Quý Nữ Khó Cầu

Chương 32: Gặp chiêu phá chiêu

Hàn Nhạn nhìn chằm chằm Trang Ngữ Sơn nở nụ cười, rốt cục Trang Ngữ Sơn

chịu không nổi thái độ này, gương mặt biến sắc nói: "Nhạn nhi muội muội

cười gì vậy?"

Hàn Nhạn vô tội, buôn tay ra, "Hôm nay là cung yến. Hoàng Thượng và

Hoàng Hậu mời các tỷ tỷ muội muội tham dự, cung yến này lớn nhỏ đều là

nương nương căn dặn người làm. Bao gồm việc bố trí rượu và thức ăn." Hàn Nhạn cầm cốc trà trong tay, nhấm nháp nhẹ nhàng, nói: "Nương nương bố

trí có tỉ mỉ hay không. Bây giờ chỉ cần nhìn là biết, Hàn Nhạn cảm thấy

điểm tâm này vô cùng ngon miệng. Mới khen vài câu, đó là trên mặt Hoàng

Thượng và nương nương có hào quang. Cái này có gì mà không tốt? Hàn Nhạn chỉ biểu đạt sự vui sướng trong lòng. Không lẻ tỷ tỷ bắt Hàn Nhạn phải

khóc? Vậy tại sao Ngữ Sơn tỷ tỷ lại nói Hàn Nhạn không biết lễ nghi."

Nàng ngồi ngay ngắn, gương mặt tươi cười như gió xuân: "Cười không thể

quá, ăn không thể gấp, giống như cây tùng mộc, ngôn ngữ phải ôn nhu, đó

mới là thục nữ. Xin hỏi Ngữ Sơn tỷ tỷ, Hàn Nhạn đã phạm vào điều gì?"

Trang Ngữ Sơn không ngờ Hàn Nhạn lại dám trước mặt nhiều người phản bác

lại, trong lúc này vừa giận vừa hận, đối phương còn nói đang dự tiệc. Ở

nơi này nhiều người nhìn như vậy, chính mình cũng cảm thấy khó xử. Miễn

cưỡng nhìn xuống, nàng ngồi xuống, từ kẽ răng phun ra hai chữ: "Không

có."

Các vị tiểu thư xung quanh không khỏi cảm thấy rét run. Vừa rồi Thái Hậu và Hoàng Hậu khen thưởng, đã làm cho các nàng cảm thấy ghen tị với vị

tiểu thư này. Về sau Trang Ngữ Sơn lại châm ngòi, Lý Giai Kỳ đối kháng

lại, các nàng cũng muốn áp bức Hàn Nhạn. Không nghĩ tới vị tiểu thư cười tít mắt kia lại không dễ trêu chọc, mới vừa nói có mấy lời mà nàng lại

làm cho Trang Ngữ Sơn phải im lặng. Nàng ta có thể đem nữ đức ra nói,

nhưng mà đối với một đứa bé chỉ mới mười hai tuổi, mà có thể nói những

lời này, thì chắc chắn không thể xem thường.

Hàn Nhạn mỉm cười, kiếp trước sống trong phủ, việc tiêu khiển duy nhất

của nàng chính là đọc sách. Phòng sách của Trang phủ có nhiều sách cổ,

Trang Ngữ Sơn không thích xem, chuyện này rất hợp ý nàng. Tuy là lú đó

trong lòng của nàng có chút phiền chán, nhưng mà vì để làm một thê tử

tốt, trông cậy vào việc làm cho Vệ Như Phong vui vẻ. Nàng đã cố gắng học nữ đức từ đầu tới đuôi.

Chỉ là lần này sẽ không như vậy, Hàn Nhạn cúi đầu, che giấu đi đôi mắt

đầy xâu xa. Sau khi ngẩng đầu lên thì đã nhìn thầy gương mặt tươi cười

của Lý Giai Kỳ, âm thanh trong veo rất êm tai vang lên: "Nếu như Hàn

Nhạn không có vi phạm lễ nghi, nói vậy thì Ngữ Sơn tỷ tỷ nhìn lầm rồi.

Hàn Nhạn cảm thấy khối bánh ngọt này rất ngon, Lý tiểu thư cảm thấy thế

nào?"

Lý Giai Kỳ liếc nhìn nàng đầy hèn mọn: "Hẹp hòi, chỉ là một miếng bánh. Cho chó nhà ta chúng cũng không thèm."

Lời vừa nói ra, không khí xung quanh liền trở nên cứng ngắt. Lý Giai Kỳ

cũng có chút hối hận về lời nói của mình, vốn chỉ nghĩ là đả kích Hàn

Nhạn nhân tiện khoe khoan phủ Thừa tướng của mình. Nhưng mà nàng quên

mất mình đang ngồi cùng các vị tiểu thư khác, nếu như mà theo nàng nói

thì các nàng cả chó cũng không bằng. Nhưng suy nghĩ lại, thân phận của

nàng là cao quý nhất, những người này còn ra sức nịnh bợ nàng, chính

mình phải sợ cái gì. Lý Giai Kỳ lập tức lấy lại tinh thần.

Hàn Nhạn lạnh nhạt nhìn nàng ta, cho Đặng Thiền một ánh mắt an tâm. Lý

Giai Kỳ không phải là kẻ ngốc, ít ra còn có chút đầu óc, nàng nhìn thấy

rõ biểu tình hối hận của nàng ta. Chỉ là nàng ta đã tìm lầm đối thủ, bây giờ Hàn Nhạn tính toán tìm cách chụp mũ lại.

"Thì ra chó nhà Lý tiểu thư lại ăn điểm tâm của Hoàng gia." Xung quanh

vốn dĩ đã im lặng. Hàn Nhạn vừa mở miệng nói, thì tất cả mọi người đều

kinh ngạc.

"Ngươi đang nói bậy bạ gì đó? Ta nói như vậy hồi nào? Trang Hàn Nhạn,

ngươi đừng ngậm máu phun người." Lý Giai Kỳ kích động, âm thanh đầy bén

nhọn mà lên tiếng. Nhũng vị phu nhân và các nam quyến ngồi bên kia, cũng tò mò nhìn qua bên này.

Lý Giai Kỳ bị mọi người chú ý, vội vàng ngồi xuống. Gương mặt đỏ lên,

trừng mắt nhìn Hàn Nhạn, ánh mắt của nàng ta dường như đang muốn giết

người. Chỉ là các vị tiểu thư xung quanh, bây giờ ai cũng không dám nói

lời nào.

Thu Hồng đứng bên cạnh Hàn Nhạn, thay nàng chỉnh lại váy áo. Hàn Nhạn

cũng không biểu hiện gì, vẻ mặt vẫn như cũ, trên mặt vẫn nở nụ cười,

dáng vẻ đầy vui sướng, từ từ nói: "Có nhiều người nhìn như vậy. Lý tiểu

thư muốn tự làm mình xấu hổ hay sao? Ta cho rằng phủ Thừa Tướng dạy dỗ

tiểu thư rất tốt, nhất là phải dám làm dám chịu. Dù sao thì Lý Thừa

Tướng cũng là trụ cột của quốc gia." Nói xong nàng thở dài, dáng vẻ

dường như rất hối tiếc.

Lý Thừa Tưởng giữ chức quan rất quan trọng, nhưng mà lại dạy dỗ con gái

nhà mình không dám làm dám chịu, làm cho mọi người nghi ngờ nhân phẩm

của Lý Thừa Tướng. Hoàng Thượng và các vị đại thần cũng nhìn thấy, không cần nói cũng biết.

Lý Giai Kỳ cười lạnh một tiếng: "Trang Hàn Nhạn, ngươi cũng đừng nên đe

dọa ta. Ta chỉ nói là điểm tâm này ta cho chó nhà ta ăn, bởi vì ta yêu

thương chúng nên mới cho chúng ăn. Người là người ngoài mà vẫn còn muốn

nhúng tay vào à?"

Hàn Nhạn dùng một tay chống cằm, trên mặt hiện lên vẻ ngây thơ, cười

nói: "Thì ra là thế. Lý tiểu thư là con nhà phú quý, phụ thân là Hữu

tướng ở trong triều, Hoàng Thượng cũng phải nể mặt ba phần. Dĩ nhiên là

không đem điểm tâm trong cung để vào mắt, là Nhạn nhi có lỗi. Thật xin

lỗi."

Giọng nói của nàng vừa vui vừa ấm áp, lời vừa nói ra khiến cho người khác động lòng, không có một chút hàn khí nào.

Lý Giai Kỳ cảm thấy lời nói của nàng có chút kỳ lạ, nhưng mà không nghĩ

ra được gì, nhìn thấy nàng ta thoải mái nhận sai. Bản thân mình còn đang muốn làm khó làm dễ, nhưng mà vừa rồi nghe thấy âm thanh của nàng đầy

lạnh lùng phản bác lại, làm cho ánh mắt mọi người đều nhìn về phía này,

cho nên Lý Giai Kỳ cố gắng nhịn xuống, oán hận nói: " Không có việc gì.

Trang tiểu thư không cần đa lễ. "

Hàn Nhàn không thèm để ý, cúi đầu tiếc tục dùng trà, nhưng trong lòng lại cười lạnh một tiếng.

Dạ yến trong cung, tự nhiên sẽ có tai mắt của Hoàng Thượng ở khắp mọi

nơi, mấy chuyện như thế này ở trong phủ đã có rồi. Kiếp trước, lúc bên

viện của nàng có chuyện gì, chưa tới một phân (1) thì bên Cũng Đồng Uyển đã biết hết mọi chuyện. Có đôi khi nàng cảm thấy nhức đầu, thì một khắc (2) sau Chu thị đã mang thuốc tới. Lúc đó nàng cho rằng Chu thị quan

tâm mình, cảm động đến rơi nước mắt. Bây giờ nghĩ lại, sợ là bên trong

và bên ngoài Thanh Thu Uyển đề có người của Chu thị sắp đặt vào.

Hoàng Cung cũng giống như vậy, thậm chí là hơn chứ không kém. Trong cung này chỉ cần nhìn đại một thái giám hay cung nữ nào thì cũng có thể là

tai mắt của Hoàng Thượng. Lời nói vừa rồi không phải để cho Lý Giai Kỳ

nghe, cũng không phải để cho các vị tiểu thư ngồi ở đây nghe, mà là cho

các tai mắt của Hoàng Thượng nghe.

Quyền lực trong tay của Lý Thừa Tướng cực kỳ lớn, bây giờ cả con gái

cũng không đem điểm tâm để vào mắt. Vậy tiếp theo có phải sẽ không đêm

Hoàng Thượng bỏ vào mắt rồi không?

Các tai mắt sẽ tự động đem chuyện này nói với Hoàng Thượng, còn về Hoàng Thượng nghĩ thế nào thì là chuyện của người. Từ xưa đến này Đế Vương

luôn rất đa nghi, đừng nói chi đến việc đụng tới ngôi vị cửu ngũ chí tôn và tôn nghiêm của mình. Có khả năng, những ngày kế tiếp của Hữu Tướng

sẽ không dễ chịu rồi.

Nàng bày mưu tính kế với người trong Trang phủ, trong phủ thì có thể cố

gắng chịu đựng. Còn ở bên ngoài, nếu như muốn hại nàng thì nàng cũng

không có tốt bụng đâu, khẳng định nàng nhất định sẽ trả lại gấp mười

lần.

Hàn Nhạn vui vẻ cười nói với Đặng Thiền, cũng không ngờ rằng nhất cử

nhất động của mình toàn bộ đều rơi vào đôi mắt đày lạnh lùng của một

người ngồi ở dãy của nam quyến.

Chú thích:

(1): 1 nhật = 12 canh = 96 khắc = 1 ngày (24 h)

1 canh = 8 khắc = 2 giờ

1 khắc = 60 phân = 15 phút

1 phân = 15 giây