[Song Hoa Điếm Đồng Nhân] – Sương Hoa Dạ Ngâm

Chương 20

Khai Thành là kinh đô của Triều Tiên Vương thị, nên được gọi là hoàng đô hoặc kinh thành.

Nơi đó là nhà của Vương, là nơi y sống và lớn lên.

Trong đầu Yam bỗng nhiên hiện lên hình ảnh khi Hồng Lân còn bé. Khi đó Vương vẫn còn là thiếu niên đã rất thiên vị với hắn, để hắn vào ở tại nội cung cùng mình, hai người đồng khởi đồng thụy (cùng nhau cả khi ngủ), thân như huynh đệ. Lúc đó Hồng Lân đối Vương là phi thường sùng bái cùng kính yêu, thật tâm yêu thương như huynh trưởng.

Có một năm đầu mùa xuân, Vương vốn rất ít khi ra cung mang theo tiểu Hồng Lân đến vùng ngoại ô đạp thanh. Từ trên một ngọn núi mĩ lệ (đẹp đẽ) thanh tân (trong lành) ở ngoại thành Khai thành, Vương hướng về kinh thành phồn hoa phía dưới nói với Hồng Lân: “Nhìn xem. Nơi đó chính là kinh thành”

Hồng Lân tò mò nhìn xung quanh nói: “Điện hạ, nơi ngài sống ở đâu?”

Vương mỉm cười, hướng về phía hoàng cung hoa mỹ tráng lệ chỉ cho hắn xem, hơn nữa lại cười nói: “Hồng Lân, cùng trẫm cùng nhau ở tại nơi đó, được không?”

Lúc ấy trong lòng Hồng Lân tràn ngập vui mừng, hắn cật lực gật đầu, nói: “Ân. Chỉ cần điện hạ ở nơi nào, ta tựu luôn luôn cùng ngài”

Những năm tháng thiếu niên tươi đẹp.

Hồng Lân khi đó còn thực đơn thuần, thật tâm mà hứa hẹn vĩnh viễn làm bạn cùng Vương Kì, mà vào thời điểm đó, hắn không biết lời hứa của chính mình còn bao hàm một ý nghĩa khác.

Theo một phương diện nào đó mà nói, là Vương thay đổi Hồng Lân. Nếu không có y từ nhỏ từng bước hướng dẫn cùng tận lực bồi dưỡng, Hồng Lân là không có khả năng trở thành một người đồng tính luyến ái, bản tính của hắn chính là yêu thích nữ nhân. Nhưng là trung thành cùng cảm tình đối với Vương cuối cùng vẫn chiếm thượng phong, hắn vẫn là muốn cùng Vương cùng một chỗ.


Yam một bên sắp xếp lại cảm tình phân tích, một bên phóng ngựa bôn ba trên thảo nguyên mênh mông bát ngát.

Lúc này chính là mùa hạ, là mùa đẹp nhất trong năm ở Triều Tiên.

Yam là lần đầu tiên trở về địa cầu, lần đầu tiên thông qua ngũ quan cùng thân thể của chính mình cảm thụ thế giới này, cho nên đối với mùa thu cùng phong cảnh tuyệt vời này có một cảm giác hưởng thụ sâu sắc, người khác không thể hiểu được.

Hắn không tự chủ được mà dừng ngựa lại, nhìn phong cảnh tuyệt đẹp trước mặt, chậm rãi nhắm mắt lại, thả lỏng cảm quan của chính mình, tận lực cảm nhận thiên nhiên tuyệt vời này.

Không khí là như thế tươi mát, thảo nguyên là như thế thanh lục (xanh miết), vi phong (gió nhẹ) là như thế ôn hòa…A, tất cả đều là tuyệt vời như thế, làm cho hắn khắc ghi trong lòng thật sâu.

Hắn nhịn không được giang hai tay, triển khai tinh thần lực của chính mình, không kiêng nể gì mà mở rộng ra, hấp thụ mẫu thân của nhân loại nguyên thủy, khí tức của đại địa (đất đai).

Đột nhiên, hắn hơi hơi sửng sốt, mở to hai mắt.

Hắn, hắn vừa rồi cảm nhận được là cái gì?? Cái kia nho nhỏ…nho nhỏ, còn thực yếu ớt, nhưng tinh thần lực lại thập phần kiên cường.

Cái kia đến từ căn nguyên chi thể (thân thể gốc) tinh thần thể của hắn! Hài tử của hắn!

Yam nhãn tình sáng lên, đột nhiên cả người chấn động.


Là hài tử của hắn! Hài tử của hắn cùng Vương!

Vương…Vương ở gần đây.

Yam kinh hỉ triển khai tìm kiếm, rất nhanh liền tìm được vị trí của Vương. Quả nhiên…rất gần a.

Yam nhíu nhíu mày, hướng về phương hướng kia mà phóng ngựa chạy đến.

Ai, hắn nên sớm nghĩ đến. Vương là có “tiền án” a, có một lần Hồng Lân ra bên ngoài làm việc, còn chưa đến ba ngày, Vương liền vội vã tự mình đi theo. Lúc này đây tách ra lâu như vậy, y lại càng không an phận chờ đợi ở kinh thành.

Chính là nơi này cách kinh thành còn xa, Yam không nghĩ tới Vương lại tự mình đi xa như vậy đón hắn.

Quả nhiên, khi hắn băng qua vùng thảo nguyên kia, liền nhìn thấy xa xa phía trước vài con khoái mã, hướng về phía đường cái phóng nhanh đến.

“Điện hạ—” Yam hô lớn.

Người phía trước tựa hồ sửng sốt một chút, dừng ngựa lại, chờ chính mình đến gần, đối phương lần thứ hai giục ngựa tiến lên, lấy tốc độ nhanh hơn chạy đến.

“Hồng Lân!” Vương kinh hỉ (vui mừng) gọi.


Trong mắt y tràn đầy đều là vui sướng, gợi cảm ưu mĩ thần biện (môi) nhếch lên, thần thái động lòng người. Chính là sắc mặt của y có chút tái nhợt, trên trán còn có bạc hãn (mồ hôi).

“Điện hạ, sao ngài lại tới đây?” Yam thấy Vương cũng là thập phần cao hứng, chính là hành vi lỗ mãng không để ý thân phận chính mình này của y vẫn khiến hắn có chút sinh khí (tức giận). Thế nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt Vương tái nhợt vì đi đường mệt nhọc cùng mồ hôi trên trán, liền không đành lòng trách móc nặng nề.

“Không nghĩ tới sẽ ở trên đường gặp ngươi. Thật sự là khéo a” Vương cũng không có trả lời câu hỏi của hắn, chính là vui sướng mỉm cười nói.

Yam nhìn y chỉ dẫn theo ba gã Kiện Long Vệ, không khỏi tức giận trừng mắt nhìn mấy người kia.

Ba người chột dạ kêu: “Hồng Tổng quản” Bọn họ nghĩ thầm, là điện hạ kiên trì phải đi a, chúng ta chính là nghe lệnh làm việc, Tổng quản không cần trừng chúng ta như vậy.

“Điện hạ, ngươi đi đã bao lâu rồi, có mệt hay không?” Yam chuyển hướng Vương, ôn nhu hỏi han.

“Không phiền lụy. Hồng Lân a, thấy ngươi trẫm liền cao hứng” Vương từ khóe mắt tới đuôi lông mày đều là ý cười. Hiển nhiên loại tâm tình này ảnh hưởng đến tinh thần lực của y. Yam có thể cảm nhận được rõ ràng thân thể y tuy rằng mệt nhọc nhưng tinh lực lại rất dư thừa.

Hai người sóng vai, chậm rãi kỵ mã (cưỡi ngựa) đi về phía trước. Ba gã Kiện Long Vệ đối với quan hệ của Hồng Lân cùng Vương trong lòng biết rõ, đều biết điều mà duy trì khoảng cách xa vài bước theo ở phía sau.

“Điện hạ, ngài một mình ra kinh như vậy, thật sự rất lỗ mãng” Yam thấy những người khác không nghe được bọn họ đối thoại, mới hạ giọng nhẹ nhàng trách cứ.

Vương cười cười, nói: “Bởi vì thật sự lo lắng cho Hồng Lân ngươi a. Lần này ngươi đi lâu như vậy, vẫn luôn bặt vô âm tín, trẫm sợ ngươi xảy ra chuyện gì”

Yam ôn nhu nói: “Điện hạ, ta đã không còn là tiểu hài tử. Ngài không cần lo lắng cho ta, phải tin tưởng ta a”


Vương chính là cười không nói gì.

Yam dừng một chút, nhẹ giọng nói: “Kỳ thật thấy điện hạ đi tìm ta, trong lòng ta cũng thật cao hứng” Nói xong còn giống như có chút thẹn thùng, cúi đầu.

Vương thực thích sự thay đổi của Hồng Lân. Thầm than hắn rốt cuộc cũng trưởng thành đến lúc có thể nói ra loại lời nói này.

Trước kia Hồng Lân luôn nghiêm trang, thật cẩn thận, thường xuyên làm cho Vương cảm thấy được không biết nên làm như thế nào lấy lòng mới có thể khiến hắn cao hứng.

“Hồng Lân a, nếu trẫm đã xuất cung, chúng ta cũng không cần gấp gáp trở về” Vương rất muốn ở cùng một chỗ với Hồng Lân nhiều một chút. Hơn nữa ở ngoài cung, cảm giác càng thêm tự do, không có trói buộc.

Yam đột nhiên nói: “Tốt. Điện hạ, ngài theo ta đến đây, ta đưa ngài đến một nơi” Nói xong quay đầu ngựa lại, rời khỏi đường cái, hướng về phía vùng thảo nguyên vừa rồi chạy đi.

Vương đi theo phía sau hắn. Ba gã Kiện Long Vệ nhìn nhìn lẫn nhau, đều ngầm hiểu mà rơi về phía sau xa hơn.

“Điện hạ, ngài xem, nơi này có giống địa phương trong mơ trong tranh của ngài không?” Yam chỉ vào vùng thảo nguyên tràn đầy sức sống tuyệt đẹp kia nói.

Vương nhìn hắn một bộ vẻ mặt hưng phấn giống như tiểu hài tử hiến vật quý, không khỏi cũng trở nên hưng trí (thích thú), cùng hắn sóng vai ngắm nhìn địa phương xinh đẹp giống như trong mơ này, tán thưởng nói: “Thật giống a”

Vương nhịn không được giơ lên mã tiên (roi ngựa), phóng ngựa chạy đi.

Yam cũng không chịu yếu thế, gắt gao đi theo phía sau.

Hai người giống như thật sự tiến nhập mộng cảnh (cảnh trong mơ), một trước một sau, ở trên thảo nguyên mùa hạ xinh đẹp truy đuổi nhau. Tiếng cười sang sảng bay xa, tràn ngập hoan hỉ (vui mừng) cùng hạnh phúc