Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 233: Có chút điên cuồng

Trở lại phòng khách sạn, Tiếu Lạc liền ném chiếc túi nặng nề lên ghế sofa, tức giận rủa thầm: “Tiếu Nhiễm chết tiệt! Tôi theo đuổi bạn trai mắc mớ gì đến chị? Cho dù yêu thương nhung nhớ thì làm sao? Tôi và Ninh Hạo nam chưa cưới nữ chưa gả! Chị quản cũng quá rộng rồi!”

Cô trăm phương ngàn kế tìm cách chạy đến thánh Moritz, nếu không thể gần quan hệ với Ninh Hạo hơn, thì cũng bằng công cốc rồi!

Tiếu Nhiễm đã có Cố Mạc, liền không thể tặng Ninh Hạo cho cô sao? Chẳng lẽ còn muốn dùng Ninh Hạo làm bánh xe dự phòng?

Tiếu Lạc càng nghĩ càng tức giận.

Bởi vì Tiếu Nhiễm nói, Ninh Hạo ngay cả cơm cũng không nói chuyện với cô, cơm nước xong liền đi trước luôn. Rồi sau đó Cố Mạc vậy mà để cho mọi người tự do hoạt động, tự anh mang Tiếu Nhiễm đi hẹn hò riêng.

Bởi vì Tiếu Nhiễm, Ninh Hạo và Cố Mạc đều đối với cô như người lạ, thật tức chết cô rồi!

....

Lúc Tiếu Nhiễm nhìn thấy Cố Mạc kéo xe trượt tuyết chạy đến trước mặt cô, bất ngờ hỏi han: “Chú à, anh tìm ở đâu thế?”

“Biến ra!” Cố Mạc cười trả lời: “Ngồi trên tới, anh kéo em.”

“Anh kéo được sao? Em nặng lắm!” Tiếu Nhiễm cười hi hi trả lời.

“Anh sao lại cảm thấy ngoài ngực ra, chỗ nào của em cũng không có thịt.” Cố Mạc nhàn nhạt nhìn cô, tà tà nói.

“Anh thối tha!” Tiếu Nhiễm dùng lực đạp vào ngực Cố Mạc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. cô sao lại cảm thấy da mặt của anh ngày càng dày hơn? Đây là Cố đại tổng giám đốc lạnh lùng vô tình lúc mới quen đó sao?

Cố Mạc ôm ngực, làm vẻ mặt đau đớn, lui về phía sau hai bước.

“Đánh thương anh rồi hả?” Tiếu Nhiễm lo lắng hỏi han. Cho dù khí lực cô dùng hơi lớn một chút, nhưng anh mặc áo lông mà, không đau như thế đi?

“Lại dùng một chút, liền đau rồi.” Cố Mạc buông tay ra, khôi phục vẻ tự nhiên, cười nói.

“Anh gạt em?” Tiếu Nhiễm nổi giận trừng mắt.

“Ai bảo em dễ lừa như thế?” Cố Mạc cúi đầu, hôn lên miệng nhỏ của cô một cái: “Được, xin bớt giận, ngoan ngoãn ngồi lên trên, anh kéo em.”

“Anh cũng đừng làm em ngã.” Tiếu Nhiễm nhìn thoáng qua chiếc xe trượt tuyết đơn sơ, thật sự dặn dò nhìn Cố Mạc.

“Kia phải xem em ngồi có bất ổn không.” Cố Mạc cười trả lời.

“Ngồi yên lại không dễ?” Tiếu Nhiễm ngồi xếp bằng trên xe trượt tuyết, cười nói: “Chú, ok!”

“Ngồi yên rồi, bắt lấy hai bên.” Cố Mạc lo lắng dặn dò Tiếu Nhiễm xong, liền đem dây thừng vòng qua bả vai, lôi kéo cô đi trước. Anh vừa đi lại vừa chạy.

Tiếu Nhiễm hưng phấn mà buông một bàn tay ra, quẹt tuyết, cùng hát với Cố Mạc.

“Chú, đột nhiên em nhớ đến anh giống như ba em vậy?” Tiếu Nhiễm nói đùa hỏi han.

“Nói thử xem1” Cố Mạc quay đầu, đắc ý nói.

“Thiệt cho anh rồi!” Tiếu Nhiễm mới không chịu nói, xinh đẹp nghiêng đầu.

Cố Mạc buông dây thừng ra, quấn lấy sau người Tiếu Nhiễm, dùng lực đẩy, cô từ theo xe trượt tuyết trượt khỏi sườn dốc.

“Anh thối tha! Đồ hư hỏng!” Tiếu Nhiễm hoảng sợ nắm chặt lấy, thét chói tai.

Lúc xe trượt tuyết rốt cục không thể khống chế được nữa, Tiếu Nhiễm nhoài người lên trước, gục ở trong đống tuyết.

Cố Mạc nhìn thấy cô ngã trong đống tuyết, cười đau cả bụng.

Tiếu Nhiễm từ trên mặt tuyết đứng lên, tức giận chạy tới, kéo Cố Mạc bổ nhào xuống đất: “Người xấu, anh đùa giỡn em à!”

Cố Mạc ôm Tiếu Nhiễm ở trong đống tuyết lăn lộ mấy vòng, cười đặt ở trên người cô: “Đùa vui không?”

“Không vui.” Tiếu Nhiễm có chút thở hổn hển trả lời. Tuy ngã sấp xuống rất đau, nhưng cực kỳ kích thích, có chút điên cuồng.

Cố Mạc cúi đầu, mê hồn hôn môi cô...