Sau Khi Kết Hôn Với Tà Thần

Quyển 1 - Chương 2: Sinh Nhật

Edit: Yan
—-
Người đàn ông bước vào cửa có tướng mạo xuất sắc, thân cao gần một mét chín, mắt phượng hơi hướng lên rất đẹp lúc cười rộ lên rất ưu nhã mê người. Chỉ là người thường xuyên may mắn được nhìn vị tổng tài này tươi cười cũng chỉ có Thích Bạch Trà mà thôi.


Phó Minh Dã bước vào phòng, vừa cởi áo khoác tây trang đã được Thích Bạch Trà tự nhiên tiếp nhận, treo trên lưng ghế.


“Nóng như vậy anh còn mặc chính trang, nóng đến hỏng luôn rồi đi.” Thích Bạch Trà quen thuộc đưa tay nới lỏng cà vạt Phó Minh Dã, “Anh có nhớ hôm nay là sinh nhật mình không đó? Em làm cho anh rất nhiều đồ ăn…”
Đột nhiên cả người bị kéo vào trong lồng ngực.


Phó Minh Dã ôm lấy eo Thích Bạch Trà, cúi đầu nói nhỏ lên vành tai người trong lòng:” Ôm em một cái, anh liền mát mẻ.”


Thân thể Thích Bạch Trà bốn mùa quanh năm đều lạnh lẽo bởi thân nhiệt thấp hơn người bình thường. Ban đầu Phó Minh Dã còn lo lắng nhưng lại không tìm ra cái gì dị thường nên chỉ có thể cho là thể chất đặc thù.


Y nghĩ vậy cũng không sai, Thích Bạch Trà xác thật là trời sinh tuyết da hoa mạo, băng cơ ngọc cốt (dung mạo như hoa, làn da như tuyết, cơ thể xinh đẹp mịn màng). Đêm hè ôm ngủ nhất thoải mái làm cho Phó Minh Dã yêu thích không muốn buông tay.


Thần đồng thọ với thiên địa nên Phó Minh Dã sớm đã quên ngày sinh nhật của mình. Cái gọi là ngày sinh nhật chẳng qua là cần để chứng nhận thân phận của người phàm, ngày hôm nay đối với y mà nói không có ý nghĩa gì. Nhưng nghĩ đến trong nhà còn có một vị nghiêm túc vì hắn chuẩn bị sinh nhật khiến mọi thứ đều tràn ngập ý nghĩa. Phó Minh Dã lập tức bỏ lại công vụ vội vã trở về nhà.


“Ai.” Thích Bạch Trà dựa vào lồng ngực y nhẹ giọng nói, “Đừng lộn xộn, cà vạt còn chưa cởi ra đâu.”
Phó Minh Dã một tay kéo cà vạt, bước đến bàn ăn ngồi xuống: “Làm nhiều như vậy sao? Trà Trà càng ngày càng hiền huệ nha.”


Thích Bạch Trà mím môi cười, ngồi xuống đối diện Phó Minh Dã: “Anh thích là được rồi.”


“Em làm, sao anh có thể không thích chứ!” Phó Minh Dã nói rồi duỗi tay muốn gắp một miếng măng. Thực ra Phó Minh Dã cũng không cần ăn đồ ăn của nhân gian nhưng đồ ăn Trà Trà làm y nhất định là muốn ăn.Hơn nữa Trà Trà làm cơm, ăn thật sự rất ngon.


Chỉ là chiếc đũa mới duỗi đến một nửa đã bị Thích Bạch Trà đè tay lại.
Phó Minh Dã dừng lại ngẩng đầu hỏi:” sao vậy em?”
Thích Bạch Trà cầm dao cắt bánh ôn hòa nói:” trước tiên ước nguyện đã!”


Hắn vì ngày sinh nhật này tỉ mỉ chuẩn bị lâu như vậy, không có lý do gì lại trực tiếp ăn mà bỏ qua cắt bánh.
Mặc dù tay cầm dao nhựa, ngữ khí cũng nhẹ nhàng tình cảm nhưng Phó Minh Dã lại nhìn ra một chút ý tứ ;” Nếu anh không theo trình tự mà làm, em liền chém chết anh.”


Phó Minh Dã cân nhắc một chút, cẩn thận buông chiếc đũa: “….. được.”
Vợ nhỏ người phàm mà y cưới về, mọi mặt đều chu đáo dịu dàng chỉ là đôi lúc nếu em ấy không vui thì mặc dù miệng cười nhưng cũng đủ để làm người ta cảm thấy một cỗ hàn ý không rõ.


Phó Minh Dã không muốn làm Thích Bạch Trà không vui, mặc dù y biết điều ước này căn bản là không ai nghe được.
Thần có được sinh mệnh vô tận, nhưng không có nghĩa là sẽ không tử vong. Khi thần minh chết đi gọi là ngã xuống, chính là ba hồn bảy phách đều tiêu tán đến kiếp sau cũng không có.


Trên đời đã từng có rất nhiều thần minh, Tiên có thể tu luyện mà thành, Thần lại đều là bẩm sinh, đại khái có thể chia làm bốn loại.


Xuất hiện sớm nhất, mạnh mẽ nhất là Tự Nhiên Chi Thần. Nhật nguyệt sao trời, phong lôi vũ tuyết đều thuộc tự nhiên, Tự Nhiên Chi Thần là thần minh thời viễn cổ, chỉ có thể ngủ say, rất khó chết đi.


Lấy Tuyết Thần làm ví dụ, trừ khi tất cả băng tuyết đều tan chảy, Tuyết Sơn sụp đổ, trên đời không còn một mảnh tuyết thì Tuyết Thần mới có thể tiêu vong. Hiện giờ trong Tự Nhiên Chi Thần ngoại trừ Tuyết Thần còn lại đều đã ngủ say.


Ngoài Tự Nhiên Chi Thần, còn có động thực vật và vật chất hóa thành Vạn Vật Chi Thần, ví dụ như Long Thần, Hoa Thần, Thụ Thần, Đăng Thần. Những vị thần này bởi chán ghét thế sự biến thiên mà tất cả đều đã ngủ say.


Ngoài ra còn có Thần minh chuyên một kỹ năng nào đó gọi là Kỹ Nghệ Chi Thần như Nhạc Thần chuyên âm luật, Vũ Thần chuyên vũ đạo, Thần Thợ Rèn tinh thông rèn, Thần Dệt … Theo tháng năm lại càng nhiều tài nghệ thất truyền, vô số Kỹ Nghệ Chi Thần ngã xuống dòng sông thời gian, các vị còn lại đều đã ngủ say.


Càng nhiều vị Thần khác là từ tín ngưỡng mà sinh gọi là Kỳ Nguyện Chi Thần. Nếu con người tin tưởng một mảnh đất có thể phù hộ cho họ, nơi đó sẽ sinh ra Địa Thần phù hộ bọn họ. Nếu tin tưởng một ngọn núi lớn có thể bảo vệ con người đời đời bình an, nơi đó sẽ sinh ra Sơn thần bảo vệ người dân trong núi. Con người cầu nguyện với  thần linh, thần linh thực hiện nguyện vọng của họ tích cóp công đức cho mình.


Nhưng mà hiện giờ là thời đại mạt pháp, con người không còn tín ngưỡng với thần linh nữa, thần lực của Kỳ Nguyện Chi Thần nhờ vào cầu nguyện mà đạt được cũng vì đó mà mất đi, gần như đều đã ngã xuống, chỉ còn lại một vị chính là Tà Thần.


Tà Thần được sinh ra từ ác niệm của vạn vật mà trong số vạn vật, con người có ác niệm lớn nhất, còn nhiều hơn cả yêu ma quỷ quái. Tín ngưỡng rồi sẽ điêu tàn, nhân tâm hiểm ác lại bất biến, vạn vật sinh linh đều có tham có dục cho nên Tà Thần vĩnh viễn trường tồn.


Tất cả những tham lam, ích kỷ, xấu xa, oán hận trên thế gian, tất cả tiếng lòng và lời cầu nguyện với những cảm xúc tiêu cực sẽ bị Tà thần nghe thấy. Y sẽ xem tâm tình của mình để thỏa mãn một ít nguyện vọng trong đó của sinh linh, tương ứng với việc đó đối phương cũng phải trả giá đắt làm cho sức mạnh của Tà thần trở nên mạnh hơn.


Thế nhưng, Tà Thần có thể thỏa mãn vô số nguyện vọng của thế nhân chỉ có nguyện vọng của mình lại khó có thể thực hiện.
Nghĩ vậy, ánh mắt Phó Minh Dã trầm xuống.
Y chưa bao giờ nghe thấy tiếng lòng của người yêu, Trà Trà quả nhiên là quá thuần khiết và hoàn mỹ.


Phó Minh Dã đã sống ngàn vạn năm, lần đầu tiên gặp được người thuận lương như vậy.
Khiến y chỉ mới một ánh mắt đã thích người đó.


Phó Minh Dã mở nơ con bướm trên chiếc hộp, bên trong là một cái bánh kem có trái cây. Trên lớp bơ béo ngậy điểm xuyết vài miếng dâu tây và anh đào tươi, phía dưới là lớp xoài thơm ngon mềm mại, trên thẻ socola viết:” Sinh nhật 27 tuổi vui vẻ, Phó tiên sinh.”


Phó Minh Dã bất giác cong khóe môi, ánh mắt phủ đầy ý cười. 
Thích Bạch Trà cắm nến lên bánh kem, châm lửa vừa đúng 27 ngọn nến, không nhiều không ít.
Hắn đưa nón sinh nhật được cửa hàng bánh kem tặng cho Phó Minh Dã:” Anh đội cái này lên đi.”


Phó Minh Dã cự tuyệt: “Quá trẻ con, anh không muốn manggg……” Cái này quá trái với thân phận Tà Thần tôn quý của y, chỉ có nhân loại khi còn nhỏ mới mang cái loại mũ ấu trĩ này.


Thích Bạch Trà “Bang” một tiếng tắt đèn, ngoái đầu nhìn lại, khuôn mặt trắng như tuyết bị phủ bên trong bóng tối, lộ ra đôi mắt sáng ngời dưới hàng mi dài. 
“…..” Phó Minh Dã yên lặng mang mũ sinh – nhật lên.
Trong nhà có vợ nhỏ xinh đẹp như vậy, đương nhiên là cái gì cũng phải nghe em ấy


Thích Bạch Trà lại cười rộ lên: “Anh nhắm mắt lại ước đi, em hát cho anh nghe!”
Nhẹ nhàng vỗ tay, khẽ hát:” chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh sinh nhật vui vẻ…..”


Phó Minh Dã vốn không để những nghi thức sinh nhật này của nhân loại ở trong lòng, nhưng nghe giọng hát nhẹ nhàng êm ái của Thích Bạch Trà khiến trong lòng y mềm nhũn bèn nhắm mắt yên lặng ước nguyện.
Muốn ở bên Trà Trà …. đến thiên hoang địa lão.


Thích Bạch Trà hát xong Phó Minh Dã cũng mở mắt ra, trong nháy mắt đối diện, có thể thấy rõ trong mắt nhau đều cất giấu vô tận lưu luyến si mê.
Thích Bạch Trà nhắc nhở: “Phó tiên sinh, anh nên thổi nến rồi.”
Hai người nhìn nhau cười, Phó Minh Dã một hơi thổi tắt ngọn nến.


Thích Bạch Trà bật đèn lên, trong phòng một lần nữa sáng trở lại. Khuôn mặt hắn thả lỏng, nhẹ nhàng nói: “Có thể cắt bánh kem rồi!”
Hắn rất muốn biết Phó Minh Dã đã ước cái gì nhưng đáng tiếc nhân gian có câu, nguyện vọng ngày sinh nhật nếu nói ra sẽ không linh nghiệm nữa.


Thích Bạch Trà rất muốn nói rằng nói ra mới linh nghiệm, bởi vì hắn có thể hỗ trợ thực hiện……
Hắn là Tự Nhiên Chi Thần không phải là Kỳ Nguyện Chi Thần nên không thể nghe được tiếng lòng của người phàm, nhưng phần lớn thuật pháp thì vẫn có khả năng làm được.


Chỉ tiếc, thần cũng không có cách nào làm một phàm nhân trường sinh bất lão, đây là phạm vào thiên mệnh.
Phó Minh Dã cầm dao nhựa cắt bánh kem thành tám phần bằng nhau rồi lấy
một phần cho Thích Bạch Trà. Hai người bắt đầu ăn bữa tối trong bầu không khí ấm áp ngọt ngào.


Phó Minh Dã nhấp một ngụm rượu vang đỏ, nhướn mày:” Romanee-Conti, rượu này chính là khả ngộ bất khả cầu (Có những chuyện, chỉ có ngẫu nhiên gặp mặt mới có khả năng, cầu là cầu không được.), Trà Trà lại tìm được ở đâu thế?”


Có cái gì mà khả ngộ bất khả cầu…… Tiên tửu nhưỡng cả vạn năm hắn cũng có cả một hầm rượu nữa là.
“Không có tiền làm không được việc.” Thích  Bạch Trà nhấp một ngụm rượu vang đỏ nói. 


Hắn cầm nĩa, ăn từng miếng bánh kem nhỏ.  Thích Bạch Trà có dáng vẻ ưa nhìn tướng ăn cũng vô cùng ưu nhã, đôi môi đỏ dính một chút bơ màu trắng, hàng mi dài theo mỗi lần chớp mắt run lên giống như một bức tranh dịu dàng.
Phó Minh Dã càng nhìn càng thích, kêu một tiếng: “Trà Trà.”


“Hửm?” Thích Bạch Trà ngẩng đầu, mắt mang vẻ mờ mịt, cánh môi còn đang ngậm một quả anh đào.
Phó Minh Dã đứng lên khụy gối hôn hắn, đầu lưỡi ɭϊếʍƈ đi vệt bơ dính trên khóe môi, cuốn đi quả anh đào trong miệng Thích Bạch Trà. 
Đôi mắt Thích Bạch Trà mở to.


“Cảm ơn Thích tiên sinh vì chiếc bánh trái cây.” Phó Minh Dã ngồi trở lại, cười nhìn hắn, “rất ngọt.”
“…..” Thích Bạch Trà vội vàng rủ mắt xuống, dùng nĩa lấy một miếng dâu tây, che dấu bối rối mà nhét vào miệng:” anh ăn của anh, lấy của em làm gì?”


Phó Minh Dã trêu trọc nói:” Bởi vì dáng vẻ đỏ mặt của Trà Trà rất đáng yêu.”
Thích Bạch Trà ngạc nhiên che hai má:” có sao” Sao có thể, cũng không phải ngày đầu tiên kết hôn, làm sao sẽ bởi vì một cái hôn liền mặt đỏ tim đập……


Phó Minh Dã híp mắt cười ngã vào lưng ghế: “Không có, nhưng mà dáng vẻ giật mình này lại càng đáng yêu hahahaaa….”
Thích Bạch Trà trực tiếp cầm miếng bánh đập cho hắn một cái vào mặt, mềm mại nói: “Lặp lại lần nữa.”


“…..” Phó Minh Dã nhìn lão bà đại nhân nháy mắt biến cao quý lãnh diễm liền cúi đầu nhận sai:” Anh sai rồi!”
Thích Bạch Trà nâng nâng cằm: “Đi rửa mặt đi.”
Phó Minh Dã mang bản mặt dính đầy kem ngoan ngoãn đi toilet rửa mặt.


Nếu nhóm nhân viên của công ty nhìn thấy dáng vẻ cừu non của vị tổng tài ngày thường khí tràng cao hai mét tám này sợ là giật mình đến độ cằm cũng muốn rớt ra.


Tháo mũ sinh nhật ấu trĩ xuống rồi rửa sạch bơ trên mặt, Phó Minh Dã vừa lòng nhìn  mình trong gương, rất tốt, vẫn là Tà Thần đại nhân tuấn mỹ vô trù.


Từ phòng tắm đi ra, Phó Minh Dã nhìn thấy Thích Bạch Trà đã bỏ đồ ăn thừa vào tủ lạnh đang dọn chén đũa ở trên bàn, vội vàng tiến lên: “Để ngày mai bảo mẫu đến thu dọn đi em.” 
Thích Bạch Trà nói: “không sao, vẫn còn sớm.”


“Không còn sớm.” Phó Minh Dã ôm hắn từ phía sau cười nhẹ một tiếng, “Uống xong rượu vang đỏ, muốn uống Bạch Trà.”
“…..” Thích Bạch Trà nhẹ giọng, “Sau khi ăn xong không nên vận động kịch liệt”
Phó Minh Dã hôn hôn gương mặt hắn, thấp giọng nói “Vậy hôn em lâu hơn một ít.”