Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 3 - Chương 5: Kéo tay tôi phải không? Cắn anh này!

Sắc mặt Tưởng Viễn Chu có thể được coi là thay đổi liên tục.

Nhân viên thu ngân đã quét mã vạch xong, Tưởng Viễn Chu cầm thẻ ATM không nhúc nhích, ánh mắt giống như một mũi dao lao về phía Phó Kinh Sênh. Lăng Thời Ngâm nhìn vậy, thấy trong lòng lạnh toát. Nếu Tưởng Viễn Chu đã buông bỏ Hứa Tình Thâm, tại sao vợ chồng người ta mua đồ, anh chú ý như thế làm gì chứ?

“Tiên sinh?” Nhân viên thu ngân nhìn anh.

Lăng Thời Ngâm với tay cầm lấy thẻ ATM từ trong tay Tưởng Viễn Chu, sau đó đưa về phía nhân viên thu ngân.

Hứa Tình Thâm nhìn vào bên trong xe đẩy, cô quay người lại đưa lưng về phía Tưởng Viễn Chu, có cảm giác phía sau lưng bị hàng ngàn mũi tên lao tới.

Nhân viên thu ngân đưa hóa đơn cho Tưởng Viễn Chu: “Mời ngài ký tên.”

Người đàn ông ổn định lại tâm trạng, lấy bút, ngoáy một hàng chữ ký lên đó.

Lăng Thời Ngâm ôm Duệ Duệ đi ra ngoài trước.

“Viễn Chu, đừng quên cầm đồ.”

Hứa Tình Thâm bên này thì hàng dài bắt đầu di chuyển, Phó Kinh Sênh đẩy xe đi phía trước, đợi cho tới khi bọn họ được tính tiền, những người ở dãy bên kia đã lần lượt thay đổi.

Xách túi lớn túi nhỏ ra khỏi siêu thị, trở lại nơi ở, Hứa Tình Thâm mang Lâm Lâm đi vào, bóc bao bì gói món đồ chơi ra, để con bé ngồi trước sofa chơi.

Phó Kinh Sênh đặt các túi lên trên bàn, Hứa Tình Thâm tới phía sau anh, bàn tay đặt lên vai người đàn ông.

Phó Kinh Sênh quay đầu lại nhìn cô.

“Có phải anh biết mối quan hệ của em và Tưởng Viễn Chu hay không?”

Người đàn ông xoay người, dựa vào bàn ăn, khoanh hai tay ở trước ngực.

“Tại sao lại nói như thế?”

“Em nhìn ra được.”

“Anh đã nói với em, anh biết sơ qua.”

Hứa Tình Thâm nhíu mày: “Làm sao có thể?”

“Trên máy bay em gặp anh ta một lần, ngày hôm nay cũng vậy, anh không ngốc, hai người đưa mắt nhìn nhau, anh đã nhận ra.”

Hứa Tình Thâm nheo mắt lại, nhìn kỹ thần sắc của Phó Kinh Sênh.

“Anh đây là hoả nhãn kim tinh sao?”

“Anh nhìn người rất chuẩn.”

Cô quay sang chỗ khác, lấy đồ trong túi ra, ngón tay mò phải mấy hộp áo mưa, Hứa Tình Thâm cũng thấy chóng mặt. Cô mở túi ra cho Phó Kinh Sênh xem.

“Mua nhiều như vậy không phải là lãng phí sao? Ai dùng chứ?”

“Anh dùng...” Phó Kinh Sênh nở nụ cười yếu ớt. “Em cũng không cần phải dùng mà.”

Sắc mặt Hứa Tình Thâm đỏ bừng như thiêu cháy, ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt Phó Kinh Sênh vẫn nhìn chằm chằm về phía cô, ánh mắt nóng bỏng khiến Hứa Tình Thâm cảm thấy nhiệt độ trong phõng trở nên nóng hơn. Không đúng, cô không điều khiển được nội tâm hay sao, sao cô lại bị một người chỉ thích đàn ông nói những câu trêu chọc khiến cho đỏ mặt như vậy chứ?

Hứa Tình Thâm ném túi đồ vào lòng anh.

“Vật của anh, cầm đi.”

Nhưng mà cái này cũng chứng minh được một điểm, Hứa Tình Thâm khẽ cong môi, nở nụ cười nhìn chăm chú về phía Phó Kinh Sênh. Nếu áo mưa kia là anh ta dùng, suy đoán trước kia của cô sẽ không sai, anh ta là công.

Phó Kinh Sênh thấy cô cười đến nỗi kỳ quái, thắc mắc: “Sao vậy?”

Hứa Tình Thâm vỗ vỗ vào vai anh: “Phó tiên sinh ơi Phó tiên sinh, con người vẫn phải tìm một người có thể bầu bạn cả đời, đừng đi tới những quán bar như thế nữa, vàng thau lẫn lộn. Nhưng mà anh cũng thật tài giỏi nha, mới tới Đông Thành có vài ngày mà đã tìm được căn cứ địa rồi.”

Khóe miệng Phó Kinh Sênh cong lên, bỗng nhiên đưa tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

“Người bầu bạn với anh cả đời không phải là em sao? Lẽ nào em còn muốn ly hôn với anh?”

Hứa Tình Thâm muốn rút tay về, nhưng thử vài lần cũng không được, bất đắc dĩ buông tay ra.

“Em đi nấu cơm.”

Người đàn ông nắm tay chặt tay cô, sau đó buông ra. Hứa Tình Thâm không cảm thấy có gì kỳ quái, cầm đồ bước nhanh vào phòng bếp.

---

Trong bãi đỗ xe của siêu thị.

Một chiếc xe nhanh chóng vọt lên độ dốc thật cao, khi thấy đèn xanh cho đi, rẽ ngoặt vào con đường bên cạnh.

Lăng Thời Ngâm bế Duệ Duệ ngồi ở phía sau, Tưởng Viễn Chu tự lái xe, tốc độ xe lúc nhanh lúc chậm, đi qua vòng xuyến là lên tới đường một chiều, tốc độ xe bỗng nhiên tăng vọt khiến người ta nhìn thấy thôi cũng run sợ.

Nhiều lần suýt nữa va vào những xe bên cạnh, Tưởng Viễn Chu nhìn thẳng về phía trước, tay cầm tay lái ra sức nắm chặt, Lăng Thời Ngâm nhìn phía trước, bỗng nhiên lên tiếng: “Viễn Chu, phía trước là đường rẽ rồi, đừng đi nhanh quá.”

Tưởng Viễn Chu vòng vô lăng, trực tiếp rẽ ngoặt sang, phía sau truyền đến tiếng phanh gấp, Lăng Thời Ngâm sợ đến nỗi ôm chặt lấy Duệ Duệ.

“Viễn Chu, con còn ở trên xe đó.”

Ánh mắt của người đàn ông nhìn về phía kính chiếu hậu, đôi mắt phượng hẹp dài mắt liếc nhìn Lăng Thời Ngâm, anh giảm tốc độ lại, rõ ràng hồn phách cũng không ở trên người, thật sự giống như chỉ là dựa vào cảm giác lái xe mà thôi.

Lăng Thời Ngâm cảm thấy sống mũi cay cay, đương nhiên cô biết tại sao Tưởng Viễn Chu như vậy, là vì cái gì.

Người đàn ông thu hồi ánh mắt, nhìn phía trước chằm chằm, động tác lúc nãy của Phó Kinh Sênh, thật ra anh rất muốn xông tới đánh anh ta một trận. Nhưng nghĩ lại thì anh làm như vậy không phải là rất quái đản sao? Phó Kinh Sênh chỉ mua đồ dùng vợ chồng, anh ta và Hứa Tình Thâm lại được luật pháp bảo vệ, nhìn lại anh, anh được coi là gì?

Có một số thứ, một số người đã buông tay nhưng lại không thể chấp nhận được khi mình đã vứt bỏ, người khác nhặt lên và nâng niu nó như bảo vật thì lại muốn có.

Xe duy trì tốc độ cũ, Lăng Thời Ngâm vỗ vỗ sau lưng của Duệ Duệ, cố gắng khiến Tưởng Viễn Chu bình tâm trở lại.

“Duệ Duệ, đợi sau khi về nhà, để ba ba chơi máy bay cũng con có được hay không? Mẹ mua nhạc...”

“Kéttt -- “

Một tiếng phanh xe vang dội truyền đến, Lăng Thời Ngâm ngồi ở phía sau không có dây an toàn, đột nhiên lao người về phía trước, hai tay cô ôm chặt đứa trẻ, may mà tốc độ xe không nhanh lắm, vai cô va vào thành tựa sau lưng của ghế lái.

Duệ Duệ vẫn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, chợt nghe Tưởng Viễn Chu nói với cô: “Xuống xe.”

Cô bỗng giật mình:“Xuống xe?”

Tưởng Viễn Chu mở cửa xe ra, Lăng Thời Ngâm nhìn anh, bỗng nhiên hạ quyết tâm, cô bế Duệ Duệ, một tay kia cầm lấy túi, đẩy cửa xe ra.

Vừa bước xuống xe, cửa xe cũng đóng lại, chiếc xe lao đi như tên bắn.

Duệ Duệ gào lên khóc: “Ba ba, ba ba -- “

Lăng Thời Ngâm bế cậu bé đứng ở bên đường, ánh mắt nhìn chằm chằm phương hướng Tưởng Viễn Chu biến mất, anh cứ thế bỏ họ lại như vậy?

Anh bỏ lại con trai của mình, còn có cả cô, không chút lưu tình. Có lẽ cho tới tận bây giờ Lăng Thời Ngâm vẫn không thể hiểu nổi, cô và Duệ Duệ có lỗi gì chứ? Cô khóc không ra nước mắt, đặt cậu nhóc xuống đất, Duệ Duệ không hiểu chuyện, chân vừa chạm đất đã muốn lao ra ngoài, Lăng Thời Ngâm đưa một tay lôi nó trở lại.

“Con muốn chết có đúng không?”

“Ba ba -- “

“Ba ba lại không muốn con!” Lăng Thời Ngâm nói xong, trong lòng cũng khó chịu. Kỳ thực từ rất lâu rồi, cô cũng bắt đầu hoài nghi chính mình, không biết mình kiên trì tới cùng có tác dụng hay không, Tưởng Viễn Chu giống như là một pho tượng không hề có cảm xúc, mặc kệ cô tiếp cận thế nào cũng chẳng quan tâm.

Lăng Thời Ngâm kéo Duệ Duệ đứng ở trong gió rét đợi hơn mười phút, cuối cùng vẫn tuyệt vọng. Cô vẫy một chiếc xe, sau đó đưa Duệ Duệ đi.

Trở lại nhà họ Lăng, Lăng Thận đã tới đó, bà Lăng bưng hoa quả đi ra, bố con họ ngồi ở trong sofa, chợt nghe quản gia nói một câu: “Tiểu thư đã trở về.”

Bà Lăng vội vàng đặt đĩa trái cây xuống, ngẩng đầu một cái, quả nhiên thấy Lăng Thời Ngâm bế Duệ Duệ đi tới.

Dáng vẻ Lăng Thời Ngâm cũng không cao, bế đứa bé trong lòng có vẻ rất mệt mỏi. Bà Lăng tiến lên, đón lấy đứa bé sau đó đặt nó xuống đất.

“Thời Ngâm, sao lại về lúc này?”

Lăng Thời Ngâm đi thẳng vào sofa ngồi, không nói lời nào, Lăng Thận chống trán, nhìn cô em gái.

“Sao vậy?”

Cô vẫn không nói lời nào, ánh mắt xuất thần, sắc mặt Lăng Thận chợt thay đổi.

“Có phải bị Tưởng Viễn Chu chọc tức hay không?”

“Anh ta nửa đường đuổi em và Duệ Duệ xuống xe.”

Ánh mắt Lăng Thận bỗng trầm xuống: “Anh ta lại có thể đối xử với em như vậy?”

Bà Lăng đau lòng ngồi vào bên cạnh con gái.

“Thật quá đáng, Thời Ngâm, con cứ ở trong nhà, dù sao thì đứa con cũng ở đây, ta cũng không tin Tưởng Viễn Chu không đón con trở lại.”

“Mẹ, nếu Tưởng Viễn Chu quan tâm tới đứa bé này, còn có thể đuổi mẹ con nó xuống xe sao?” Lăng Thận tiếp lời, liếc nhìn Lăng Thời Ngâm. Anh ta dặn quản gia bảo người giúp việc tạm thời đi ra ngoài hết.

Trong phòng chỉ còn người nhà họ Lăng ngồi vây quanh, Lăng Thận tiếp tục nói: “Không chiếm được trái tim của anh ta, còn cách nào khác nữa.”

“Không phải là em không chiếm được, mà là Hứa Tình Thâm đã trở về.”

Lăng Thận nhíu chặt vùng xung quanh hai hàng lông mày.

“Cứ cho là Hứa Tình Thâm trở về thì thế nào, giữa bọn họ có một bế tắc không hóa giải được.”

“Anh, anh không hiểu.” Sắc mặt Lăng Thời Ngâm u ám. “Trước kia không gặp thì không sao, chỉ khi nào gặp qua, cảm giác này cũng giống như nghiện vậy.”

“Thời Ngâm, nói cho cùng, em vẫn phải có một đứa con của mình.”

Lăng Thời Ngâm nghe thế, ánh mắt nhìn lại Lăng Thận, Lăng Thận đối diện với ánh mắt của cô ta.

“Hôm nay em đã đâm lao phải theo lao, nếu buông Tưởng Viễn Chu, không phải là em đã uổng phí thời gian và tinh thần sao. Nếu cứ tiếp tục như vậy, em không sợ sớm muộn cũng có một ngày, chuyện Duệ Duệ sẽ bị lộ?”

“Không, hiện tại em sẽ không rút lui đâu.”

“Em là em gái của anh, trước kia đúng là anh mong muốn em được gả vào nhà họ Tưởng, nhưng bước đầu tiên em đã đi nhầm rồi.”

“Anh, bây giờ nói gì cũng đã muộn, toàn bộ Đông Thành đều biết em đã sinh con cho Tưởng Viễn Chu, em không còn đường lui.”

Lăng Thận nhìn về phía cậu nhóc đang chơi ở trước sofa.

“Một năm qua tới nay, anh thực sự không hiểu nổi, em chưa thực hiện việc gì thành công cả, chẳng lẽ không đúng là em đang lãng phí thời gian?”

“Tưởng Viễn Chu rất đề phòng em...”

“Lẽ nào anh ta cũng không vì đứa bé mà có thay đổi với em?”

Lăng Thời Ngâm cười cười, sau đó lắc đầu: “Đối với đứa bé này, anh ta cũng chẳng hề gần gũi.”

Bà Lăng nghe thế, đau lòng không nỡ, bà vỗ nhẹ vào vai con gái.

“Con cứ ở nhà đi, mẹ muốn thấy cả năm qua con sống thế nào, thật là nghiệp chướng.”

“Em yên tâm, anh sẽ nghĩ cách cho em.” Lăng Thận đứng dậy. “Anh đi về trước.”

Anh ta cũng có căn hộ của riêng mình, nên không ở tại nhà họ Lăng.

---

Tưởng Viễn Chu trở lại Cửu Long Thương, Lão Bạch cũng vừa tới không lâu sau, thấy người đàn ông dừng xe bước xuống, Lão Bạch từ trong nhà đi ra.

“Tưởng tiên sinh.”

Anh liếc nhìn phía sau Tưởng Viễn Chu.

“Không phải ngài đi ra ngoài cũng cô Lăng sao? Cô ấy và Duệ Duệ đâu?”

Tưởng Viễn Chu quay đầu lại nhìn một chút, thần sắc như có chút hoảng hốt, phút chốc trong đầu như trống rỗng, sau một lúc lâu mới thấy anh lên tiếng: “Xuống xe ngang đường.”

“Ở đâu? Có muốn phái người đi đón hay không?”

“Không cần.” Tưởng Viễn Chu cũng không quay đầu lại, đi vào trong nhà.

“Cô ta có nhà họ Lăng, cũng không phải là không có nhà để về.”

Lão Bạch đi theo sau Tưởng Viễn Chu, đến trong nhà, anh lên tiếng một lần nữa: “Tưởng tiên sinh, lần trước cô Lăng đưa Duệ Duệ về, ngài vội vàng chạy tới đó, thế nào lần này...”

Sắc mặt Tưởng Viễn Chu hình như có cái gì đó không đúng cho lắm, anh ngồi xuống sofa, biết Lão Bạch là người mình, nhưng vẫn tức giận vô cớ.

“Lão Bạch, bây giờ tôi cảm thấy, thì ra tôi có đứa con bên cạnh, nhưng tôi cũng không thể nào hạnh phúc.”

Lão Bạch thở dài, đây là một nút thắt không có cách nào khác gỡ ra được.

“Tưởng tiên sinh, ngài bình tĩnh một chút, để tôi phái người đi đón Duệ Duệ về nha?”

“Không cần...” Tưởng Viễn Chu đưa hai tay chống trán. “Tôi cũng không muốn gặp ai hết.”

Lão Bạch nghe nói vậy, cũng không lên tiếng nữa.

---

Bên phía Bảo Lệ Cư Thượng, ngày qua ngày tương đối an lành.

Hứa Tình Thâm gặp lại Tưởng Viễn Chu, nếu nói không có xúc động, vậy khẳng định là giả. Cô tận mắt thấy anh cầm tay Lăng Thời Ngâm, ôm lấy đứa con của bọn họ, nếu như trong lòng cô không đau, vậy thực sự là đã được giải thoát rồi. Nhưng Hứa Tình Thâm đã trải qua vô vàn chuyện khó khăn, biết tự chữa lành vết thương cho mình.

Trong lúc mang thai, một mình chịu đựng tất cả khổ sở, sinh con xong, đau khổ dần tích tụ, từ từ biến thành oán hận đối với Tưởng Viễn Chu. Cô có hơn hai năm, có thể lãng quên tình yêu với Tưởng Viễn Chu. Thế nhưng Tưởng Viễn Chu lại không thể, sau cuộc gặp bất ngờ, chẳng khác nào cho anh một đả kích lớn.

Phần lớn thời gian Phó Kinh Sênh cũng ở nhà, nhưng gần đây anh cũng thường ra ngoài, có thể là vì chuyện tìm em gái anh.

Hứa Tình Thâm ở nhà cùng Lâm Lâm, trong Bảo Lệ Cư Thượng, ngoại trừ gia đình họ thì ngay cả một người giúp việc cũng không có.

Bên trong sân của biệt thự có trải thảm, Lâm Lâm bò tới bò lui trên đó, Hứa Tình Thâm nằm đó đọc sách, chỉ là nhìn một lúc là không chịu nổi, ánh nắng chói chang khiến đôi mắt dễ mỏi.

“Leng keng, leng keng -- “

Bên ngoài, bỗng nhiên truyền đến tiếng chuông cửa, Hứa Tình Thâm ngồi dậy, thấy hai người đứng ngoài cửa.

Hứa Tình Thâm cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ là nhân viên tiếp thị?

Cô đứng lên, sau đó đi về phía cửa: “Mấy người là...”

“Xin hỏi, cô là bác sĩ Hứa, Hứa Tình Thâm sao?”

Trong lòng cô thấy hồi hộp, đã qua bao lâu rồi cô chưa được nghe người khác gọi cô như vậy?

“Mấy người tìm tôi có việc gì sao?”

“Cầu xin bác sĩ Hứa cứu mạng, mau cứu con của tôi.”

Hứa Tình Thâm nghe thế, hoàn toàn bối rối: “Cứu mạng gì chứ?”

“Tôi biết năm đó cô đã thực hiện một cuộc phẫu thuật, còn được phát trên TV. Bệnh của con trai tôi cũng giống như Mạc Tiểu Quân, không ai có thể cứu được nó. Khó khăn lắm chúng tôi mới tìm được cô.”

“Xin lỗi, đã hai năm tôi không cầm dao phẫu thuật.” Mặc dù Hứa Tình Thâm thấy thương tiếc, nhưng vẫn lắc đầu từ chối: “Tôi không thể thực hiện được lời đề nghị của hai người.”

“Bác sĩ Hứa, cô là một bác sĩ mà, chẳng lẽ muốn trơ mắt nhìn bệnh nhân chết đi sao?” Đối phương đưa tay vịn vào lan can trước mặt. “Tôi đã hơn sáu mươi tuổi, trong nhà chỉ có một đứa con trai độc nhất, cầu xin cô mở lòng từ bi...”

Hứa Tình Thâm không đáp lại, người đàn ông trung niên đứng bên cạnh nói xen vào: “Bác sĩ Hứa, cô đồng ý đi.”

“Không phải là tôi không đáp ứng, mà là bởi vì một số nguyên nhân đặc biệt, tôi đã không làm bác sĩ lâu rồi.”

“Nhưng cô đã thực hiện cuộc phẫu thuật của Mạc Tiểu Quân, đây là nguyện vọng mà.”

Hứa Tình Thâm nhìn về phía người đối diện, lại thấy động lòng trắc ẩn nhưng cô vẫn từ chối: “Xin lỗi.”

“Bác sĩ Hứa, tiên sinh nhà tôi có mối quan hệ rất tốt với các bệnh viện, nếu như cô đồng ý, chúng tôi nhất định có thể nghĩ cách để cô quay về làm bác sĩ.”

Cô đứng ở bên trong, sắc mặt rất phức tạp, nhưng không nói thêm câu nào.

Đối phương thấy thế, đưa cho cô một tấm danh thiếp.

“Tôi hy vọng bác sĩ Hứa có thể suy nghĩ một chút, có lẽ, cô có thể đưa ra điều kiện, chỉ cần có thể cứu sống con trai tôi, nếu cô muốn lấy tính mạng của tôi, tôi cũng đồng ý.”

Hứa Tình Thâm nhận lấy tấm danh thiếp kia, ánh mắt đối phương tràn đầy hy vọng.

“Mười giờ sáng mai, chúng tôi chờ cô ở quán cà phê Minh Ngạn gần đây, nhất định cô phải tới, chúng ta nói chuyện, được không? Nói cho rõ.”

Bọn họ rất sợ cô không đồng ý, liền ra về ngay lập tức.

Hứa Tình Thâm siết chặt tấm danh thiếp kia, trở lại bên cạnh Lâm Lâm thì tâm trạng trở nên nặng nề.

Lúc buổi tối, Hứa Tình Thâm ngồi ở trước máy vi tính, tài liệu có liên quan tới cuộc phẫu thuật của Mạc Tiểu Quân cô vẫn còn giữ. Cô lật xem kỹ càng, thực ra từng phương án chi tiết đều ở trong đầu cô, vô cùng rõ ràng.

Cô cuộn chặt bàn tay, hóa ra, cô vẫn còn khát vọng có thể được quay lại làm một bác sĩ phẫu thuật đến thế. Cảm xúc khi đứng trên bàn mổ mới là điều Hứa Tình Thâm luôn nhớ nhung.

Ngày hôm sau, lúc ra cửa, Hứa Tình Thâm bế Lâm Lâm vào căn phòng của Phó Kinh Sênh, cô luôn cảm thấy anh không gần nữ sắc, nên sẽ không coi anh như là một người đàn ông bình thường. Ách, lời này, đương nhiên là không thể để cho Phó Kinh Sênh nghe thấy.

Hứa Tình Thâm đặt Lâm Lâm lên trên giường.

“Ngoan, đi tìm ba ba.”

Phó Kinh Sênh còn buồn ngủ, vén chăn lên ôm Lâm Lâm

qua, sau đó quay ra hỏi cô: “Em muốn đi ra ngoài?”

“Vâng, có chút chuyện phải đi ra ngoài, có phải hôm qua tới khuya anh mới về hay không?”

“Ừ.” Phó Kinh Sênh ôm lấy Lâm Lâm, nhắm mắt lại.

“Em đi đi.”

Giao Lâm Lâm cho anh, tất nhiên là Hứa Tình Thâm rất yên tâm.

Quán cà phê Minh Ngạn cách Bảo Lệ Cư Thượng không xa, đi một đoạn là có thể tới.

Lúc đi vào, quả nhiên Hứa Tình Thâm thấy hai người ngày hôm qua ngồi ở bên cửa sổ, vừa thấy cô, vội vàng nghênh tiếp.

Hứa Tình Thâm đối với sự săn đón như vậy, rất không quen, cô kéo ghế ra ngồi xuống.

“Bác sĩ Hứa, cô có thể tới đây, thật sự là quá tốt.”

“Ngài đồng ý đi!”

Hứa Tình Thâm cầm tài liệu trong tay đã in ra.

“Đây là một số sáng kiến trong cuộc phẫu thuật của Mạc Tiểu Quân, hy vọng có thể hữu dụng với mấy người.”

Hai người đưa mắt nhìn nhau, cũng không đưa tay ra đón, sau một lúc người đàn ông trung niên mới nói: “Bác sĩ Hứa, cô vẫn không chịu giúp sao?”

“Mấy người đừng làm khó tôi.”

“Chúng tôi cũng không muốn làm khó cô, chỉ muốn cô giúp đỡ.”

Hứa Tình Thâm đan hai tay vào nhau.

“Để một người hai năm qua không hề chạm vào dao mổ động vào con trai ông, ông có thể yên tâm sao?”

“Đương nhiên yên tâm, bác sĩ khác cũng không chịu cứu, cứ đà này thì cuối cũng nó cũng chết.”

Sắc mặt Hứa Tình Thâm căng thẳng, đối phương có chút tuyệt vọng: “Tôi không biết bây giờ mọi người làm sao vậy, nhưng đối với con trai tôi, chỉ có phẫu phuật mới là hy vọng sống sót duy nhất, bác sĩ Hứa...”

Người đàn ông nói xong lời cuối cùng, nghẹn ngào: “Cầu xin cô, cầu xin cô đấy, cô muốn cái gì cũng được, xin cô mau cứu nó.”

Đối phương ăn mặc đẹp, trên tay mang đồng hồ nhãn hiệu nổi tiếng, vừa nhìn là biết cũng là người có chút thân phận. Nhưng hôm nay để cứu con của mình, phải ăn nói khép nép như thế. Hứa Tình Thâm là bác sĩ, đã quen với sự sống chết của con người, cho nên có thể hiểu được chuyện này, đặc biệt từ sau khi cô có con, cảm xúc đau lòng chỉ tiếc là không thể đau đớn thay cho đứa con, Hứa Tình Thâm càng cảm động lây.

Người đàn ông bên cạnh thấy thế, vội vàng nói: “Bác sĩ Hứa, nếu không thì cô theo chúng ta tới bệnh viện nhìn tình trạng của nó, được không?”

“Đúng đó, cô tới bệnh viện xem đã, đến lúc đó mới quyết định cũng được.”

Hứa Tình Thâm vừa muốn nói ra câu từ chối, đối phương đã đứng lên, sợ cô không đáp ứng, cầm cả tài liệu trên bàn lên cho cô.

Hứa Tình Thâm thấy thế, không từ chối được nữa, đứng lên đi.

---

Bệnh viện.

Tưởng Viễn Chu ngồi ở bên trong xe, nhắm mắt dưỡng thần, đợi hơn nửa tiếng, Lão Bạch vẫn chưa xuống tới nơi. Một lúc lâu sau, một cuộc điện thoại gọi tới di động của Tưởng Viễn Chu.

“Alo, Tưởng tiên sinh...” Lão Bạch ở đầu bên kia bất đắc dĩ mở miệng: “Tôi khuyên nửa ngày, bà ấy vẫn không chịu chuyển viện.”

“Cậu đã nói rõ rồi sao?”

“Nói rồi, tôi nói dì nhỏ của ngài Tưởng, khi còn sống, cô Tưởng không chỉ đề cập qua một lần, muốn sau này người nhà họ Tưởng chăm sóc bà ấy thật tốt, nhưng bà ấy nói chi phí của bệnh viện Tinh Cảng đắt, thì là tôi nói không cần chính bà ấy bỏ tiền, nhưng bà ấy cũng không chịu chuyển viện.”

Tưởng Viễn Chu có chút đau đầu: “Đẩy bà ta ra ngoài.”

“Tưởng tiên sinh, ngài cứ hay nói đùa.”

Tưởng Viễn Chu đưa ngón tay ấn mi tâm.

“Quên đi, tôi đi cho.”

Kỳ thực anh không muốn tự mình đi vào, dù sao đó cũng không phải bệnh viện do anh phụ trách, nhưng có một số việc anh đã đáp ứng rồi, hôm nay người nhà bị bệnh nặng, anh không thể làm như không thấy.

Tưởng Viễn Chu đẩy cửa xe ra bước xuống, đi tới khu nội trú rất nhanh.

Lúc Hứa Tình Thâm theo hai người đi vào phòng bệnh, thấy một cậu bé nằm ở trên giường, tuổi tác cũng xấp xỉ như Mạc Tiểu Quân. Cậu bé nằm ở đó thoi thóp, bụng căng phồng lên, có vẻ rất khó chịu. Người phụ nữ ngồi ở bên giường nhìn thấy cô, kích động đứng dậy.

“Cô là bác sĩ Hứa? Bác sĩ Hứa, mau, mau ngồi...”

“Không cần.” Hứa Tình Thâm tiến lên, kiểm tra tình trạng của cậu bé.

Người đàn ông lấy bệnh án và kết quả chẩn đoán từ trong tủ đầu giường ra.

“Cô xem, có đúng là giống như căn bệnh của Mạc Tiểu Quân năm đó hay không?”

Sau khi nhận lấy, Hứa Tình Thâm cẩn thận liếc nhìn, quả thực, bệnh trạng hầu như tương đồng.

“Khi nào thì bắt đầu?”

“Năm ngoái. Lúc đầu chỉ là nóng rần lên khó chịu, bác sĩ cũng không kiểm tra ra nguyên nhân gây bệnh, sau đó càng ngày càng nghiêm trọng. Lúc bác sĩ Hứa lên ti vi, chúng tôi không chú ý tới, về sau có một người thân nhắc nhở, sau đó tôi đặc biệt tìm xem những cuộc phỏng vấn của cô, lúc này mới cảm thấy như có ánh sáng le lói...”

Hứa Tình Thâm không kham nổi lời ca tụng như vậy, cô trả lại tập kết quả bệnh án.

Trên giường bệnh, cậu bé khẽ giương mắt lên, người phụ nữ trung niên bên cạnh vội vàng nói: “Con à, đây là bác sĩ Hứa, cô ấy có thể cứu mạng con, mau cầu xin...”

Trong mắt cậu bé rõ ràng như sáng lên: “Xin, cầu xin bác sĩ cứu con, con không muốn chết, con thật sự khó chịu.”

Hứa Tình Thâm nhìn vậy, trong lòng rất khó chịu, cô không muốn cự tuyệt ngay trước mặt cậu bé.

“Đừng lo lắng, con nhất định sẽ khỏi hẳn.”

“Con muốn đá banh cùng với bạn bè...”

Người mẹ nghe nói như thế, nước mắt không kìm nén được, trào ra.

Hứa Tình Thâm đi ra phía ngoài, ba của cậu bé thấy thế, vội vàng đuổi theo.

Ra đến bên ngoài, Hứa Tình Thâm nhìn ông ta: “Không phải là tôi không muốn giúp, nhưng lâu lắm rồi tôi không hề chạm vào dao...”

“Bác sĩ Hứa, xin cô đừng từ chối mà!”

Bên trong phòng bệnh khác, Tưởng Viễn Chu nói hồi lâu mới đưa được người ra khỏi phòng. Lão Bạch đỡ một người phụ nữ thân thể yếu đuối đi phía trước, lúc Tưởng Viễn Chu nhìn về phía trước, vừa lúc ngẩng đầu lại thấy một cảnh tượng khiến anh cảm thấy kỳ quái.

Hứa Tình Thâm từ chối không xong, có chút khó xử, người trước mặt ngăn cô lại, giống như sợ để vuột mất Bồ Tát cứu mệnh vậy.

Tưởng Viễn Chu tiếp tục về phía trước, lúc này mới có thể nghe được tiếng nói chuyện rõ ràng.

“Bác sĩ Hứa, chỉ có cô mới có thể cứu con trai tôi, cô không thể thấy chết mà không cứu...”

Người đàn ông dừng bước, ánh mắt không khỏi dừng lại nơi khuôn mặt đối phương.

Hứa Tình Thâm cảm thấy bên cạnh có người, vừa ngẩng đầu nhìn lại, bỗng giật mình.

Tưởng Viễn Chu quay sang hỏi người đàn ông kia: “Ông muốn tìm cô ấy cứu con ông?”

“Phải, phải.”

Bàn tay Hứa Tình Thâm để xuôi bên người nhanh chóng cuộn lại, cô có thể đoán được chuyện sẽ xảy ra tiếp theo. Cô cuộn tay càng lúc càng chặt, nghĩ thầm nếu như lát nữa Tưởng Viễn Chu lại giống như lần trước, nhất định cô sẽ không khống chế được, đánh cho anh ta một cái.

Tưởng Viễn Chu nhìn kỹ mặt của đối phương, sau đó quan sát ông ta một lượt. Hứa Tình Thâm mới trở lại Đông Thành được vài ngày, sẽ có người tìm cô để phẫu thuật ngay lập tức?

“Chuyện trước kia của cô ấy, ông biết không?”

Đối phương nhìn Tưởng Viễn Chu, hỏi: “Chuyện gì?”

“Năm đó ồn ào khắp Đông Thành như vậy, ông không biết? Từng có người chết trong tay cô ấy.”

Hứa Tình Thâm nghe thế, lồng ngực không ngừng phập phồng. Tưởng Viễn Chu làm như không nhìn thấy, anh cũng không muốn lột trần vết sẹo đó, chỉ có điều không nói như vậy, anh rất khó có thể thăm dò một việc.

Đối phương nghe nói, lắc đầu, sau đó đáp lại ngay lập tức:“Bác sĩ cũng không phải vạn năng, không sao cả, bác sĩ Hứa, tôi tin tưởng nhất định cô có thể cứu con tôi, cầu xin cô nhất định phải đồng ý phẫu thuật.”

Tưởng Viễn Chu cười lạnh, nếu là muốn cứu con trai ruột của mình, nghe câu chuyện như vậy, thậm chí ngay cả một chút lo lắng và do dự cũng không có. Ông ta có thể tin tưởng một bác sĩ từng có tai tiếng như vậy? Tại sao?

Tưởng Viễn Chu nhìn Hứa Tình Thâm, bỗng nhiên kéo tay cô, muốn kéo cô đi, trong lòng Hứa Tình Thâm đang bừng bừng cơn giận, cô cúi người xuống, cắn một nhát thật mạnh trên cổ tay người đàn ông.