nói, "Đã vè."

"Ừ." Lương Mục Trạch đóng cửa lại, đứng ở trước cửa đổi giày. Sau đó đi tới trước mặt của Hạ Sơ, xoa xoa tóc của cô, "Sinh nhật vui vẻ."


Mặt của anh hơi nở nụ cười, bộ dạng long đong mệt mỏi, chắc mới vừa thi hành nhiệm vụ xong trở về. Thấy anh bình yên vô sự đứng ở trước mặt mình, đây là quà tặng tốt nhất Hạ Sơ nhận được. Không có gì quan trọng hơn so với anh khỏe mạnh còn sống.

"Ăn cơm chưa?"

Ánh mắt Lương Mục Trạch sáng quắc nhìn cô, lắc đầu không nói lời nào. Hạ Sơ bị anh nhìn đến hơi ngượng ngùng, gương mặt phấn hồng, "Chúng em mới vừa cơm nước xong, nấu cho anh phần khác nhé?"

"Ừ."

Mễ Cốc vốn ôm Nhị Miêu ngồi xếp bằng trên ghế sofa, nhưng Nhị Miêu nhìn thấy người tiến vào liền lập tức vứt bỏ Mễ Cốc, nhảy xuống ghế sa lon chạy đến bên cạnh Lương Mục Trạch. Mễ Cốc bĩu môi, quả nhiên chủ nào mèo nấy, thấy người nào đó liền điên cuồng tiết Hormone. Lần trước gặp mặt, Lương Mục Trạch không có cho cô sắc mặt tốt, hôm nay nhìn thấy anh cười, tiểu tử quả nhiên có dáng dấp đẹp, thời điểm cười thật là đẹp mắt. Mễ Cốc cảm thấy, mình sắp bị đuổi khỏi nhà rồi.

"Hạ Sơ." Mễ Cốc làm bộ như rất u oán gọi tên cô.

Hạ Sơ vui vẻ lôi kéo Lương Mục Trạch đến trước sô pha, "Hai người đã từng gặp, cũng không cần giới thiệu nữa."

"Hạ Sơ, cậu chuẩn bị trực tiếp đuổi mình ra ngoài, hay là thưởng miếng bánh kem trước rồi mới đuổi mình ra?" Mễ Cốc ngước đầu, làm vẻ đáng thương.

"Nói cái gì đó." Hạ Sơ không chút lưu tình đâm đầu Mễ Cốc, ngay sau đó nghiêng người nói với Lương Mục Trạch: "Hai người trò chuyện trước, em đi nấu mì."

Lương Mục Trạch cởi nút áo quân trang ra, lưu loát cởi áo khoác xuống ném ở trên ghế sa lon, kéo tay áo sơ mi lên ngồi trên sô pha dài bên cạnh Mễ Cốc, mím môi nhìn bánh kem trên khay trà, vẻ mặt nghiêm túc. Mễ Cốc không hiểu một cái bánh kem có cái gì để nghiên cứu chứ?

Mấy phút sau, Lương Mục Trạch cầm bánh kem bên cạnh lên, đã sớm chuẩn bị dao xong, đưa tới trước mặt của Mễ Cốc.

"Làm gì?"

"Cắt miếng bánh kem đi đi."

Đơn giản rõ ràng lưu loát, lời ít mà ý nhiều, hạ lệnh đuổi khách thật lẽ thẳng khí hùng không hề áy náy, Mễ Cốc quả là mở rọng tầm mắt. "Hạ Sơ, không chơi như vậy!"

Hạ Sơ nghe tiếng cầm muỗng chạy từ phòng bếp ra, "Thế nào?"

Mễ Cốc thở phì phò nhìn chằm chằm cô, "Không chơi như vậy, chỉ nói thế thôi, đuổi người thật à?!"

"Anh ấy chỉ đùa với cậu." Hạ Sơ nói xong lại chui vào phòng bếp, sợ mình nấu mì chảy ra nước.

Tay cầm dao của Lương Mục Trạch vẫn chưa để xuống, Mễ Cốc không nhận, anh cứ giơ lên thế. Sau đó dứt khoát trực tiếp nhét vào trong tay anh, rồi đứng lên đi vào phòng bếp.


Mễ Cốc nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh, than thở, thật chưa từng gặp ai như thế, khó trách Hạ Sơ bị anh ăn gắt gao.

Hạ Sơ cảm thấy có người đến gần sau lưng, nghiêng đầu nhìn thấy Lương Mục Trạch, cười nói: "Anh nói gì với Mễ Cốc vậy? Chọc cậu ấy tức giận quá chừng."

"Không nói gì. Cô ấy lật lọng phản lời."

Hạ Sơ nghe nhíu mày, quay mặt sang không hiểu hỏi: "Sao lại lật lọng phản lời?"

Sắc mặt Lương Mục Trạch không thay đổi nói: "Anh nói, cắt một miếng mình thích rồi đi đi."

Hạ Sơ đạp đầu gối anh một cước, "Có như ngươi vậy sao?"

Lương Mục Trạch nhún nhún vai, cầm miếng thịt bò còn dư lại từ phần ăn bữa tối lên. Hạ Sơ chụp tay của anh, "Rửa tay chưa?"

"Mình tự ăn, không sao đâu"

"Đúng rồi." Hạ Sơ nhìn bột mì nổi trong nồi, mới đột nhiên ý thức được một vấn đề, "Hôm nay chưa ăn mì, không phải sinh nhật đều cần ăn mì sao? Như vậy mới sống lâu."

"Không ăn cũng sống lâu."

Hạ Sơ đặc biệt thích thế, thật vui vẻ bỏ rất nhiều đồ ngon trong nồi, trứng gà thịt bò rau cải. Một nồi canh hầm đủ thứ, múc một tô lớn, Lương Mục Trạch nhìn cái tô kiểu lớn nhíu nhíu mày nói: "Em chưa ăn no?"

"Ăn no rồi."

"Khẳng định chưa no bụng, cũng ăn chút đi." Nói xong, lấy một cái chén nhỏ ra từ tủ bếp, đi ra phòng bếp.

Chờ Hạ Sơ trở về phòng khách, đã không còn bóng dáng Mễ Cốc. Khuôn mặt tươi cười của Hạ Sơ lập tức mất đi. "Người đâu?

Lương Mục Trạch lắc đầu.

Giữa cái bánh kem trên khay trà, đặc biệt khí phách cắm một cây đao, rất có hiệu quả máu tanh. Bên cạnh còn đặt tờ giấy, phía trên là dòng chữ xinh đẹp bằng bút máy của Mễ Cốc. "Đồng chí Hạ Sơ, bảo kiếm tặng anh hùng, đao cùn tặng tiểu nhân, tiểu nhân thấy sắc quên bạn! ! ! Tức giận, lệ rơi rồi, về nhà. Một câu cuối cùng, sinh nhật vui vẻ."

Chỗ ghi tên cũng là khuôn mặt tươi cười.

"Cô ấy tinh thần phân liệt, vừa mắng vừa khóc vừa cười." Hạ Sơ xem lời ghi chép cười mắng. Mễ Cốc có thể viết như vậy, thì khẳng định không có tức giận.

Hạ Sơ cầm bánh kem ngồi ở bên cạnh Lương Mục Trạch, nhìn anh nuốt sợi mì xuống từng chút, vừa hạnh phúc vừa đau lòng. Rút con dao dựng thẳng lên, thận trọng cắt bánh kem.

"Nhiệm vụ thuận lợi sao?"

"Tạm được."

"Trở về lúc nào?"

Lương Mục Trạch suy nghĩ một lát nói: "Ngày hôm trước."

Hạ Sơ sửng sốt, sau đó giận! Ngày hôm trước đã trở lại, vậy mà không thông báo cô, làm hại cô lo lắng sợ hãi, chỉ sợ anh gặp nguy hiểm. Trong tay cầm dao dính đầy bơ quát lớn với anh: "Vậy sao không nói?"

Lương Mục Trạch liếc nhìn con dao chỉ cách anh 10cm, tiếp tục vùi đầu ăn mì. "Sợ xảy ra chuyện, trù đóng một ngày."