Sau Khi Viết Nam Thần Vào Trong Tiểu Thuyết Tui Có Được Người Thật

42: Phiên Ngoại

Cuối đại lộ Ngô đồng có một bệnh viện thú cưng, Hạ Yến mặc vest đi giày da, vừa tan học đã dẫn Quýt Lớn đến.
Gần đây Cố Hi Đình đóng cửa viết bản thảo, nhiệm vụ chăm sóc Quýt Lớn rơi lên người Hạ Yến, hôm nay hắn phải giúp Quýt Lớn loại bỏ ký sinh trùng bên ngoài cơ thể*.
(*体外驱虫/thể ngoại khu trùng, đây là thao tác loại bỏ ký sinh trùng trú ngụ bên ngoài cơ thể chó, thường là bọ ve, bọ chét…)
Quýt Lớn là khách quen ở đây, bước vào cũng không căng thẳng, chỉ ngồi trên bàn thong thả liếm lông của mình.
Trong lúc loại bỏ ký sinh trùng, Hạ Yến ngắm nghía cảnh vật xung quanh bên ngoài.

Chỗ này bên trái là bệnh viện thú cưng, bên phải là cửa hàng thú cưng.

Cửa hàng thú cưng chia thành hai lầu trên dưới, lầu dưới là chó cưng, lầu trên là mèo cưng.

Hạ Yến trèo lên lầu hai, phát hiện một bầy mèo con màu xanh ở gần cửa, chúng đang réo meo meo liên tục.
Âm thanh như em bé hơi lộn xộn, nhưng cũng không khiến người ta ghét bỏ.
Sau đó hắn nhìn thấy một con mèo đen trong góc khuất.

Đây là một con mèo đen lông dài, toàn thân lông xù, vẻ mặt lễ độ rất có dáng vẻ uy nghiêm.
Ngay khi đối diện với đôi mắt mèo đen, dường như Hạ Yến chợt nhận ra gì đó, con ngươi lập tức co rụt lại.
Phản ứng của mèo đen còn mạnh hơn hắn, nó liên tục xoay người trong lồng, kêu gào thảm thiết như gặp kẻ thù không đội trời chung.
Thấy Hạ Yến lại gần, thậm chí nó còn dựng tai liên tục nhe răng khè hắn.
Bác sĩ Triệu bị thu hút lại đây, anh đứng bên cạnh Hạ Yến giải thích: “Con mèo hoang này từng bị con người tổn thương nên khá nhạy cảm với người.

Lúc mới tới nó bị mất một mảng thịt lớn chỗ xương sườn, vô cùng thê thảm, cũng không biết ai xuống tay nặng vậy.

Nhưng mà chăm sóc mấy tháng ở đây, nó gần như khỏi hẳn rồi.”
Hạ Yến nhìn mèo đen núp trong góc khuất, trong lúc nhất thời cảm xúc hơi phức tạp, hắn hỏi bác sĩ: “Tôi có thể đón nó về không?”
Bác sĩ hơi bất ngờ, gắn bó với cái nghề này đã lâu, anh có thể phán đoán từ ngoại hình xem người nào sẽ được mèo yêu thích, người nào bị mèo ghét bỏ xa lánh.

Trông vị khách này không giống có duyên với mèo, nhưng thái độ của hắn khá chân thành, bác sĩ Triệu cũng không tiện từ chối, chỉ đành nói: “Nó được một vị khách gửi nuôi ở đây, tôi phải liên lạc với người đó trước đã.”
Cố Hi Đình viết bản thảo luôn đóng cửa không ra ngoài, chuyển di động sang chế độ máy bay nên đương nhiên đã bỏ lỡ cuộc gọi của bác sĩ.
Thế là Hạ Yến để lại số điện thoại của mình, nhờ bác sĩ liên hệ với người kia rồi báo lại mình.
Hai hôm sau, Cố Hi Đình và Hạ Yến mắt lớn trừng mắt nhỏ ở cửa hàng thú cưng.
Cố Hi Đình: “Anh muốn nuôi mèo sao không nói thẳng với em? Còn nhờ ông chủ liên hệ với em?”
Hạ Yến ngượng ngùng: “Anh cũng không biết là em đã cứu nó.”
Bác sĩ Triệu ngạc nhiên: “Hai người quen nhau?”
Cố Hi Đình “khụ” một tiếng, vành tai phiếm đỏ: “Người ấy nhà tôi.”
Hạ Yến khẽ gật đầu với bác sĩ Triệu.
Người kia đảo mắt qua lại giữa hai người bọn họ, lộ ra vẻ mặt đã hiểu, nhưng anh không tò mò hóng hớt mà chỉ nói: “Có anh Cố thì tôi yên tâm rồi, tình huống của Tiểu Hắc khá đặc biệt, giai đoạn làm mèo hoang đã khiến nó trở nên vô cùng hoang dã, vì đã từng bị người tổn thương nên tâm lý phòng bị cũng khá nặng, cho nên có lẽ việc chăm sóc sẽ khá phiền phức.”
Ánh mắt Hạ Yến rơi vào Tiểu Hắc, mèo đen trốn phía sau nhà vệ sinh mèo, lóe đôi mắt vàng kim với con ngươi dựng thẳng, nhìn hắn chòng chọc như đang nhìn kẻ thù.
Hắn dời mắt đi, trịnh trọng nói: “Tôi sẽ chăm sóc nó thật tốt.”
Chuyện nhận nuôi Tiểu Hắc cứ thế được quyết định.
Có vẻ Tiểu Hắc vẫn nhớ mùi của Cố Hi Đình, lúc thấy cậu cứ liếm ngón tay cậu, hận không thể lập tức đi theo người này.

Tiểu Hắc hoàn toàn không biết gì vẫn chưa hay rằng, người sống chung với con người tốt bụng này lại là đại ma vương đáng sợ đó.
Cố Hi Đình ngồi ghế phó lái, nhìn lồng mèo đặt trên ghế sau của ô tô, hỏi: “Anh đã nghĩ tên cho nó chưa?”
Hạ Yến: “Cố Tiểu Hắc.”
“Sao em lại chẳng biết xấu hổ lấy không một đứa con trai chứ?” Cố Hi Đình cười cười hỏi lại, “Sao không gọi là Hạ Tiểu Hắc?”

Hạ Yến im lặng hồi lâu, lúc sau mới nói: “Có lẽ anh không có tư cách để nó mang họ mình.”
Cố Hi Đình thôi không cười nữa, cũng không nói thêm gì.

Lúc trước Hạ Yến đã khiến nó tổn thương đến độ này, bây giờ yêu thích Cố Tiểu Hắc có lẽ cũng là một loại định mệnh.
Trong trường hợp nhà đã có mèo mà còn muốn đón thêm mèo mới về nhà, thường sẽ cách ly mèo mới một hai hôm, trong thời gian đó để mèo nhà ngửi mùi mèo mới, chờ sau khi cảm giác bài xích biến mất thì mới thả mèo mới ra.
Quýt Lớn ngửi thấy mùi lạ, vốn đang ghé vào cửa sổ phơi nắng cũng phải ngẩng đầu lên nhìn họ cảnh giác.
Lúc ôm mèo từ trong xe ra, Cố Tiểu Hắc vẫn luôn liếm tay cậu, có vẻ cũng dính người, Cố Hi Đình giao chiếc lồng cho Hạ Yến, dặn: “Anh thả nó ra đi, làm quen chút xem thử.”
Hạ Yến vừa lại gần, còn chưa kịp làm gì đã thấy Cố Tiểu Hắc rụt móng vuốt lại, cố gắng nép mình co thành một cục trong góc khuất, hận không thể hoàn toàn biến thành một cục than rồi biến mất.
Cố Hi Đình không muốn xua tan sự nhiệt tình của Hạ Yến, cố gắng an ủi: “… Có lẽ nó hơi sợ người lạ, mèo là loài động vật rất nhạy cảm, khi đến một môi trường mới, chúng thường mất rất nhiều thời gian để thích nghi.”
Cậu không ngờ rằng Cố Tiểu Hắc vẫn không chịu ra, Hạ Yến canh trước cửa lồng, Quýt Lớn sau lưng đang dòm nó lom lom, đúng là trước sói sau hổ, Cố Tiểu Hắc xoay một vòng trong lồng nhận ra mình không có chỗ để đi, cuối cùng hé miệng bi bô kêu với Cố Hi Đình “Meo~~”
Cố Tiểu Hắc chưa đầy bốn tháng tuổi, tiếng gọi ngọt ngào, vô cùng mềm mại ngay lập tức chạm vào trái tim Cố Hi Đình.
Cố Hi Đình đâu nỡ làm nó sợ, chủ động đẩy Hạ Yến ra bảo: “Để em, mang nó ra rồi tính tiếp.”
Cố Tiểu Hắc ngoan ngoãn nhẹ nhàng duỗi móng vuốt, mềm mại ghé vào lồng ngực cậu.
Trong lúc đó Quýt Lớn vẫn đang thăm dò, nó vươn cổ ngửi ngửi.
Cố Hi Đình giơ móng vuốt của Cố Tiểu Hắc lên chào: “Quýt Lớn, có thích em trai không?”
Quýt Lớn há miệng khè một tiếng, cào một phát.
Nếu không phải Cố Hi Đình rụt lại rất nhanh thì móng vuốt của Tiểu Hắc đã bị cào rồi.
Cố Hi Đình xụ mặt dạy mèo: “Quýt Lớn, đây là em trai, các con phải chung sống hòa thuận.”
Quýt Lớn bước từng bước thướt tha yêu kiều trở lại ban công, vẫy cái đuôi, thậm chí không thèm nhìn một lần.
Cố Tiểu Hắc được cách ly trong phòng khách, Cố Hi Đình vào cho ăn thì không sao, nhưng một khi đổi thành Hạ Yến, vừa mở cửa là Tiểu Hắc lập tức nhảy dựng lên 360° theo hình xoắn ốc, “Vèo” một phát núp dưới giường, mỗi lần trốn là hơn nửa ngày, mặc cho Hạ Yến gọi thế nào cũng không ra, thậm chí ngay cả đồ hộp cho mèo cũng không thể thu hút được nó.
Nhưng cũng không hẳn vậy, nếu Hạ Yến đặt đồ hộp cho mèo trong khe hở của giường, Cố Tiểu Hắc sẽ duỗi một móng vuốt kéo “Xoẹt” vào trong, chỉ chốc lát sau lại đẩy cái hộp rỗng ra cho hắn.

Nó dùng cách này ăn hết mấy lon đồ hộp.
Ba ngày sau, Cố Tiểu Hắc được thả ra, Quýt Lớn vẫn không thích em trai, nhưng nó làm biếng động đậy, nên lần nào cũng chỉ để lại cho em trai một bóng lưng kiêu ngạo lạnh lùng, mạnh mẽ, tràn đầy uy áp.
Thảm nhất vẫn là Hạ Yến, dù tốn bao nhiêu công sức, dùng bao nhiêu biện pháp thì vẫn không chiếm được chút yêu thích nào từ Tiểu Hắc.

Hắn đuổi theo Cố Tiểu Hắc khắp nhà để cầu xin một cái ôm, nhưng thứ nhận lại chỉ có cánh tay chồng chất vết thương.

Có đôi lúc hắn thậm chí còn canh trước cửa nhà vệ sinh mèo, kết quả Tiểu Hắc xùy xùy nửa chừng thì thấy một đôi mắt đen láy nhìn nó chằm chằm, y chang cái đồ biến thái.
Cố Tiểu Hắc: “Méo!!”
Cố Tiểu Hắc sắp bị dọa đến mức dựng lông lên, không thèm xùy xùy nữa, chôn cũng không kịp chôn mà chạy vọt vào ổ mèo.
Hạ Yến đang định đuổi theo thì bị Cố Hi Đình ngăn cản.
Hạ Yến tìm được cớ lại gần, cuối cùng nói một câu: “Nó chưa chùi mông.”
Cố Hi Đình: “… Nó sẽ tự liếm sạch.”
Hạ Yến: “Rồi nó liếm mông xong lại quay sang liếm em thì sao giờ?”
“… Anh im đi!” Cố Hi Đình tức giận, “Em nuôi mèo lâu như vậy, anh tưởng em không biết chắc!”
Hạ Yến: “Anh chỉ muốn dùng cớ lau mông để lại gần nó một chút thôi.”
Rõ ràng là một câu trần thuật, nhưng Cố Hi Đình vẫn nhìn ra nét uể oải trên mặt hắn.
Cố Hi Đình thở dài giải thích: “Ổ mèo là khu vực an toàn của mèo, dù anh rất muốn tiếp cận nó thì một khi nó đã vào ổ, anh cũng không được đuổi theo nữa.

Nếu anh xông vào khu vực an toàn của nó, nó sẽ cảm thấy trong nhà này không có chỗ nào an toàn, rất có thể sẽ bỏ đi.”
Thế là Hạ Yến chỉ dám dòm Tiểu Hắc từ khoảng cách hơn hai mét.
Đương nhiên, không phải lúc nào hắn cũng thê thảm như vậy.
Những ngày ngày tiếp xúc với nhau, Hạ Yến phát hiện ra Tiểu Hắc rất sợ robot quét rác.
Quýt Lớn đã có thể thoải mái ngồi trên robot, sai sử nô lệ máy móc chu du khắp nơi trong nhà, hút lông mèo cho nó.

Còn Tiểu Hắc vẫn đang bị hấp dẫn, nhưng là giai đoạn nếu robot quét rác lại gần thì nó sẽ xù lông lên.
Sáng hôm đó, robot quét rác làm việc như thường lệ, ban đầu Tiểu Hắc đang ngủ một bên, kết quả robot bất thình lình chuyển sang bên cạnh nó, Cố Tiểu Hắc giật mình kêu lên, nhịn không được biểu diễn một màn xác ướp nhảy cà tưng cà tưng tại chỗ.
Điều thảm nhất không phải là màn xác ướp nhảy cà tưng của nó, mà là nó hốt hoảng chạy bừa, vậy mà lại sơ ý chạy lên người Hạ Yến.

Ban đầu Cố Tiểu Hắc còn thở phào một hơi, nhưng sau khi nó thấy rõ người này là ai thì lập tức cứng đờ.
Vì quá sợ nên thậm chí nó căng thẳng đến mức gớt nước mắt.
Trên đầu gối của Hạ Yến đang treo một con mèo, hắn bối rối như mới làm cha, không dám cử động nên đành phải cầu cứu sự giúp đỡ từ bên ngoài: “Hi Đình… Mèo… Hình như nó khóc?”
“Sao cơ? Để em xem nào!”
Cố Hi Đình chạy như bay từ trên lầu xuống, chỉ thấy Cố Tiểu Hắc đang cúi đầu, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng huhu, đôi mắt ầng ậc nước.
Gấc là sợ, sợ quá muốn khóc, hmu hmu QAQ
“Khóc thật kìa!” Ngay sau đó, Cố Hi Đình bật cười haha rất thiếu đồng cảm, vừa cười vừa cầm điện thoại chụp ảnh.
Nước mắt mèo càng cuộn trào dữ hơn, tủi thân hết sức, nếu không phải đang ngồi xổm trên đùi đại ma vương, nhất định nó phải hung hăng thưởng cho cậu hai cái đá một cái cào.
“Anh nên làm gì đây?” Hạ Yến rối rít, chân tay luống cuống, lại trách người cha sau khi thấy con khóc chỉ biết quấy rối chứ không giúp, “Sao em vẫn còn tâm trạng chụp ảnh!”
“Xin lỗi xin lỗi, đúng là rất đáng thương nhưng em không nhịn được ha ha ha ha ha!” Cố Hi Đình cười đau cả bụng, nhẹ nhàng lau sạch nước mắt cho Cố Tiểu Hắc rồi ôm nó dỗ dành rất lâu, mặc dù Cố Tiểu Hắc vẫn thấy hơi tủi thân, nhưng cuối cùng cũng thôi khóc.
Nghe Hạ Yến kể lại đầu đuôi câu chuyện, Cố Hi Đình nhất thời không nhịn được lại phá lên cười ha ha, làm Cố Tiểu Hắc sợ giật mình, càng tủi thân hơn nữa.
Kết quả của nụ cười này chính là, Cố Tiểu Hắc đã từng bám cậu như vậy, Cố Tiểu Hắc y hệt con ruột, Cố Tiểu Hắc coi bàn phím như ổ mèo…
Không ngó ngàng tới cậu nữa.
Ban đầu Cố Hi Đình vẫn không chú ý đến điều này, nhưng cậu dần phát hiện ra Tiểu Hắc không thân mật với mình nữa, Cố Tiểu Hắc đã từng quấn quýt đuổi không đi lúc cậu viết bản thảo, giờ lại chợt biến mất không thấy đâu.
Chỉ có lúc cho ăn mới kiêu ngạo bước ra, ghé lại gần đánh hơi, nếu là đồ ăn cho mèo, xin lỗi nha, con hổng ăn.

Nếu là đồ hộp, lúc này mới nể mặt liếm cái nè, nhưng cũng chỉ lạnh lùng ăn đồ hộp, không thèm cọ cậu.
Rốt cuộc Cố Hi Đình cũng muộn màng nhận ra: Tui thất sủng rồi?
Meo meo meo???
Thay đổi lớn hơn cả là Cố Tiểu Hắc không cho cậu sờ, nhưng lại để Hạ Yến sờ mình.

Đương nhiên vẫn ban thưởng cú cào, nhưng rõ ràng đây là sự tiến bộ rất lớn so với tránh như tránh kẻ thù lúc trước.
Vì cầu ôm Cố Tiểu Hắc, cánh tay Hạ Yến đã bị trầy xước nhiều lần, nhưng Hạ Yến vẫn vui vẻ chịu đựng.
Cố Hi Đình không nhìn nổi, dọa nạt Cố Tiểu Hắc: “Nếu con dám cào người khác thì cha sẽ đánh mông con!”
Cố Tiểu Hắc rất tủi thân, kêu vài tiếng “Meo meo meo~” rồi cúi đầu trước mặt Hạ Yến, hết sức tủi phận.
Hạ Yến không đỡ được chiêu này của nó, lập tức vươn tay yêu thương bảo: “Không sao, cứ cắn đi.”
Cố Tiểu Hắc nhe răng gặm một phát, còn ngoái đầu dòm Cố Hi Đình một cái.
Cố Hi Đình:??? Đậu mòe con thành tin rồi phải không!
Cố Hi Đình rất tức giận, vô cùng tức giận, nên cậu không cho Hạ Yến chạm vào mình mấy ngày liền.
Hạ Yến ôn tồn dỗ dành: “Biết em vất vả mà, em hy sinh, còn anh hưởng thành quả.”
Dáng vẻ được hời mà còn khoe mẽ càng khiến Cố Hi Đình tức giận hơn.
Nhưng vẫn còn một chuyện khiến cậu càng tức hơn nữa, sau nhiều ngày trôi qua, dường như Cố Tiểu Hắc đã nhận ra địa vị trong gia đình của mình rất cao.

Mèo ta trở nên hoạt bát hơn nhiều, cũng dần thích vui đùa.

Vốn dĩ đây là một hiện tượng tốt, nhưng ngặt nỗi Cố Tiểu Hắc lại không giống mèo thường, chuột điện, khung cho mèo leo, tấm mèo cào… Tất cả nó đều chướng mắt, nó chỉ thích sủng hạnh cái ghế salon đắt tiền kia.
Cái ghế salon gần bảy chữ số bị nó để lại cơ man dấu răng và vết cào.
Hôm đó vừa trở về nhà, Cố Hi Đình lại thấy Cố Tiểu Hắc đang cào ghế salon, cậu không thể chịu đụng được nữa, vén tay áo lên chuẩn bị dạy mèo thì Cố Tiểu Hắc tâm cơ lại “Meo meo~” một tiếng núp sau lưng Hạ Yến, rên hừ hừ vô cùng oan ức.
Hạ Yến lập tức mềm lòng, đâu để Cố Hi Đình dạy dỗ nó, hắn chỉ hận không thể ôm ôm hôn hôn nâng cao cao.
Cố Hi Đình hết nhìn nổi: “Anh sẽ làm con hư!”
Hạ Yến thích thú với bộ lông mềm trên thân Cố Tiểu Hắc, hừ lạnh một tiếng: “Anh còn không nuôi nổi một con mèo chắc?”
Cố Hi Đình: “…”
Ok ok ok, anh là tổng giám đốc bá đạo, anh nuôi nổi.
Cố Hi Đình không thèm ngó ngàng đến hai người này, hoàn toàn từ bỏ việc lấy lòng Cố Tiểu Hắc, bắt đầu sủng hạnh Quýt Lớn một lần nữa.
Mèo công cụ* Quýt Lớn: Mèo méo meo? Con sen kia mi vẫn còn nhớ ta hả?
(*Chỉ Quýt Lớn chỉ là phương tiện để Cố Hi Đình đạt được mục đích dạy dỗ Tiểu Hắc.)
Mặc dù Quýt Lớn ngạo kiều nhưng dù sao cũng là bé ngoan, hơn nữa đã gắn bó với Cố Hi Đình rất nhiều năm, có tình nghĩa sâu nặng.

Chẳng bao lâu sau nó đã tha thứ cho tội bơ mình của sen, tiếp tục phơi cái bụng bự lông xù mềm mại cho Cố Hi Đình vuốt.
Mỗi người một mèo, cuộc sống gia đình gà bay chó sủa có vẻ dần trở lại bình yên.
Nhưng Cố Hi Đình không ngờ, Cố Tiểu Hắc thấy cậu thân thiết với Quýt Lớn lại không làm giá nữa, liên tục tới đây trêu chọc cậu.
Lúc cậu gõ chữ, móng mèo đặt bên cạnh bàn sách, đôi mắt tròn xoe như muốn nói con lên đó ngồi được hông?
Cố Hi Đình không để ý tới nó.
Khi cậu trở về nhà, Cố Tiểu Hắc lại đặt móng vuốt lên ghế salon, dường như vẫn muốn để lại vài đường quyền.
Cố Hi Đình không thèm nhìn nó, trực tiếp lên lầu vào nhà.
Cố Tiểu Hắc chớp mắt như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thật ra nó cũng không phải rất muốn cào ghế salon, chỉ là hưởng thụ sự kích thích khi nhân loại* tức đến nổ phổi mà thôi.

Nếu nhân loại ngăn cản nó thì nó sẽ miễn cưỡng dừng lại, tạm thời từ bỏ ý định này, tha cho cái ghế salon đáng thương một đường sống.
(*Nguyên văn là thú hai chân, Tiểu Hắc phân biệt người là thú hai chân còn mình là thú bốn chân.)
Không ngờ Cố Hi Đình chẳng hề đếm xỉa tới, người đã từng quan tâm tới ghế salon như vậy, giờ thậm chí ghế salon bị phá mà vẫn không ngó ngàng tới.
Sao lại thế này? Cố Tiểu Hắc không hiểu, đành phải yên lặng thả móng vuốt xuống, ỉu xìu nằm một bên ngủ gà ngủ gật.
Quýt Lớn bên cạnh chế nhạo một tiếng “Meo~”
“Vèo!” Cố Tiểu Hắc ném chuột đồ chơi qua.
Quýt Lớn lập tức lao ra ngoài, cơ thể to lớn cồng kềnh lăn thành một đống trên sàn nhà.
Cố Tiểu Hắc liếc mắt: Ngây thơ.
Hạ Yến vừa về thì thấy cảnh này, vẻ mặt như người cha già đầy yêu thương: “Tiểu Hắc giỏi quá ta, còn biết đùa với Quýt Lớn nữa.”
Bình thường những lúc này, Tiểu Hắc sẽ chạy lại cọ ống quần của hắn.

Nhưng hôm nay lại khác, Cố Tiểu Hắc chỉ nằm trên sàn nhà, vẻ mặt vô cùng chán đời như đang nói: Không có chuyện gì thì phắn, đừng quấy rầy bố đây.
Hạ Yến hơi lo lắng, nói với Cố Hi Đình: “Có phải con tụi mình không vui không?”
Cố Hi Đình mặt lạnh nhắc nhở hắn: “Con anh đó.”
Hạ Yến: “Rõ ràng theo họ em.”
“Dù sao nó cũng không hôn em.” Cố Hi Đình tức giận hừ một tiếng, “Nhỏ nhen, ôm thù, ức hiếp kẻ yếu, không biết học ai.”
Hạ Yến: “Vâng vâng vâng, do anh không dạy dỗ đàng hoàng.”
Cố Hi Đình: “Vậy từ mai trở đi, cấm không cho nó chơi trên salon!”
Hạ Yến như hôn quân: “Nhưng nó không chơi trên salon thì chơi gì?”
Cố Hi Đình: “Mai em sẽ dẫn Quýt Lớn về nhà ngoại!”
“Được được được, không chơi thì không chơi.”
Mà…
Cuộc trò chuyện bất ngờ trở nên trẻ con.
Cố Tiểu Hắc vẫn đang hạnh phúc ăn cá khô, không biết mình sắp gặp nạn.
Ngày hôm sau, Cố Tiểu Hắc vẫn muốn cào ghế salon để thu hút sự chú ý của nhân loại.

Nó nghe tiếng bước chân của Cố Hi Đình bèn ra sức cào cào, tiếng bước chân dần dần lại gần, gần hơn, nhưng khi nhân loại lại gần, nó kêu “Meo” một tiếng rồi bỏ chạy ra ngoài như cái lò xo.
Hì hì hì, đố cha bắt được con, cha hổng bắt được con đâu ~
Sau đó nó bị tóm gáy.
Link minh họa:))
Cố Tiểu Hắc: Giận à nha.
Nhưng nó cũng không sợ, dù mẹ tức giận nhưng cha vẫn luôn về phe nó.

Thế là nó nũng nịu kêu “Meo meo meo ~” hòng khiến ông cha già vui vẻ.
Kết quả Hạ Yến chỉ nhìn nó bằng vẻ mặt đau đớn thảm thiết, không nói gì.

Cố Tiểu Hắc: Méo mèo meo?
Sao không giống những gì nó dự đoán vậy?
“Ha ha ha ha ha!” Cố Hi Đình tóm chặt Cố Tiểu Hắc, cười như trùm phản diện, “Cho con cào ghế salon nè, xem sau này con còn dám cào ghế salon nữa không…”
Hôm đó, thế giới của Cố Tiểu Hắc sụp đổ.
Nó, Nữu Hỗ Lộc Thị Tiểu Hắc, không còn là vua chúa của thế giới này nữa.
(*Nữu Hỗ Lộc Thị là một trong tám họ chính của Mãn Châu, phổ biến nhất trong triều nhà Thanh.)
Nhưng rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu? Rõ ràng lúc trước mọi thứ vẫn ổn mà.
Tiểu Hắc bị Cố Hi Đình mắng máu chó đầy đầu, mất sạch khí thế bá vương nằm trong ổ mèo, sau đó lia mắt nhìn Quýt Lớn.
Thế là có một hôm Cố Hi Đình trở về nhà, phát hiện Quýt Lớn đang kêu meo meo một mình ngoài cổng biệt thự, thấy cậu về cũng không kiêu ngạo lạnh lùng nữa, tủi thân cọ đầu vào ống quần cậu.
Cố Hi Đình bế Quýt Lớn, đau lòng hỏi: “Sao con lại ở bên ngoài?”
Nhà bọn họ không làm cửa thú cưng, Cố Hi Đình kiểm tra khắp nhà một lượt nhưng cửa sổ đều đóng kín.
Quýt Lớn ra ngoài bằng đường nào?
Lúc ăn cơm, cậu lại hỏi Hạ Yến: “Hôm nay lúc anh đi, Quýt Lớn vẫn ở trong nhà hả?”
Hạ Yến gần như trả lời không chút chần chừ: “Ở nhà, nó nằm ngủ ngay dưới cửa sổ.”
Cố Hi Đình không nghi ngờ, trí nhớ của Hạ Yến không bao giờ sai, vậy rốt cuộc Quýt Lớn ra ngoài kiểu gì?
Cố Tiểu Hắc bên cạnh ngoan ngoãn ăn đồ ăn cho mèo, nheo mắt, ẩn sâu trong đó là nghiệp lớn và danh vọng.
Không ngờ lại có lần thứ hai, lần thứ ba…
Cố Hi Đình ngạc nhiên, một lần thì thôi, nhưng tần suất chạy ra ngoài cao như vậy, Quýt Lớn bị bắt thì sao giờ?
Để biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, Cố Hi Đình lắp mấy cái camera trong nhà.
Sau đó, cậu phát hiện cảnh tượng khiến người ta giật mình.
Cố Tiểu Hắc học được cách mở cửa! Mở cửa thì thôi, nó còn rủ rê Quýt Lớn ra ngoài với nó, kết quả Quýt Lớn vô cùng hăng hái chạy ra ngoài cửa thì Cố Tiểu Hắc đóng cái “Rầm”, để lại một mình Quýt Lớn “Meo mèo meo~” bên ngoài.
Bị mèo đùa cợt, không biết làm sao.
Cố Hi Đình: “…”
Nó thành tinh thật hả???!
Tui mệt quá trời! Chỉ nuôi một con mèo thôi mà, sao cảm giác còn mệt hơn mở hậu cung vậy?
Thỉnh thoảng quấy phá còn chịu đựng được, nhưng dám ức hiếp Quýt Lớn như vậy thì thực sự quá đáng lắm rồi.

Đừng thấy Quýt Lớn có hình thể lớn gấp ba Cố Tiểu Hắc, tuổi tác lớn gấp mười Cố Tiểu Hắc mà lầm, tiếc là trước mặt Cố Tiểu Hắc, nó chính là em trai chính hiệu, liếm lông cũng là kiểu mà Cố Tiểu Hắc liếm nó, vô cùng mất mặt.
Cố Hi Đình hung hăng mắng Cố Tiểu Hắc một trận.
Cố Tiểu Hắc cúi đầu, bỏ ăn ròng rã một đêm.
Hôm sau bọn họ rời giường, phát hiện đồ ăn cho mèo trong đĩa ăn gần như chưa hề động vào, Cố Hi Đình lại khui một lon đồ hộp, phát hiện Cố Tiểu Hắc cũng chỉ ngửi rồi thôi.
Trong mấy ngày sau đó, Cố Tiểu Hắc ăn rất ít, sờ lên người cũng gầy đi.

Hạ Yến đau lòng vô cùng, Cố Hi Đình cũng hơi buồn bực, không lẽ bị bệnh?
Bọn họ đến bệnh viện thú cưng kiểm tra, bác sĩ nói đây là phản ứng đáp trả kích thích, cũng không có thuốc gì để điều trị, điều quan trọng vẫn là thể hiện tình yêu với nó.
Thế là, Cố Tiểu Hắc đã từng bị Cố Hi Đình bơ đẹp lại khôi phục địa vị cục cưng một lần nữa, tiếc là dù bọn họ dỗ dành thế nào thì Tiểu Hắc vẫn ăn rất ít, Cố Hi Đình lo lắng, nhưng thấy cân nặng của mèo ta tăng lên từng ngày, cậu lại nghĩ vấn đề cũng không lớn lắm.
Mãi cho đến một ngày, Cố Hi Đình mở app giám sát, lúc bấy giờ cậu mới phát hiện ra, khi bọn họ không ở nhà, Cố Tiểu Hắc lao tới trước đĩa ăn như cơn lốc xoáy màu đen, xơi vèo vèo như hổ đói, thậm chí còn cướp đồ ăn của Quýt Lớn! Nhưng chờ đến khi bọn họ trở về, nó lại tỏ ra chán ăn.
Cố Hi Đình: “…”
Lén cậu ăn nhiều thế kia, đương nhiên là chán ăn rồi! Con mèo này đúng là tự biên tự diễn một vở kịch cung đấu mà!
Cố Hi Đình đưa video giám sát cho Cố Tiểu Hắc xem.
Trong khoảnh khắc đó, người và mèo bốn mắt nhìn nhau, ngay cả không khí cũng vô cùng xấu hổ.
Bầu không khí trong nhà nặng nề khác lạ.
Cố Hi Đình vô cùng mệt mỏi, khui một lon đồ hộp rồi bất đắc dĩ bảo: “Nếu cứ nuôi không quen thì có lẽ thật sự không có duyên, đời mèo ngắn ngủi, đừng làm khổ chính mình, tụi cha sẽ tìm cho con một mái ấm phù hợp hơn.”
Cố Tiểu Hắc vẫn luôn vùi đầu ăn cơm, nom cứ như nghe chẳng hiểu gì.
Nhưng thần kỳ là từ đó trở đi, nó không tiếp tục tác quái nữa.
Cố Tiểu Hắc ăn cơm đúng giờ, chôn cát mèo đúng giấc, không cào ghế salon, cũng không ăn hiếp Quýt Lớn, lúc hứng lên còn có thể biểu diễn thao tác đặt đồng xu lên đầu.

Thậm chí Cố Hi Đình còn phát hiện một loạt động vật nào chuột, chim, thạch sùng… trên đầu giường cậu rất nhiều lần.
Đủ các dấu hiệu bề ngoài, Cố Tiểu Hắc đã từng phản nghịch nay đã hoàn toàn trở thành bé cưng ngoan hiền.
Nũng na nũng nịu, xoa mèo xoa mèo, quan hệ gia đình hòa thuận trở lại.
Ở nơi Cố Tiểu Hắc không nhìn thấy, nhân loại lộ ra nụ cười đắc ý.
Xía, so tâm cơ với nhân loại, cưng còn non và xanh lắm.HẾT PHIÊN NGOẠI – TOÀN VĂN HOÀN.