Quyền Lực Tuyệt Đối

Chương 782: Quản giết, không quản chôn!

- Tiểu Khiết, củ cà rốt này cắt đẹp lắm…

Trong nhà bếp, mẹ Cao cầm một mâm cà rốt, chậc chậc tán thưởng.

Cao Khiết đứng bên cạnh bà, giữa vòng eo yểu điệu quấn chiếc tạp dề nhỏ thều hình chú gấu vàng xinh xắn, hai tay áo của chiếc áo lông cổ cao màu đen xắn lên, mái tóc dài đen nhánh được kẹp lên, không chút son phấn.

Ra dáng một bà chủ nhu mì lắm.

- Mẹ, con gái mẹ vốn thông minh lanh lợi mà. Dù học cái gì, chỉ cần con muốn học, chẳng có gì là không học được cả.

Tiểu phu nhân Chủ tịch thành phố Cao cười nói.

- Được rồi, được rồi, không khen con nữa, vừa khen đã kiêu ngạo rồi. Xem ra vẫn là mẹ chồng con giỏi, mới có bao lâu mà đã biến cô công chúa hơn hai mấy năm chẳng biết làm gì của mẹ thành một chuyên gia ẩm thực. Lợi hại, lợi hại…

Mẹ Cao nhìn cô con gái xinh đẹp, không phải không chút “ghen tuông” nói.

Trước kia khi Cao Khiết ở nhà đúng là “công chúa nhỏ” chỉ chờ cơm dâng tận miệng. Giờ thành Phó chủ tịch thành phố lại còn biết nấu ăn, làm việc gia đình. Không hỏi không biết, đây là nhờ học bà Quản Lệ Mai khi ở Ngạn Hoa.

- Mẹ, mẹ à… Hồi đó là do con không làm mấy việc này, được không ạ? Cũng không phải là dì Quản bắt con học đâu, con chủ động học đấy, mỗi lần con chủ động giúp dì ấy, dì ấy toàn bắt con ra ngoài, nói còn làm chuyện lớn rồi, những chuyện gia đình con không cần đụng vào, để mình dì ấy làm là được, con nghĩ, một mình ngồi đợi ngoài phòng khách cũng chán quá, chẳng bằng ở đó giúp rồi cùng nói chuyện sẽ thú vị hơn.

Mấy lời của Cao Khiết cũng chính là sự thật, trước kia trong nhà, mẹ Cao không cho cô vào nhà bếp, cô chỉ có thể yên tâm ở trong phòng mình học bài, yên tâm thoải mái. Ở nhà chồng, Quản Lệ Mai một mình bận rộn trong bếp, cô ở phòng khách xem tivi, trong đầu chẳng làm sao bình tĩnh được.

Mẹ Cao lúc này mới đổi giận thành vui.

Kỳ thật mẹ Cao cũng không phải người phụ nữ nhỏ nhen, thấy con gái biết làm việc nhà, không hề trách bà thông gia, chẳng qua chỉ đùa con gái mà thôi.

- Tiểu Khiết, giờ em của Hồng Vũ đi Bắc Kinh học, trong nhà chỉ có con với dì Quản à? Đúng là lạnh lẽo quá, con phải chăm sóc dì ấy cho tốt.

Mẹ Cao rất thông tình đạt lý nói.

Phạm Hồng Thái không phụ sự mong đợi của mọi người, vừa mới đoạt giải nhất. Trúng tuyển vào đại học Bắc Kinh, phải một thời gian nữa mới được nghỉ đông.

- A, đúng rồi. Tiểu Khiết, Hồng Vũ không phải còn có anh trai sao? Nghe nói đi làm ở Ngạn Hoa, sao vẫn chưa có bạn gái thế?

Mẹ Cao vội vàng bỏ cà rốt vào nồi thịt kho tày, vừa thuận miệng hỏi.

Tình cảm của hai mẹ con Cao gia rất đặc biệt. Có chuyện gì Cao Khiết cũng đều thích kể mẹ nghe. Chuyện gia đình Phạm Hồng Vũ, mẹ Cao cũng biết không ít.

Nếu Phạm Hồng Học tìm bạn gái rồi, có thể chia sẻ chút trọng trách với Cao Khiết. Thay phiên đến nhà nói chuyện với mẹ chồng.

Ghe mẹ nhắc tới chuyện này, Cao Khiết lập tức liền cười khổ, nói: - Haizz, mẹ ơi, đúng là nhân vô thập toàn mà. Anh trai của anh Hồng Vũ đúng là một nhân tài. Ngoại trừ công tác nghiên cứu, quản lý công ty, mấy chuyện yêu đương thì dốt đặc cán mai. Dì Quản đã sốt ruột đến mức không còn cách nào khác, đành phải giới thiệu cho anh ấy vài người bạn, có nữ lãnh đạo Ủy ban nhân dân địa khu, có mấy cô bé sinh viên xinh đẹp mới được phân đến cơ quan, anh ấy đều không ưng… Dì Quản cứ ca cẩm với con, muốn con tìm cách giúp…

Mẹ Cao kỳ quái hỏi: - Không vừa mắt một ai à? Điều kiện của cậu ấy là gì, a, để mẹ tìm cho, mẹ không tin là không tìm được.

Thân là Phu nhân Bí thư thành ủy Hồng Châu lại đang đi làm ở tỉnh thành, lời mẹ Cao đặc biệt hữu lực. Hiện nay Chủ tịch địa khu Phạm Vệ Quốc cũng được coi là lãnh đạo cao cấp rồi, nếu nhất định phải môn đăng hộ đối, gia đình cán bộ cao cấp ở tỉnh thành nhiều hơn ở Ngạn Hoa rất nhiều.

Cao Khiết lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: - Mẹ, vô ích thôi. Không phải yêu cầu của anh ấy cao, anh ấy căn bản không kiêu thế đâu, mỗi lần dì Quản hỏi anh ấy, vì sao không vừa ý người ta, anh ấy chẳng nói gì, đẩy đẩy gọng kính, rồi phán một câu…

- Nói câu gì?

Sở thích của mẹ Cao được khơi dậy.

- Chỉ ba chữ! Không cảm giác!

Cao Khiết mở miệng, bất đắc dĩ nói.

Mẹ Cao há to miệng, không thể khép miệng được, lúc lâu sau mới chu mồm thè lưỡi, tấc tắc kêu kỳ lạ: - Không có cảm giác, lý do này thật đúng là... Ừ, câu này giống y như câu của con hồi đó!

- Á?

Lần này đến lượt Cao Khiết giật mình.

- Con có nói vậy à?

- Không phải sao? Con nhanh quên vậy… học bốn năm đại học, đi làm ba năm, ngay đến một anh chàng bạn trai cũng không có. Mỗi lần mẹ nói với con về chuyện này, không phải con nói với mẹ là không vội, không có cảm giác à? Haha, các con đều là tiến sĩ, chẳng phải đều giống nhau sao? Cũng may là xuất hiện một Phạm Hồng Vũ, cuối cùng mẹ cũng vứt được gánh nặng trong lòng.

Cao Khiết lập tức rất là bất mãn, uốn éo người không hài lòng, sẵng giọng: - Mẹ, có cần phải khen người ta như vậy không… làm như không có anh ấy con không lấy được chồng không bằng.

Mẹ Cao lại liên tục gật đầu, khẳng định với cô nàng: - Cái đó, chân mệnh thiên tử chỉ có một, bỏ lỡ là không có nữa đâu.

Cao Khiết bĩu môi, ý rất khinh thường, lập tức "Xì" một tiếng, hai má đỏ hồng như đóa hoa diễm lễ, không kìm được nhìn ra ngoài phòng bếp.

Trong phòng khách, một già một trẻ đang đánh trận trên bàn trà.

Bí thư Cao cờ đỏ, Chủ tịch huyện Phạm cờ đen, hai người đang tranh chấp trên ranh giới Hán Sở.

Cao Hưng Hán từ trước đến nay rất thích chơi cờ tướng, chức quan càng ngày càng lớn, địa vị càng ngày càng cao, ngược lại càng ít đối thủ. Kể ra, ngoại trừ vị Phó chủ tịch Mặt trận tổ quốc, những người khác đánh cờ với Bí thư Cao, gần như ai cũng có mục đích riêng, không ai dám đánh hết sức với Cao Hưng Hán. Cuối cùng toàn là Bí thư Cao đại thắng. Đánh cờ như vậy cũng mất đi ý nghĩa.

Vị Phó chủ tịch Mặt trận tổ quốc tỉnh kia vô dục vô cầu, trước giờ không hề nhường nhịn, nhưng tiếc là tuổi tác đã cao, hơn nữa công việc của Cao Hưng Hán bề bộn, không thể thường xuyên đến nhà tìm ông ấy, nên quanh năm suốt tháng, khó kiếm được người cùng đánh ván cờ.

Phạm Hồng Vũ may mắn trở thành con rể của Cao gia. Cha vợ có sở thích này thí hắn đành phải ngồi hầu vậy.

Ở thế giới kia, Phạm Cảnh Quan có ba sở thích nghiệp dư—— đọc sách, câu cá, chơi cờ.

Thân là cảnh sát hình sự, còn có danh xưng “thần thám”, khả năng logic lý luận của Phạm Cảnh Quá là những thứ rất cần thiết, rất bản lĩnh Không học đánh cờ thì thôi, một khi đã học đánh cờ thì năng lực nhất định không kém.

Người học cờ, ngoại trừ khả năng suy luận logic mạnh, còn một yêu cầu nữa là phải có đủ định lực. Đối với đọc sách và câu cá, đó chính là rèn luyện định lực, trong ba phương diện này, Phạm Hồng Vũ đều học không tệ.

Hôm nay là thứ bảy, tuần tới Cao Khiết phải lên tỉnh dự cuộc họp, Tác Tính đã lên tỉnh thành trước, Phạm Hồng Vũ cũng từ Vân Hồ đến. Chủ tịch huyện Phạm đang cùng bố vợ chơi cờ, Chủ tịch thành phố Cao cùng mẹ nấu ăn nói chuyện phiếm, phân công công việc, tán gẫu bày tỏ lòng hiếu kính.

Trên bàn cờ đã tiến vào giai đoạn tàn cục, hai cha con đều đánh rất chậm. Cao Hưng Hán bưng chén trà, nhấp từng miếng, chậm rãi đặt xuống, sau đó liếc mắt nhìn Phạm Hồng Vũ một cái.

Người này không tệ, không ngờ có thể cùng mình đấu mấy hiệp như vậy.

Tuy nhiên nhìn tình hình ván cờ, Bí thư Cao đã chiếm được ưu thế, tuy không rõ ràng lắm, nhưng cũng khiến Bí thư Cao có chút an tâm.

- Chủ tịch huyện Phạm, con biết cách đánh cờ của con, ưu thế ở đâu, khuyết điểm ở đâu không?

Bí thư Cao hơi trêu chọc hỏi han.

Phạm Hồng Vũ cố nhiên đánh cờ không kém, nhưng Cao Hưng Hán thực sự quá cao cờ, mỗi lần Chủ tịch huyện Phạm đánh cờ với bố vợ, thắng ít thua nhiều, Bí thư Cao vẫn có tư cách dạy bảo Chủ tịch huyện Phạm.

- Lúc ẩu đả không chịu thiệt, còn có thể kiếm được ít tiện nghi, cái nhìn đại cục khá thiếu.

Không đợi Phạm Hồng Vũ trả lời, Cao Khiết đã từ phòng bếp đi ra, đứng ở bên cạnh, cười cười tổng kết. Đồ ăn đã cắt xong, chỉ chờ cho vào nồi. Cao Khiết không có việc gì làm, bèn chạy ra nhìn hai người, xem có cần uống trà hay gì đso không, nghe ba trêu chọc vị hôn thê bèn thay mặt trả lời.

Kỳ thực Chủ tịch thành phố Cao không biết chơi cờ tướng, cùng lắm chỉ biết quy tắc của cờ tướng, chưa có kinh nghiệm thực chiến. Sở dĩ có thể đáp được, là vì Cao Hưng Hán nhắc đến không chỉ một lần.

Phạm Hồng Vũ không thèm để ý đến lời trêu chọc của hai cha con cô, cầm quân cờ suy ngẩm, hai hàng lông mày nhíu chặt, chậm chậm đặt xuống. Phạm Hồng Vũ có thói quen khi chơi cờ, thích cầm quân cờ lên giống như chơi cờ vây vậy.

Cao Khiết cười bồi thêm một câu: - Giờ thêm một điều nữa, phản ứng chậm chạp.

Phạm Hồng Vũ cũng không ngẩng đầu lên, đáp: - Vẫn không tính là phản ứng chậm chạp, bây giờ còn đang trong giai đoạn ẩu đả. Toàn cục, để cho họ nghĩ được rồi, Đàm Khải Hoa và Lục Cửu cũng không thể chỉ kiếm không tiện nghi mà chẳng làm gì. Anh chỉ quản giết, không quản chôn!

Cao Khiết liền bĩu môi, khinh thường nói: - Coi anh ăn nói thô lỗ chưa kìa… Làm gì có Chủ tịch huyện như vậy chứ? Chỉ có trình độ của một Chủ tịch xã trấn!

Chủ tịch thành phố Cao xuất thân từ đại học thủ đô, nói năng rõ ràng, hay sưu tầm dân ca tục ngữ, cách nói của Chủ tịch huyện Phạm, Chủ tịch thành phố Cao mãi mãi không học được. Thật sự lo lắng sau này người này làm lãnh đạo lớn cũng chẳng sửa được thói quen này.

Trong suy nghĩ của Cao Khiết, Phạm Hồng Vũ làm lãnh đạo lớn là chuyện tất nhiên, chuyện sớm hay muộn.

- Vậy con được cái gì?

Cao Hưng Hán bất động thanh sắc hỏi.

- Chính nghĩa!

Phạm Hồng Vũ đáp không chút do dự, đồng thời đặt mạnh quân xe đen trên bàn cờ.

- Chiếu tướng!

Cao Hưng Hán hóa giải được thế công của hắn, lạnh nhạt nói: - Con muốn nhận được chính nghĩa, ba không phản đối. Cừu Lập Hành đó, quả thực nên nghiêm trị. Nhưng đối với con, chuyện này nên dừng ở đây. Như con đã nói đó, quản giết, không quản chôn!

Phạm Hồng Vũ gật gật đầu.

Cao Khiết nhướng mày, nói: - Ba, sở dĩ Cừu Lập Hành dám làm xằng làm bậy, hoành hành ngang ngược như vậy cũng là do Cừu Hạo Minh chú hắn che chở. Chỉ xử mình Cừu Lập Hành thì có tác dụng gì? Lẽ nào Cừu Hạo Minh không phải chịu trách nhiệm của người lãnh đạo sao?

Cao Hưng Hán nhìn con gái, khẽ thở dài nói: - Tiểu Khiên, cho nên đầu óc của nó tỉnh táo hơn con đấy. Con phải nhớ kỹ, năng lực được bao nhiêu thì làm việc lớn chừng ấy. Nếu không, chẳng làm được việc gì mà chỉ tổ thiệt thân!

Cao Khiết không lên tiếng.

Chủ tịch huyện Vân Hồ cứng rắn kéo Bí thư huyện Mặc Bình ngã ngựa quả cũng hơi quá.

.