Sắc Xuân Nhập Rượu

Chương 26

Thẩm Chỉ Ngọc chớp chớp mắt.

Trái tim Lạc Tầm Phong đều phải nhảy ra ngoài, lắp bắp không biết phải nói gì, “Ta ta…” Nói lắp được một nửa, bỗng phát hiện hô hấp giữa răng môi Thẩm Chỉ Ngọc dường như mang theo vài phần hương rượu. Hắn ghé sát vào ngửi ngửi, “Ngươi uống rượu?”

Thẩm Chỉ Ngọc dừng một chút, nói: “Uống không ngon, đổ.”

Lạc Tầm Phong: “Đổ rượu?”

Thẩm Chỉ Ngọc: “Ừ, vại dưới giường ngươi.”

“Cái gì?” Lạc Tầm Phong sửng sốt nói, “Đó là ngươi ủ!”

Thẩm Chỉ Ngọc: “Cho nên uống không ngon.”

“Uống ngon!” Lạc Tầm Phong đau lòng muốn chết, chính mình giấu lâu như vậy cũng không nỡ uống, lại bị Thẩm Chỉ Ngọc nổi giận đổ sạch, “Ngươi đã tặng cho ta, sao có thể đổ rượu của ta?”

Thẩm Chỉ Ngọc: “Không muốn tặng.”

“Không được!” Lạc Tầm Phong cả giận, “Đồ vật đã tặng ra sao có thể lấy về, ngươi lại ủ một vò trả lại cho ta.”

Thẩm Chỉ Ngọc: “Không ủ.”

“Ngươi…” Thái dương Lạc Tầm Phong nhảy thình thịch, môi Thẩm Chỉ Ngọc lúc đóng lúc mở, hơi thở mang theo Lê hoa bạch, lượn lờ ở đầu mũi hắn, vừa ngọt vừa thuần. Đầu óc hắn bỗng co lại, hôn xuống.

Vẫn là mềm mại ấm áp, nóng bỏng do môi răng chạm nhau lan ra toàn bộ xương cốt, là cảnh trong mơ Lạc Tầm Phong giấu ở trong tim, không dám nói cũng không thể nói, lại không nhịn được cẩn thận khắc vào trong óc mỗi một màn.

Trong phòng nhất thời an tĩnh không một tiếng động, hai đôi mắt ngơ ngác nhìn nhau.

“Đồ nhi, trời giá rét, sao con không đóng cửa sổ?” Mục Trì từ bên ngoài cửa sổ ló đầu vào, vừa thấy hai người trên giường, ngẩn người, lại yên lặng đóng cửa sổ lại, “Ai da, mấy đứa thật là… cũng không biết đóng kín cửa.

Lạc Tầm Phong vội vàng rời khỏi, nói năng lộn xộn: “Chỉ Ngọc… Chỉ Ngọc, ta ta…”

Thẩm Chỉ Ngọc không biết là xấu hổ hay là giận, bỗng đỏ mặt, “Ngươi vì một vò rượu… ngươi… tửu quỷ!”

Lạc Tầm Phong hốt hoảng nói: “Không phải, ta...”

Thẩm Chỉ Ngọc lại kéo chăn che mình lại, “Đi ra ngoài!”

“Chỉ Ngọc, ta…”

“Đi ra ngoài!”

Lạc Tầm Phong không dám chọc giận y, đành phải mở cửa đi ra. Vừa ra khỏi cửa, liền thấy Mục Trì ngồi xổm trước cửa.

Lạc Tầm Phong: “… Mục tiền bối.”

Mục Trì: “Sao ngươi lại đi ra?!”

Lạc Tầm Phong ủ rũ cúi đầu nói: “Chỉ Ngọc đuổi ta ra.”

Mục Trì: “Nó ói?”

“Ói?” Lạc Tầm Phong khó hiểu hỏi, “Y ăn đồ hỏng sao?”

“Không ói,” Mục Trì nhỏ giọng lẩm bẩm, “Vậy sao lại giận? Chẳng lẽ là thật sự có nam nhân khác? Không đúng, nó lấy đâu ra nhiều nam nhân như vậy…”

Lạc Tầm Phong không nghe rõ, “Mục tiền bối, ông nói gì?”

“Không có gì,” Mục Trì xua xua tay, lại nghĩ tới nguyên nhân mình về lúc đêm hôm khuya khoắc, “Cô nương bị ngươi trói, thì ra là con gái Giang Vô Thu của Lãm Nguyệt Phong?!”

“Không phải ta trói,” Lạc Tầm Phong giải thích, “Yến Cửu Phi trói.”

“Mặc kệ các ngươi ai trói, cha nàng là người quen cũ của ta, ta cũng phải chăm sóc nàng.” Mục Trì nói, “Ta mang nàng về trang nghỉ ngơi, sáng mai các ngươi đền bù thiệt hại* cho nàng.”

(*赔个不是 bồi cáì bất thị: bồi thường cho lỗi sai.)

*

Sáng hôm sau, Lạc Tầm Phong ra khỏi phòng, nhìn thấy Thẩm Chỉ Ngọc cùng Mục Trì, Giang Vũ Nhi ăn sáng ở trong viện.

Mục Trì thấy hắn đi ra, hô: “Tiểu Lạc, lại đây.” Lại quay đầu nói với Giang Vũ Nhi, “Để tiểu Lạc đền bù thiệt hại cho ngươi, có hiểu lầm gì đó, nói ra thì được rồi.”

Lạc Tầm Phong đi đến trước mặt Giang Vũ Nhi, chắp tay nói: “Giang cô nương, lúc trước đắc tội, còn mong thứ lỗi.”

“Chuyện cũng không liên quan đến ngươi,” GIang Vũ Nhi nói, “Ta chỉ giết Yến Cửu Phi.”

“Còn muốn giết à?” Mục Trì nói, “Khuê nữ, ân oán của các ngươi là gì?”

Giáng Vũ Nhi tức phồng má, dậm chân nói: “Mục bá bá, dâm tặc kia… gã nhìn lén ta tắm!”

Mục Trì: “…”

Lúc này, Thẩm Chỉ Ngọc vẫn luôn yên lặng húp cháo ngẩng đầu, lạnh lùng liếc Lạc Tầm Phong môt cái.

Lạc Tầm Phong đột nhiên cảm thấy đầu gối đau.