Quỷ Hành Thiên Hạ

Quyển 4 - Chương 20: Triệu trinh

Thái hậu bị tình nghi giết người, người bị giết lại là đại hòa thượng đức cao vọng trọng Huyền Bi phương trượng, chẳng phải nguy rồi sao? Chỉ trong thoáng chốc, cả thành Khai Phong đều như bùng nổ.

Đương nhiên, ai cũng biết tin này, Triệu Trinh không thể không biết.

Ảnh vệ kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho Triệu Trinh, Triệu Trinh ngồi sau bàn, xoay nhẹ ban chỉ trên tay, không lên tiếng. [ban chỉ là loại nhẫn to đeo trên ngón tay cái]

Các ảnh vệ nói xong, quỳ xuống nhận phạt, Triệu Trinh chỉ phất tay: “Lui xuống hết đi, canh giữ nghiêm ngặt, không được để ai đến gần thái hậu.”

Các ảnh vệ nhìn nhau, xảy ra chuyện lớn như thế, mà hoàng thượng không trách phạt? Cả lương bổng cũng không trừ sao? Nhìn nhìn Trần Ban Ban cạnh Triệu Trinh, thấy lão công công gật đầu, các ảnh vệ đành phải lui xuống.

“Hoàng thượng…” Trần Ban Ban đanh định nói, Triệu Trinh lắc đầu, ý bảo tất cả những người bên cạnh lui xuống. Khi mọi người đã đi hết, cửa thư phòng đóng lại, Triệu Trinh đứng lên, đi đến cạnh cửa sổ: “Trước đây ngươi nói, hôm đó Lạc Hâm âm thầm theo Bạch Ngọc Đường?”

“Đúng vậy, hoàng thượng.” Một hắc y nhân đi từ sau bình phong ta, là cận vệ của Triệu Trinh, Nam Cung Kỷ, Triệu Trinh có không ít thiếp thân thị vệ, đều là cao thủ hạng nhất, người ngoài không được biết đến sự tồn tại của bọn họ, theo hầu Triệu Trinh đã nhiều năm, cực kì trung thành.

“Nàng ta theo Bạch Ngọc Đường, đã làm gì?”

“Dường như muốn nói chuyện với hắn, nhưng hôm đó Triển Chiêu đột nhiên xuất hiện, nàng ta liền bỏ đi.” Nam Cung Kỷ nói nhỏ: “Võ công của Bạch Ngọc Đường quá cao, thuộc hạ không dám đến quá gần, nhưng dường như Lạc Hâm phu nhân rất lưu tâm đến Bạch Ngọc Đường.”

“Ha ha.” Triệu Trinh cười cười, “Đây lại không phải chuyện kì lạ.” Phất nhẹ tay, “Ngươi tiếp tục theo dõi, đừng đả thảo kinh xà.”

“Dạ!” Nam Cung Kỷ lùi xuống, Triệu Trinh một mình ra khỏi thư phòng, nói với hạ nhân đứng hầu ngoài cửa: “Đến Khai Phong Phủ.”

Thế là, bãi giá Khai Phong Phủ.

.

.

Hiện tại trong Khai Phong Phủ cũng đang hỗn loạn, quan trọng là ngoài cửa còn có rất nhiều bách tính đến xem náo nhiệt, Triệu Trinh lặng lẽ đi cửa sau vào. Bao Chửng đích thân nghênh đón, đưa vào nội thất gặp mặt thái hậu.

Lúc ấy, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng đã trở về, Huyền Bi phương trượng cũng đã tỉnh, kể lại sơ lược mọi chuyện rồi lại hôn mê bất tỉnh.

Các bách tính vây quanh Khai Phong Phủ không bao lâu đã nghe nói có người trốn trong phòng đánh lén phương trượng, đã tìm được mật đạo, phương trượng cũng không chết, thái hậu bị vu oan. Mọi người vốn không tin thái hậu đã lớn tuổi lại yếu người có bản lĩnh này, hơn nữa, thái hậu muốn giết người, hà tất phải tự mình ra tay, mọi người dần giải tán. Dù sao cũng đã hữu kinh vô hiểm, Triệu Trinh cũng thầm thở phào, tránh được một kiếp.

Bao Chửng mời Bát vương gia đến, để Bát vương xem hình xăm trên cánh tay Huyền Bi phương trượng, vương gia vừa nhìn đã nhận ra, đây chính là Nguyệt Hòa phu nhân năm ấy. Triệu Phổ cũng gật đầu, nói có chút ấn tượng.

Lại cộng thêm mật đạo, gói châu báu vớt lên từ giếng, và bộ xương người trong giếng nước, mọi người đều chờ đại hòa thường tỉnh lại lần nữa, giải thích cặn kẽ.

.

.

Công Tôn khám nghiệm bộ hài cốt trong phòng ngỗ tác.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đi vào.

“Có manh mối không?” Triển Chiêu hỏi.

“Có.” Công Tôn chỉ bộ hài cốt, nói: “Xương đùi của người này rất cong, vừa nhìn đã biết là do ngồi thiền trường kì, đỉnh đầu còn có giới ngân, hẳn là một hòa thượng. Khi chết cũng đã hai ba mươi tuổi.”

“Là một hòa thượng?” Triển Chiêu không hiểu: “Vì sao lại chết trong giếng? Khi kéo nước thì ngã xuống chết đuối?”

Công Tôn nhún vai: “Hắn bị người khác đánh chết!”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn kĩ vết thương trên xương sườn người chết, lập tức cau mày, người này bị chưởng chết, dấu ấn gần như nguyên vẹn trên xương sườn, rất hoàn chỉnh, hẳn là bị một chưởng này đánh nát nội tạng mà chết. Loại công phu này, dường như từng gặp qua…

“Thiết Chưởng Môn.” Bạch Ngọc Đường thản nhiên nói.

“Lục Thiết Tâm sao?” Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường hơi nhíu mày, hỏi công tôn: “Người này chết bao lâu rồi?”

Công Tôn nhún vai: “Điều này ta không chắc, ngâm trong nước đã lâu rất khó xác định, có thể là năm sáu năm, có thể là hai ba mươi năm thậm chí là lâu hơn.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đưa mắt nhìn nhau, vậy thì không thể điều tra được rồi.

“Thiết Chưởng mà Thiết Chưởng Môn dùng, trên giang hồ còn người nào dùng loại công phu này không?” Công Tôn hỏi.

Bạch Ngọc Đường nghĩ một lúc: “Dường như La Thanh Sơn cũng dùng Thiết Chưởng.”

“Đúng.” Triển Chiêu gật đầu: “Hắn là sư đệ của Lục Thiết Tâm, đương nhiên, không phải ruột thịt, nhưng cũng quen dùng Thiết Chưởng.”

“La Thanh Sơn chết vì chuyến quỷ tiêu Lưu Hạc Linh, mà Lục Thiết Tâm lại không màng danh dự cố đẩy La Diên ra xa mình, còn bắt nó mang cả Lưu Hạc Linh theo.” Bạch Ngọc Đường lắc đầu: “Xem ra trong chuyện này, chưa hẳn đơn giản chỉ vì Lục Thiết Tâm tiểu nhân ngụy quân tử?”

Triển Chiêu cũng gật đầu: “Đương nhiên rồi, tại sao Hạt Cửu Thiên lại phải giết người có Lưu Hạc Linh, chuyện này còn khiến người khác hiếu kì hơn… Không phải ngươi có giao tình với hắn sao, có thể tìm được hắn không?”

Bạch Ngọc Đường cười bất đắc dĩ: “Hiện tại trên giang hồ ai cũng biết ta thu nhận nữ nhi La Diên của La Thanh Sơn, nó còn mang theo Lưu Hạc Linh, nếu Hạt Cửu Thiên thật sự muốn trả thù, vậy phải tự đến tìm ta mới đúng.”

“Ai…” Triển Chiêu đi ra khỏi phòng ngỗ tác, ngồi xuống ghế đá, thở dài: “Nhiều đầu mối quá, dường như đều có liên quan đến nhau.”

Bạch Ngọc Đường cũng đi đến cạnh hắn ngồi xuống, “Miêu Nhi, có đói bụng không?”

Triển Chiêu vừa định mở miệng nói chuyện, chợt, một người đi từ bên ngoài vào, là một công công trong cung, họ Thẩm.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, nghĩ thầm sao lại có công công đến? Tuyên chỉ sao? Hắn đâu có cầm thánh chỉ.

Trầm công công đi vào sân, hành lễ với hai người, cười nói: “Triển đại nhân, Bạch ngũ gia.”

Hai người nhìn hắn gật đầu, không biết có chuyện gì.

“Hoàng thượng mời hai vị vào cung dùng bữa.” Thẩm công công cười nói: “Một lát nữa sẽ đi.”

Triển Chiêu hơi khó xử nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường lại càng khó xử, hắn không quen Triệu Trinh, gọi hắn đi làm gì?

Nhưng người đã đến tận nơi mời rồi, cũng đâu thể kháng chỉ bất tuân, hai người đành phải đi cùng hắn.

.

.

Nhưng ra khỏi Khai Phong Phủ, không vào cung cũng không đến biệt viện, mà đến Lạc Hâm Các.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, nghĩ thầm không phải chứ? Triệu Trinh đang có âm mưu gì, gặp tình nhân còn phải lôi kéo bọn họ theo cùng?

Thẩm công công dẫn hai người vào Lạc Hâm Các từ cửa sau, bên trong tiếng đàn du dương, trong sân, dưới tán hoa đào, Triệu Trinh đang an nhàn ngồi uống trà, Lạc Hâm phu nhân thì ngồi cạnh hắn đánh đàn.

Mà khi ấy, tiếng đàn của Lạc Hâm phu nhân cũng hơi rối loạn, vội đè dây đàn, dừng lại.

Triệu Trinh cười cười, nói với Triển Chiêu: “Vị này là Lạc Hâm phu nhân, Triển hộ vệ từng gặp rồi, đúng không?”

Triển Chiêu gật đầu.

Triệu Trinh lại nói với Lạc Hâm phu nhân: “Trước đây trẫm đã nói, giới thiệu hai thanh niên tài tuấn cho nàng, vị này là Triển Chiêu, vị này là Bạch Ngọc Đường.”

Lạc Hâm phu nhân cười gật đầu, đứng lên hành lễ với hai người, hai người hơi xấu hổ, cũng đành phải khách khí một lúc.

“Ha ha, Lạc Hâm thường nói với trẫm rằng muốn du hồ, trẫm không tiện ra ngoài, trẫm nhớ Bạch thiếu hiệp có một con thuyền có đúng không?” Triệu Trinh gọi bọn họ đến, không ngờ là để mượn thuyền của Bạch Ngọc Đường đi du hồ.

Bạch Ngọc Đường gật đầu: “A, là có…”

“Vậy thì tốt, cản nhật bất như chàng nhật, ngay hôm nay?” Triệu Trinh có vẻ rất hăng hái. [cản nhật bất như chàng nhật: hẹn ngày khác không bằng ngay ngày gặp mặt]

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, Lạc Hâm cũng nói: “Hoàng thượng, hôm nay?”

“Hôm nay trẫm vui vẻ!” Triệu Trinh đứng lên: “Thái hậu bị vu oan, ngay cả hoàng đế như trẫm nói không chừng cũng sẽ bị bêu xấu. May mà có Triển hộ vệ và Bạch thiếu hiệp tài giỏi hơn người, hóa giải mối nguy này, hai người nhiều lần cứu mạng trẫm, quả nhiên là phó tướng! Ha ha.”

Lạc Hâm phu nhân cũng cười: “Khí trời hôm nay cũng rất tốt.”

Bạch Ngọc Đường thấy chỉ là mượn thuyền, tuy không hiểu mấy, nhưng cũng không nói nhiều, đứng lên: “Ta đi gọi người đưa thuyền đến.”

Triệu Trinh gật đầu: “Được.”

Bạch Ngọc Đường đá mày với Triển Chiêu một cái, ý bảo hoàn toàn không có manh mối, nhưng vẫn ra ngoài tìm Bạch Phúc gọi thuyền.

Triệu Trinh gọi Thẩm công công cùng theo vào nội viện thay y phục, để Triển Chiêu và Lạc Hâm phu nhân lại trong sân chờ. Triển Chiêu nhìn nhìn Lạc Hâm phu nhân, Lạc Hâm phu nhân lại nhìn nhìn Triển Chiêu, hai người đều không biết phải nói gì.

Qua một lúc, Lạc Hâm phu nhân tìm chuyện nói, hỏi Triển Chiêu: “Triển đại nhân năm nay bao nhiêu rồi?”

Triển Chiêu ngẩn người, nói: “À, tại hạ hai mươi ba tuổi.”

“Tuổi trẻ như vậy đã nổi danh, thật khó tìm.” Lạc Hâm phu nhân cười cười: “So với ngài, Lạc Hâm phí hoài nhiều năm như vậy, mới nhận ra thời gian trôi nhanh.”

Triển Chiêu nhìn nhìn Lạc Hâm phu nhân, đánh giá một chút, nàng ta cũng không còn nhỏ tuổi, ít nhất cũng hai mười bảy hai mươi tám tuổi? Hoặc là lớn hơn… Dù sao thì nữ nhân đẹp vẫn thường khó nhìn ra tuổi tác.

“Dường như Bạch thiếu hiệp nhỏ hơn ngài?” Lạc Hâm phu nhân hỏi tiếp.

“Không, như nhau.” Triển Chiêu cười cười: “Ngày sinh cũng rất gần, hơn nữa hắn còn hơn ta vài ngày.”

“Chỉ vài ngày, gần vậy sao?” Lạc Hâm phu nhân không giấu được lòng hiếu kì về Bạch Ngọc Đường hỏi, Triển Chiêu.

“Đúng vậy.” Triển Chiêu gật gật.

Lạc Hâm phu nhân cười rót trà cho hắn: “Ta nghe giang hồ đồn đại, còn nghĩ là miêu thử bất hòa.”

“Rất nhiều người nghĩ như vậy.” Triển Chiêu cười cười: “Bọn họ hiểu lầm Bạch huynh, hắn không phải loại người nhỏ nhen như vậy.”

“Phải.” Lạc Hâm phu nhân gật đầu: “Đúng vậy.”

Triển Chiêu hơi sửng sốt, lần trước hắn bắt gặp dường như Lạc Hâm phu nhân có chuyện muốn nói với Bạch Ngọc Đường, hôm nay… Chẳng lẽ trước đây có quen biết.

Nghĩ đến đấy, Triển Chiêu liền hỏi: “A, phu nhân, mạo muội hỏi một câu, phu nhân quen biết Bạch huynh?”

Lạc Hâm phu nhân sững người, vội lắc đầu, “Không… Chỉ là trước kia vào nam ra bắc, từng nghe rất nhiều lời đồn về hắn.”

“À.” Triển Chiêu gật gật đầu, nhưng nhìn ra được Lạc Hâm phu nhân có chuyện che giấu, mắng thầm, chuột Bạch, chuột đào hoa! Chuột chuyên trêu hoa ghẹo nguyệt! Chưa từng gặp con chuột nào không biết yên phận như ngươi!

Lúc ấy, Triệu Trinh thay một bộ thường phục đi ra… Triệu Trinh vốn trẻ tuổi, dáng vẻ nho nhã, dung mạo có ba phần giống Triệu Phổ, chỉ là không có khí phách kiêu ngạo ngông cuồng như Triệu Phổ, mà có vẻ văn nhã hơn nhiều. Đương nhiên… Còn có khí chất đế vương ẩn hiện. Triển Chiêu trước đây vẫn không chú ý, hôm nay nhận ra, người quen làm hoàng đế, đúng là không thường!

“Khi nào Bạch thiếu hiệp mới đến, xa lắm sao?” Triệu Trinh hỏi.

“À, chúng ta đến bờ đê chờ là được rồi, từ Bạch phủ ra hẳn không xa.” Triển Chiêu vừa nói vừa dẫn hai người đi đến bờ đê.

Tâm trạng Triệu Trinh cực tốt, Lạc Hâm phu nhân đội một chiếc mũ lụa trắng che mặt. Những ngày trời nắng đẹp thế này, rất nhiều đại tiểu thư trong Khai Phong đội khăn che mặt ra ngoài, cho nên không khiến người khác chú ý.

Ba người cố tránh những con đường đông người, đến bờ đê.

.

.

Vì thời tiết rất tốt, thuyền hoa qua lại như thoi, xa xa, một chiếc thuyền bạch sắc đang chạy đến bờ bên này. Một bạch y nhân đứng trên đầu thuyền, hai tay chắp sau lưng, đang nhìn ra giữa lòng hồ cách đó không xa. Vạt áo trắng nhẹ nhàng lay động trong gió, thần thái ung dung, tuấn tú tiêu sái… Cực kì xuất chúng. Người xung quanh dù ở trên bờ hay trên hồ, đi ngang qua đều phải liếc mắt nhìn.

Triệu Trinh cười lắc đầu, hỏi Triển Chiêu bên cạnh: “Triển hộ vệ, Bạch hộ vệ hành tẩu giang hồ, có biệt danh, hoặc danh xưng thú vị nào không?”

“A… Cẩm Mao Thử?” Triển Chiêu trả lời.

“Đúng rồi.” Triệu Trinh không hiểu: “Hắn tuấn mỹ như thể, sao lại lấy tên là thử?”

“À, là các ca ca của hắn đặt, có lẽ khi còn nhỏ hắn không được xinh xắn, sau đó không biết vì sao, càng lớn càng anh tuấn.” Triển Chiêu thuận miệng nói bậy, Lạc Hâm phu nhân bên cạnh nhịn không được cười ra tiếng.

Triệu Trinh hỏi: “Sao lại cười?”

“A… Không.” Lạc Hâm phu nhân lắc đầu, nhìn lên thuyền.

Triển Chiêu nhìn trời, nghĩ thầm Lạc Hâm phu nhân này có cần dùng ánh mắt ẩn tình tha thiết không thể kiềm chế như thế nhìn Bạch Ngọc Đường không, lại nhìn nhìn Triệu Trinh, Triển Chiêu rất sợ hắn nhìn ra được điều gì mà ghen ghét rồi ghi hận Bạch Ngọc Đường. Vừa xoay sang, đã thấy Triệu Trinh đứng cạnh Lạc Hâm phu nhân như đang đánh giá nàng ta, như có điều suy nghĩ.

Triển Chiêu rủa thầm, chuột Bạch, ngươi thảm rồi! Cho ngươi phong lưu thiên hạ, lần này đến cả nữ nhân hoàng thượng để mắt cũng bị ngươi phong lưu rồi, xem ngươi làm thế nào.

Thuyền đến trước mặt, các gia nhân Bạch phủ cập sát mạn thuyền vào bờ. Bạch Ngọc Đường còn dẫn theo vài nha hoàn lên thuyền, đều đưa tay đến đỡ Lạc Hâm phu nhân.

Các nha hoàn này của Bạch Ngọc Đường Triển Chiêu đều nhận ra, cùng với Bạch Phúc và các gia nhân, đều là theo thuyền cùng Bạch Ngọc Đường vào nam ra bắc. Toàn bộ được Mẫn Tú Tú dạy bảo, thông minh tinh ranh võ công lại cao, thấy hai người lạ, đều hiếu kì quan sát.

Triển Chiêu cũng lên thuyền, đến đứng cạnh Bạch Ngọc Đường trên đầu thuyền, Bạch Ngọc Đường đưa gì đó cho hắn.

“Gì vậy?” Triển Chiêu cầm lấy nhìn nhìn, là một bình sứ trắng, mở ra xem, híp mắt cười với hắn, là mơ khô của Hãm Không Đảo do Lô đại tẩu làm, thứ này không chua, ngọt ngọt, rất thích hợp làm thức ăn vặt. Trước đây Triển Chiêu ăn được một lần nói thích, Bạch Ngọc Đường vừa về phủ thấy Bạch Phúc mang một vại lớn từ Hãm Không Đảo tới, liền lấy một bình cho Triển Chiêu.

Triệu Trinh đang ngồi bên bàn, thấy khung cảnh hai người như thế, sờ cằm, như có tâm sự.

“Làm sao vậy?” Lạc Hâm phu nhân vừa rót trà cho Triệu Trinh vừa hỏi: “Say sóng sao?”

“À, không phải.” Triệu Trinh lắc đầu, nói: “Trẫm… Có hơi khó xử.”

Nhìn nhìn các nha hoàn bưng trà dâng điểm tâm phía sau, Triệu Trinh quyết định không để lộ thân phận, tránh để mất tự nhiên.

“Khó xử chuyện gì?” Lạc Hâm nhẹ giọng hỏi han: “Lạc Hâm có thể giúp ngài phân ưu không?”

Triệu Trinh dùng mắt ra hiệu cho Lạc Hâm nhìn Bạch Ngọc Đường: “Lần trước Bạch thiếu hiệp đến chỗ ta, có vài đường muội biểu tỷ nhìn trúng, muốn ta làm mai.”

Lạc Hâm phu nhân hơi sửng sốt, nghĩ nghĩ, nói: “Bạch thiếu hiệp có vẻ đã quen tự do tự tại, e là không thích bị gò bó ép buộc như thế.”

“Ta cũng phiền lòng vì việc này.” Triệu Trinh lắc đầu: “Nhưng thái… Mẫu thân cứ thúc giục.” Nói xong thì hạ giọng nói nhỏ: “Lần này, thật ra là có ý muốn gọi hắn đi du hồ, để hắn gặp các cô nương kia, tốt nhất là hắn nhìn trúng ai đó. Nếu không thấy ai vừa ý, vậy cũng tốt, không phải phiền lòng nữa, cũng để cho các nha đầu ấy bỏ cuộc.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường tuy đang nói chuyện trên đầu thuyền, nhưng nhĩ lực hai người cực tốt, hơn nữa vì nghi ngờ, cho nên rất chú ý chuyện bên này, vừa nghe thấy Triệu Trinh nói vậy, Bạch Ngọc Đường nhìn trời, rất xúc động, muốn nhảy thuyền.

Triển Chiêu thì lại nghe ra điểm không đúng, không thể nào, ông mai Tiểu Tứ Tử lúc nào cũng nói Miêu Miêu Bạch Bạch là một đôi, cả thái hậu mấy hôm trước cũng đem bọn họ ra chọc ghẹo, Triệu Trinh là người rất khôn khéo, không lý nào lại mai mối lung tung như thế. Triển Chiêu nghĩ đến đây, không hiểu sao lại có cảm giác Triệu Trinh chia uyên rẽ thúy, lại nghĩ đến chuyện uyên ương là ai, Triển hộ vệ bỗng dưng thấy say sóng, úp lên thành thuyền lắc đầu liên tục.

Bạch Ngọc Đường buồn bực, không phải con mèo này đã hết say sóng rồi sao?

Triệu Trinh vừa nói, vừa quan sát sắc mặt của Lạc Hâm phu nhân, tuy miệng cười, nhưng ánh mắt nàng ta lại lạnh đi vài phần, liền đoán được tám chín phần, quả nhiên, không biết Bạch Ngọc Đường đã trêu chọc trúng Lạc Hâm từ khi nào rồi, nhưng xem ra lạc hoa hữu ý lưu thủy vô tình.

Lúc ấy, nha hoàn bên cạnh cũng nghe thấy nội dung hai người nói chuyện.

Nha đầu này tên Hỉ Nhi, không biết Triệu Trinh là hoàng đế, Bạch Ngọc Đường chỉ nói, là khách có qua lại với Bao đại nhân, đối đãi cung kinh, cho nên các hạ nhân đều rất cẩn thận. Hôm nay nghe nói, Hỉ Nhi không vui, liền đi đến nói: “A, vị công tử này, hẳn không thân thiết với thiếu gia nhà chúng ta?”

Triệu Trinh ngẩn người, nhìn Hỉ Nhi, gật đầu: “Đúng vậy, không tính là thân thiết.”

“Ai nha, ngài đừng giới thiệu người nào cho thiếu gia nhà ta, thiếu gia sẽ nổi giận!” Hỉ Nhi nói nhỏ: “Thiếu gia nhà ta đã có người trong lòng rồi, hai người rất thân mật! Trong lòng không còn chỗ cho ai nữa đâu!”

Triệu Trinh há hốc, Lạc Hâm phu nhân cũng kinh ngạc: “Bạch thiếu hiệp đã có người trong lòng rồi? Là ai?”

Hỉ Nhi cười miệng cười hì hì lắc đầu, ý là: Không nói được, nha hoàn béo tên Châu Nhi bên cạnh cũng đi tới gật đầu: “Nói chung, thiếu gia thích vô cùng là được rồi!”

Triệu Trinh ho một cái, nhìn ra đầu thuyền, liền thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đang điềm nhiên như không dựa trên đầu thuyền nói chuyện, chỉ có điều bốn cái lỗ tai đỏ ửng.

Triệu Trinh lắc đầu, quả thiên cả thiên hạ đều biết, chỉ hai bọn họ còn ngơ ngác.

Nhưng, Lạc Hâm phu nhân thì không biết, nhìn chằm chằm bóng lưng Bạch Ngọc Đường nhíu mày: Có người trong lòng rồi?