Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 117: Ninh Hân tức giận (4)

Editor:Kim Phượng

Hoàng tộc thì sao?

Kẻ đắc tội Vân gia nàng, dù xa cũng diệt!

……

Ngô gia.

Một tiếng rống giận truyền khắp toàn bộ sân, phảng phất tràn ngập hận ý ngút trời, hừng hực thiêu đốt giữa biển lửa.

“Vân Lạc Phong, không giết ngươi, ta thề không làm người!”

Ngô Kỳ nằm ở trên giường gỗ khắc hoa, máu tươi nhiễm đỏ chăn gấm dưới thân hắn, hắn gắt gao mà nắm chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi, trong ánh mắt hận ý càng ngày càng đậm, giống như chủy thủ toi luyện, chỉ liếc mắt một cái khiến cho người ta tựa như trúng độc cả người khó chịu.

“Kỳ nhi.” Ngô Nhiên rũ xuống con ngươi, hắn nhìn bộ dáng thê thảm của nhi tử nhà mình, đáy mắt xuất hiện một tia sát khí, “Con yên tâm, phụ thân nhất định sẽ vì con đòi lại một cái công đạo! Hiện tại phụ thân liền tiến cung diện thánh, tiểu nha hoàn Vân gia làm ra loại chuyện này, lão già Vân Lạc kia liền tính lại không biết xấu hổ, cũng cần phải giao Vân Lạc Phong và tiểu nha hoàn của nàng ta ra đây!”

Ngô Kỳ hung hăng cắn răng, ánh mắt tràn ngập hận ý: “Phụ thân, đến lúc đó người giao Vân Lạc Phong và tiểu nha hoàn kia cho con, con muốn cho bọn họ nếm thử như thế nào là sống không bằng chết!”

Không tra tấn bọn họ, căn bản không thể phát tiết hận ý trong lòng hắn! Đặc biệt là tiểu nha hoàn kia! Nàng thân là một người nô tỳ, lại dám ra tay với hắn, quả thực chính là tìm chết! Lần này, liền tính lão già Vân Lạc kia cũng giữ gìn không được các nàng!

“Người tới, chuẩn bị kiệu, bổn gia chủ cần tiến cung diện thánh!”

Ánh mắt Ngô Nhiên quyết liệt, sát khí càng thêm nồng đậm.

Lão già Vân Lạc có thực lực cường đại hơn nữa thì sao? Cháu gái hắn làm ra chuyện thương thiên hại lí như vậy, chẳng lẽ hắn còn dám thiên vị không nói đạo lý? Liền tính hắn muốn che chở, bệ hạ cũng sẽ không như hắn mong muốn!

Nghĩ đến đây, hắn quay đầu nhìn về phía thiếu niên nằm ở trên giường, giọng điệu ôn hòa nói: “Kỳ Nhi, con ở chỗ này chờ tin tức tốt của vi phụ, lát nữa vi phụ sẽ mang Vân Lạc Phong và tiểu nha hoàn của ả về tuỳ con xử trí.”

Nếu Ninh lão ở chỗ này, nghe đến mấy lời của lão già này gọi Ninh Hân là tiểu nha hoàn, bình tĩnh như ông cũng sẽ bị chọc tức nổi trận lôi đình, nói không chừng dưới sự giận dữ trực tiếp giết chết tất cả những người này.

Cháu gái Ninh lão ông cao quý cỡ nào? Công chúa hoàng thất cũng không thể sánh bằng! Trong toàn bộ Long Nguyên Quốc, ông cũng chỉ thừa nhận một mình Vân Lạc Phong!

Đáng tiếc, người Ngô gia quá mức kiêu ngạo, không có tra rõ thân phận của Ninh Hân, cho nên tạo thành sai lầm không thể cứu vãn……

Đại sảnh Vân gia.

Thiếu nữ mới vừa bước chân vào ngạch cửa, liền trông thấy lão gia tử đoan chính ngồi, nàng hơi hơi nhếch khóe môi, cất bước đi vào trong đại sảnh.

Lão gia tử liếc nhìn thiếu nữ xuất hiện ở trong phòng, tức giận hừ lạnh một tiếng: “Nha đầu này, đầu tiên là ở sau núi bế quan nửa năm, kết quả vừa rời núi liền đi ra ngoài lêu lổng, cũng không biết bồi gia gia cháu.”

Giọng nói lão nhân rõ ràng mang theo ai oán, hiển nhiên vì nửa năm qua Vân Lạc Phong không quan tâm mà cảm thấy bất mãn.

Vân Lạc Phong ngẩn ra một chút, ban đầu nàng còn tưởng rằng chính mình và Ninh Hân làm những chuyện như vậy truyền tới tai lão già này, ông tính toán hưng sư vấn tội, không nghĩ tới ông lại là vì chuyện này.

“Cháu đây không phải rất bận sao?” Vân Lạc Phong nhún vai, “Huống chi, hiện tại không phải cháu đã trở về bồi người sao?”

“Hừ.”

Lão gia tử hừ lạnh một tiếng, ai oán nói: “Không biết rốt cuộc cháu bận cái quái gì nữa! Đúng rồi lúc trước cháu nói phải cho ta hai cái kinh hỉ, vậy kinh hỉ ở chỗ nào, tại sao ta không có nhìn thấy?”

Vân Lạc Phong chớp mắt: “Hai cái kinh hỉ này tạm thời còn chưa thể cho người nhưng rất nhanh sẽ có một cái kinh hỉ khác đến, người chuẩn bị sẵn sàng trước đi.”

“Cái gì?”

“Không có gì, chính là vừa rồi cháu và Ninh Hân phế đi Ngô Kỳ của Ngô gia, cháu muốn người chuẩn bị tâm lý thật tốt, phỏng chừng người hưng sư vấn tội sắp tới rồi……”