Sống Chung Với Sếp Tổng

Chương 38

Mở cửa, phát hiện con gái đang đứng đó, bà Đỗ từ nhà bếp chạy ra, còn mặc cả tạp dề giật bắn mình: “Ty Ty, sao con không tiếng nào đã về nhà thế này?”

Đỗ Lôi Ty không biết phải giải thích với mẹ thế nào, không thể nói mẹ biết rằng mình bỏ nhà để về với mẹ chứ? Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Con nghĩ đã lâu không về nhà rồi nên về thăm mọi người”

Cái cớ này có vẻ miễn cưỡng, bà Đỗ nhanh chóng nhìn ra sự thật.

Con gái sắc mặt tái nhợt, thần sắc tiều tụy, mi mắt có vẻ sưng, lúc nói chuyện cũng có dáng vẻ tâm sự trùng trùng. Với kinh nghiệm bao năm làm vợ của bà thì khỏi cần nói, nhất định là đã cãi nhau với chồng rồi!

Hễ nghĩ đến cô con gái đầu óc thiếu thông minh, làm việc lúc nào cũng ngây ngây ngô ngô, mà lại có dũng khí lớn đến để cãi nhau với chồng, còn rất phóng khoáng bỏ về nhà mẹ, trong lòng bà Đỗ lại có một sự hưng phấn kỳ lạ. Quả nhiên là con gái Đỗ yêu dấu của bà, rất ngang ngược!

Vốn trước khi đến, Đỗ Lôi Ty còn lo lắng mình lần này về bị bà mẹ bám lấy hỏi vặn, ai ngờ mẹ thấy cô về không những không lo lắng mà còn nở một nụ cười kỳ dị, không hiểu vì sao, cô bỗng có cảm giác không lành.

“Mẹ, mùi gì thế này?” Đỗ Lôi Ty bỗng ngửi thấy một mùi kỳ quặc.

“Á! Cá của tôi!”

Bà Đỗ đang cười quái dị hoàn hồn, kêu to một tiếng rồi hùng hục lao vào nhà bếp, để lại Đỗ Lôi Ty đứng ở cửa, hoàn toàn bó tay.

Quả nhiên là bà mẹ nhà mình, quá chậm chạp!

Đỗ Lôi Ty bất lực lắc đầu, cởi giày vào nhà.

Do tối qua ngủ không ngon lại ngồi tàu hỏa cả buổi sáng, bây giờ cô chẳng còn hút sức lực nào, vào nhà rồi ngồi phịch xuống ghế sofa, hoàn toàn không nghĩ đến bộ sofa bằng gỗ ở nhà mẹ khác hẳn về bản chất với bộ ghế sofa bằng da thật ở nhà mình.

“Binh” một tiếng, mông nở hoa.

“Ui da!” Cô khẽ kêu lên, sờ mông, hít hà vì đau.

Cơn đau này lại khiến cô có tinh thần hơn, không còn buồn ngủ nữa mà mệt mỏi cũng giảm, ngồi trên sofa bắt đầu nhìn vật dụng trong nhà và thẫn thờ.

Trong nhà quả nhiên vẫn như xưa, ngay cả vị trí bình hoa cũng không thay đổi, toát ra một cảm giác thân thiết khó tả.

Đỗ Lôi Ty nhìn quanh, bỗng nhớ hình như cô đã ba tháng hơn chưa về nhà mẹ, một là gần đây xảy ra khá nhiều chuyện, cô không có sức đâu để về nữa. Hai là sức chiếm hữu của sếp tổng quá mạnh, ngay cả về nhà mẹ cũng cố chấp đòi đi chung, sau khi bị vây quanh bàn tán mấy lần, cô sợ quá rồi, cố gắng không về nhiều để tránh thị phi.

Nhớ đến chuyện đó, cô tự nhiên lại nhớ đến Liêm Tuấn, trong lòng khó tránh khỏi cảm giác lạc lỏng.

Tối qua cô nằm trên giường suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định về nhà mẹ.

Cô hiểu, mẫu thuẫn lần này không chỉ vì chuyện đại hội nhân viên ở công ty, vấn đề lớn hơn chính ở bản thân họ. Cô và anh trước khi quen nhau hoàn toàn là người ở hai thế giới, cuộc sống, công việc, lĩnh vực giao tiếp, thậm chí là nhân sinh quan đều khác nhau rất xa. Trước kia cô luôn cho rằng hai người ở cạnh nhau lâu thì sẽ từ từ quen với đối phương, cho đến hôm qua cô mới nhận ra, hóa ra thời gian ở bên nhau càng dài chỉ càng khiến mâu thuẫn bộc lộ thêm.

Hôm nhân của họ đến quá đột ngột, nó thực là từ đầu chí cuối cô chưa từng thấu hiểu suy nghĩ thật sự của người đàn ông ấy, cách nhìn nhận của anh về gia đình, về tình yêu, quá khứ của anh, hiện tại của anh, tương lai của anh, ngoài những điều anh chịu nói cô nghe thì những chuyện còn lại, cô hoàn toàn không biết.

Anh mãi mãi như một vị thần trên cao, kiểm soát mọi thứ xung quanh, nhưng chưa bao giờ dừng lại suy nghĩ đến cảm nhận của cô. Người đàn ông này không hiểu điều mà một người phụ nữ cần không phải là người đàn ông đi trước mặt cô ấy, mà là một người bạn đời chịu dừng lại đợi cô, cùng cô sánh vai đi hết quãng đường còn lại.

Có lẽ trong mắt Liêm Tuấn, cô không đủ thông minh, thậm chí hơi ngốc ngếch, nhưng trên sân khấu tình yêu, sự nhạy cảm của phụ nữ luôn vượt xa đàn ông, trực giác có lẽ quá nhạy nhưng lại rất chân thực.

Suy nghĩ suốt một đêmĐỗ Lôi Ty quyết định họ đều phải bình tĩnh lại, suy nghĩ về giá trị đích thực của cuộc hôn nhân này, cô là một người phụ nữ không thông minh, nhưng với tình cảm, cô tuyệt đối không lằng nhằng.

Thế là cô đã dậy rất sớm, để lại một mảnh giấy rồi bỏ đi, chữ trên giấy là những điều cô đã ấp ủ rất lâu mới viết ra:

Em về nhà mẹ nghỉ ngơi vài ngày, suy nghĩ kỹ xong sẽ trở về, không cần tìm em. Đỗ Đỗ.

Đỗ Lôi Ty suy nghĩ nhiều như thế nhưng lại không nghĩ đến điểm này: Chỉ một người thì mãi mãi cũng không giải quyết được mâu thuẫn của hai người, nếu anh không nói ra suy nghĩ của mình thì mâu thuẫn làm sao giải quyết đây?

Thế nên cô ở nhà mẹ ba ngày, ngoài việc khiến bản thân giống một oán phụ ra thì chẳng thể nghĩ ra cách giải quyết nào khác.

Cuối cùng ngay cả ông Đỗ vốn không hay quản chuyện con gái cũng không nhịn nổi.

“Vợ à, con gái chúng ta cứ thế này thì không đúng lắm đâu.”

Đỗ Thiên Hương đang bận xem phim Hongkong sốt ruột lườm ông chồng một cái: “Có gì mà không đúng, em thấy đúng quá đi chứ.”

“Không phải, nó đã về nhà ba ngày rồi mà con rể còn chưa đến tìm, hai đứa nó... liệu có xảy ra chuyện gì to tát không?”

Đỗ Thiên Hương mắt không rời khỏi màn hình tivi, nói vu vơ một câu: “Có gì mà to tát?”

Ông Đỗ suy nghĩ: “Chẳng hạn…”

“Chồng à, anh nghĩ đang đóng phim à? Thế gian này làm gì có kẻ thứ ba nhiều thế?” Đỗ Thiên Hương cười.

Ông Đỗ ú ớ: “Vợ ơi, em gặp được một ông chồng tốt không có nghĩa là con gái em cũng gặp được chồng tốt chứ? Em thấy con rể chúng ta, có tiền, có thế, có tướng mạo nên ngoại tình cũng là bình thường.”

“Cũng đúng.” Đỗ Thiên Hương gật gù: “Anh không tiền không thế không tướng mạo, thực sự không mấy khi ngoại tình được.”

“…” Khóe môi ông Đỗ giật giật.

“Được rồi! Em đùa với anh thôi!” Đỗ Thiên Hương thôi cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, “Ty Ty là con gái em, nó là người thế nào, em rõ nhất, nó tuyệt đối sẽ không để bản thân ấm ức mà đón nhận một người đàn ông không yêu nó. Thế nên nếu A Tuấn đúng là loại người đó thì chia tay thôi, không có gì phải tiếc. Nếu con rể không phải như thế thì cho dù Ty Ty nhất thời mông lung, tin rằng với cá tính của A Tuấn cũng sẽ không dễ dàng buông tay.”

“Nói thì nói thế nhưng anh sợ con gái cứ khổ sở thế này sẽ suy sụp mất…”

“Thế thì anh càng phải yên tâm, anh thấy lúc con gái anh đi học môn số học không đủ điểm, lần nào chẳng nhốt mình trong phòng cả ba ngày? Tính khí nó ấy à, cũng chỉ có thể duy trì ba ngày thôi!”

Ông Đỗ như vỡ lẽ: “Vợ à, anh phát hiện ra em nói rất có lý!”

“Còn phải hỏi! Đỗ Thiên Hương em là ai? Nếu em sinh ra sớm vài trăm năm thì vị trí Chủ soái của Mộc Quế Anh đã do em

Phụt! Ông Đỗ phun ra.

Vợ à, vợ đâu phải Mộc Quế Anh, rõ ràng là Võ Tắc Thiên! >_
Đỗ Thiên Hương quả thực rất hiểu con gái bà, quả nhiên tối đó, Đỗ Lôi Ty nằm trên chiếc giường nhỏ của cô, ngửa đầu nhìn lên trần nhà, bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Mẹ ơi! Mình đang băn khoăn cái quái gì?

Dựa vào đâu mà sếp tổng có thể bình thản, ba ngày không thèm gọi điện thoại, mà cô lại oán trời trách đất như một con rùa rụt cổ thế này, ngược đãi tâm hồn thể xác bản thân ư?

Cóc có chân không dễ tìm, còn đàn ông hai chân khó tìm hay sao? Phụ nữ hà cớ gì phải khổ sở ngược đãi bản thân?

Đúng! Đi ăn cơm!

Thế là con rùa Đỗ Lôi Ty lắc người biến thân thành Nhân Giả Thần Quy, lại nhảy nhót tung tăng đến nỗi có thể đi đánh quái vật.

Sau khi Đỗ Lôi Ty nghĩ thông suốt rồi, đầu không đau nữa, cơ không nhức nữa, ăn một hơi hết hai bát cơm. Bà Đỗ thấy cực kỳ an ủi vì điều đó. Con trai con gái tốt không bằng nuôi dưỡng con tốt!

Như thế mấy ngày sau, Liêm Tuấn không đến tìm, thậm chí điện thoại cũng không gọi, trong lòng Đỗ Lôi Ty khó tránh khỏi buồn bực.

Hôm ấy ăn tối xong, cô cầm di động mà

Tuy trên giấy cô viết rõ ra là sếp tổng đừng đến tìm cô, nhưng anh cũng đâu cần nghe lời như thế? Dù sao cô cũng là phụ nữ, không thể để cô quay lại tìm anh chứ? Cùng quá là không biết xấu hổ rồi!

Lẽ nào… Trong đầu Đỗ Lôi Ty bỗng nhớ đến lúc chiến tranh lạnh, Liêm Tuấn và cô thư ký xinh đẹp của anh nói cười đi qua quầy tiếp tân, tinh thần bỗng trở nên cảnh giác.

Chẳng lẽ không có cờ đỏ là cô cắm trong nhà, bên cạnh sếp tổng đã có cờ phướn màu sắc bay bay, vui không biết mệt là gì?

Đúng lúc cô đang suy nghĩ linh tinh thì di động trong tay reo vang.

Đỗ Lôi Ty sững người, cả màn hình di động cũng không thèm nhìn mà nghe máy ngay.

“Alo?”

“Alo…” Tiếc là giọng của một người phụ nữ, khàn khàn còn mang âm mũi khá nặng.

Không lẽ “cờ màu” đã tìm đến “cờ đỏ” cô rồi? Đỗ Lôi Ty thấy hơi căng thẳng, cảnh giác hỏi: “Cô là ai?”

“Là em đây! Alice” Giọng bên kia đứt quảng như khóc đã rất lâu, lạc cả giọng đi, nhưng Đỗ Lôi Ty đã nghe được, hóa ra là Thôi Vũ Chi.

“Chị có rảnh không? Ra ngoài với em…” Thôi Vũ Chi nói.

Đỗ Lôi Ty sững người, ấp úng nói: “C

“Em đang ở “Tiếng Vọng” đường số Năm đợi chị, chị đến nhanh nhé! Hu hu hu…”

Đỗ Lôi Ty nổi cả da gà da vịt với tiếng khóc của cô ta: “Em đợi đó, chị đến ngay!” Vừa nói vừa khoác bừa một chiếc áo ngoài rồi định đi ra.

“Ty Ty, muộn thế còn đi đâu?” Bà Đỗ hỏi.

“Bạn con gọi con đến quán bar.” Đỗ Lôi Ty trả lời.

“Buổi tối đi bar không an toàn đâu!”

“Không sao, bạn con đợi con đến cứu mạng, con đi đây!” Cô nói xong đã mang giày vào, lao ra khỏi cửa.

“Haizzz, đợi đã! Bar nào?” Bà Đỗ kêu lên.

Từ xa vẳng lại, “Tiếng vọng.”

“Tiếng Vọng” trên đường số Năm được xem là pub khá nổi tiếng ở thành phố A, Đỗ Lôi Ty tuy chưa đi nhưng cũng không tốn công nhiều lắm để tìm thấy.

Cô hiếm khi đến những nơi giải trí thế này, lúc một mình vào trong còn hơi căng thẳng, nhưng sự căng thẳng của cô đã biến mất khi nhìn thấy Thôi Vũ Chi đang khóc như mưa trong một góc khuất.

“Vũ Chi, em sao vậy?” Côi tiến đến.

“Alice, Nhị sư huynh không cần em nữa rồi!” Nói xong, òa một tiếng, lại khóc.

Nhị sư huynh? Đỗ Lôi Ty nghĩ mãi mới nhớ ra, chẳng lẽ là người bạn trên mạng trông có vẻ rất “thú đội lốt người” khi cô cùng Thôi Vũ Chi đi gặp mặt hay sao?

“Rốt cuộc là chuyện gì? Em đừng khóc, từ từ nói.” Cô an ủi.

Thôi Vũ Chi sụt sịt, mới thổn thức kể hết mọi chuyện. Thì ra Nhị sư huynh kia tên thật là Liễu Thiên Dương, cha anh ta là Cục trưởng XX, tính ra cũng là có danh có thế. Vốn dĩ hai người họ sau khi gặp nhau đều có ấn tượng tốt về nhau, Thôi Vũ Chi cũng cảm thấy người đàn ông ấy trưởng thành vững vàng, có thể tin cậy được, nên mới quen một tháng mà họ đã phát triển đến mức gặp cha mẹ đôi bên, tương lai có thể nói là rất xán lạn.

Hai hôm trước hai người chính thức sống chung, Thôi Vũ Chi vốn tính cách ham chơi, về sau phát hiện Liễu Thiên Dương không mấy thích cô ham chơi như thế nên cũng bớt đi nhiều. Nhưng không thể vì thế mà đoạn tuyệt quan hệ với bạn bè trước kia, nên tối hôm trước, cô ta nhận được điện thoại của mấy người bạn cũ, liền đến quán bar chơi thâu đêm. Chính vì chuyện này mà sau khi trở về, Liễu Thiên Dương đã nổi giận, hai người cãi nhau, Thôi Vũ Chi bỏ chạy ra ngoài.

Ra ngoài rồi, cô nàng không dám đi tìm bạn, sợ bọn họ biết sẽ mất mặt, nghĩ đi nghĩ lại rồi nghĩ đến Đỗ Lôi Ty.

Cô Thôi Vũ Chi này trước mặt cô thật không biết khách sáo, Đỗ Lôi Ty bó tay, nói: “Vậy em định làm gì?”

Thôi Vũ Chi kể xong, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn, chùi nước mắt rồi nói: “Em không biết, dù sao em sẽ không vì anh ấy mà từ bỏ cuộc sống của mình, nếu anh ấy thật sự không chấp nhận em như vậy, em cũng không cách nào… Chia tay thì chia tay!” Giọng cô nàng nghe rất kiên định, nhưng đôi môi cắn chặt lại tiết lộ vẻ không nỡ.

Trong khoảnh khắc, Đỗ Lôi Ty bỗng nghĩ đến bản thân.

Mấy hôm nay cô không dám đối mặt với một vấn đề, nếu sếp tổng không chịu thay đổi vì cô, thế thì cô phải làm sao? Cam chịu, hay là ly hôn?

Ly hôn, sao nghĩ đến từ này, tim cô bỗng đau nhói.

Đúng lúc đó, Thôi Vũ Chi bỗng đập mạnh bàn: “Thôi Vũ Chi này sống đã hai mươi mấy năm, không ngờ lại vì một tên đàn ông mà ra nông nổi này, sống lãng phí quá rồi!”

Đỗ Lôi Ty tưởng câu sau của cô ta sẽ nói “chết cho xong”, vội vàng định an ủi, ngờ đâu cô ta lại đổi sang hướng khác, cương nghị nói: “Em quyết định rồi, anh ta không cho em chơi thì em cứ chơi, không cho em đi đêm thì em cứ đi đêm cho mà xem! Người em lấy là chồng chứ không phải bố em, dựa vào đâu phải nghe lời chứ? Alice, chúng ta hôm nay hãy không say không về, cho mấy tên đàn ông thối ấy phải thấy, không có bọn họ, chúng ta có thể sống càng vui vẻ hơn! Phục vụ đâu, mở cho tôi một két bia, hai chai rượu vang, một chai…”

“Đủ rồi đủ rồi!” Đỗ Lôi Ty vội cắt ngang.

Thôi Vũ Chi này đúng là điên thật, một cô gái ở bar uống nhiều rượu như thế, lỡ say rồi thì có ma mới biết sẽ xảy ra chuyện gì? Đỗ Lôi Ty tuy xốc nổi nhưng về mặt ý thức an toàn thì vẫn có sự cảnh giác nhạy cảm của phóng viên. Bị đàn ông bỏ rơi đã đủ đen đủi rồi, còn vung tiền mình ra mua say, lỡ uống say gặp phải người xấu thì mất tim mất tiền lại mất thân, lỗ quá!

Tuy Đỗ Lôi Ty ngăn cản thế nào nhưng Thôi Vũ Chi vẫn chọn khá nhiều rượu, uống một lúc sau, mặt bắt

“Sao chị không uống? Uống đi!” Cô ta hét lên.

“Chị đang uống đây…”

“Chị lừa phỉnh ai thế? Một ly bia bỏ thêm năm viên đá, cả nửa tiếng còn chưa uống xong, chị tưởng em say không biết gì à?”

Đỗ Lôi Ty ú ớ, không ngờ sức quan sát của Thôi Vũ Chi còn nhanh nhạy hơn cả một phóng viên là cô, ngay cả cô bỏ bao nhiêu viên đá vào cũng đếm kỹ như vậy, rất tốt rất mạnh mẽ!

“Thực ra… chị không biết uống rượu mấy!” Cô giải thích.

“Không biết uống mới phải uống! Nào cạn ly!”

“Cạn… cạn ly…” Đỗ Lôi Ty mặt mũi sầu thảm, uống cạn một hơi ly bia uống nửa tiếng chưa xong. Quả nhiên nó đã biến thành nước lọc rồi. >_
“Đi! Chúng ta đi nhảy!” Thôi Vũ Chi bỗng đứng dậy.

“Chị không biết…”

m thanh trong pub quá ồn ào, Đỗ Lôi Ty chưa kịp từ chối đã bị Thôi Vũ Chi kéo vào sàn nhảy. Quả nhiên phụ nữ uống rượu sức cũng thật lớn, Đỗ Lôi Ty bị kéo phắt vào đám người đang nhảy múa uốn éo, không tìm đâu ra đông tây nam bắc nữa. Chỉ thấy một đám nam nữ đang điên cuồng vặn vẹo cơ thể trong tiết tấu nhanh của âm nhạc, dưới ánh đèn lấp lóe, trông giống những người mắc bệnh phong đòn gánh

Đỗ Lôi Ty khóc ròng, khỉ thật! Nào giống nhảy, rõ ràng là lên đồng thì có!

Thôi Vũ Chi hẳn nhiên là khách quen ở đây, nhanh chóng hòa vào điệu nhảy, mượn rượu để giải tỏa cơ bắp, dáng nhảy nhẹ nhõm thanh thoát, so với đám đông điên cuồng kia thì đẹp hơn gấp mấy lần. Cô nhảy rất sung sướng, cởi luôn áo khoác ngoài, lộ ra áo hai dây hoa văn bên trong, lại thêm chiếc quần jeans ôm, dưới ánh đèn mờ ảo trở nên quyến rũ vô cùng.