Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1409

Tần Viễn Chu đặt Cố Tương lên giường, liền đến tủ giày lấy ra đôi giày thể thao đế bằng, lại quay trở lại ngồi xổm trước mặt cô giúp cô thay.Cố Tương nhìn thấy Tần Viễn Chu như vậy, có chút cảm động.Cô đã thấy qua dáng vẻ khí thế bức người của anh khi làm việc, cho nên mới cảm thấ được tư thế ngồi xuống của anh có bao nhiêu đáng quý.Cô cười bổ nhào vào bên người Tần Viễn Chu, ôm chặt lấy cổ anh, nhiệt tình thưởng thức cái hôn của anh.Tần Viễn Chu ôm lấy Cố Tương, vừa nho nhã cười yếu ơt: “Nhiệt tình như vậy?”

“Bởi vì anh là người đầu tiên giúp em đi giày.”

Cố Tuong dùng hai chân gắt gao nhốt chặt eo của anh, kiêu ngạo nói: “Tự tin như vậy?”

Tần Viễn Chu cong mắt, cười hỏi.“Đương nhiên, Cá tứ em nhìn đàn ông rất độc ác.”

Cố Tương tự hào trả lời.“Lợi hại!”

Tần Viễn Chu tao nhã cười yếu ớt: “Thật cao hứng nhìn em.”

Cố Tương không muốn thưởng thức đôi mắt mang nét cười của Tần Viễn Chu qua mắt kính, liền đưa tay lấy đi kính mắt của anh, lại nhốt chặt cổ anh, hôn lên môi mỏng của anh.Tần Viễn Chu đặt Cố Tương lên bàn trang điểm, nâng mặt cô lên, nhiệt tình đáp lại.Chỉ cô có thể giải thoát nhiệt tình của anh.Khi thân thể anh sáng lên đèn đỏ, anh buông cô ra, áp lực thở gấp.Nhìn thấy anh bị mình làm cho không thể khống chế được, Cố Tương kiêu ngạo nở nụ cười.Anh là người đàn ông của cô, chỉ cô có thể làm như vậy.“Nếu không phải...



Tần Viễn Chu nhìn Cố Tuong còn chưa lộ rõ mang thai, có phần nghiến răng nghiến lợi nói: “Rôt cục thì bao lâu nữa anh mới có thể đụng chạm em?”

“Ít nhất cũng phải nửa tháng nữa.”

Cố Tương bắt tay khoát lên vai Tần Viễn Chu, nhàn nhã trả lời.Nghe được lời của cô, Tần Viễn Chu nhàn nhã không đứng dậy rồi.Một nửa tháng, anh chịu đựng có biết bao nhiêu thống khổ?“Em đang chỉnh anh đúng không?”

Tần Viễn Chu khàn đục nói.Cố Tuong cười mổ lên môi mỏng của Tần Viễn Chu: “Muốn nghe nói.”

Tần Viễn Chu bất đắc dĩ bĩu môi: “Ai khiến cho em yêu anh? Nhận thức rồi sao!”

Nói xong, anh lại ôm lấy cô, nắm tay cô đi ra ngoài.“Lại không ra nữa thì bên ngoài sẽ nghĩ là bọn họ làm chuyện không nên làm, nhanh chóng xuống lầu!”

Cố Tương cười nắm chặt lấy tay Tần Viễn Chu, chạy chậm.“Chậm một chút!”

Tần Viễn Chu giữ chặt lấy Cố Tương: “Đều đã sắp làm mẹ rồi.”

“Quên mất.”

Cố Tuong cười khẽ le lưỡi.“Anh không ở bên cạnh em, em làm sao bây giờ?”

Tần Viễn Chu bất đắc dĩ thở dài.“Như cũ!”

Cố Tương tiêu sái lắc lắc tóc dài.“Anh là nói không ai quản được hai chân của em.”

Tần Viễn Chu ôm chầm lấy cô, bất đắc dĩ nói.Cố Tuong không phải người phụ nữ có thể im lặng chờ đợi, cô là người nếu hôm nay muốn đi Tây Tạng sẽ lập tức xách balo lên và đi.

Cho nên muốn cô an tĩnh làm một phụ nữ có thai ngồi chờ ở nhà, chỉ sợ có chút khó.Công việc của anh bề bộn nhiều thứ, đôi khi đi xa nhà hơn nửa tháng, không ai chăm sóc cô thì làm sao đây?“Yên tâm, em có chừng mực!”

Cố Tương dùng lực vỗ vỗ ngực anh, hào sảng nói.Tần Viễn Chu lấy kính mắt trong tay cô đeo lên, nheo mắt lại, thật sự hỏi: “Hôm nay là ai đi giày cao gót?”

“Anh đừng không mở bình thì ai biết trong bình có gì! Nhanh xuống lầu!”

Cố Tương dùng lực đẩy anh.“Uhm hừ!”

Tần Viễn Chu dùng lực ho khan một tiếng.Cố Tương lập tức trở nên dịu dàng, nhợt nhạt nhe răng cười, dịu ngoan nói: “Chồng à, chúng ta xuống lầu đi?”

Tần Viễn Chu bị Coos Tương đùa cười: “Anh cò chút không thích ứng, người phụ nữ dịu dàng như thế đúng là cô Chu Du của anh chứ?”

“Em không phải chắc?”

Cố Tương lập tức khôi phục nguyên hình, hung hãn chống nạnh nói.