Rất Mềm Cũng Rất Ngọt - Ngận Nhuyễn Ngận Điềm

Chương 10

Đoán em gái anh!

Nguyễn Điềm ra sức giãy dụa, hắn càng phản kháng Triệu Đông Sanh càng hưng phấn.

Nguyễn Điềm vô cùng gầy, cánh tay cùng chân rất nhỏ nhắn, làm sao địch lại với thân thể cường tráng của Triệu Đông Sanh, một tay thoáng dùng sức là khiến hắn không thể động đậy.

” Cho cậu chút dạy dỗ, để cậu biết hậu quả tùy tiện chổng mông lên câu dẫn người.”

” Ai chổng lên… Ai câu dẫn người!”

” Cậu.”

” Anh bị bệnh thần kinh a! Cửa không đóng!”

Triệu Đông Sanh buông hắn ra, xoay người đóng cửa nhà bếp, quay lại thấy Nguyễn Điềm cầm dao phay trong tay, Triệu Đông Sanh nhíu mày, ” Ngày hôm nay cậu rất kích động a, tại sao?”

Giọng Nguyễn Điềm đè nén, ” Đây là nhà anh, em trai anh còn ở đây!”

” Nó ở thì làm sao.” Triệu Đông Sanh từng bước đến gần Nguyễn Điềm, ” Tôi không sợ thì cậu sợ cái gì?”

Giữa hai người chỉ còn khoảng cách một con dao phay, lồng ngực Triệu Đông Sanh áp đến, Nguyễn Điềm đành phải bỏ con dao phay ra, hắn dán chặt vào bồn rửa chén, hai tay chống lên ngực Triệu Đông Sanh, ” Đừng ở chỗ này.”

Nguyễn Điềm khẩn trương, một câu nói của Triệu Đông Sanh lại làm hắn suýt cười ra tiếng.

” Làm ở đây, tôi chỉ chà xát không đi vào.”

Còn không bằng đi vào đây.

Triệu Đông Sanh cọ cọ nửa ngày, da dẻ giữa hai chân Nguyễn Điềm sắp bị mài hỏng, y còn chưa có bắn.


Nguyễn Điềm gấp đến độ cổ họng khàn khàn, ” Anh nhanh bắn a!”

Triệu Đông Sanh cảm thấy phiền, một tay vòng tới phía trước, từ vạt áo luồn vào trong, mò từ bụng dưới của hắn hướng lên trên, ” Câm miệng.”

Nguyễn Điềm thuận tay che miệng, eo mềm nhũn.

Triệu Đông Sanh dùng tay còn lại vỗ cái mông hắn, trầm giọng nói, ” Kẹp chặt vào.”

Nguyễn Điềm dùng sức kẹp chặt hai chân, nửa người cơ hồ nằm úp sấp trên bồn rửa chén, hắn cau mày, hai má đỏ chót, tựa hồ rất khó chịu. Triệu Đông Sanh đột nhiên nắm chặt eo hắn, ” Biệt nữu.”

Cả người đều khó chịu, Nguyễn Điềm đem mặt chôn vào trong cánh tay, trầm thấp rên rỉ.

Triệu Đông Sanh nhận ra cái gì đó, dừng lại động tác, thân thù mò xuống phía dưới hắn.

Khá lắm, đã ngạnh thành như vậy.

” Cậu được a.” Triệu Đông Sanh ghé vào tai hắn, tay bên dưới động, nói, ” Lợi hại hơn tôi.”

Giọng nói của Triệu Đông Sanh, tay của Triệu Đông Sanh,… Nguyễn Điềm run rẩy nhắm mắt lại, không cho sự xấu hổ và tuyệt vọng mảy may lộ ra ngoài.

Triệu Đông Sanh nói không sai, Nguyễn Điềm so với y lợi hại hơn, bất quá y vừa động hai lần Nguyễn Điềm liền muốn bắn.

” Lượng cũng không ít, để lâu đi?”

Nguyễn Điềm chỉ lo thở dốc, không trả lời.

Triệu Đông Sanh đưa tay xuống dưới vòi nước, Nguyễn Điềm mở nước, giúp y rửa sạch sẽ.

Triệu Đông Sanh thấy hai má cùng cổ hắn đỏ chót, viền mắt hồng, lông mi ướt nhẹp, bộ dáng vô cùng đáng thương, không đùa hắn nữa, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn liên tiếp thúc vào giữa hai chân hắn.

Nguyễn Điềm nhịn mười mấy phút, liền kẹp chân kẹp mông, hống Triệu Đông Sanh bắn ra.

Lại làm dơ quần của mình.

” Thật không tiện.” Giọng nói Triệu Đông Sanh không hề có thành ý áy náy, kéo quần xilíp, dắt lại áo sơ mi, buộc chặt dây lưng lại trở thành nam nhân phong độ nhẹ nhàng, mặt người dạ thú, ” Cậu đi thay quần đi.”

Nguyễn Điềm kéo quần lên, khom người rửa tay, quay lưng với y, nói, ” Anh đi ra ngoài đi.”


” Để tôi rửa rau, cậu đi thay quần.” Triệu Đông Sanh nắm lấy tay hắn, lại bị Nguyễn Điềm dùng sức giật ra, ” Không cần anh quan tâm!”

Triệu Đông Sanh lạnh lùng, ” Lại thể hiện tính khí gì ở trước mặt tôi đây.”

Nguyễn Điềm thoáng nghiêng người, cúi đầu im lặng không lên tiếng.

Triệu Đông Sanh cười lạnh, ” Chẳng lẽ cậu còn muốn tiếp tục?”

Nguyễn Điềm nghĩ lại cảnh tượng kia, vừa nghĩ hai má liền hồng, ” Bệnh thần kinh, ai muốn nữa.”

” Vậy còn không đi.”

” Không có quần đổi.”

Triệu Đông Sanh đứng một lát, quay người ra khỏi nhà bếp, mấy phút sau trở lại, cầm trong tay một cái quần bò màu xanh, ” Dáng cậu cùng với Triệu Phùng không sai biệt lắm, chắc mặc vừa.”

Nguyễn Điềm không nhận quần, sốt sắng trừng Triệu Đông Sanh, ” Anh lấy quần cậu ấy, cậu ấy có phản ứng gì?”

” Không phản ứng.” Triệu Đông Sanh cầm quần nhét vào trong lồng ngực Nguyễn Điềm, ” Nó đang ngủ.”

Nguyễn Điềm thở phào nhẹ nhõm, ôm quần đi ra ngoài, thời điểm đi qua Triệu Đông Sanh hắn bị y thò tay ra ôm, Nguyễn Điềm giật mình, đỏ mặt trừng y, ” Ban ngày ban mặt anh thu liễm đi!”

” Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ muốn nói…” Triệu Đông Sanh cúi đầu khẽ cắn lên tai hắn, ” Món điểm tâm khai vị rất ngon.”

Sờ soạng trên eo Nguyễn Điềm mấy cái, buông tay ra, bổ sung, ” Chú ý một chút, đừng để mười cân thịt dồn hết lên eo.”

Nguyễn Điềm nhịn không được đá y một cước, cúi đầu nhanh chân rời đi.

Triệu Đông Sanh ăn cơm được nửa thì bị một cú điện thoại gọi đi, trước khi đi còn khen Nguyễn Điềm, ” Đồ ăn làm rất ngon.”

Nguyễn Điềm lấy màng bọc giữ tươi ra bao đồ ăn thừa, sau đó cho vào trong tủ lạnh rồi dọn dẹp nhà bếp, làm tiếp mấy việc dang dở chưa xong kia.

Bận đến hơn bốn giờ chiều mới xong, ngồi nghỉ ngơi một lát, lấy điện thoại ra định nhắn tin cho Đào Ngưng, thì có cuộc gọi đến. Là số lạ.

Nguyễn Điềm nhận, ” Alo?”

” Nói cho cậu biết, buổi tối tôi về ăn cơm, cậu làm tùy tiện vài món ăn đi, cái gì gà quay nấm hương, bò xào bạch quả xốt tiêu đen, thịt kho tàu hoặc cá hấp đều được.”


Tên món ăn cứ đều đều đi ra, thật đúng là tùy tiện. Nguyễn Điềm liếc một cái, hắn dám cam đoan lúc này trong tay Triệu Đông Sanh khẳng định đang cầm một quyển thực đơn, ” Được, tôi biết rồi.”

Đầu bên kia điện thoại, Triệu Đông Sanh cúp máy, ném ‘thực đơn bách khoa toàn thư’ trong tay đi, lại cầm quyển ‘ các phương pháp làm món ăn thường ngày ‘, lật xem vài tờ, cười nói, ” Cậu thật sự định học rồi xuống bếp à?”

Trịnh Tuân bọc thảm ngồi trên sofa, cả người mệt mỏi, ” Cậu cho rằng tôi muốn học a, lão tử ghét nhất là phải vào bếp.”

” Ghét như thế sao còn học, việc bình thường cũng khiến cậu sợ đến như vậy?” Triệu Đông Sanh sờ sờ trán Trịnh Tuân, còn nóng, ” Không có tiền đồ.”

” Không phải nói muốn bắt lấy trái tim nam nhân trước tiên phải nắm được dạ dày sao, trù nghệ tên kia tốt như thế, Hà Thắng là cái kẻ tham ăn, tên kia nấu cho hắn ăn không chừng tro tàn lại cháy.” Trịnh Tuân nói, đột nhiên đổi đề tài, ” Cậu vừa mới gọi điện cho ai đấy?”

Triệu Đông Sanh nói, ” Giúp việc trong nhà.”

” Thực sự là giúp việc thì cậu đã không cười tao như vậy.” Trịnh Tuân lấy thảm che kín, nghiêng người liếc y, ” Cậu được đó, ngay dưới mắt em trai chơi trò kim ốc tàng kiểu.”

” Tôi cười sao? Tôi xem cậu hoa mắt đi.” Triệu Đông Sanh lấy hai viên thuốc hạ sốt nhét vào miệng gã, ” Kim ốc tàng kiều cái gì, nhanh chóng uống thuốc.”

Trịnh Tuân nuốt thuốc xuống, lại bị ép uống nửa cốc nước, ho khan, “…. Trước khi cậu đến tôi đã uống bốn viên thuốc!”

Triệu Đông Sanh cấp tốc ném sách đi, nhìn Trịnh Tuân, ” Thương lượng với cậu chuyện này.”

Trịnh Tuân nhíu nhíu mày, ” Nói.”

Triệu Đông Sanh ra vẻ nghiêm túc, ” Đem hai viên thuốc tôi vừa đút cho cậu phun ra.”

Trịnh Tuân trả y một chữ, ” Lăn.”

” Không phun cũng được.” Triệu Đông Sanh lại rót cho gã cốc nước, ” Nếu Hà Thắng hỏi, cậu phải nói tự mình uống.”

Trịnh Tuân hữu khí vô lực gật đầu một cái.

” Lần trước mẹ cậu không phải phái người hầu từ chủ trạch lại đây sao, tự dưng lại đuổi về?”

Trịnh Tuân bỏ cốc xuống, giơ tay xoa xoa huyệt thái dương, ” Hà Thắng không thích trong nhà có người khác.”

Triệu Đông Sanh nhìn ngón tay Trịnh Tuân, vừa thon vừa dài, nhìn cái là biết con thiếu gia nhà giàu ngón tay không bao giờ dính nước, lại vì Hà Thắng cam nguyện xuống nhà bếp, Triệu Đông Sanh không nhịn được chậc chậc hai tiếng, ” Sức mạnh tình yêu thật vĩ đại.”

” Được, uống thuốc rồi, cậu về đi.”


” Tôi ngược lại cũng không có việc gì, ở đây chờ Hà Thắng về.”

Trịnh Tuân lấy ra một điếu thuốc lá dài nhỏ, ” Cậu hất hết việc cho chưởng quỹ để mình thoải mái a.”

Triệu Đông Sanh đoạt lấy thuốc lá, cất vào trong hộp, ” Tôi chả hiểu mấy việc quản lý, để chuyên gia làm là được rồi, chỉ ngồi thu tiền.”

Nói đến, Triệu Đông Sanh xác thực cũng chả có bản lĩnh gì, tốt nghiệp trung học liền ra ngoài xã hội làm việc, giúp người ta đòi nợ, làm nhiều việc lung tung, sống tùy ý. Đương nhiên hiện tại cũng tùy ý, có tiền, cơ hồ không việc gì là không làm được, Trịnh Tuân cũng cảm nhận được, y không còn vui vẻ như trước đây.

” Hai ngày nữa đến câu lạc bộ chơi chứ.”

Triệu Đông Sanh biết gã đang nói đến câu lạc bộ nào, im lặng vài giây, đem điếu thuốc vừa cất vào rút ra, ” Không chơi.”

Y đã phát lời thêd trước mộ chú y, đời này sẽ không bao giờ đấu quyền nữa.

Việc này Triệu Đông Sanh chưa từng nói qua với bất kì ai.

Trịnh Tuân nhìn sắc mặt y, cũng không nói thêm, ném hộp diêm cho y, xốc thảm đứng dậy, ” Tôi ngủ một giấc, cậu cũng nhanh trở về đi.”

Hà Thắng tan tầm trở về nhà, vào cửa cởi áo vét, hướng Triệu Đông Sanh gật đầu, trực tiếp đi về phòng ngủ.

Trịnh Tuân chôn cả người trong chăn, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, Hà Thắng sờ trán gã, cầm nhiệt kế bên cạnh, 37°C, đứng một lát, quay người rời khỏi phòng ngủ.

Triệu Đông Sanh đem thuốc cất đi, Hà Thắng nhảy đến, mở hộp thuốc ra, vừa nhìn, ít đi 6 viên.

Triệu Đông Sanh nói, ” Tự hắn uống.”

Hà Thắng không ý kiến, thu hồi hộp thuốc, cầm mấy quyển sách trên khay trà, ” Mấy quyển này của cậu?”

” Trịnh Tuân.”

Mặt Hà Thắng kinh ngạc, Triệu Đông Sanh giải thích, ” Trịnh Tuân biết tên kia mời cậu đến nhà ăn cơm, tức muốn chết, sợ kẻ tham ăn là cậu với tình nhân cũ tro tàn lại cháy, cho nên…” Lại nói đùa, ” Nấu nồi cháo còn muốn đốt luôn phòng bếp, lại chạy theo người ta học nấu ăn? Ai, tôi khuyên cậu nên nhanh chóng tìm người giúp việc đi thôi.”

Nói tới giúp việc lại nhớ đến cái người trong nhà kia, Triệu Đông Sanh thấy thời gian cũng muộn rồi, từ ghế salong đứng dậy, ” Tôi về.” Đi được hai bước liền quay trở lại, ôm cái tập sách kia lên, ” Ngược lại cũng không dùng tới, tôi trước tiên dọn cho các cậu.”

Lái xe trở về, kéo valy vào nhà, mới vừa thay xong giày, thì thấy Nguyễn Điềm đeo tạp dề ra đón, ” Đã trở về, có thể ăn cơm rồi.”

Bất thình lình thực hiện được một mục tiêu, Triệu Đông Sanh có điểm mộng.


” Làm sao vậy?”

” Không có gì.” Triệu Đông Sanh kín đáo đưa tập sách cho Nguyễn Điềm, cởi áo khoác đi vào trong, ” Triệu Phùng đâu?”

” Ngủ dậy chơi game hơn một giờ, lại ngủ, tôi vừa đi gọi cậu ấy, phỏng chừng sắp xuống.” Nguyễn Điềm thả tập sách lên bàn, ” Anh mua mấy quyển sách này làm gì?”

” Chọn món ăn nấu.” Triệu Đông Sanh rửa sạch tay đi ra, thấy Nguyễn Điềm đưa lưng về phía y, khom lưng lật từng quyển sách, tầm mắt Triệu Đông Sanh dừng trên éo hắn vài giây, liếc xuống, lại dừng trên mông vài giây, miệng khô lưỡi khô nhíu nhíu mày, ” Cậu tới.”

Nguyễn Điềm nhanh chóng cất sách lại, quay người đi tới trước mặt Triệu Đông Sanh, còn chưa kịp mở miệng liền bị y kéo vào trong nhà vệ sinh, trở tay đóng sầm cửa luôn.