Sáng, Trưa Và Đêm

Chương 32

Vào 6 giờ sáng, một chiếc tàu chở hàng đang lướt trên dòng sông Charles, chợt một người đàn ông trên tầu phát hiện ra một vật lạ đang lừ lứ trôi về phía con tàu.
- Đánh tay lái sang phải đi? - Anh ta gọi, - Có vẻ như là một khúc gỗ lớn đấy. Hãy vởt nó lên trước khi nó va vào một cái gì khác.
Khúc gỗ đó là lớp vỏ bọc một cái xác và sửng sốt hơn nữa, cái xác đó đã được ướp lạnh một cách kỹ càng.
Người đàn ông nhìn sững một lúc rồi nói:
- Làm sao mà một cái xác ướp có thể trôi trên sông Charles nhỉ?
Trung uý Michel Kennedy nói với người nhân viên:
- Anh chắc chứ?
- Hoàn toàn chắc chắn. Đúng là Harry Stanford.
Chính tay tôi đã ướp xác ông ta. Sau đó, chúng tôi lại được yêu cầu khai quật tử thi, và khi đưa chiếc quan tài lên… Đấy, anh biết đấy, chúng tôi đã báo cảnh sát.
- Ai đã xin khai quật tử thi?
- Người nhà ông ta. - Họ xin giấy phép thông qua luật sư của họ, Simon Fitzgerald - Vậy thì tôi phải nói chuyện với ông Fitzgerald.
Steve đến thẳng văn phòng của Fitzgerald ngay sau khi từ Chicago về Boston.
- Trông anh có vẻ mệt mỏi quá. - Fitzgerald nói.
- Tôi quị đến nơi đây nầy. Tất cả mọi thứ như rời ra từng phần vậy. Chúng ta có ba đầu mối chính: Dmitri Kaminsky, Frank Timmons và Margo Posner. Kaminsky thì chết rồi, Timmons thì không tìm thấy, Margo Posner thì bị nhốt trong khu biệt giam của nhà thương điên. Chúng ta chẳng còn gì để…
Giọng cô thư ký của Fitzgerald vang lên qua hệ thống liên lạc:
- Thưa ông Fitzgerald, có trung uý Kennedy muốn gặp ông.
- Mời ông ta vào.
Kennedy là một người đàn ông khắc khổ với cặp mắt soi mói.
- Ông Fitzgerald?
- Tôi đây. Đây là đồng sự của tôi, Steve Sloane.
- Mời ngồi. Tôi có thể giúp gì cho ông.
- Chúng tôi vừa tìm thấy xác của Harry Stanford.
- Cái gì? Ở đâu?
- Trôi trên sông Charles. Ông đã yêu cầu khai quật tử thi Harry Stanford, đúng không?
- Đúng, Tôi có thể biết lý do không?
Và Fitzgerald kể lại cho ông ta nghe.
- Ông có biết ai là người giả đóng nhân viên điều tra Timmons không?
- Không, tôi đã kể cho Timmons. Anh ta cũng không biết.
- Chuyện càng ngày càng kỳ lạ hơn. - Kennedy thở dài.
- Thế bây giờ xác ông Harry Stanford ở đâu? - Steve hỏi.
- Đã ở một nơi rất an toàn. Tôi hi vọng nó sẽ không biến mất thêm một lần nữa.
- Tôi cũng vậy. - Steve nói - Chúng tôi sẽ bảo Perry Winger tiến hành cuộc thủ ADN với Julia.
***
Nhận tin của Steve qua điện thoại rằng cái xác Harry Stanford đã được tìm thấy, Tyler choáng váng thực sự.
- Thật tồi tệ. - Y nói. - Kẻ nào đã nhẫn tâm làm ra việc đó nhỉ?
- Đây cũng là một việc mà chúng tôi đang điều tra. - Steve trả lời.
Tyler hết sức giận dữ: Thằng Baker bất tài quá. Nó sẽ phải trả giá cho vụ nầy. Ta phải giải quyết trước khi nó vuột khỏi tay.
 - Ông Steve, như ông thấy đấy, tôi đã được bổ nhiệm làm chánh thẩm phán của quận Cook. Tôi có rất nhiều vụ nghiêm trọng và những người ở đấy đang gây áp lực để buộc tôi trở về: Tôi không thể trì hoãn lâu hơn nữa. Tôi sẽ rất cảm kích nếu ông giúp chúng tôi giải quyết vụ di chúc sớm hơn.
- Tôi sẽ gọi cho ông vào sáng mai. - Steve bảo y. - Nó có thể kết thúc trong ba ngày tới.
- Vậy thì tốt quá. Nhớ thông tin cho tôi.
- Nhất định, thưa ngài thẩm phán.
Steve ngồi trong văn phòng điềm lại những sự kiện quan trọng của vàỉ tuần trước. Anh nhớ tới cuộc nói chuyện với chánh thanh tra Mc Phearson.
"Chúng tôi tìm thấy xác hắn mấy hôm trước. Ngón tay hắn bị chặt và hắn đã lãnh vài viên đạn"
"Xem nào, - Steve nói - Nhất định ông ta còn giấu mình điều gì.
Anh nhấc điện thoại lên và gọi sang Australia. Một giọng nói vang lên từ phía bên kia:
- Chánh thanh tra Mc Phearson đây.
- Thưa ngài chánh thanh tra, tôi là Steve Sloane. Tôi quên chưa hỏi ngài một câu hỏi. Khi tìm thấy xác của Dmitri Kaminsky, ngài có thấy mảnh giấy nào trên người hắn không?… Tôi hiểu… thế là được rồi. Cảm ơn ngài rất nhiều.
Steve vừa đặt máy xuống thì giọng cô thư ký vang lên qua bộ phận liên lạc:
- Ông Kennedy đang ở đường dây số hai.
Steve lại nhấc máy lên:
- Ngài trung uý, phiền ngài phải đợi lâu. Tôi muốn có một cuộc nói chuyện đường dài.
- NYPD đã cho chúng tôi một số tin quan trọng về Hoop Malkovich. Đây là một nhân vật hết sức đặc biệt.
Steve cầm bút lên:
- Làm ơn tiếp tục đi.
Cảnh sát tin rằng cửa hàng thịt, nơi hắn đang làm việc, chỉ là bức bình phong của một tổ chức buôn lậu. - Ông trung uý dừng lại một lúc rồi tiếp tục - Malkovich có thể là người điều khiền tổ chức đó. Cánh sát thật khó mà đụng vào hắn bởi hắn rất ranh ma, quỷ quyệt.
- Còn gì nữa không? - Steve hỏi.
- Cảnh sát đoán rằng tổ chức nầy có dính dáng chặt chẽ đến mafia Pháp qua đường Marseilles. Nếu biết thêm điều gì, tôỉ sẽ gọi cho anh.
- Cám ơn ngài trung uý. Những tin tức nầy thật hữu dụng.
Steve đặt ống nghe xuống và bước về phía cửa văn phòng.
Dường như linh tính báo trước, vừa về đến nhà, Steve gọi ngay:
- Julia!
Không có tiếng trả lời.
- Julia? - Anh bắt đầu thấy lo. Nàng có thể bị bắt cóc hoặc bị giết, anh nghĩ, và anh cảm thấy nỗi sợ hãỉ mỗi lúc gia tăng.
- Steve? - Julia bất ngờ xuất hiện trên cầu thang.
- Anh nghĩ… - Anh hít một hơi thật sâu. Mặt anh tái nhợt.
- Anh có sao không?
- Không.
Nàng đi xuống thang.
- Ở Chicago, mọi việc tốt đẹp chứ?
- Anh e là không! - Anh lắc đầu. Và anh kể cho nàng những gì đã xảy ra. - Chúng ta sẽ đọc di chúc vào thứ tư, em ạ. Chỉ còn ba ngày nữa thôi. Có một kẻ nào đó đang muốn tống khứ em đi bởi vì sự hiện diện của em sẽ phá hỏng kế hoạch của hắn.
- Em hiểu - Nàng nuốt nước bọt. - Anh có biết hắn là ai không?
Thực tế là… - Chuông điện thoại reo vang. - Chờ anh một lát nhé. - Steve chạy đến nhấc máy lên. - Alô.
- Tôi là bác sĩ Tichner ở Florida. Xin lỗi vì đã gọi cho anh vào giờ nầy, nhưng tôi mới đi xa về.
- Bác sĩ Tichner, cám ơn ông đã gọi lại cho tôi. Công ty của chúng tôi được uỷ quyền về tài sản của nhà Stanford.
- Vậy tôi giúp gì được anh?
- Tôi muốn hỏi về Woodrow Stanford. Anh ta có phải là bệnh nhân của ông?
- Phải.
- Có phải anh ta đã từng xài ma tuý?
- Ông Sloane, tôi không được phép tiết lộ bất cứ thông tin gì về bệnh nhân.
- Tôi hiểu. Không phải tôi tò mò đâu. Điều nầy rất quan trọng…
- Tôi e là tôi không thể…
- Ông đã giúp anh ta được nhận vào tập đoàn Habor Clinic ở Jupiter, đúng không?
- Đúng. - Bác sĩ Tichner trả lời sau hồi lâu do dự. - Vấn đề nầy đã thuộc phạm vi không cho phép rồi đó.
- Xin cảm ơn bác sĩ. Tôi chỉ muốn biết bấy nhiều thôi.
Steve đặt máy xuống và đứng sững một lúc lâu.
- Không thể tin nổi.
- Cái gì cơ? - Julia hỏi.
- Em ngồi xuống đi.
Ba mươi phút sau, Steve đã phóng xe như bay tới Rose Hill. Tất cả các mảnh vụn, cuối cùng đã được ghép lại. Hắn thật tài giỏi. Kế hoạch vẫn được thực hiện. Nó vẫn được thực hiện nếu Julia gặp chuyện chẳng lành. Steve nghĩ.
Tại Rose Hill, Clark ra mở cổng.
- Xin chào ông Sloane.
- Xin chào, Clark, Thẩm phán Stanford có nhà không?
- Ông ấy ở trong thư viện. Tôi sẽ báo là có ông đến.
- Cám ơn. - Anh nhìn theo bước chân Clark quay vào.
Một phút sau, người quản gia quay lại:
- Ông Tyler sẽ gặp ông ngay bây giờ.
- Cám ơn!
Steve đi vào văn phòng.
Tyler đang ngồi trước bàn cờ, vẻ tập trung. Y ngẩng lên vừa lúc Steve bước vào.
- Anh muốn gặp tôi à?
- Vâng. Tôi tin chắc rằng người phụ nữ đến gặp anh mấy hôm trước thật sự là Julia. Còn cô kia chỉ là Julia giả mạo.
- Điều nầy không thể có được.
Nhưng đó là sự thật, và tôi đã tìm ra ai đứng đằng sau tất cả các vụ việc vừa rồi.
Im lặng kéo dài, và sau đó Tyler lên tiếng:
- Anh biết là ai à?
- Đúng. Và nó có thể làm ông thấy ngạc nhiên đấy.
- Đó là em trai ông, Woody.
Tyler nhìn chằm chằm vào Steve với vẻ kinh ngạc:
- Anh nói rằng Woody là người bầy ra cái trò đó?
- Không sai.
- Tôi… tôi không thể tin được.
- Tôi cũng vậy, nhưng tôi đã kiểm tra tất cả rồi.
- Tôi đã nói chuyện với bác sĩ của hắn ở Hobe Sound.
- Ông có biết em trai ông nghiện ma tuý không?
- Tôi cũng có nghi ngờ.
- Ma tuý thì rất đắt. Woody thì vô công rồi nghề. Hắn cần tiền và hắn chắc chắn đang trông chờ một khoản chia lớn hơn từ cái gia tài đồ sộ cha ông để lại. Hắn là người thuê Julia giả, nhưng khi ông đến chỗ chúng tôi yêu cầu thử ADN, hắn lại lo sợ và bèn đánh cắp xác bố mình bởi hắn thực sự không muốn tiến hành cuộc thử. Và tôi cũng nghi ngờ rằng hắn đã cho người đến Kansas để giết Julia thật. Ông có biết rằng Peggy còn một người anh có quan hệ chặt chẽ với giới xã hội đen? Nếu Julia thật còn sống, kế hoạch của hắn sẽ không thực hiện được vì sẽ có đến hai Julia.
- Anh có chắc những điều mình vửa nói không?
- Hoàn toàn chắc chắn. Còn một điều nữa, thẩm phán Stanford ạ.
- Cái gì vậy?
- Tôi không tin cha ông bị ngã từ trên thuyền xuống đâu. Tôi đoán rằng Woody đã thuê người ám sát cha ông. Rất có thể anh trai của Peggy cũng có liên quan. Người ta cho tôi biết rằng hắn ta có quan hệ ỵới cả mafia Pháp. Họ có thể trả tiền cho thuỷ thủ đoàn trên tầu của cha ông. Tối nay tôi sẽ bay đến Italia để gặp thuyền trưởng con tàu đó.
Tyler nghe một cách chăm chú. Và y nói một cách tán thành.
- Ý kiến hay đấy - Đồng thời y nghĩ thuyền trưởng Vacarro chẳng biết gì đâu.
- Tôi sẽ trở về vào thứ tư tới để tham gia buổi mở di chúc.
- Thế còn Julia thật? - Tyler hỏi. - Anh chắc rằng cô ta sẽ an toàn chứ?
Tất nhiên - Steve nói - Nàng ở một nơi mà không ai có thể tìm ra. Đó là nhà tôi.