Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1396

Vết thương ở đầu gối tuy nhìn nghiêm trọng, nhưng cũng chỉ là vết thương ngoài da, kết vảy liền có thể tự do hoạt động.

Hôm nay, Tiếu Nhiễm vừa muốn ra ngoài ăn mì sợi thì nhận được điện thoại của Giai Tuệ.

"Giai Tuệ?"

"Tiếu Nhiễm, chúng tớ về rồi. Cậu ở nhà chứ? Tớ mang quà qua cho cậu." Vương Giai Tuệ nhiệt tình cười hỏi.

"Ta ở nhà.Hai người có ăn cơm không? Tớ mời khách." Tiếu Nhiễm lập tức cười đáp.

Sau tiệc đính hôn, Cố Nhiên liền đưa Vương Giai Tuệ đi Hải Nam chơi, nói oai như Cố Nhiên chính là đi hưởng tuần trăng mật.

"Chúng tớ đang muốn mời cậu a? Cậu ở nhà chờ đi, chúng tớ lập tức lái xe qua đón cậu." Vương Giai Tuệ nói xong liền cúp điện thoại.

Ngồi trên Maybach, Sau khi Vương Giai Tuệ cúp điện thoại Cố Mạc mới ngẩng đầu lên từ đống tài liệu nói: "Cảm ơn!"

"Cảm ơn cái gì ạ? Em vốn định mời Tiếu Nhiễm ăn cơm mà." Vương Giai Tuệ cười đáp."Chỉ là anh cả, nhiều ngày như vậy rồi sao anh vẫn chưa dỗ được Tiếu Nhiễm vậy?"

"Anh, em cũng muốn hỏi vấn đề này. Mấy ngày nay anh đang vội cái gì a? Dỗ không được bà xã còn gọi là đàn ông sao?”Cố Nhiên một bên lái xe, một bên trêu chọc Cố Mạc.

Cố Mạc mím chặt môi mỏng, không nói gì.

Mặc kệ anh có giải thích như thế nào, Tiếu Nhiễm cũng không tha thứ cho anh. Cho dù trên người không có tiền cũng quyết không chịu mắc nợ anh. Anh cũng sắp vội đến chết rồi đây.

May mắn lúc này có Cố Nhiên cùng Giai Tuệ trở về.

"Kỳ thật trong lòng Tiểu Nhiễm cũng đã mềm nhũn rồi. Anh cả, anh chỉ cần nói thêm vài câu mềm giả đáng thương là ổn." Vương Giai Tuệ sau khi suy tư liền đưa ra đề nghị.

"Không dễ như vậy đâu." Thanh âm Cố Mạc khàn khàn vang lên.

Vấn đề lần này là ở chỗ anh đã làm tổn thương cô quá sâu, mà Tiếu Nhiễm vẫn luôn dể ý việc anh không quên được Y Nhiên.

...

Lúc Tiểu Nhiễm nghe thấy chuông cửa, lập tức đi khỏi biệt thự.Lúc cô nhìn thấy xe tiến vào cô liền sửng sốt.

Vương Giai Tuệ từ trên Maybach bước xuống, giữ chặt Tiếu Nhiễm đang muốn xoay người vào nhà:"Tiếu Nhiễm, cậu sao thế?"

"Anh ấy... Sao lại đến đây?" Tiếu Nhiễm cắn môi nhìn về phía sau cửa kính xe.

Cố Mạc ảm đạm nhìn cô.

"Anh cả ra sân bay đón bọn tớ. Tớ liền đề nghị tới đón cậu cùng đi ăn cơm. Thuận tiện mang quà tớ mua cho cậu luôn." Vương Giai Tuệ cười nói xong, liền mở xe, nhét Tiếu Nhiễm vào trong.

"Mấy ngày nay em không ăn cơm sao?" Cố Mạc nhìn đến khuôn mặt Tiếu Nhiễm đã gầy đi một vòng, trong lòng đau xót hỏi.

"Ăn. Chỉ là ăn không đủ." Tiếu Nhiễm xoay mặt nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

"Tiếu Nhiễm, cậu cũng đừng giảm béo, nhìn cậu đã đủ gầy rồi." Vương Giai Tuệ giả bộ không nhìn thấy xấu hổ giữa hai người, khoa trương khuyên nhủ."So với cậu, tớ hiện tại đã thành một con heo mập rồi.”

Vương Giai Tuệ nói khiến cho Tiếu Nhiễm phì cười.

"Giai Tuệ, cậu một chút cũng không béo. Rất vừa vặn." Tiếu Nhiễm cười nói.

"Tớ vừa đẹp? Vậy cậu chính là quá gầy rồi. Ai! Khó trách người nào đó nhìn đến sẽ đau lòng." Vương Giai Tuệ u oán thở dài.

Tiếu Nhiễm lặng lẽ nhìn thoáng qua Cố Mạc, liền chạm phải ánh mắt thâm trầm chính trực của anh cũng đang nhìn cô.

Cô lập tức bất an liếm môi dưới, quay mặt đi.

Cố Mạc nhìn ra Tiếu Nhiễm đang trốn tránh anh, trong lòng thống khổ nắm chặt quả đấm.

Nếu là Tưởng Y Nhiên, liệu có khó như vậy sao? Liệu anh có nghĩ muốn hợp lại sao?

Trong trí nhớ, Tưởng Y Nhiên vẫn luôn thủy chung làm bạn bên người anh, sẽ không cùng anh tranh cãi ầm ĩ, bởi vì anh không có khắc cốt ghi tâm. Ngược lại là Tiếu Nhiễm lại có thể khiến cho anh đau khổ lâu như vậy.

Anh phải làm như thế nào mới có thể chứng minh được trong lòng anh chỉ có một mình Tiếu Nhiễm đây?

Cố Nhiên vẫn thông qua sau gương chiếu hậu để quan sát đến hai người. Lúc nhìn thấy Tiếu Nhiễm cùng anh cả giữ một khoảng cách như vậy, anh đột nhiên phanh gấp xe lại.

Tiếu Nhiễm không thể khống chế được liền nhào vào trong lòng Cố Mạc.