Quyền Tài

Chương 2021: Đổng Học Bân lại gây sự

Sáng sớm.

Tám giờ hơn.

Nhà trẻ Đệ Nhất Thực Nghiệm thành phố Lữ An.

Đổng Học Bân lái chiếc xe Mecedes-Benz rất nhiều năm trước mua cho Cù Vân Huyên chở đứa nhỏ tới đi học, xe sau khi tiến vào lối đi gần trường học thì vào không được, phía trước tất cả đều là xe đưa đứa nhỏ tới trường học, quả thật nửa bước khó đi, nơi này là khu nhà trẻ tốt nhất thành phố Lữ An, phàm là người nhà cán bộ thành phố và một ít ông chủ đều nguyện ý đem đứa nhỏ đến đây học, xe nhiều rất bình thường, nếu như thay đổi nhà trẻ khác, phụ huynh phỏng chừng đều là dùng xe đạp đưa đón, cũng sẽ không có kẹt xe như thế.

Không có biện pháp, Đổng Học Bân không thể làm gì khác hơn là đem xe đậu ở ven đường, cởi dây an toàn, quay sang tiểu Thiên Thiên vẫy vẫy tay, "Đến đây bảo bối."

"Hì hì!" Tiểu Thiên Thiên lập tức bò qua.

Đổng Học Bân đem con gái ôm lấy, xuống xe, "Đi, ba ba mang con đến trường."

Đêm qua tiểu Thiên Thiên lăn qua lăn lại đến nửa đêm, vừa tiểu vừa khóc, Cù Vân Huyên bận bận trước bận sau chiếu cố đứa nhỏ cũng cả đêm không ngủ, hiện tại Đổng Học Bân đã trở về, Cù Vân Huyên cũng đem đứa nhỏ ném cho hắn, mình ở nhà kiên định nghỉ ngơi, nhiệm vụ đưa đứa nhỏ tới nhà trẻ tự nhiên rơi vào trên người Đổng Học Bân, Đổng Học Bân không chỉ không ngại phiền phức, ngược lại còn rất vui vẻ, hắn cho tới bây giờ còn chưa đưa đứa nhỏ của mình đến trường đâu, lòng dạ cũng rất cao, vừa lẩm bẩm một điệu hát vừa ôm tiểu Thiên Thiên tiến vào cửa lớn trường học.

"Hu hu!"

"Con không đi học!"

"Mẹ! Con muốn về nhà!"

Trong sân một mảnh hổn độn, tiếng khóc đầy đất.

Một vài đứa nhỏ mới đi nhà trẻ vài ngày hiển nhiên là còn chưa có thích ứng việc rời khỏi cha mẹ, không phải khóc cũng là ầm ĩ, rất ồn ào.

Nhưng Đổng Học Bân nhìn nhìn con gái nhà mình, thật đúng là ngoan, tiểu Thiên Thiên so với mấy đứa nhỏ kia còn nhỏ hơn một ít, nhưng lại có thể không khóc không hô, còn ngoan ngoãn cho ba ba ôm, vô tâm nhìn quanh bốn phía.

"Con học lớp nào vậy?" Đổng Học Bân hỏi.

Tiểu Thiên Thiên lớn tiếng nói: "Lớp nhỏ một!" ( Có lẽ tương đương với lớp mầm của bên ta)

Đổng Học Bân cười nói: "Vậy đi thôi, ba ba mang con đi vào."

Ngoài cửa, rất nhiều phụ huynh đều đưa đứa nhỏ tới, ở lớp lớn hơn, phụ huynh không cho phép đến đây, nếu không sẽ rất loạn, thế nhưng lo lắng đứa nhỏ mẫu giáo vẫn mới đi nhà trẻ không được vài ngày, cho nên cũng đều cho phép phụ huynh cùng đến.

"Thiên Thiên!"

"Thiên Thiên tới rồi!"

"Thiên Thiên!"

Tiểu Thiên Thiên vừa đến đây, hay thật, nhất thời có sáu bảy đứa nhỏ kêu lên, sau đó còn có hai bé trai vây đến đây.

Đổng Học Bân thấy thế thì vui vẻ, sờ đầu của con gái, "Con được đấy, còn rất được hoan nghênh, ha ha, không tồi, có phong thái của ba ba con năm đó." Thằng nhãi này cũng là chém gió lợi hại, hắn năm đó có cái phong thái gì.

Tiểu Thiên Thiên cười khanh khách, trong lòng ba ba hô: " Minh Minh! Điềm Điềm! Bàn Bàn!"

Một đứa bé gái nói: "Bạn nhanh xuống đi, mình mang tới một món đồ chơi, là ba mình ngày hôm qua mua cho mình, a, đây là ba ba của bạn sao?"

"Mình cũng chưa thấy qua ba ba của bạn."

"Mỗi lần không phải mẹ của bạn ôm bạn đến sao?"

Mấy đứa nhỏ bạn học của Thiên Thiên đều hiếu kỳ nhìn Đổng Học Bân.

Đổng Học Bân đem Thiên Thiên thả xuống, chỉ thấy tiểu Thiên Thiên đặc biệt tự hào giới thiệu với bọn nhỏ nói: "Là ba mình! Ba mình! Đặc biệt hại! Lợi hại!" Đứa nhỏ còn nhỏ quá, không nói chuyện lưu loát như các bạn học khác, hiện tại chỉ là biểu đạt, nhưng còn không rõ ràng.

Minh Minh chớp mắt nói: "Ba ba bạn lợi hại như thế nào?"

"Cũng là lợi hại!" Tiểu Thiên Thiên cũng nói không rõ, dù sao cũng là cực kỳ kiêu ngạo.

Nghe đến đó, trong lòng của Đổng Học Bân cũng bị một tâm tình ấm áp dào dạt nhét đầy, loại cảm giác này rất khó mà dùng lời nói diễn tả được.

Bên kia, một cô giáo ôn hoà nói: "Được rồi, nên đi học, phụ huynh đều đi ra ngoài đi."

Đổng Học Bân nhất thời ngồi xổm xuống hôn khuôn mặt con gái một cái, "Vậy ba ba đi, con ngoan nha, nghe cô nói, có biết hay không?"

Tiểu Thiên Thiên điềm nhiên hỏi: "Biết!"

"Thật ngoan." Đổng Học Bân lại hôn một cái, lúc này mới lưu luyến chuyển thân.

Tiểu Thiên Thiên chạy vào phòng học, chơi cùng các bạn học, tất cả mọi người rất thích Cù Thiên, tựa như đều nguyện ý chơi cùng con bé. Không có biện pháp, tiểu Thiên Thiên lớn lên thật sự là quá đẹp, đừng nói bạn học, cũng là phụ huynh đều vô cùng thích tiểu Thiên Thiên, trong lớp, tiểu Thiên Thiên thật sự như đại minh tinh, đi tới đâu đều có người quấn quít lấy con bé, đây là gen di truyền khuôn mặt của Huyên di, người lớn lên đẹp đi tới đâu đều được hoan nghênh, điểm này không thừa nhận cũng không được, Đổng Học Bân khi còn bé tất nhiên không được quan tâm như vậy.

Phụ huynh đều đi ra.

"A, anh là phụ huynh của Thiên Thiên?"

"Đúng vậy, tôi là ba của bé."

"Xin chào, tôi là cha của Điềm Điềm."

"Ba của Thiên Thiên, trước đây chưa thấy qua anh ả?"

"A, tôi mấy ngày nay bận, đều là mẹ đứa nhỏ đưa đi học."

Bảy tám phụ huynh trò chuyện cùng nhau, vừa nói vừa đi xuống lầu, có đứa nhỏ làm lời dẫn, trọng tâm câu chuyện của mọi người cũng đều rất nhiều, vừa nói vừa cười.

Chờ lúc gần đi ra cửa, Đổng Học Bân bỗng nhiên nghe người ta nói sáng sớm ngày hôm nay lớp nhỏ một hình như là khóa hoạt động, cũng là ở trong sân chơi chơi đùa đùa cái loại này, nghe đến đó Đổng Học Bân thay đổi suy nghĩ trở về, Huyên di đang ngủ, trở về cũng không làm gì, vì vậy tròng mắt vừa chuyển cũng không ra nhà trẻ, mà là đi ra xa một chút, tự mình tìm một ghế dài không quá thu hút ngồi xuống, len lén ở lại trường học, hắn muốn nhìn một chút lúc tiểu Thiên Thiên đi học là cái dạng gì, cũng là không muốn rời đứa nhỏ, trong lòng tất cả đều trên người Thiên Thiên.

Chờ.

Đổng Học Bân mồi điếu thuốc tự mình hút.

Khoảng chừng qua mười phút, cửa sắt trường học đóng, reng reng reng, chuông vang lên.

Sau đó, Đổng Học Bân thấy được hai người giáo viên mang theo hơn hai mươi đứa nhỏ lục đục từ trên lầu đi xuống, hắn mắt sắc, lập tức từ bên trong thấy được thân ảnh của tiểu Thiên Thiên, không khỏi lộ ra một nụ cười ấm áp, sau đó chỉ thấy hai người giáo viên bắt đầu mang bọn nhỏ đi hoạt động, chủ yếu là cô giáo mang, còn gã thầy giáo sau khi đi ra thì lấy điện thoại di động ra, cúi đầu cắm mặt vào màn hình mà chơi, bên kia đứa nhỏ thế nào hắn cũng không quản, toàn bộ giao cho cô giáo, điều này làm cho Đổng Học Bân nhíu mày một ít, trong lòng nói giáo viên kiểu gì thế, có chút không quá chịu trách nhiệm, anh ra về muốn thế nào đều không sao cả, tôi cũng không quản, nhưng hiện tại là thời gian đi làm, anh còn chơi điện thoại di động? Chổ này còn là nhà trẻ thực nghiệm! Tên thầy giáo này ở chổ nào đưa tới vậy, không có tố chất như thế?

Lại qua vài phút.

Bọn nhỏ bắt đầu chạy tứ tán lên, cũng không biết đang chơi trò gì.

Lúc này, tất cả mọi người chơi rất vui, nhưng tiểu Thiên Thiên tương đối bướng bỉnh, nha đầu kia từ nhỏ đã thích lộn xộn, không phải một người ngồi được, chơi một hồi con bé cảm thấy không có gì thú vị nữa, cái miệng mấp máy, có thể cũng là xuyên qua cửa lớn bên ngoài thấy được xe của Đổng Học Bân đậu bên đường, cho rằng ba ba còn ở bên kia, hai mắt sáng lên, vội vàng muốn chạy ra bên ngoài.

Cửa lớn đang đóng, con bé cũng chạy không ra được.

"Thiên Thiên, con làm gì vậy? Mau trở lại." Cô giáo hô một tiếng nói, thấy bé không nghe, vội nói: "Thầy Chu, anh trông Thiên Thiên một chút." Cô ấy bên này cũng còn hơn hai mươi đứa nhỏ muốn quản, đi không ra được.

Tiểu Thiên Thiên đã chạy đến cửa sắt vẫy vẫy tay với xe Mecedes-Benz ồn ào, "Ba ba! Ba ba!"

Tên thầy giáo vẫn chơi điện thoại di động cau mày nhìn bé một cái, không thể làm gì khác hơn là tạm thời buông điện thoại di động đi qua, "Nhanh chóng trở về, làm gì thế!"

"Ba ba! Ba con!" Tiểu Thiên Thiên chỉ vào bên ngoài.

"Phụ huynh đều đi, con nhanh chóng trở lại đi học!" Thầy Chu đi tới nói một câu.

Tiểu Thiên Thiên vẫn không nghe, hoa chân múa tay vui sướng sống chết muốn đi ra ngoài thấy ba ba, muốn nhìn trong xe có người hay không.

Đổng Học Bân lúc này đã đứng lên, muốn tới đi tìm con gái, thế nhưng đúng lúc này, một màn khiến cho hắn không tưởng được xảy ra.

Thầy Chu thấy tiểu Thiên Thiên không nghe lời, lại có thể đen mặt đưa tay túm cổ áo của đứa nhỏ, thô bạo đem tiểu Thiên Thiên kéo trở về, "Đi học cho tôi!"

Tiểu Thiên Thiên yếu ớt bao nhiêu, đó là bảo bối mà Đổng Học Bân và Cù Vân Huyên đều tâng bốc ở trong lòng bàn tay, từ nhỏ không đánh qua mắng qua, lúc này sao chịu được, oa một tiếng thì khóc.

Cô giáo kia có chút nhìn không được, "Anh nhẹ tay một chút."

Thầy Chu tắc tiếp tục chơi điện thoại di động, như không nhìn thấy.

Thấy đến đây, Đổng Học Bân lúc đó liền bạo, con ** mẹ mày!

Thằng nhãi này là tính tình gì hả? Tròng mắt trừng thẳng thầy Chu rồi bước tới.

Tiểu Thiên Thiên cũng thấy được ba ba, nhất thời ủy khuất, oa oa khóc lớn, "Ba ba! Ba ba!"

Thầy Chu ngẩng đầu nhìn lướt qua phương hướng tiểu Thiên Thiên gọi, sau một khắc cũng thấy được Đổng Học Bân đi tới, thế nhưng lúc này đã không còn kịp rồi, hắn ngay cả phản ứng đều không có, một cước của Đổng Học Bân đã sớm đạp đến, hung hăng đạp tới bụng của thầy Chu, một cước đá bay lên, bay dài trên không chừng một mét rồi rơi trên mặt đất, kêu thảm một tiếng, thầy Chu đều choáng váng!

Đổng Học Bân còn chưa hết giận, mắng: "Cháu trai! Tao cho mày mặt? Con gái của tao mày cũng dám nắm cổ áo? Mày con mẹ nó bị điên hả?" Nói xong, vừa một cước đá vào trên người thầy Chu.

"A!" Thầy Chu kêu thảm thiết, nhưng không tỏ ra yếu kém, nằm trên mặt đất cũng nổi máu, một cước đạp ra.

Nhưng hắn có thể đánh được Đổng Học Bân sao? Hiển nhiên là không có khả năng, sức chiến đấu chênh lệch quá lớn, cuối cùng không chỉ một chút cũng không đụng tới Đổng Học Bân, ngược lại bị Đổng Học Bân đạp mấy đá.

Không chỉ thầy Chu bị đá choáng váng, cô giáo kia và mấy bé cùng lớp cũng ngây người!

Cái này là phụ huynh gì hả? Sao vừa tới thì ra tay hả? Cô giáo vội vàng đi tới khuyên can, trên lầu cũng có không ít người phát giác dị thường, nhất thời chạy xuống không ít.

"Đừng đánh!"

"Dừng tay!"

"Anh làm gì thế!"

"Đây là trường học! Ai cho phép anh đánh người!"

"Thầy Chu! Anh thế nào?"