Sắc Xuân Nhập Rượu

Chương 31

Sau khi Mục Trì tỉnh rượu, phát hiện Lạc Tầm Phong cùng Yến Cửu Phi đã sớm đi rồi, cũng không tìm ông giả quỷ, lập tức giận đến trừng mắt —– hai tiểu tử này, cũng không đợi lão đầu ta một chút!

Ông đi về phía ngoài thành, muốn đi xem bọn họ làm việc đến đâu rồi, mình có còn kịp giả quỷ hay không.

Đi đi, bỗng một người nhào tới trước mặt, ông né sang một bên, người nọ trực tiếp nằm sấp xuống đất, bầu rượu trong tay cũng vỡ.

“Hức… không ngon,” Người nọ say khướt nói, “Rượu gì?! Khó uống!”

Mục Trì đỡ người dậy, nói: “Lão huynh, ngươi muốn uống rượu ngon a, phải đi ‘Thập Lý Túy’.”

“ ‘Thập… Thập Lý Túy’ gì?”

“ ‘Thập Lý Túy’ mà ngươi cũng không biết?” Mục Trì nói, “Tửu phường nổi danh nhất Vân Châu thành a.”

“Hức… ở đâu?”

Mục Trì nghĩ một chút, nói: “Ta dẫn ngươi đi, ngươi mời ta uống rượu, như thế nào?”

“Được!” Người nọ vung tay lên, “Đi!”

Bọn họ đi “Thập Lý Túy” mua mấy vò rượu, uống đến say như chết, hai người lắc lư trên đường giống như phát rượu điên*.

(*kiểu như say quá làm mấy trò điên điên í.)

Lắc lư, người nọ bỗng nhiên bi thương nói: “Nhi tử a, nhi tử của ta chết rồi…”

Mục Trì say khướt mà an ủi ông ta, “Người chết không thể sống lại, nén bi thương nén bi thương.”

Người nọ lẩm bẩm, nói nói lại khóc, “Vì sao lại như vậy?! Ta chỉ có một đứa con này a!”

Mục Trì vỗ vỗ vai ông ta, “Ài, chuyện sinh ly tử biệt này, ai có thể đoán được...”

Bọn họ nói nói, trực tiếp nằm trên đường ngủ rồi.

*

Yến Cửu Phi dẫn theo Phùng An vội vã chạy trước.

Trong màn đêm mông lung, dưới chân bỗng vướng một cái, hai người đột nhiên không kịp phòng ngừa ngã xuống, đè lên hai thân thể mùi rượu ngút trời.

Hai người phía dưới ăn đau hừ một tiếng, Thừa Dương Vương mơ mơ màng màng, lửa giận xông lên, quát lớn: “Cẩu nô tài, dám phản!”

Phùng An một đêm này vừa gặp quỷ, vừa bị người đuổi giết, cả người còn chưa tỉnh hồn, bỗng nhiên lại gặp phải Thừa Dương Vương, bị một quát này của ông hù dọa, cho rằng Vương gia đã biết mọi chuyện, lập tức quỳ xuống cầu xin tha: “Vương gia tha mạng a! Nô tài cũng là nhất thời hồ đồ, không phải cố ý muốn hại Thế tử… Đều là chủ ý của Trình Phục! Cầu Vương gia để lại cho nô tài một mạng!”

Thừa Dương Vương vốn choáng váng, vừa nghe thấy lời này, rượu đều tỉnh hơn phân nửa, liền nắm cổ áo Phùng An, hung ác hỏi: “Ngươi nói cái gì?!”

*

Trong Lưu Vân sơn trang, Lạc Tầm Phong cùng Thẩm Thập Ngũ ngồi xổm trước cửa phòng Thẩm Chỉ Ngọc.

Sau khi Thẩm Chỉ Ngọc đánh nát chậu hoa liền không nói một lời trở về phòng, Lạc Tầm Phong muốn vào theo, “Rầm” một tiếng, thiếu chút nữa bị cửa phòng nện vào mũi.

“Lạc đại ca,” Thẩm Thập Ngũ hỏi nhỏ, “Huynh cùng Trang chủ cãi nhau còn chưa giảng hòa sao?”

Lạc Tầm Phong ủ rũ: “Hiện tại sợ là y muốn giết ta.”

Thẩm Thập Ngũ: “Hả? Trang chủ tức giận như vậy?”

“Là ta có lỗi với y,” Lạc Tầm Phong khẽ nói, “Nếu y thật sự muốn giết ta, ta cũng không oán y…”

Thẩm Thập Ngũ nghĩ nghĩ, đến bên cạnh giếng cầm một cái ván giặt đồ, hỏi Lạc Tầm Phong: “Lạc đại ca, huynh muốn cái này không?”

Lạc Tầm Phong khó hiểu, “Muốn cái đó làm gì?”

“Vũ Nhi tỷ nói, mỗi lần sư huynh nàng chọc giận tiểu sư đệ nàng mất hứng, liền quỳ ván giặt đồ một lúc, tiểu sư đệ nàng liền hết giận.” Thẩm Thập Ngũ nói, “Có khi nào Trang chủ cũng sẽ không giận huynh nữa hay không?”

Lạc Tầm Phong: “…”

Thẩm Thập Ngũ nghĩ nghĩ, lại cảm thấy không đúng, “Hình như không giống, Vũ Nhi tỷ nói, nếu buổi tối tiểu sư đệ của nàng khóc lớn tiếng, ngày hôm sau khẳng định tức giận, sư huynh của nàng mới có thể quỳ ván giặt đồ, nhưng Trang chủ cũng không khóc…”

Lạc Tầm Phong vội vàng che miệng nó lại, “Đừng nghe Giang Vũ Nhi nói bậy.”

Thẩm Thập Ngũ chớp chớp mắt, đẩy tay hắn ra hỏi: “Hả? Vũ Nhi tỷ nói sai sao?”

“Cũng không phải sai…”

“Vậy chính là đúng” Thẩm Thập Ngũ giống như lại nhớ tới gì đó, “A, Vũ Nhi tỷ còn nói, nếu như tiểu sư đệ của nàng không phải khóc vì giận, vậy lên giường đánh một trận với sư huynh nàng thì được rồi. Kỳ quái, vì sao đánh nhau phải lên giường? Giường sẽ không sụp sao?”

Lạc Tầm Phong: “…”

Thẩm Thập Ngũ: “Lạc đại ca, Trang chủ cũng không khóc, hai người phải lên giường đánh một trận mới có thể giảng hòa sao?”

Lạc Tầm Phong: “…”