Sợ Cưới

Chương 121: Kế hoạch kỹ lưỡng

Nghe được tiếng đóng cửa bên ngoài, bà Trình hướng về phía ông Trình nói: “Lục Tử Minh đi rồi, chắc chắn là đi bệnh viện.”

“Hắn đi việc của hắn, không liên quan gì tới chúng ta. Bà chia ra đi trước,
đừng chạm mặt với bọn họ.” Ông Trình tiêm mũi dự phòng cho bà Trình.

“Tôi cũng không muốn đi ra ngoài, nhưng vừa rồi Mai Tây chưa ăn bao nhiêu đồ ăn, nó ăn lại toàn là đồ loãng, tiêu hóa nhanh, chắc chắn là đói rồi,
tôi đi vào bếp làm cơm cho nó ăn.” Bà Trình ánh mắt yêu thương nhìn
Trình Mai Tây.

Thấy bà Trình là vì Trình Mai Tây, giọng điệu cùa
ông Trình lập tức mềm xuống: “Mai Tây chắc là đói rồi, thế bà đợi một
lát đi. Mai Tây vốn là tốt hơn nhiều rồi, kết quả hôm nay ầm ĩ lại
nghiêm trọng lên. Bà đợi bọn họ ngủ rồi hãy đi ra, đụng phải bọn họ lại
ầm ĩ cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Bà Trình lại lùi lại, ngồi vào
bên giường Mai Tây. Mai Tây vừa mới tỉnh ngủ, lại trải qua cả hồi ầm ĩ
vừa xong, tinh thần hao hết đang hồi phục, đồ quan trọng cũng đã chuyển
đi, cô cũng hạ quyết tâm kiên quyết, giống như khoảnh khắc bình an ngắn
ngủi sau cuộc chiến, giờ phút này ánh mắt cô bình tĩnh nhìn ba mẹ. Ở
trên đời này, bọn họ vĩnh viễn là những người cô có thể toàn tâm toàn ý
dựa vào.

Bà Trình vẫn lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài cửa. Tận
tới khi âm thanh trong phòng khách hoàn toàn bình ổn xuống, bà Trình
mới mở cửa phòng ngủ như làm giặc, quả nhiên, bà Lục và Lục Tử Khanh đã
đi vào phòng của kháchnghỉ ngơi. Bà Trình lúc này mới rón rén đi vào
bếp.

Bà Trình dùng cơm buổi chiều bọn họ ăn còn dư lại ở nồi cơm
điện hầm cháo củ từ thịt nạc mà Trình Mai Tây thích nhất, làm món rau
xào, nhìn tới món hầm thập cẩm nhà họ Lục ăn còn thừa, bà ghét bỏ ngửi
ngửi vài cái, cười nhạt: “ Cái quái gì, như là đồ cho lợn!”


Trình định bê đồ ăn đổ vào thùng rác, nhớ tới lời ông Trình vừa dặn. Này mà đổ, chắc chắn lại dẫn tới một hồi đại chiến, nghĩ lại lại để lại nồi đồ ăn: “Hừ, dù sao cả nhà họ cũng chẳng khác gì lợn, cũng chỉ xứng đáng ăn đồ ăn cho lợn!”

Làm xong đồ ăn, bà Trình múc thêm một bát
cháo và rau xào mang vào phòng ngủ cho ông Trình: “Đây là của Mai Tây,
ông thì sao? Đi ra ngoài ăn hay ăn ở phòng ngủ?”

“Mang hết vào
đi, ở trong này ăn thôi. Không có việc gì cũng đừng đi ra ngoài, tránh
gặp phải bọn họ lại phiền toái không cần thiết!” ông Trình dặn dò.

“Rồi, tôi mang vào ngay đây!” Bà Trình nói gì nghe nấy.

Bà Trình đi vào thì ông Trình đã đang cẩn thận đút cháo cho Trình Mai Tây. Ba và con gái phối hợp rất ăn ý, mỗi lần ông Trình đút một thìa xong,

đều dùng khăn tay lau cháo thừa hai bên miệng cho Trình Mai Tây. Trình
Mai Tây rất thích xinh đẹp, có chút xíu bẩn dính trên mặt nó đều không
thích, hiểu con gái không ai bằng cha, ông Trình cho dù mình vất vả,
cũng muốn làm cho Trình Mai Tây được thoải mái.

“Ông đi ăn đi, tôi đút cho Mai Tây!” Bà Trình nhận lấy bát.

“Tôi đút cũng được, dạ dày bà không tốt, lát nữa lạnh rồi bà ăn lại khó
chịu. Bà tranh thủ còn nóng ăn đi, tôi đút cho Mai Tây xong rồi ăn cũng
được.” Ông Trình rất hưởng thụ cảm giác trong quá trình chăm sóc Trình
Mai Tây, không muốn nhờ tay người khác, cho dù đó là bà Trình, ông cũng
không yên tâm, miệng nói thì lại là bộ khác.

Bà Trình lắc đầu,
hiểu được tâm tư của ông Trình, vẫn nói con gái là áo bông của ba, Trình Mai Tây từ bé đã thân với ba hơn. Lúc bà Trình bận rộn với quán đồ ăn
vặt, sáng sớm ra quán sớm, buổi tối đến khuya mới về nhà, Trình Mai Tây
mở mắt ra là bố thay quần áo rửa mặt, tối ông Trình lại giúp nó ngủ, bà
Trình mới dọn hàng về.

Mỗi ngày bữa sáng và bữa tối đều là ông
Trình làm cho Trình Mai Tây, thời gian giữa trưa không kịp, hai cha con
lựa chọn ăn luôn ở quán ăn vặt của mẹ, bà Trình cũng chỉ có giữa trưa
mới gặp được Trình Mai Tây. Bà Trình làm món canh gà vằn thắn, mì cay,
mì thịt băm chua là ngon nhất, mỗi ngày buổi trưa đều không trùng lặp
làm cho Trình Mai Tây ăn, ăn thêm trứng gà hoặc thêm xiên thịt, chính là bữa ăn ngon của Trình Mai Tây.

Trình Mai Tây học cấp 2 đã trọ
học ở trường. Các cô gái khác lớn rồi cũng xấu hổ khi làm nũng với ba,
riêng Trình Mai Tây cùng ba cũng không thế, tiếp xúc thân thể tuy rằng
ít, nhưng trao đổi tinh thần cũng chưa bao giờ đứt đoạn. Trình Mai Tây ở trường gặp phải việc gì gấp hay khó khăn, lựa chọn đầu tiên chính là
nói cho ba. Đọc được quyển sách, hay có người trong lòng cũng liên miên
cằn nhằn nói cho ba nghe, ông Trình cũng đều kiên nhẫn lắng nghe, khi
cần thiết còn giúp Trình Mai Tây phân tích giải thích.

Cũng bởi
vì thế, bà Trình thường dùng khẩu khí ghentị nói: “ Ba con hai người
là một phe, Tây Tây có chuyện gì cũng chỉ nói cho ông, cho tôi ra rìa!”
Thực ra Trình Mai Tây thân mật khăng khít với ba, bà vui mừng hơn tất
cả.

Ông Trình đút xong cháo cho Trình Mai Tây, lại vào phòng vệ
sinh giặt khăn mặt nóng, cẩn thận lau sạch mặt cho Trình Mai Tây, thế
này mới bưng cái bát đã nguội của mình lên, hai ba miếng liền ăn xong,
bà Trình ở bên cạnh càm ràm: “Ăn nhanh như thế, tí nữa dạ dày lại không
thoải mái!”

Bà Trình đứng dậy cầm bát đũa tới phòng bếp, thu dọn
sạch sẽ xong trở về, ông Trình gọi bà Trình ngồi xuống bên cạnh. Ba
người đều ngồi xuống rồi, ông Trình sắc mặt nghiêm túc nhìn Trình Mai
Tây: “Mai Tây, con kiên trì muốn về nhà, yêu cầu đổi khóa, ba một chút
đều không hỏi han gì đã làm theo ý con, bây giờ, nhà chúng ta có 3
người, con nói cho ba mẹ biết ý nghĩ thực sự của con đi.”

Trình Mai Tây nhắm mắt lại biểu thị đồng ý với ý kiến của ông Trình.

“Được rồi, con nói cho ba biết, con muốn ly hôn với Lục Tử Minh à?” Ông Trình đi thẳng vào vấn đề.

Trình Mai Tây trầm mặc một lúc, đôi mắt nhanh chóng chuyển động, rồi hạ quyết tâm nhắm mắt lại, đồng thời phát ra âm thanh: “Ly”.

Ông Trình
gật đầu: “Tốt lắm! Con đã quyết định ly hôn với nó, hai đứa con lại
không có con cái. Vấn đề chính là phân chia tài sản, con nói cho ba con

định thế nào? Chia đều với nó à?”

Trình Mai Tây cố gắng phát ra âm thanh: “Không”

“Thế nhà, xe và tiền gửi ngân hàng, con muốn lấy hết à?”ông Trình lại hỏi

Trình Mai Tây kiên định phát ra âm thanh: “Vâng”

Ông Trình nặng nề gật đầu: “Được, xem ra ba và con ý định là giống nhau.
Nếu chia tài sản với nó, ba thật sự nhịn không được, tuyệt đối không
chấp nhận được!”

Trình Mai Tây chuyển ánh mắt về phía ông Trình,
ông Trình nhìn ánh mắt chắc chắn của Trình Mai Tây, mở miệng: “Tây Tây,
ba đã bảo mẹ tìm giấy tờ nhà, giấy chứng nhận kết hôn, sổ tiết kiệm đều
tìm và giao cho Tiểu Lý rồi, còn có camera cũng giao cho cậu ấy. Chúng
ta bây giờ không có ai khác tin cậy được, ba cảm thấy cậu ấy là người
đáng tin.”

Trình Mai Tây lấy ánh mắt báo cho ông Trình cô tán
thành ý kiến của ông, ông Trình đưa tay cầm lấy tay Trình Mai Tây:“Tây
Tây, con yên tâm đi. Con đã quyết định muốn ly hôn với Lục Tử Minh, ba
mẹ hoàn toàn đồng ý với con. Ba mẹ sẽ giúp con ly hôn thuận lợi, cũng
làm cho nó phải chịu báo ứng, tuyệt đối không dễ dàng buông tha cho nó!”

Trình Mai Tây vốn ba mẹ lương thiện chỉ một lòng mong mình khỏe lại, đưa mình về Trùng Khánh, dễ dàng buông tha cho Lục Tử Minh, tuột mất cơ hội phản kích. Bây giờ ông Trình đã bày tỏ thái độ, cả nhà 3 người thống nhất ý
kiến, tất cả lo lắng của cô đều tan thành mây khói.

“Luật sư.”
Trình Mai Tây cố gắngphát ra âm thanh, ông Trình giống như thần, ngay
lập tức đã đoán được ý của Trình Mai Tây: “Luật sư, ý của con là muốn
tìm luật sư à?”

Trình Mai Tây khép mắt, ông Trình gật đầu: “Con
không nói ba cũng không nghĩ tới. Chúng ta đầu tiên cần tìm một luật sư
tốt, sau đó nhanh chóng kiện tới tòa, con yên tâm, ba sẽ sắp xếp tất
cả!”

Trình Mai Tây dùng ánh mắt hoàn toàn ỷ lại nhìn ông Trình.
Bây giờ cô còn nằm trên giường không động đậy được, chỉ có thể dựa vào
ba lo lắng tất cả mọi việc. Đồng thời cô cũng muốn mình nhanh chóng khỏe lại, để ba mẹ không phải vì mình mà lo lắng vất vả.

“Ngồi, lên”
Lần này Trình Mai Tây nói rất rõ ràng, ngay cả bà Trình nghe cũng hiểu:
“Đúng là phải nhanh chóng khỏe lên, con khỏe lên chính mình đi xử lý Lục Tử Minh, như thế mới thoải mái!”

Ông Trình vội vàng ôm Trình Mai Tây từ bên kia, để cho hơn nửa sức nặng của cô đều dựa vào mình, từ từ
đặt Trình Mai Tây lên sàn nhà.

Sau khi luyện tập 1 giờ, trạng thái của Trình Mai Tây đã tốt hơn rất nhiều, đã có thể nhờ sự giúp đỡ của ông Trình đứng thẳng một hai phút. Ông
Trình để bà Trình đỡ thân trên của Trình Mai Tây, ông ngồi xổm trên mặt
đất cầm 2 chân của Trình Mai Tây chuyển động về phía trước. Tuy rằng
Trình Mai Tây còn chưa có ý thức chủ độnghoạt động, nhưng tình trạng
thân thể cứng ngắc đã có cải thiện rõ rệt.

Ông Trình thừa
thắng xông lên, chỉ hận không thể làm Trình Mai Tây đứng thẳng lên trong một ngày, bà Trình ngăn ông lại: “Ba nó, ông đừng sốt ruột, dục tốc bất đạt, bác sĩ Phương cũng nói, Mai Tây phải khôi phục dần dần.”

Ông Trình hơi không tình nguyện đặt Trình Mai Tây lên giường, bà Trình đứng lên lấy khăn nóng lau mặt cho Trình Mai Tây. Khi lau thân thể cho Trình Mai Tây, kinh ngạc phát hiện ra cơ thể Trình Mai Tây đã linh hoạt hơn
trước rất nhiều, bà Trình vui mừng gọi ông Trình: “Ba nó, ông xem, Mai
Tây đã khá hơn nhiều rồi này!”

Ông Trình rất được khích lệ: “Tôi

đã nói con gái chúng ta kiên cường như vậy, nhất định sẽ nhanh chóng hồi phục. Lục Tử Minh, đến lúc đó cho anh đẹp mặt!”

Thu thập xong
rồi, bà Trình mang chăn đặt lên sô-pha, liền giục ông Trình: “Ông mau đi nghỉ đi, tôi với Mai Tây cũng đi ngủ. Sáng mai dậy sớm tranh thủ cùng
nó luyện tập, chắc chắn vài ngày nữa sẽ khôi phục hoàn toàn.”

Ông Trình lưu luyến không muốn rời phòng ngủ, đi vào bà Trình đã trải chăn xong cho ông.

Bà Lục đứng dậy đi vệ sinh, vừa mở đèn đã thấy trên sô-pha có người ngủ,
‘a’ một tiếng hét ầm lên, nhìn kỹ thì ra là ông Trình, cố ý to tiếng ồn
ào: “Tôi đã nói sao trên sô-pha lại có người, hóa ra là ông già khốn nạn này!”

Ông Trình dùng chăn che lại mặt, không để ý bà Lục nói thế nào, bà Trình trong phòng ngủ lại không nhịn được xông ra: “Cả nhà họ
Lục các người mới là đồ khốn, đồ khốn già đồ khốn trẻ, cả ổ đồ khốn!”

Sức mạnh của bà Lục lại nổi lên: “Bà nói ai là cả ổ đồ khốn hả? Cả nhà bà
mới là gà không đẻ trứng ấy! Có người chỉ đẻ con gái không đẻ được con
trai, con gái sinh ra lại cả quả trứng cũng không đẻ được!”

Lục
Tử Khanh nghe tiếng liền đi ra kéo bà Lục: “Đi thôi, vào phòng, anh
không phải nói với mẹ rồi à? Đừng ầm ĩ nữa, cuối cùng là mẹ muốn làm
sao?”

Bà Lục giằng ra khỏi Lục Tử Khanh: “ Đừng kéo mẹ, mẹ đi vệ sinh!”

Lục Tử Khanh tắt đèn: “Mẹ, mẹ đi vệ sinh xong mau quay lại, đừng gây chuyện nữa. Có để cho người ta ngủ hay không đây?”

Ông Trình khuyên bà Trình: “Bà vào phòng ngủ đi, đóng cửa cẩn thận, đừng
làm cho âm thanh bên ngoài ảnh hưởng tới Mai Tây, để nó ngủ cho yên.”

Bà Trình hung dữ trừng mắt với bà Lục một cái mới xoay người vào phòng ngủ.

Bà Lục đắc ý cười, xoay người đi vệ sinh, cố ý gây ra tiếng động ‘ầm, rầm’ ầm ĩ, rồi đi ra phòng khách mở hết đèn lên, ở phòng khách chầm chậm rót nước uống. Uống xong nước ở phòng khách, đi vào phòng ngủ, đèn phòng
khách cũng không tắt. Đèn chiếu sáng chói làm ông Trình cơ bản là không
có cách nào để ngủ tiếp, đành phải đứng dậy tắt đèn xong lại quay lại
sô-pha ngủ.

Cũng chẳng bao lâu, Lục Tử Khanh lại dậy, tuy là
không bật đèn, rón ra rón rén đi lại, cũng không làm thành âm thanh to
như bà Lục, nhưng vốn ông Trình lớn tuổi khó ngủ, bị hai mẹ con ầm ĩ như vậy, cũng chẳng ngủ được nữa, đứng dậy đi ra ban công.

Châm một
điếu thuốc, ông Trình bình tĩnh nghĩ lại tình hình thời điểm Trình Mai
Tây quay về Trùng Khánh, thực ra lúc ấy Trình Mai Tây cũng đã để lộ ra
manh mối, từ lúc về nhà đã không chủ động gọi điện cho Lục Tử Minh, rồi
khi bọn họ nhắc tới Lục Tử Minh cũng hờ hững, cũng có thể là lúc đó giữa Trình Mai Tây và Lục Tử Minh đã có rạn nứt, chỉ là mình và mẹ nó luôn
luôn tự nguyện tin tưởng rằng hôn nhân của nó vẫn hoàn mỹ như ban đầu.

Đến nhà họ Lục, biểu hiện của cả nhà họ Lục bây giờ nghĩ lại thấy không
bình thường. Bà Trình vừa đến đã muốn đi gặp Mai Tây, bị cả nhà họ ra
sức khước từ không cho gặp, sau rồi Lục Tử Minh lấy cách quỳ xuống xin
họ tha thứ, làm cho bọn họ dù trong lòng có hàng vạn điều nghi ngờ cũng
vẫn lựa chọn im lặng. Giờ nghĩ tới, tất cả đều là do nhà họ Lục đã thiết kế tốt.

Nghĩ tới cả nhà mình cứ như vậy bị nhà họ Lục đùa giỡn
vòng quanh, trong lòng ông Trình trào dâng từng đợt đau khổ. Người ta
nói con gái tốt sợ nhất gả nhầm chồng, hậu quả của việc gả nhầm chồng,
không chỉ cô gái chính mình phải chịu khổ, mà cả nhà mẹ đẻ cũng đi theo
chịu đau khổ. Đối với ông Trình mà nói, bản thân mình thương tâm đau khổ thế nào đều không quan trọng, con gái bị tổn thương như thế, mới là
điều đau đớn nhất trong lòng ông.

Ông Trình đắm chìm ở nỗi đau

xoáy tâm can không thể tự thoát ra, chẳng biết đã hút bao nhiêu điếu
thuốc, đến khi bà Trình đi tới mới giật mình thấy ông mặt đầy nước mắt,
bà Trình giật lấy mẩu thuốc lá trong tay ông: “Bảo ông hút ít chút, hút
ít một chút, sao lại hút nhiều thế? Hút thuốc có thể thay cơm ăn không?”

Ông Trình giàn giụa nước mắt, hai tay đấm ngực: “ Trong lòng tôi khó chịu,
đau buồn, con gái bị nhiều đau khổ như thế, tôi khó chịu quá!”

Bà Trình ném đầu thuốc vào thùng rác, lấy hai tay ôm lấy ông Trình: “ Ông
già, con gái chúng ta bị nhiều đau khổ, nhưng bây giờ là lúc khổ tận cam lai rồi ông ơi, người xưa chẳng phải nói bĩ cực thái lai (*) à?”

Ông Trình vỗ vỗ bả vai bà Trình: “Đúng, bà nói đúng. Vật cực tất phản, Mai
Tây nhà chúng ta đã chịu cả nổi khổ không phải của nó, về sau sẽ toàn
ngọt ngào!”

Ông Trình nằm trên sô-pha, ông vừa thương tâm lại mệt mỏi, cuối cùng cũng ngủ say. Bà Lục sau khi ngủ dậy, thấy ông Trình nằm ngủ trên ghế sô-pha, cố ý đi qua đi lại, miệng còn cố ý châm chọc: “Đồ
chiếm nhà của con trai ta cũng còn chưa đi, lúc nào rồi, còn đang ngủ,
khó trách nuôi đứa con gái cũng lười như vậy!”

Bà Trình đang ở
trong phòng bếp bận rộn nghe thấy thế đi ra: “Bà nói ai lười nào? Là ai
lấy Mai Tây nhà người ta ra làm ô-sin mà sai việc, việc gì cũng đến tay
Mai Tây nhà chúng ta, làm cho nó bị sảy thai?”

Bà Lục ngoan ngoãn ngậm miệng: “Tôi lười nói với các người, với cha mẹ như các người, có
thể nuôi dạy được đứa con gái như thế nào?”

Ông Trình từ đầu kia sô-pha đứng dậy, hỏi bà Trình: “Bữa sáng xong chưa? Đừng để Mai Tây đói bụng!”

“Ông rửa mặt đi, cũng lau mặt cho Mai Tây, tôi mang bữa sáng vào ngay đây!”
Bà Trình dặn dò ông Trình xong, xoay người đi vào bếp.

Ông Trình
ôm chăn vào phòng, Trình Mai Tây đã tỉnh, nhìn làn da trơn bóng của cô,
có thể nhận ra được, tối qua ngủ ngon. Ông Trình tới gần mặt Trình Mai
Tây: “Ngủ ngon không?”

Trình Mai Tây dùng ánh mắt nói cho ông
Trình cô nghỉ ngơi rất tốt, tâm tình buồn bực của ông Trình biến mất
tăm, nhanh chóng vào phòng vệ sinh, hai ba cái đã rửa mặt xong, cầm chậu và khăn mặt tới rửa mặt cho Trình Mai Tây.

Lúc bà Trình bưng bữa sáng vào phòng, ông Trình cùng Trình Mai Tây giống như trước đây, đang
chải đầu cho Trình Mai Tây, cố gắng nín hơi, thở cũng không dám thở,
những ngón tay thô kệch cầm lấy lược, như là sợ con chim trong tay bay
đi mất, trước tiên rẽ một đường ở giữa đầu Trình Mai Tây, rồi nhẹ nhàng
chải từ hai bên xuống, động tác không nặng không nhẹ từ đầu tới cuối,
như là điêu khắc tác phẩm nghệ thuật.

Bà Trình cười phì: “Ông già, ông đang thêu hoa à?”

Ăn xong bữa sáng, ông bà Trình khóa trái cửa phòng, bắt đầu đỡ Trình Mai Tây đứng lên luyện tập.

Lúc này bên ngoài, bà Lục và Lục Tử Khanh đang ăn cơm, nghe được trong
phòng ngủ có động tĩnh, bà Lục gọi Lục Tử Khanh: “ Con nghe xem, phòng
bọn họ có tiếng động ‘binh, bang’, có phảiTrình Mai Tây có thể đứng
dậy không?”

“Không phải đâu. Bác sĩ chẳng nói cô ấy cần một thời
gian ngắn mới có thể phục hồi à? Đừng cuống lên thế mẹ.” Lục Tử Khanh
không cho lời bà Lục nói là đúng.

“Mẹ thấy cái bác sĩ Phương kia
cũng là cùng một phe với bọn họ thôi, chắc chắn đã bị bọn họ mua chuộc

lâu rồi, lời nói không thể tin được”. Bà Lục lắc đầu.

“Ăn cơm xong mẹ đưa cơm đi cho anh, hay là con?” Lục Tử Khanh hỏi ý kiến bà Lục.

“Mẹ muốn đi thăm cháu đích tôn bảo bối!” Bà Lục trả lời không chút do dự.

“ Được rồi, mẹ ở bệnh viện thế con không đi nữa, con ở nhà, tìm cơ hội
quan sát tình huống của Trình Mai Tây.” Lục Tử Khanh nghĩ rồi trả lời.

“Đúng, con phải thông minh chút, tìm cơ hội trốn vào phòng ngủ xem, lấy hết
mấy thứ quan trong như giấy tờ nhà đất của anh con vào tay!”Bà Lục nói khẽ.

“Con biết. Nhưng họ có hai người, con chỉ có một mình, cho dù có cơ hội, cũng khó lắm.” Lục Tử Khanh lắc đầu.

(*) bĩ cực thái lai: là trong câu ‘qua cơn bĩ cực, tới hồi thái lai’: ý nói qua hết khổ đau sẽ tới lúc hạnh phúc.