Rắn Rết Thứ Nữ

Chương 240-4: Đại kết cục (Hạ)

Trên quảng trường nhất thời yên tĩnh, Ân Cửu Dạ chậm rãi giật giật, cuối cùng từng chút một từ dưới đất bò dậy, chỉ là trên người cũng đã thủng trăm ngàn lỗ.


Mộc Tịch Bắc mắt thấy Ân Cửu Dạ càng ngày càng khó mà chống đỡ được, như phát điên vận khởi nội lực bắt đầu vặn kéo lan can chế tạo tỉ mỉ ra.
Trên tay nhỏ trắng noãn rất nhanh liền huyết nhục mơ hồ, dường như vì muốn an ủi Mộc Tịch Bắc, lan can chỉ lắc nhẹ một cái.


Sau khi nam nhân bò lên, lại tiếp tục nghênh đón, giao thủ được mấy chiêu, nam nhân lại bị đánh ngã trên mặt đất, một ngụm máu tươi phun ra, nam nhân trên mặt đất không nhúc nhích nữa.


Mọi người đợi nửa ngày, rốt cục nhìn thấy, cánh tay nam nhân cuối cùng vẫn hơi giật giật, đứng lên, té ngã, lại đứng lên, lại té ngã.
Qua mấy lần như vậy, nam nhân rốt cục cũng đứng vững ở trên đài cao, khán giả vây xem phía dưới nhịn không được từng đợt khen ngợi.


Nhưng bi kịch vẫn cứ xảy ra, chỉ mới giao thủ bốn năm chiêu, dưới sự hợp lực cùng lên của hai tên lão giả, Ân Cửu Dạ lần nữa bị quăng ra ngoài, so với trước đó, lần này rõ ràng nghiêm trọng hơn, đầu tiên là va mạnh vào trên một lan can sắt, rồi sau đó ngã xuống đất.


Đám người phía dưới không biết mình còn ở lại chỗ này nhìn cái gì, bởi vì kết cục là không chút thay đổi, nhưng từ đầu đến cuối lại không có một người rời đi, những người từng hò hét để cho mãnh thú ăn hết, giờ lại hoàn toàn biến mất.


Mộc Tịch Bắc nhìn Ân Cửu Dạ gục ngã trên mặt đất mãi không nhúc nhích, tâm lạnh đi một nửa, tiếp tục điên cuồng bẻ song sắt cực thô kia, trên trán dần dần chảy ra mồ hôi mịn, ngón tay mảnh khảnh đã nhìn không ra bộ dáng lúc đầu, vết rỉ sét trên song sắt trộn lẫn máu đỏ tươi, cùng da thịt trắng nõn hình thành chênh lệch rõ ràng.


Thời gian từng giờ từng phút trôi qua, người trên đất vẫn không nhúc nhích, trong lòng mọi người không khỏi có chút tiếc nuối, chẳng lẽ một người nam tử giỏi như vậy lại chết đi như vậy? Chẳng biết tại sao, trong lòng của mỗi người đều dâng trào một sự đau thương nhàn nhạt, hình như là vì sự kiên trì của hắn, mà hình như cũng không phải.


Trong nháy mắt mọi người ở đây chán nản, ngón tay nam nhân lại hơi giật giật, ngón tay nhuốm máu bám vào bùn đất trên mặt đất, chậm rãi nắm lại, móng tay đứt đoạn, huyết dịch trộn lẫn với bùn đất, ghê mắt kinh tâm.


Trong mắt hai tên lão giả cũng hiện lên một tia kinh ngạc, trong lòng lại có chút không nỡ xuống tay.
Rốt cục, ước chừng hao tốn thời gian một chén trà, Ân Cửu Dạ mới lung la lung lay đứng lên, hai tay nắm lấy song sắt, lần sau so với lần trước càng gian nan hơn.


Lần nữa ra chiêu, động tác của nam nhân đã đình trệ, động tác xuất thủ cũng chậm hẳn, nhưng hắn vẫn không chịu từ bỏ, một lão giả tức đến giậm chân, xoay người rời đi:
" Không đánh nữa, lão hủ ta không đánh nữa!


Mà lão giả còn lại thì nghĩ muốn thêm chút nữa, hắn biết nếu như không làm cho nam nhân trước mặt không đứng dậy được lần nữa, thì hắn sẽ không bỏ qua, mà nếu như hắn tiếp tục kiên trì, thì chỉ có một con đường chết, một người có chấp niệm như vậy, bọn họ không muốn nhìn thấy hắn chết.


Lão giả lôi đình xuất thủ, một đao bổ về mạnh xuống đầu vai nam nhân.
Mộc Tịch Bắc hét lên: " Không!"
Dứt lời, cái song sắt cho dù là người có mấy chục năm nội lực cũng không bẻ ra được, lại bị Mộc Tịch Bắc vặn ra một cái lỗ.


Mộc Tịch Bắc sắc mặt trắng bệch, muốn xông vào, nhưng hết lần này tới lần khác lại bởi vì có bầu, mà không chen vào được, lo lắng đến rơi nước mắt.


Mà bởi vì vừa mới dùng sức quá độ, giờ khắc này, cả người đều giống như hư thoát, hai chân như nhũn ra, nếu không phải vịn lan can, cơ hồ đều không đứng dậy nổi.
Nước mắt giống như nước sông vỡ đê, mênh mông mãnh liệt.


Mộc Tịch Bắc vịn lan can, cả người dần dần trượt xuống, ngồi bệt xuống đất: " Ân Cửu Dạ... Ân Cửu Dạ..."


Nam nhân dần dần như chỉ còn lại một đạo quang ảnh, ở trong mắt Mộc Tịch Bắc càng cách càng xa, sau lưng nam nhân người đầy máu, tựa như xuất hiện một quầng sáng to lớn, dần dần khuếch tán, khiến cho người ta càng ngày càng không thấy rõ thân ảnh nam nhân nữa.


Hai mắt đẫm lệ, Mộc Tịch Bắc suýt nữa hôn mê bất tỉnh, ngồi đờ đẫn trên đất, trong mắt là tuyệt vọng trước nay chưa từng có, thật giống như chỉ chớp mắt sinh mệnh đã bị rút ra, từng chút một, tan thành mảnh nhỏ.


Trong mơ màng, trước mắt dần dần biến thành màu đen, lúc nàng cho rằng mình sắp ngã sấp xuống mặt đất lạnh lẽo, thì cơ thể lại rơi vào một vòng ôm ấm áp.
Cằm của nam nhân nhẹ nhàng ma sát gương mặt của nàng.


Mộc Tịch Bắc chậm rãi mở hai mắt ra, gắt gao ôm cổ của nam nhân: " Ân Cửu Dạ... Ân Cửu Dạ."
" Bắc Bắc. " Ngữ khí của nam nhân rất nhẹ, phảng phất như mỗi khi nói nhiều một câu, đều giống như đang tiêu hao tính mạng của hắn vậy.


Nhưng dù vậy, trên khuôn mặt nam nhân lại hiện lên vẻ thoả mãn, chăm chú ôm chặt nữ tử trong ngực, cánh môi hung hăng phủ xuống.
Mộc Tịch Bắc nhắm chặt hai mắt, điểm nhẹ mũi chân, ôm cổ của nam nhân, nhiệt liệt đáp lại nụ hôn của nam nhân.


Gắn bó dây dưa, đầu lưỡi nam nhân không an phận trượt vào miệng nhỏ của nữ tử, thỏa thích ʍút̼ vào vị ngọt của nữ tử, hận không thể vò nàng vào trong xương cốt của mình.


Sở Mặc ở phía trên nhăn đầu lông mày, không thể phủ nhận, nam nhân này cũng đủ khiến người ta cảm động, dù ngay cả hắn cũng có chút bị cảm động, nếu như hắn ta chịu rời đi, hắn sẽ thả hắn ta đi, chỉ là, nếu như hắn ta muốn mang theo Mộc Tịch Bắc, vậy thì chỉ có một con đường chết.


Cho dù giờ phút này Sở Mặc kiên quyết như vậy, nhưng mà không thể phủ nhận, giờ phút này tâm hắn cũng có rất nhỏ dao động, chẳng lẽ, hắn thật sự sai rồi sao? Lương Nhi, nàng vì sao còn không chịu tỉnh lại, nàng nói cho ta biết, ta thật sự sai rồi sao?


Tựa ở trong ngực của nam nhân, tâm Mộc Tịch Bắc mới an ổn xuống, nhưng khi nhìn đến trên người nam nhân đầy vết máu, nàng liền cảm thấy con mắt đau xót.


Ân Cửu Dạ cười duỗi ra cái tay run rẩy, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Mộc Tịch Bắc, bàn tay dính đầy máu tươi cùng mái tóc mềm mại đen nhánh tạo thành chênh lệch rõ ràng, nhưng lại quỷ dị hài hòa.
Sở Mặc trầm giọng nói: " Bắt hắn lại cho ta!"


Mọi người ngẩng đầu nhìn về phía Sở Mặc đứng ở trên cao, sau khi hắn ra lệnh một tiếng, rất nhanh đã có thị vệ vọt tới, bao vây Mộc Tịch Bắc và Ân Cửu Dạ lại.
Mộc Tịch Bắc bảo hộ Ân Cửu Dạ ở sau lưng, hai mắt nhìn về phía Sở Mặc, mang theo nồng đậm sát ý.


Nàng mặc dù gọi hắn là cữu cữu, nhưng lại không phải chân chính thừa nhận hắn, cũng giống như lúc trước nàng cũng gọi Mộc Chính Đức là phụ thân vậy, bây giờ, nam nhân này lại đang định làm hại người nam nhân nàng yêu tha thiết.
" Bắc Bắc, con tránh ra. " Ngữ khí của Sở Mặc ngữ còn khá nhu hòa.


Mộc Tịch Bắc cười lạnh nói: " Đây chính là tình yêu ông tự cho là đúng sao? Ông luôn miệng nói yêu Sở Lương, nhưng lại mang bà ấy rời khỏi nam nhân bà yêu, ông hủy đi hạnh phúc của bà ấy, hủy đi bà ấy!"


Trong mắt Sở Mặc có chút bối rối: " Ta không có...Mộc Chính Đức tam thê tứ thϊế͙p͙, Lương Nhi căn bản không thích hợp cuộc sống như vậy!"


" Vậy bà ấy thích hợp cuộc sống như thế nào? Cuộc sống như bây giờ? Nằm trong quan tài hơn mười năm vẫn không chịu tỉnh lại, thì ra đây là cuộc sống mà bà muốn?" Mộc Tịch Bắc một mực bảo hộ Ân Cửu Dạ ở sau lưng.


Nam nhân mặc dù mỏi mệt, nhưng nhìn thấy dáng vẻ nàng vì chính mình mà nổi giận, liền nhịn không được đưa tay ôm nàng về ngực của mình, đầu tựa vào cổ của nàng.
Mộc Tịch Bắc có chút lo lắng cho thương thế của Ân Cửu Dạ, nam nhân lại bỏ mặc lời hỏi thăm của nàng.


Ôm nàng, cho tới bây giờ ta đều chưa từng không có khí lực.
Sở Mặc bị Mộc Tịch Bắc nói đến chỗ đau, hơn hai mươi năm lưu luyến si mê, hắn không nghĩ sẽ từ bỏ như thế, nếu như.. Nếu như Sở Lương thật sự có thể hạnh phúc.... Hắn... Có lẽ sẽ nguyện ý thử buông tay.
"Đùng!"


Đột nhiên, ở trên đảo phát ra một tiếng vang thật lớn, bên ngoài bỗng nhiên chạy vào hai tên lính, vội vội vàng vàng nói với Sở Mặc: " Đảo chủ, có người đánh lên đảo."


Sở Mặc trong lòng kinh hãi, lại hơi do dự, bèn cạnh đảo sương mù dày đặc, lại có rất nhiều vòng xoáy, tại sao có thể có người đánh lên đây được, mà Mộc Tịch Bắc thì nhân cơ hội mang theo Ân Cửu Dạ nhanh chóng biến mất ở trong đám người, đi không bao xa, liền nhìn thấy bọn người Sơ Nhất trà trộn trong đám người.


" Mau theo ta đi, hoàng thượng tới rồi, trên cơ bản đã khống chế được hòn đảo."
Sơ Nhị giúp đỡ Mộc Tịch Bắc đỡ lấy Ân Cửu Dạ, nhanh chóng rời khỏi đám người.
Bên ngoài hòn đảo đã tụ tập không ít sát thủ Tây La, đúng, là sát thủ, không phải thị vệ bình thường.


Trong lòng Mộc Tịch Bắc dâng lên một tia nghi ngờ, thứ nhất đảo này vị trí hẻo lánh, khó mà tìm tới, trước đảo lại là sương mù dày đặc, không ai chỉ dẫn, căn bản là không có cách đặt chân lên hòn đảo.


Thứ hai, trên đảo toàn là cao thủ, cho dù phụ thân mang đến rất nhiều sát thủ, nhưng con thuyền vận chuyển tóm lại vẫn có hạn, làm sao có thể khống chế toàn bộ hòn đảo được.
Bọn người Sơ Nhất lượn trong cung điện một hồi, cuối cùng dừng lại trước cửa Băng thất Mộc Tịch Bắc đã từng đi qua.


" Hoàng Thượng ở bên trong. " Sơ Nhất giải thích nói.
Mộc Tịch Bắc bỗng nhiên hiểu rõ, Mộc Chính Đức biết Sở Lương còn sống, làm sao lại không đi tìm bà được.


Cách đó không xa lại vang lên tiếng nổ ầm ầm, Mộc Tịch Bắc nhìn theo làn khói bụi, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó liền hiểu được mấy người vì sao lại hành động nhanh như vậy.


Nghĩ không ra, phát huy được tác dụng lại là hỏa cầu, lúc trước thời điểm Mộc Chính Đức thu phục Nam Kiều, đã từng yêu cầu Hoàng đế Nam Kiều Hiên Viên Ngưng Trần muốn có phương pháp luyện chế hỏa cầu, Mộc Chính Đức điều động không ít cao thủ, cẩn thận nghiên cứu một phen, ngược lại cũng có thành tựu.


Hỏa cầu uy lực cực lớn, bây giờ ở trên hòn đảo này sẽ càng thêm đáng sợ, bởi vì hòn đảo diện tích nhỏ, đất liền giáp mặt biển cũng không ổn định, nếu nhiều lần xảy ra mấy lần rung động dữ dội, hòn đảo sợ là rất dễ bị sụp đổ, thậm chí bị nước biển càn quét.


Mộc Tịch Bắc nhẹ nhàng thở ra, có thứ này, khó trách Mộc Chính Đức có thể khống chế hòn đảo, nghĩ tới những người này có thể bình yên đổ bộ lên đảo, Mộc Tịch Bắc biết được là ai giúp.


Người này nhất định là Bạch Trúc, chỉ có Bạch Trúc mới có động cơ làm vậy, cũng chỉ có hắn mới có quyền lực này.


Không thể không nói, Mộc Tịch Bắc là cảm động, người trên đảo này, dù sao cũng là tộc nhân của Bạch Trúc, nhưng hắn lại vì mình, mà dẫn địch nhân giết vào trong nhà, thậm chí còn trở thành tội nhân thiên cổ của hòn đảo này.


Chỉ là, nàng đã có nam tử này bên cạnh, những gì nợ hắn đã chú định không thể nào hoàn lại.
" Sơ Nhất, ngươi phân phó xuống, nếu như người trên đảo không tự tiện động tay, thì đừng làm tổn thương tới người vô tội. " Mộc Tịch Bắc dặn dò.


Mặc dù nhân từ nương tay vẫn không phải là tác phong của nàng, nhưng nếu như hắn đã vì nàng mà hi sinh nhiều như vậy, thì nàng cũng không thể khiến hắn khó xử được.
Ân Cửu Dạ đặt hết toàn bộ trong lượng của thân thể lên trên người Mộc Tịch Bắc, vui đùa vô lại.


Nhưng lúc này, Mộc Tịch Bắc làm gì còn so đo với hắn những chuyện này, không chỉ dung túng Ân Cửu Dạ, mà còn lo lắng cho thương thế của hắn.
" Có đau lắm không?" Mộc Tịch Bắc nhẹ giọng hỏi, thanh âm có chút nghẹn ngào.


Ân Cửu Dạ lười biếng ngước mắt lên, tựa ở trên người nữ tử ủy khuất nói: " Đau."
Nước mắt to như hạt đậu lại rơi xuống, nàng chưa từng biết thì ra mình lại vì yêu mà rơi lệ như thế, Ân Cửu Dạ thở dài, giúp nàng lau đi nước mắt:" Không đau."


Mộc Tịch Bắc méo miệng, không nói gì, Ân Cửu Dạ hôn lên môi nàng hai cái.
Chỉ chốc lát, Sở Mặc đã dẫn một đám cao thủ chạy đến, nhìn một đoàn người đứng ở trước cửa đá, sắc mặt khó coi.


Những năm gần đây, hắn vì muốn cho Sở Lương một nơi thanh tĩnh, mà trước giờ không cho phép bất luận kẻ nào tới gần cửa đá, lại không ngờ, hôm nay những người này xâm nhập lên đảo, không chỉ tạo ra tiếng nổ vang trời, mà còn tụ tập ở trước cửa Băng thất, điều này có thể nào không khiến hắn tức giận được!


" Thật sự là coi thường bản lĩnh của các ngươi, hôm nay các ngươi một tên cũng đừng nghĩ rời đi!" Sở Mặc lạnh lùng nói.
Thị vệ rất nhanh liền bao vây mấy người lại, mấy người Sơ Nhất cũng ngăn ở trước người Ân Cửu Dạ và Mộc Tịch Bắc, chuẩn bị ứng đối.


Xác thực, uy lực của hỏa cầu quá lớn, thế nhưng bây giờ Mộc Chính Đức dưới sự trợ giúp của Bạch Trúc, đặt trên đảo này không ít hỏa cầu, nếu nói thật sự phải phân ra thắng bại, thì Mộc Tịch Bắc tin tưởng, thắng lợi nhất định sẽ là bên mình.


Đúng lúc này, cửa đá oanh một tiếng, lần nữa mở ra, Sở Mặc giật mình, mọi người đồng loạt nhìn về phía cửa đá, lại phát hiện hai thân ảnh đón ánh nắng, đang từ bên trong đi ra.
Tất cả mọi người sững sờ, ánh mắt không rời khỏi hai thân ảnh ấy.


Thân ảnh càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, mọi người rốt cục cũng nhìn thấy hai người, không phải người khác, chính là Mộc Chính Đức và Sở Lương!


Có lẽ bởi vì nhiều năm không thấy ánh nắng, nên Sở Lương khẽ khép hờ mi mắt, Mộc Chính Đức đưa tay giúp bà ngăn trở ánh nắng, bà mới mở to mắt.


Ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên người Sở Lương, những người vốn đang chém giết cũng đều dừng tay, nhìn Sở Lương không thể dời ánh mắt.


Nữ nhân một thân váy dài màu băng lam, là màu sắc của nước biển, cổ áo lận ra bên ngoài, trên mặt là hoa văn thần bí của hải đảo, một khuôn mặt tinh xảo, tựa như có được sự chiếu cố của tất cả hải thần, làn da bóng loáng, tản ra quang mang nhàn nhạt, không sắc bén, cũng không phải đơn thuần ôn hòa, mà hết thảy đều có vẻ tự nhiên như vậy.


Nữ nhân bước đi thướt tha, tựa như từ viễn cổ đi tới, ba ngàn tóc đen rũ xuống thắt lưng, theo gió nhẹ nhàng cuốn lên, giống như một đứa bé, nghịch ngợm bám vào trên người nữ tử.


Nhưng làm cho người ta kinh ngạc nhất chính là cặp mắt kia, vốn là con ngươi màu đen, nhưng ở dưới ánh mặt trời, lại chiết xạ hào quang màu xanh lam, thanh lam u tĩnh, trong nháy mắt dát lên nữ nhân một vòng hào quang chói mắt.


Mộc Tịch Bắc nhìn chằm chằm Sở Lương, cho đến khi đại thủ bên hông nhéo nàng một cái, nàng mới hồi phục lại tinh thần.
" Thật đẹp."
" Không đẹp bằng nàng."


Khóe miệng Mộc Tịch Bắc hơi cong lên, lần nữa đặt ánh mắt vào trên người Sở Lương, bà ấy tựa như có thể khiến thời gian ngừng lại, khiến thế giới trở nên yên tĩnh, siêu thoát ở ngoài thế tục, nhưng lại có thể tuỳ tiện đi vào trong thế tục.


Thật giống như, không ai có thể ngăn cản bước tiến của nữ nhân ấy, bà có thể tùy tính ở trong thế tục ra ra vào vào, mà không giống như mình, sớm đã đi vào hồng trần thế tục, không còn ra được nữa.
" Lương Nhi! " Sở Mặc dẫn đầu hô lên, thanh âm mang theo run rẩy không thể ức chế.


" Sở Mặc. " Giọng nói của Sở Lương giống như nước biển thấu triệt, tựa hồ còn có thể nghe thấy thanh âm sóng vỗ, đối với việc Sở Mặc mang mình đi, không có phẫn nộ cũng không có cừu hận, chỉ an bình gọi tên của hắn.
" Nàng... Nàng rốt cục cũng chịu tỉnh lại rồi. " Trong mắt Sở Mặc lóe lên tia bi thống.


" Chính Đức đến đây. " Nữ Tử tươi cười ấm áp.
Lương Nhi, ta trông nàng hai mươi năm nàng lại không chịu liếc ta lấy một cái, bây giờ hắn tới, nàng liền tỉnh lại, chẳng lẽ... Ta thật sự sai rồi?


Nhìn bàn tay kia nắm lấy Sở Lương, Sở Mặc nhìn đến đui mù, ánh mắt dời đi, hắn biết, đây chính là nam nhân kia, nam nhân Sở Lương yêu.
Hắn không tuổi trẻ như mình, không tuấn mỹ bằng mình, cũng từng không có quyền thế bằng mình, thế nhưng, người Sở Lương yêu lại vẫn cứ là hắn.


"Sở Mặc." Sở Lương nhìn nam nhân làm bạn ở bên người mình nhiều năm.
" Hả?" Trong mắt Sở Mặc lóe lên một tia hi vọng.
" Ta muốn về nhà. " Sở Lương bình thản mở miệng, không phải cầu xin, cũng không phải uy hϊế͙p͙, nhàn nhạt, tự nhiên như vậy, còn có một tia mong đợi.


Con ngươi Sở Mặc tối sầm lại, tay nắm thành nắm đấm, hắn yêu nàng, nhưng hắn cũng biết, nàng không yêu hắn.
"Chúc ta hạnh phúc đi." Sở Lương mở miệng lần nữa.
Sở Mặc chậm chạp không lên tiếng, nhưng ở trước mặt vị "Tỷ tỷ" này, hắn chưa bao giờ cự tuyệt điều gì, nàng là ác mộng cả đời hắn.


Lương Nhi, ta bỗng nhiên hiểu được, nàng dùng hơn mười năm thời gian để cho ta hiểu được sự quyết tuyệt của nàng, ta nào dám ngăn cản hạnh phúc của nàng nữa.
Sở Mặc vung tay lên, nghiêng người né ra, đám người cũng nhao nhao nhường ra một con đường.


Mộc Chính Đức và Sở Lương dẫn đầu đi tới, Sở Mặc vẫn cúi đầu trầm mặc, không nhìn tới nữ nhân mình yêu.
Một đôi giày màu xanh trắng cùng một đôi giày rồng kim sắc xuất hiện ở trước mặt hắn, Sở Mặc kinh ngạc ngẩng đầu.


" Chính Đức, đây là đệ đệ ta. " Sở Lương cầm lấy tay Sở Mặc, đưa về phía Mộc Chính Đức.
Mộc Chính Đức cười nắm lại nói: " Có rảnh mang em dâu cùng nhau đến đất liền chơi, chúng ta nhất định thịnh tình khoản đãi."


Hai con ngươi Sở Mặc nhìn về phía Mộc Chính Đức, trên tay càng ngày càng dùng sức, cơ hồ muốn bóp nát xương cốt của hắn.
Mộc Chính Đức vẫn chỉ tươi cười, sắc mặt không có một tia biến hóa.


Hồi lâu, Sở Mặc mới buông tay ra, Sở Lương có chút đau lòng kéo lại Mộc Chính Đức, Mộc Chính Đức nhìn Sở Mặc cười càng xán lạn hơn.
Sở Mặc hừ lạnh một tiếng: " Nếu để cho ta biết ngươi làm chuyện có lỗi với Lương Nhi, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!"


Mộc Chính Đức tạm thời để cho hắn sử chút võ mồm, dù sao ngăn cách hơn mười năm, Sở Lương vẫn thuộc về hắn.


Mộc Tịch Bắc chưa từng nhìn thấy Mộc Chính Đức cười thoải mái như thế, cả hai mắt đều cười chỉ còn lại một đường nhỏ, đó là vui sướng phát ra từ nội tâm, nàng không khỏi cũng cong lên khóe miệng.


Nàng nghĩ, từ giờ trở đi ông sẽ không còn tịch mịch nữa, sẽ có một nữ nhân yêu ông, từ đầu đến cuối vì ông giữ lại đèn đêm, chờ ông trở về, thậm chí sẽ vì ông rửa tay nấu canh, may vá quần áo.


Ở trên vị trí lạnh lẽo lại tịch mịch ấy, ông rốt cục không còn một mình nữa, nàng nghĩ, chỉ cần Sở Lương ở bên, thì Mộc Chính Đức sẽ không còn cảm thấy cô tịch gian nan nữa.
" Bắc Bắc, Cửu Dạ, đến đây. " Mộc Chính Đức ngoắc hai người.


Mộc Tịch Bắc đỡ Ân Cửu Dạ đi tới, ánh mắt Sở Lương rơi vào trên người Mộc Tịch Bắc, không có phản ứng quá mức kích động, nhưng nhìn nàng lại tươi cười ấm áp.
" Đây là cữu cữu. " Sở Lương giới thiệu với hai người.


Mộc Tịch Bắc oán hận trừng mắt Sở Mặc, không có mở miệng, một bên Ân Cửu Dạ lại trầm giọng nói: " Cữu cữu."


Sở Mặc đánh giá Ân Cửu Dạ một phen, gật đầu nói: " Đem Bắc Bắc giao cho ngươi ta cũng coi như yên tâm, từ cổ chí kim, người có thể xông qua cửa thứ tư của dũng sĩ đài ngươi là người thứ ba đó."


Mộc Tịch Bắc từ đầu đến cuối đều không nói câu nào với Sở Mặc, Ân Cửu Dạ bị thương nặng như vậy, đều là nhờ hắn ban tặng, lại không ngờ, mấy người phí sức nhiều như thế, cuối cùng lại không đánh lại một câu của Sở Lương.


Kỳ thật, Mộc Tịch Bắc không biết là, Sở Mặc đã từng nói với Sở Lương, chỉ cần nàng nguyện ý tỉnh lại, chỉ cần nàng nguyện ý không còn lẻ loi trơ trọi nằm trong quan tài thủy tinh kia, thì hắn sẽ cho nàng tự do, là yêu là đau, là hạnh phúc hay là bi thương, hắn cũng sẽ không can thiệp vào sự lựa chọn của nàng nữa.


Chỉ tiếc, cho dù có thỏa hiệp như vậy, nhưng Sở Lương vẫn không chịu tỉnh lại, cho đến hôm nay, Mộc Chính Đức đến đây.
Thấy dáng vẻ của Mộc Tịch Bắc, Sở Mặc thở dài, vuốt vuốt tóc Mộc Tịch Bắc nói: " Cữu cữu sẽ tặng hết bảo bối trên biển cho con nha, con đừng giận cữu cữu nữa có được hay không."


Mộc Tịch Bắc vẫn không có để ý đến hắn, Sở Mặc tiếp tục lấy lòng nói: " Cữu cữu có rất nhiều dược liệu quý giá, đều rất hiệu quả, không chỉ có thể khiến hắn khôi phục, mà thân thể cùng nội lực đều sẽ tăng lên, nếu như con hết giận, cữu cữu đều cho con hết có được hay không."


Mộc Tịch Bắc hai mắt sáng lên, lúc này mới khẽ gật đầu, Sở Mặc thấy thế mới thở dài một hơi, lắc đầu, có lẽ nhiều năm như vậy, hắn bị chấp niệm của mình hại thảm, nếu không phải Sở Lương tỉnh lại, hắn không biết mình còn muốn chấp mê bất ngộ tới khi nào, lại sẽ thương tổn bao nhiêu người nữa.


Sở Lương lại mở miệng nói: " Sở Mặc, đệ đối với ta chỉ là chấp niệm, không phải tình yêu, không ngại quay đầu nhìn xem, là đạo thân ảnh nào mấy lần xuất hiện ở trong mộng của đệ, là ai từng mắc cạn ở trong trí nhớ của đệ."


Sở Mặc giật mình, sững sờ nhìn Sở Lương cười đến ấm áp, lại ở sau tầng tầng sương mù, trong đầu trồi lên một thân ảnh đỏ tươi, nữ nhân đã bị mình giam cầm trong cung hơn mười năm không chịu bước ra một bước, Ngư Nhi....
Một đoàn người xuyên qua đám người, chuẩn bị rời đi.


Bạch Trúc đứng ở trong đám người nhìn Ân Cửu Dạ và Mộc Tịch Bắc, trong đầu hồi tưởng lại từng màn mấy ngày ở cùng nàng, dáng vẻ nàng bị hắn ôm vào trong ngực, nàng lo lắng khi hắn thay nàng chắn hỏa lò, hắn chạm vào môi anh đào mềm mại của nàng, nàng giận giữ giúp hắn băng bó vết thương, nàng thoải mái cười nhạo hắn không bắt được gà rừng, hắn bồi nàng thăm quan hải đảo yên tĩnh.


Khóe miệng Bạch Trúc giương lên một nụ cười thản nhiên, ấm áp mà mông lung, Bắc Bắc, ta mang theo ký ức về nàng rồi sống thật tốt, nàng sẽ là nữ tử hạnh phúc nhất thiên hạ này.


Mộc Tịch Bắc hình như cảm nhận được, quay đầu, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Bạch Trúc trong đám người, nở nụ cười mở miệng: " Bạch Trúc, ta sẽ rất nhớ huynh."


Bạch Trúc sững sờ, chỉ cảm thấy nụ cười đón ánh nắng kia, đúng là chói mắt như vậy, phảng phất như một chùm sáng cắt qua hỗn độn mà hắc ám trong sinh mệnh của hắn, cho dù hắn biết, chùm sáng này không thuộc về hắn, nhưng nàng vẫn bao phủ hắn, chưa từng lãng quên hắn.


" Ta sẽ thường xuyên đi thăm nàng." Bạch Trúc cười nói, toàn thân áo trắng, dưới ánh mặt trời, có chút giống như công tử ăn chơi, Mộc Tịch Bắc tựa như nhớ lại hình dáng ban đầu lúc mới nhìn thấy hắn.


Ánh mắt Ân Cửu Dạ sâu mấy phần, rõ ràng nhận thấy bầu không khí giữa hai người đã khác với dĩ vãng, hắn nhớ đến chiếc thuyền bị bão tố phá hủy kia, trong con ngươi di động đốm lửa quỷ dị, nhưng không nói toạc ra vào lúc này.


Sở Mặc nhìn đứa con trai này của mình, trong mắt lộ ra một sự ôn nhu mà ngay cả chính hắn cũng chưa từng phát hiện ra.
Ân Cửu Dạ cảm nhận được ánh mắt của Sở Mặc, nhìn lướt qua hắn, mở miệng nói với Bạch Trúc: " Muốn gặp Bắc Bắc, trước hết phải qua được đấu thú đài của Tây La."


Mấy người đều sững sốt, Phó Dĩ Lam thận trọng hỏi Sơ Nhị: " Tây La lúc nào có đấu thú đài vậy?"
Mộc Chính Đức nheo mắt lại nói: " Vừa mới thiết lập, từ Trung tâm Hoa đế đô cho đến tận đại môn hoàng cung."
Sắc mặt Sở Mặc đen mấy phần, nhìn con của mình nhất thời nói không ra lời.


Khóe miệng Bạch Trúc cũng giật giật, mình đây là bị liên đới sao...
Cứ như vậy, trải qua bao khó khăn trắc trở, một đoàn người cuối cùng cũng lên đường trở về.


Con thuyền xa hoa chỉnh tề, ở trên biển Dương Phàm xuất phát, Sở Mặc tặng cho bọn họ không ít trân bảo trên biển, nói là đồ cưới của Mộc Tịch Bắc và Sở Lương, lại còn cho một nhóm cao thủ đứng đầu, hộ tống mọi người cùng nhau trở lại Tây La.


Sở Mặc đón gió đứng ở bên bờ, gió biển thổi bay vạt áo của hắn, nhìn đội tàu dần dần hóa thành một chấm đen, rất lâu mới xoay người.


Một khắc buông xuống chấp niệm, hắn đột nhiên cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, nhìn Bạch Trúc đứng ở một bên cũng không thân thiện với mình lắm, Sở Mặc bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác nói không ra lời.
Có lẽ, hắn nên ngẫm lại rõ ràng, rốt cuộc yêu là gì? Còn có nữ tử kia.


Vừa lên thuyền, Mộc Tịch Bắc liền vội vàng để cho người ta chuẩn bị nước nóng, giúp Ân Cửu Dạ cẩn thận rửa sạch vết thương, nhìn thấy trên thân thể trắng nõn, đều là vết thương loang lổ, nước mắt trong mắt liền nhịn không được lăn xuống.


Ân Cửu Dạ giúp Mộc Tịch Bắc lau đi nước mắt: " Ngoan... Ta trước ngủ một lát."
Lâu lắm rồi, hắn cơ hồ chưa từng được nghỉ ngơi, bây giờ cả người lại bị thương, lúc này đã mỏi mệt không chịu nổi, nhìn thấy nữ tử ở bên cạnh mình, nhưng vẫn có chút bất an.


" Chàng ngủ đi, ta sẽ ở đây canh chàng." Mộc Tịch Bắc đặt xuống trán Ân Cửu Dạ một nụ hôn.
Ân Cửu Dạ lúc này mới nhu thuận nhắm nghiền hai mắt.


Ngón tay của Mộc Tịch Bắc nhẹ nhàng vuốt ve mỗi một vết thương trên người nam nhân, sau đó nuốt nước mắt cẩn thận bôi thuốc trị thương thượng hạng lên vết thương trên người hắn.
Bận rộn một hồi lâu, nhìn cái chân bị mình bao giống như màn thầu, thần sắc ôn nhu.


Đem quần áo bẩn ném đi, Mộc Tịch Bắc ở sau tấm bình phong tắm rửa một cái, không tìm được y phục của mình, lại không tốt nếu mặc lại áo quần dính đầy vết máu ra ngoài, nàng liền lấy một bộ trung y màu đen của Ân Cửu Dạ mặc vào, ngồi ở trước bàn trang điểm cẩn thận lau khô tóc của mình.


Đợi đến khi thu thập xong tất cả, Mộc Tịch Bắc cũng lên giường, cẩn thận tựa ở trong ngực Ân Cửu Dạ, nghe tiếng hít thở đều đều của hắn, dần dần thϊế͙p͙ đi.
Lúc Mộc Tịch Bắc tỉnh lại, sắc trời đã tối xuống, nam nhân bên cạnh đã không còn ở bên người.


Đang muốn đi tìm, đã thấy nam nhân từ sau tấm bình phong đi ra, trên tóc còn rũ xuống giọt nước.
" Trên người chàng có thương tích, sao có thể tắm rửa được? " Mộc Tịch Bắc nhăn đầu lông mày.
" Trong nước bỏ thêm dược liệu, là nhạc mẫu đưa tới. " Ân Cửu Dạ vô tội nói.


Mộc Tịch Bắc nghe vậy lông mày lúc này mới dãn ra, lại nghe thấy, trong không khí xác thực tản ra mùi thuốc nhàn nhạt, rất là dễ ngửi.


Mộc Tịch Bắc đứng dậy tìm cho Ân Cửu Dạ một kiện trường bào màu đen, nam nhân tiện tay khoác lên người, bởi vì lồng ngực để trần, nên trên đó lộ ra vết thương ngang dọc.


Trong phòng đốt hỏa lò nên rất ấm áp, Mộc Tịch Bắc giúp nam nhân lau khô mái tóc, đem đồ ăn đã cho người ta chuẩn bị trước bưng lên.
Ân Cửu Dạ vòng lấy eo nàng, đặt nàng ở trên đùi của mình.
Cách y phục mỏng manh, Mộc Tịch Bắc có thể rõ ràng cảm nhận được cơ bắp trên đùi nam tử.


Ân Cửu Dạ nhìn nữ tử trước mặt, tóc dài tùy ý vấn lên, gấm trung y màu đen rộng thùng thình ở trên người nàng lung lay sắp rớt, ngực lộ ra một vùng da thịt tuyết trắng, rõ ràng có thể nhìn thấy một khe rãnh tĩnh mịch.


Da thịt trắng nõn cùng màu đen gấm vóc hình thành chênh lệch rõ ràng, bởi vì bị nhấn ở trên chân của mình, nên quần áo trượt xuống, lộ ra đầu vai oánh nhuận, tản ra dụ hoặc trí mạng.
Mộc Tịch Bắc bị hắn nhìn chằm chằm có chút đỏ mặt: " Mau ăn cơm đi."


Nói xong liền muốn đứng lên, ai ngờ Ân Cửu Dạ lại trực tiếp bế nàng lên, nhanh chân đi đến bên giường.
Không đợi Mộc Tịch Bắc kịp phản ứng, nụ hôn của nam nhân đã rơi xuống, Mộc Tịch Bắc hoảng sợ nói: " Con."


" Không sao. " Ân Cửu Dạ chắc chắn nói, cũng không đợi Mộc Tịch Bắc mở miệng đã trực tiếp phong bế môi của nàng.
Đầu lưỡi linh hoạt cạy mở hàm răng nữ tử, thuần thục chui vào, tận tình hôn, Mộc Tịch Bắc đỏ mặt, lại không chống đỡ được sự nhiệt tình của hắn.


Bàn tay thô ráp của nam nhân dễ dàng trượt vào quần áo nữ tử, vạt áo dễ dàng bị cởi bỏ......
Trên thuyền ánh nến hơi tối, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng đối phương, làm Mộc Tịch Bắc đóng chặt hai mắt không dám đối mặt với nam nhân trước mặt.


Trên đôi tay vết thương gập ghềnh, vuốt ve trên người nữ tử, hơi đau, khiến nàng không ngừng run rẩy.
" Nhớ ta không? " Nam nhân vùi đầu vào cổ nữ tử, hôn lên đó.
" Có."
" Hử?"
" Nhớ..."
Trong mắt của nam nhân hiện lên một tia tinh quang, nụ hôn theo xương quai xanh của nữ tử dần dần đi xuống.


Hắn tỉ mỉ hôn làm Mộc Tịch Bắc run rẩy một trận.
" Ân Cửu Dạ."
Mộc Tịch Bắc chỉ cảm thấy toàn thân mình xụi lơ, tùy ý nam nhân trên người mình làm xằng làm bậy, vô lực ngăn cản.
Trước ngực bỗng nhiên đau xót, lại làm cho nàng run rẩy một trận, nam nhân đáng chết này, vậy mà cắn nàng.


Hô hấp của Mộc Tịch Bắc không tự chủ được tăng thêm rất nhiều, hai mắt khép càng chặt, toàn thân đều ửng đỏ.
" Bắc Bắc, sao lại không nhìn ta." Ân Cửu Dạ khàn giọng nói, hắn đã có chút mất kiềm chế.


Mộc Tịch Bắc chậm rãi mở ra hai mắt đã có chút mê ly, chống lại cặp mắt màu đen của nam nhân, càng có vẻ bất lực hơn.
Nhiễm dục vọng, hai con ngươi nhìn chằm chằm khuôn mặt tuyệt mỹ ửng đỏ của nữ tử dưới thân, ánh mắt của hắn càng ngày càng tối xuống.


Tay hắn không an phận, làm Mộc Tịch Bắc nhịn không được hừ nhẹ một tiếng.
Trên mặt của nàng, nổi lên hai rặng đỏ ửng, xinh đẹp nở rộ ra một phong thái khác.
Nàng hơi mở mắt ra.
" Ân Cửu Dạ... Nhanh lên."
Khóe miệng Ân Cửu Dạ nhếch lên một nụ cười tà ác: " Cái gì?"


Mộc Tịch Bắc giận dữ trừng hắn, đang muốn phát tác, ai ngờ tay nam nhân lại càng thêm không an phận, mở miệng trực tiếp biến thành tiếng thở dốc.
" Bạch Trúc là chuyện gì xảy ra? " Ân Cửu Dạ đột nhiên mở miệng hỏi.
Mộc Tịch Bắc sững sờ, cảm thấy hơi buồn cười, nam nhân nhỏ mọn này, thì ra là đang ghen......


" Hử? " Ngữ điệu của Ân Cửu Dạ hơi cao lên, trong giọng nói đều là khí tức nguy hiểm.
" Hắn...... Đã cứu ta một mạng."
" Cứu như thế nào? " Ân Cửu Dạ từng bước ép sát.


Mộc Tịch Bắc nhất thời không biết mở miệng như thế nào, nam nhân lại chỉ lặp đi lặp lại trêu đùa nàng, nhưng mãi vẫn không chịu đột phá phòng tuyến cuối cùng. Cảm giác như vậy, kìm nén đến mức khiến mặt nàng đỏ bừng.


" Không muốn nói cho ta biết? " Ân Cửu Dạ trầm trầm nói, trên trán đã bởi vì nhẫn nại mà rịn ra không ít mồ hôi.
Mộc Tịch Bắc có chút né tránh, nếu như mình nói cho hắn biết, còn không bị hắn ăn sạch?


Ân Cửu Dạ thì nhìn ra ý nghĩ của nàng, nhưng cũng không vạch trần, chậm rãi mở miệng nói: " Hiện tại không muốn nói, vậy sau này hãy nói, dù sao ta cũng không vội..."
Mộc Tịch Bắc đang muốn mở miệng, nam nhân lại đột nhiên bá đạo chiếm lấy nàng, ngón tay mảnh khảnh của nữ tử bám chặt bải vai nam nhân.


Giữa yết hầu của Ân Cửu Dạ, phát ra tiếng gầm nhẹ, giống như mãnh thú tham luyến mỹ vị.
Mộc Tịch Bắc cảm nhận được yêu thương của hắn, gương mặt hồng nhuận phảng phất như có thể chảy ra nước, lông mi thật dài khẽ run, Ân Cửu Dạ dán chặt thân thể của nàng trầm giọng nói.


" Thì ra ở trên thuyền còn có một tư vị khác."
Mộc Tịch Bắc giận dữ trừng hắn một cái.


Ban đầu nàng vốn kinh ngạc vì hắn rộng lượng, nhưng lại không biết trong lòng nam nhân có tính toán như thế nào, giờ phút này nàng không thể tưởng tượng nổi, nếu một ngày kia nàng thật sự nói cho Ân Cửu Dạ biết, thì nàng sẽ bị trừng phạt như thế nào.


Nghe lời nói của nam nhân, Mộc Tịch Bắc cũng cảm thấy nơi này khác với ở Minh Châu các, thuyền trên mặt biển nhấp nhô lên xuống, lắc lư rung chuyển...


Mồ hôi trên trán nam nhân rớt xuống da thịt trắng nõn của nữ tử, phá lệ gợi cảm, mang theo ma lực làm cho người ta sa đọa, tiếng thở gấp từ trong miệng nữ tử tràn ra, ngay cả mặt trăng cũng xấu hổ núp vào trong đám mây.
Ý loạn tình mê, một phòng kiều diễm.


Bởi vì Mộc Tịch bắc đang có thai, nên cuối cùng Ân Cửu Dạ vẫn buông tha cho nàng, ôm nàng ở trong lồng ngực của mình.


Mộc Tịch Bắc nhìn cái tay xuyên qua dưới nách nàng, rồi khoác lên trước ngực nàng, có chút bất đắc dĩ, sau khi kháng nghị mấy lần đều vô hiệu, cuối cùng tựa vào trong ngực nam nhân chìm vào giấc ngủ.
Ân Cửu Dạ lưu luyến nhìn nữ tử trong ngực, mãi không chịu dời mắt.


Cho cho đến ngày kế tiếp tỉnh lại, Mộc Tịch Bắc ngẩng đầu đánh giá nam nhân trong cơn ngủ say, trong ánh mắt lại mang theo mấy phần lo lắng.
Mộc Tịch Bắc vừa động, Ân Cửu Dạ cũng liền tỉnh lại, nhận thấy ánh mắt lo lắng của nàng, trong lòng hoài nghi, nàng đang lo lắng cái gì?


Mộc Tịch Bắc vẫn không quên, tiên đế đã từng nói với nàng, ông ta đã hạ độc Ân Cửu Dạ từ khi nào hắn còn nhỏ, chỉ là không biết độc này đến khi nào mới có thể giải.
Tay nhỏ nhẹ nhàng xoa lên gương mặt Ân Cửu Dạ, ánh mắt ôn nhu, Ân Cửu Dạ, chàng đã nói, sẽ không rời bỏ ta.


Một đoàn người ở trên biển phiêu bạt nửa tháng, rốt cục bình an về tới tân đế đô.
Mấy người Lão thái phi và Bắc Yên vương nhìn thấy Mộc Tịch Bắc thì rất cao hứng, gặp Sở Lương lại càng khϊế͙p͙ sợ hơn.


Thời gian cứ ở trong bầu không khí ấm áp như vậy dần dần trôi qua, bụng Mộc Tịch Bắc cũng ngày một to lên.
Từ sau khi Mộc Tịch Bắc trở về, Ân Cửu Dạ trông nàng càng kỹ hơn, sợ sơ ý một chút, nàng sẽ lại biến mất lần nữa.


Mùa đông rất nhanh qua đi, vạn vật sinh sôi nảy nở, Mộc Tịch Bắc cũng sắp đến ngày sinh.
Mộc Tịch Bắc nắm tay Ân Cửu Dạ, đi bên bờ Hoa Thanh trì, nhìn nhà nhà đốt đèn, có một loại ảo giác giống như cách cả một thế hệ.


Một năm xuân đi xuân lại tới, không ngờ, từ lúc trùng sinh đến giờ, đã qua lâu như vậy.
" Ân Cửu Dạ, nó lại đạp ta này, chàng mau tới nghe thử đi. " Mộc Tịch Bắc đột nhiên nhận ra gì đó, lên tiếng kinh hô, đáy mắt đều là niềm vui vô tận.


Mang trong mình một sinh mệnh thật sự rất thần kỳ, Mộc Tịch Bắc lôi kéo Ân Cửu Dạ con ngươi cười tinh nghịch như nguyệt nha, trong mắt đều toát lên vẻ hạnh phúc.


Sắc mặt Ân Cửu Dạ có chút quái dị, nhưng vẫn ngồi xổm người xuống dán tai vào trên bụng Mộc Tịch Bắc, quả nhiên cảm nhận được bên trong tiểu gia hỏa đang vui vẻ đạp, sắc mặt cũng nhiễm một vẻ ôn nhu.


Trên ban công xa xa Mộc Chính Đức cũng đang ôm Sở Lương trong lòng, nhìn đôi nam nữ ở xa xa có chút thất thần, đèn hoa mới lên, hết thảy đều ấm áp hài hòa như vậy.
" Lương Nhi, vi phu cũng phải nỗ lực, chúng ta sinh thêm mấy đứa nữa. " Mộc Chính Đức cười tủm tỉm mở miệng.


Sở Lương bên tai ửng đỏ, không có trả lời, chỉ thất thần nhìn Mộc Tịch Bắc và Ân Cửu Dạ.
" A... "
Mộc Tịch Bắc bỗng nhiên cảm thấy không đúng, bụng đau càng lúc càng lợi hại, tuyệt không giống như bình thường.
" Sao vậy? " Ân Cửu Dạ lo lắng đỡ nàng.


" Ta hình như sắp sinh rồi... " Trên trán Mộc Tịch Bắc lấm tấm không ít mồ hôi.
Ân Cửu Dạ sững sờ, có chút luống cuống tay chân, không biết nên làm cái gì bây giờ, ôm lấy Mộc Tịch Bắc liền bắt đầu chạy, sau khi chạy được mấy bước lại phát hiện chạy nhầm phương hướng, lập tức quay trở lại.


" Ngự y! " Thái giám cung nữ trong cung vừa thấy tình huống này, tưởng rằng Mộc Tịch Bắc xảy ra điều gì ngoài ý muốn.
Mộc Tịch Bắc có chút dở khóc dở cười, lúc này hẳn nên tìm bà đỡ mới đúng chứ.
" Bà đỡ."
" Đúng.... Bà đỡ... Bà đỡ!"


Trên đài cao Mộc Chính Đức và Sở Lương đang vui vui vẻ vẻ, đột nhiên nhìn thấy như vậy liền kinh hoảng, cũng phát hiện không đúng, liền vội vàng vội vội vàng vàng chạy từ trên đài cao xuống, hướng đến Minh Châu viện.


Trong cung đã sớm chuẩn bị ma ma đỡ đẻ,Ân Cửu Dạ vừa thả người xuống, đã bị ma ma đuổi ra ngoài.
Mấy người Thanh Từ và Phó Dĩ Lam nghe được tin tức, cũng đều chạy tới, lão thái phi cùng Bắc Yên vương cũng đứng chung một chỗ: " Sao rồi? Sao rồi?"


Một đoàn người đi qua đi lại, cả đám đều gấp không thôi.
" Dùng sức.. Nương nương dùng sức a." Trong phòng không ngừng truyền ra giọng nói của bà đỡ.
Mộc Tịch Bắc nằm ở trên giường, chỉ cảm thấy bụng kịch liệt đau nhức:
"Aaa!"
" Nương nương... Hít vào... Thở ra... Đúng rồi, dùng sức. "


Mộc Tịch Bắc ở bên trong phát ra tiếng hét tê tâm liệt phế, Ân Cửu Dạ ở bên ngoài nghe thấy sắc mặt trắng bệch, tay không ngừng run rẩy.
Hắn sao lại không biết, nữ nhân sinh con chính là đã bước một chân vào Quỷ Môn quan.


Giờ phút này, hắn hận không thể xông vào tìm hiểu ngọn ngành, thế nhưng hắn lại không thể đi vào.
Hắn đứng ở bên ngoài, mười ngón tay hung hăng đâm sâu vào lòng bàn tay, thậm chí đã có máu tươi chảy ra.
Hắn chỉ có thể làm vậy, cùng nàng gánh chịu nỗi đau đớn này.


Sắc trời càng ngày càng tối, thế nhưng đứa nhỏ vẫn không có một chút dấu hiệu muốn ra ngoài, điều này làm mấy bà đỡ đều lo lắng không thôi.


Mộc Chính Đức ngẩng đầu nhìn minh nguyệt treo cao, cũng nhịn không được bắt đầu lo lắng, lúc trước thời điểm Sở Lương sinh hạ Bắc Bắc, tuy rằng cũng khó sinh, nhưng không mất thời gian lâu như vậy a.


" Nương nương...Đừng ngủ...Đừng ngủ. Dùng sức a. " Bà đỡ nhìn Mộc Tịch Bắc càng ngày càng vô lực, gấp đến dậm chân. Vạn nhất nàng ngủ mất, vậy tình huống thật sự nguy to.
Nhưng mà, sao lâu như vậy rồi mà đứa bé vẫn còn chưa ra chứ?


Toàn thân Mộc Tịch Bắc giống như mới vớt ra khỏi nước, chỉ cảm thấy khí lực toàn thân đều sắp hao hết, nhưng đứa bé vẫn không chịu ra ngoài.


Sắc trời từng chút sáng lên, mặt trăng cũng dần dần nấp đi, tương phản, bầu trời Phương Đông cũng nổi lên màu ngân bạch, mặt trời ẩn ẩn lộ ra không ít tia sáng màu vỏ quýt.
Một bà đỡ sắc mặt không tốt chạy ra: " Bệ hạ... Thái Tử Phi. Xem ra là...."


Không đợi Mộc Chính Đức nói chuyện, Ân Cửu Dạ đã túm lấy cổ áo của bà đỡ: " Bắc Bắc làm sao?"
Bà đỡ bị dọa nói không ra lời, đã lâu như vậy, mà đứa bé vẫn chưa đi ra, làm gì còn có sức lực mà sinh, chỉ sợ là...


" Thái Tử Phi. Thái Tử Phi.... " Bà đỡ nửa ngày nói không ra lời.
Ân Cửu Dạ hất bà ta ra, liền vọt vào trong, quỳ gối bên giường, nắm thật chặt tay Mộc Tịch Bắc: " Bắc Bắc.. Nàng sao rồi.? Nàng sao rồi..."
Mộc Tịch Bắc thân thiết nhìn mắt nam nhân: " Không có việc gì, ta sẽ sinh đứa bé ra."


" Chúng ta không sinh nữa, không sinh nữa... " Ân Cửu Dạ bối rối không lựa lời nói.
Ngự y nghe xong tình huống bà đỡ nói, liền nói với Mộc Chính Đức: " Bệ hạ, vi thần sẽ khai một liều thuốc trợ sản cho Thái Tử Phi, đáng tiếc hiệu thuốc trong cung không có Hồng Tham ngàn năm, bằng không... Hazz."


Sở Lương thần sắc hơi động: " Hồng Tham ngàn năm, trong những dược liệu Sở Mặc tặng hình như có Hồng Tham ngàn năm."
Sở Lương lập tức phân phó người bên cạnh đi lấy đến cho ngự y, ngự y mừng rỡ, lập tức kê đơn thuốc.


Chỉ chốc lát, chén thuốc đã nấu xong, lập tức được bưng lên, bà đỡ một mặt cho Mộc Tịch Bắc uống vào, một mặt nói: " Thái Tử Phi, uống thuốc này... Nhất định có thể sinh hạ rồi."
Mộc Tịch Bắc uống xong chén thuốc, dưới thân đau đớn càng sâu, chính mình cũng có thêm không ít sức lực.
" Oa! "


Rốt cục sau khi giày vò nửa canh giờ, một tiếng khóc nỉ non to rõ vang vọng cả tòa hoàng cung, mà thái dương nơi chân trời cũng đúng lúc dâng lên, tia nắng màu đỏ tím, bao phủ đại địa.


Mộc Tịch Bắc tựa như hư thoát, cho rằng rốt cục có thể được nghỉ ngơi, ai ngờ lại nghe bà đỡ nói: " Nương nương... Còn có một đứa nữa..."
Mộc Tịch Bắc suýt nữa hôn mê bất tỉnh, Ân Cửu Dạ cũng khẩn trương không thôi, nhưng cũng may đứa bé này không giày vò nàng bao lâu, đã nhu thuận đi ra.


Bà đỡ vui vô cùng, ôm hai đứa bé ra ngoài: " Chúc mừng bệ hạ, một nam hài, một nữ hài, nam hài là ca ca, nữ hài là muội muội."
Mộc Chính Đức cùng lão thái phi mỗi người ôm một đứa trêu đùa, mấy người Thanh Từ đều vây xung quanh nhìn hai tiểu hài tử nhăn nhúm.


Mộc Tịch Bắc rốt cục thở dốc một hơi, nghe tiếng khóc to rõ của hai đứa bé, trong lòng dâng lên niềm vui ngọt ngào.
Hai tháng sau
Mộc Tịch Bắc ôm ca ca trong ngực, còn muội muội thì bị đặt lên giường.


Cả đám vì đặt tên cho hai tiểu gia hỏa, mà ngày ngày tranh luận không ngớt, Mộc Chính Đức thì nói lấy chữ Chính hoặc là chữ Đức của hắn, ca ca có thể gọi Ân Chính, hoặc là Ân Đức...
Nhưng sau khi nói xong, chính mình lập tức ngậm miệng.


Sở Lương cũng đi theo góp vui, nói là muội muội có thể gọi Ân Lương...
Sau khi nói xong, chính mình cũng ngậm miệng.
Sơ Nhất cười nói: " Ca ca có thể gọi Ân Nhất."
Sơ Nhị thuận mồm liền tiếp câu: " Muội muội gọi Ân Nhị."


Khóe miệng Mộc Tịch Bắc giật giật, hai người trực tiếp bị Ân Cửu Dạ đá ra ngoài.
Bắc Yến vương mở miệng nói: " Cũng không bằng tên của ta, có thể gọi Ân Hạo, cũng có thể gọi Ân Nam."
Lão thái phi lườm hắn một cái, hắn liền im bặt.


Phó Dĩ Lam nói: " Muội muội có thể gọi Ân Thiển Thiển, Thiển Thiển dễ nghe cỡ nào nha."
" Vậy ca ca có thể gọi Ân Sâm Sâm, vừa vặn một đôi. " Thanh Từ lạnh lùng nói, Phó Dĩ Lam mắt trợn trắng.
" Không bằng bé trai gọi Ân Côn đi? "Lão thái phi rốt cục phát biểu một chút ý kiến.


Dưới sự kinh ngạc của Thanh Từ Phó Dĩ Lam theo phản xạ liền phát ngôn một câu: " ɖâʍ côn?"
Cả phòng người ồn ào đặt tên, đến cuối cùng, cũng không quyết định được... Ai bảo họ Ân này đặc biệt như vậy.
Mọi người cũng chỉ đành lấy Bảo Bảo, Bối Bối trước thay thế cho hai bé con.


Lúc Ân Cửu Dạ trở về, lại nhìn thấy hai đứa bé đang quấn lấy Mộc Tịch Bắc, sắc mặt càng đen hơn, từ khi có hai đứa này, hắn liền không còn cơ hội thân mật với Mộc Tịch Bắc, mỗi lần vừa tiến vào, nhũ mẫu liền ôm hai đứa bé khóc đến vang trời đến đây gõ cửa.


Nếu như hắn không chịu mở, hai đứa bé sẽ khóc không ngừng.
Có một lần, Mộc Tịch Bắc vội vàng mặc quần áo, thế là Ân Cửu Dạ ra mở cửa, vốn định đón lấy hài tử rồi ôm một cái, ai ngờ hai đứa bé không trực tiếp nhìn hắn, mà vươn tay nhỏ về phía Mộc Tịch Bắc.


Sau khi Mộc Tịch Bắc tiếp nhận Ân Bảo Bảo, Ân Bối Bối có chút ủy khuất nằm trong ngực Ân Cửu Dạ.


Phát hiện Ân Bối Bối ủy khuất, mặt Ân Cửu Dạ càng đen hơn, lấy lại tinh thần, lại phát hiện tiểu tử thúi Ân Bảo Bảo lại đang gác hai cái móng heo lên trên ngực Mộc Tịch Bắc, bên miệng còn chảy nước miếng, bộ dáng kia thấy thế nào đều là một tên sắc lang.


" Ngươi tiểu tử thúi này! Ngươi sờ đâu vậy? "
Ân Cửu Dạ nổi trận lôi đình xách Ân Bảo Bảo từ trong ngực Mộc Tịch Bắc lên, đồng thời một cái tay khác cũng xách Ân Bối Bối ở trên giường lên.


Ân Bảo Bảo bất mãn giơ quả đấm, phụ thân xấu, cùng Bảo Bảo đoạt mẫu thân... Bảo Bảo ghét nhất phụ thân... Bảo Bảo lớn lên muốn quyết đấu cùng người!
Sau khi Ân Bảo Bảo kêu la một phen, thông minh làm ra vẻ đáng thương, xoay người cầu cứu Mộc Tịch Bắc.


Ân Cửu Dạ đã sớm phát hiện chiêu này của nó, dùng thân thể chặn lại Ân Bảo Bảo, làm Ân Bảo Bảo tức khóc ầm lên: " Tiểu tử thúi, cho ngươi giành với ta."


Ân Bối Bối lần này không có vung nắm đấm, chỉ mím môi, vô cùng đáng thương nhìn Ân Cửu Dạ, nước mắt tích tụ trong hốc mắt, phụ thân... Bối Bối yêu người nhất. Bối Bối thích người nhất, đừng ném Bối Bối đi.


Ân Bảo Bảo ở một bên khinh bỉ nhìn Ân Bối Bối, Ân Bối Bối, muội là tên phản đồ này, muội là tiểu phản đồ!


Sơ Nhất gác đêm ở xa xa nhìn thấy tình cảnh này liền vui sướng không thôi, ôm lấy Thanh Từ bên cạnh cười nói: " Nương tử, lúc nào nàng mới sinh cho ta tiểu nhất nhất cùng tiểu từ từ vậy."
Thanh Từ còn chưa kịp nói chuyện, liền phát hiện có hai cục thịt đang bay đến chỗ hai người.


Hai người theo bản năng đưa tay tiếp nhận, liền phát hiện là hai bé con đáng yêu như nhân sâm đang ở trong lòng mình nghẹn ngào khóc rống, vô cùng đáng thương.
Ngay sau đó, liền nghe rầm một tiếng thật lớn, cửa bị Ân Cửu Dạ đóng chặt lại.


Mộc Tịch Bắc đang lo lắng cho con, lại lập tức bị Ân Cửu Dạ đặt ở dưới thân, mặt không khỏi đỏ lên: " Con còn khóc đó, chàng đừng làm loạn."
" Nương tử nàng không yêu ta? " Ân Cửu Dạ vừa cởi bỏ quần áo Mộc Tịch Bắc, vừa hôn lên xương quai xanh nữ tử.


" Sao chàng lại ghen tỵ với con chứ." Mộc Tịch Bắc bị hắn hôn đến ngứa ngáy.
" Ân Cửu Dạ..."
" Nương tử, vi phu cấm dục đã lâu lắm rồi."
Mộc Tịch Bắc không nói gì, bàn tay to của nam nhân cũng đã leo lên nơi mềm mại trước ngực nàng, một cái đùi cường ngạnh chen vào giữa hai chân nữ tử.


Một phòng kiều diễm, ám muội không thôi.
Ngày kế tiếp, Mộc Tịch Bắc ngủ thẳng đến buổi chiều mới tỉnh lại, Ân Cửu Dạ thì đã sớm ra lệnh cho nhũ mẫu, ôm hai đứa nhỏ đi xa, cho dù có khóc chết cũng không cho ôm tới đây.


Ngày kế tiếp, lúc Mộc Tịch Bắc tỉnh lại, liền hỏi: " Con sao rồi? Có phải vừa khóc không."
Ân Cửu Dạ ủy khuất nói: " Nương tử, nàng không quan tâm vi phu, mới sáng tỉnh lại đã nhắc đến người khác trước mặt ta."
Mộc Tịch Bắc cạn lời, chỉ có thể cười gượng.


Ân Cửu Dạ sao chịu bỏ qua, lại lôi kéo Mộc Tịch Bắc vận động thêm vài lần, mới hài lòng ôm nàng trong lòng.
Có một ngày, Mộc Tịch Bắc đang ôm ca ca, trong miệng nhẹ nhàng ngâm khúc: " Bảo Bảo ngoan... Mau mau ngủ đi."


Đứa bé trong ngực lại chỉ mở một đôi mắt to, không có một chút buồn ngủ, chảy nước miếng nhìn Mộc Tịch Bắc.
" Oa oa! "
Tiếng khóc to rõ vang lên, trên giường Ân Bối Bối không chịu, nhìn thấy mẹ của mình chỉ ôm ca ca, cắn ngón tay nhỏ rồi khóc ầm lên.


Mộc Tịch Bắc trở nên đau đầu, vội vàng đặt Ân Bảo Bảo lên giường, ôm lấy Ân Bối Bối: " Bối Bối ngoan nào...Bối Bối không khóc."
Ân Bối Bối mím miệng nhỏ, nước mắt lưng tròng, giống như đang nói, mẹ, mẹ thật xấu, không thích Bối Bối.
" Mẹ thích Bối Bối, mẹ thích Bối Bối nhất..."


Thật sao? Mẹ thật sự thích Bối Bối nhất sao? Bối Bối mở một đôi mắt to, tích tụ hơi nước, làm Mộc Tịch Bắc nhìn thấy tâm đều mềm nhũn.
" Ừ... Mẹ thích Bối Bối nhất."
Mộc Tịch Bắc còn chưa nói xong, trên giường Ân Bảo Bảo lại dắt cuống họng bắt đầu gào khóc: " A... Oa... A a..."


Hai nắm tay nhỏ từ trong chăn đưa ra ngoài, quơ loạn xạ, giống như đang kháng nghị, mẹ không thích Bảo Bảo. Mẹ chỉ thích Bối Bối!
Mộc Tịch Bắc thở hổn hển một hơi, từ sau khi sinh, hai đứa bé này vẫn luôn kề cận nàng, ôm đứa này, đứa kia liền khóc, ôm đứa kia, đứa này lại bắt đầu gào.


Một hồi không gặp Mộc Tịch Bắc, hai tiểu gia hỏa này liền đạt thành chung nhận thức, liên tiếp khóc gào, giống như một người mau nước mắt, làm Mộc Tịch Bắc đau lòng vô cùng.
Mộc Tịch Bắc vội vàng ôm lấy Ân Bảo Bảo: " Bảo Bảo không khóc, mẹ yêu nhất chính là con cùng Bối Bối."


Lúc này, Ân Cửu Dạ đen mặt từ bên ngoài đi vào, đầy mắt lên án nhìn Mộc Tịch Bắc: " Vậy ta thì sao...."


Trong năm này, thiên hạ thần dân đều biết, Khai Nguyên Hoàng đế Mộc Chính Đức trở về, còn mang về một nữ nhân tuyệt sắc khuynh thành, nàng gọi là Sở Lương, đầu xuân sang năm, liền được phong làm Hậu, trợ giúp phu quân của nàng thủ hộ thiên hạ yên ổn, đến tận đây, vị đế vương nhất thống thiên hạ này đều chưa từng sắc lập một phi một tần nào.


Trong năm này, Thái Tử Phi nổi danh bên ngoài, sinh hạ một đôi song bào thai, được Thái tử cực hạn sủng ái, trở thành đối tượng được tất cả nam tử trong thiên hạ săn đón, cũng trở thành nữ tử xinh đẹp nhất thiên hạ, khiến cho người người đố kỵ ghen tỵ, nhưng cũng không thể phủ nhận, nàng, là nữ nhân hạnh phúc nhất thiên hạ này.


Trong năm này, Sơ Nhất cùng Thanh Từ quyết định thành hôn, sau đó cố gắng sinh hạ tiểu nhất nhất.
Trong năm này, Sơ Nhị cùng Phó Dĩ Lam cũng quyết định theo sát bước chân Sơ Nhất, tranh tài sinh hạ tiểu nhị nhị.


Trong năm này, lão thái phi cùng Bắc Yên vương, rốt cục sau hơn hai mươi năm ngăn cách, cũng một lần nữa trở lại với nhau.
Trong năm này, Triệu Loan Kiệt, Phó Thành Uyên nổi danh, trở thành hai vị tướng quân nổi danh trẻ tuổi nhất Đại Nguyên.


Trong năm này, Triệu Loan Kính sinh hạ đứa bé thứ hai, Ân Mạc Ly trở thành đệ nhất công tử Đại Nguyên.


Trong một năm này, dưới sự chỉ huy của Mộc Chính Đức, trăm vạn đại quân tiến đánh Bắc Bang, vô số người tài giỏi điều binh khiển tướng đến đây nghe lệnh, hơn nữa sau khi đưa ra đủ loại chính sách, Mộc Chính Đức chiêu hiền nạp sĩ, văn nhân học sĩ nhao nhao đến trợ giúp, kỳ nhân dị sĩ nghe tiếng mà đến, các phái học thuật mọc lên như nấm, trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng, đại thế nhất thống thiên hạ là không thể ngăn cản.


Tháng sáu cùng năm, quân đội Đại Nguyên phá tan phòng tuyến Bắc Bang, Hoàng đế Bắc Bang cúi đầu xưng thần, đến tận đây, vạn quốc triều bái, thiên hạ đại lục chân chính nhất thống, mở ra thiên hạ Chính Đức thịnh thế Đại Nguyên.


" Ân Cửu Dạ, chàng nói kiếp sau chúng ta còn có thể gặp lại nhau không?"
" Có thể."
" Làm sao chàng biết?"
" Ta sẽ tìm được nàng."
" Vậy lúc nào chàng sẽ tìm được ta."
"Lúc ta chưa lập gia đình, lúc nàng chưa gả đi."
------ Đề lời nói với người xa lạ ------


Mọi người chờ vất vả rồi, ta vô cùng áy náy, liên quan tới độc của Cửu Dạ, phiên ngoại sẽ bàn giao hết, không cần lo lắng.
Cảm ơn mọi người đã đồng hành với ta từ đầu đến giờ, con đường viết văn cô độc lại dài dằng dặc, cám ơn các nàng vẫn luôn làm bạn bên ta.


Chuyện cũ vẫn còn tiếp tục, phiên ngoại sẽ tiếp tục đăng, các bảo bối ai muốn xem phiên ngoại có thể nhắn lại...
Mặt khác, cầu trường bình a, cầu đặc sắc trường bình a ~ Mau tới an ủi tâm linh bị thương của ta một chút đi~
( Vũ: Thực ra Vũ cũng muốn nói mấy lời như tác giả đã nói ở trên.


Vậy là cũng kết thúc được bộ truyện dài Thứ nữ rắn rết. Còn mấy chương phiên ngoại ta vẫn sẽ làm hết. Nàng nào hóng phiên ngoại có thể chờ ta.
Vũ cũng xin cảm ơn tất cả các tình yêu đã đồng hành và luôn ủng hộ ta từ đầu truyện tới giờ.


Tuy câu cú không được mượt cũng không được hay nhưng các nàng vẫn luôn ủng hộ Vũ. Vũ xin chân thành cảm ơn.
Đồng thời, mong các nàng tiếp tục ủng hộ truyện Vũ làm. YÊU Thương các nàng nhiều * Chụt *