Quỷ Cái Vận Đồ Prada (The Devil Wears Prada)

Chương 11

Sâu thẳm trong mơ, điện thoại di động của tôi đổ chuông – đủ dai dẳng để tôi thức giấc và tự hỏi, có phải bà ấy không. Sau giai đoạn định hướng nhanh bất ngờ - Ta ở đâu? “Bà ấy” là ai? Hôm nay thứ mấy? – tôi linh cảm có gì đó chẳng lành, khi chuông điện thoại reo lúc tám giờ sáng thứ Bảy. Trong đám bạn tôi không ai dậy vào giờ này, và sau nhiều năm bị chặn máy thì bố mẹ tôi cũng nghiến răng chấp nhận là con gái của ông bà không bao giờ bắt máy trước buổi trưa. Trong bảy giây đồng hồ để nghĩ những chuyện kể trên, tôi còn ngẫm nghĩ xem có cớ gì bắt tôi phải nhận cuộc gọi. Cho đến khi nhớ ra các lý do quan trọng mà Emily đã nói cho tôi hôm đầu tiên đi làm. Tôi thò tay khỏi chăn ấm, quờ quạng quét xuống nền nhà và túm được điện thoại trước khi chuông ngừng kêu.

“A lô?” Ái chà, giọng tôi rất mạch lạc và khỏe, cứ như là mấy tiếng vừa qua tôi chăm chú tập trung làm một việc gì khó khăn chứ không phải ngắc ngoải trong cơn hôn mê sâu.

“Xin chào con gái yêu! Rất vui thấy con đã dậy rồi. Mẹ chỉ muốn báo là bố mẹ đã vào đến đầu phố 3 và khoảng mười phút nữa là tới chỗ con, okay?” Tiếng mẹ tôi trong điện thoại làm váng tai. Chuyển nhà! Hôm nay là ngày chuyển nhà! Tôi quên khuấy là bố mẹ tôi muốn đến giúp chở mấy thùng quần áo, CD và album ảnh đến căn hộ mà Lily và tôi mới thuê. Cái giường quái vật thì phải nhờ dịch vụ xử lý thôi.

“Ôi, con chào mẹ,” tôi lúng búng nói rồi chuyển về chế độ buồn ngủ. “Con cứ tưởng bà ấy gọi.”

“Làm gì có chuyện, hôm nay con được nghỉ. Đỗ xe ở đâu đây? Ở gần đây có tầng ngầm đỗ xe không?”

“Có ạ, ngay dưới hầm nhà, lối vào từ phố 3 rẽ phải. Nói với họ số phòng thì được giảm lệ phí trông xe. Con dậy mặc quần áo ngay đây.”

“Okay, con gái yêu, chuẩn bị bắt tay vào việc nhé!”

Tôi thả người lên gối và tính nhẩm xem có cơ may chợp mắt một lát nữa không. Nhưng sau khi bố mẹ đi cả đoạn đường từ Connecticut đến đây để giúp tôi thì... Đúng lúc đó thì đồng hồ báo thức réo lên. À, thì ra tôi cũng không quên hẳn vụ chuyển nhà. Từ đó suy ra là tôi chưa mất trí hẳn, cũng là một niềm an ủi nho nhỏ.

Trèo ra khỏi giường hôm nay còn khó nhọc hơn trong tuần, mặc dù tôi đã ngủ lâu hơn mấy tiếng. Cơ thể tôi bị lừa bởi ảo tưởng được bù lại chứng “thiếu ngủ” mà các khóa tâm lý học đại cương nào cũng nhắc đến. Cạnh giường là một chồng quần áo, cùng với bàn chải đánh răng là những thứ tôi chưa xếp vào thùng. Tôi xỏ chân vào quần gió Adidas, mặc áo liền mũ Brown rồi đi đôi giầy thể thao New Balance dơ dáy đã từng theo tôi đi khắp thế giới. Đúng lúc tôi nhổ nước súc miệng vào bồn thì chuông cửa vang lên.

“Chào bố mẹ, con mở cửa cho mọi người lên tâng đây, một giây thôi.”

Hai phút sau có tiếng gõ cửa, và không phải bố mẹ tôi mà là Alex đứng đó trong bộ quần áo nhàu nát, nhưng trông vẫn đẹp trai như thường lệ. Quần bò bạc phếch không giấu nổi mông tóp, T-shirt xanh dương dài tay cộc cỡn. Sau cặp mắt kính không giọng mà anh chỉ đeo khi kính áp tròng gây vấn đề là đôi mắt đỏ ngầu, và tóc tai bù xù như cái chổi. Tôi ôm chầm lấy anh. Từ lần uống cà phê vội vã chiều thứ Bảy tuần trước tôi chưa gặp lại anh. Đáng lẽ chúng tôi định ở với nhau cả ngày và cả đêm nhưng Miranda đã làm hỏng kế hoạch vì bà phải đưa Caroline đến bác sĩ và khẩn cấp biến tôi thành cô giữ trẻ cho Cassidy. Về được đến nhà thì đã quá muộn để đi chơi với Alex, dạo này anh cũng bỏ thói quen cắm trại trên giường đợi tôi về – cũng dễ hiểu thôi. Đêm qua anh định ở lại đây, nhưng tôi vẫn đang trong giai đoạn nửa nạc nửa mỡ đối với bố mẹ: mọi người trong cuộc đều biết là hai chúng tôi ngủ với nhau, nhưng chớ có ai hé một câu về chuyện ấy. Vậy thì tôi không muốn anh có mặt trong phòng lúc phụ huynh đến.

“Bé cưng, anh nghĩ là hôm nay mọi người cần trợ lực,” anh giơ một túi bánh lên, tôi biết chắc trong đó là loại bánh mặn tôi thích và mấy cốc cà phê lớn. “Bố mẹ em đã đến chưa? Anh mua cà phê cho cả mọi người đây.”

“Em tưởng hôm nay anh phải dạy thêm,” tôi hỏi, vừa lúc Shanti ra khỏi phòng ngủ trong bộ đồ đen. Cô nhìn xuống đất khi đi ngang qua và lẩm bẩm gì đó về chuyện hôm nào cũng đi làm rồi biến ra cửa. Hiếm khi chúng tôi nói chuyện với nhau, có lẽ cô cũng không biết là hôm nay tôi dọn khỏi đây.

“Đúng thế, nhưng anh đã gọi điện cho bố mẹ hai cô học sinh và họ nói là sáng mai học cũng được, thế là em toàn quyền sai bảo anh.”

“Andy! Alex!” Bố tôi hiện ra trong hành lang sau lưng Alex, mặt mũi rạng rỡ cứ như hôm nay là ngày đẹp nhất thế kỷ. Mẹ tôi cũng tươi tỉnh không ngờ, khiến tôi tự hỏi có phải bà dùng chất kích thích. Tôi soát lại tình thế và đi đến kết luận, nhất định phụ huynh sẽ đoán rằng Alex vừa đến trước họ một lát, vì anh vẫn đang đi giày và cầm trong tay gói đồ ăn mới mua. May quá.

“Andy kể là hôm nay cháu không có thì giờ,” bố tôi nói và đặt cà phê và gói giấy lên bàn phòng khách – chắc là bánh mặn. Ông tránh nhìn thẳng Alex. “Cháu vừa đến hay sắp đi?”

Tôi mỉm cười nhìn Alex và hy vọng anh không hối hận đã bỏ công đến đây từ sáng sớm tinh mơ.

“Cháu đến cách đây một phút, bác sĩ Sachs ạ,” anh sôi nổi kể. “Cháu đã đổi giờ dạy thêm, vì cháu nghĩ là gia đình ta cần có người giúp một tay.”

“Thế thì hay quá, chắc chắn sẽ cần hỗ trợ. Đây, cháu tự lấy bánh ăn đi, Alex. Tiếc là chỉ có ba cốc cà phê vì bác không biết cháu có mặt ở đây.” Tôi cảm động thấy ông già áy náy ra mặt. Rõ ràng là ông không được tự nhiên lắm khi thấy con gái út của ông đã có bạn trai, nhưng ông cố gắng không để lộ ra.

“Không sao ạ, thưa bác sĩ Sachs. Cháu cũng đem đến mấy thứ, chắc sẽ đủ cho tất cả.” Sau đó bố tôi và bạn tôi ngồi xuống ghế và chia nhau đồ ăn sáng, không hề làm khách.

Tôi nếm từ mỗi túi một chiếc bánh mặn và nhận ra mình đang mừng khấp khởi được dọn đến chỗ Lily. Ngót một năm kể từ khi tốt nghiệp chúng tôi tuy cố gắng gọi điện cho nhau, tối thiểu mỗi ngày một bận, nhưng hầu như không gặp nhau mấy khi. Từ nay trở đi chúng tôi sẽ cùng về phòng chung vào buổi tối và chuyện trò như thời xưa về những thảm họa xảy ra trong ngày. Alex và ông già tôi hàn huyên về thể thao (bóng rổ thì phải), trong khi mẹ và tôi viết chữ lên các thùng quần áo trong phòng tôi. Quả thật rất nghèo nàn: vài thùng bìa cứng đựng chăn gối, một thùng album ảnh và giấy bút (cho chiếc bàn giấy tưởng tượng), vài thứ đồ mỹ phẩm và vệ sinh cũng như một chồng quần áo hoàn toàn không phù hợp với Runway. Thật ra chẳng bõ công đánh dấu, nhưng người trợ lý mẫn cán trong tôi đã xuất hiện.

“Ta đi thôi,” bố tôi gọi từ phòng khách.

“Suỵt! Bố làm Kendra thức dậy mất,” tôi thì thào. “Mới có chín giờ sáng, hôm nay là thứ Bảy.”

Alex lắc đầu. “Cô ấy đi cùng với Shanti lúc nãy rồi, anh nghĩ thế. Chắc chắn là anh thấy hai người, họ đều mặc trang phục văn phòng và trông không tươi tỉnh lắm. Em ngó vào phòng mà xem.”

Cửa chỉ khép hờ, tôi khẽ mở ra. Chiếc giường tầng (cũng chẳng đủ chỗ cho hai giường đơn) được dọn gọn ghẽ, trên mỗi chiếc gối là một con chó bông giống nhau ngồi chễm chệ. Hôm nay tôi mới nhận ra là chưa bao giờ mình đặt chân vào phòng của hai cô cho thuê nhà. Trong mấy tháng chung sống, tôi chưa hề nói chuyện lâu quá ba mươi giây cùng một lúc với hai cô. Tôi cũng không rõ họ làm nghề gì, hay đi đâu và có bạn bè gì không. Không, chẳng có gì giữ tôi lại đây cả.

Alex và ông già tôi đã ăn xong, bây giờ họ phác thảo kế hoạch hành động. “Đúng, họ đi rồi. Con nghĩ là họ không hề biết con dọn đi hôm nay.”

“Hay là con viết lại tin nhắn?” Mẹ tôi đề nghị. “Để trên bàn chơi xếp chữ của con được không?” Tôi thừa hưởng chứng nghiện chơi xếp chữ của bố tôi, cùng với lập luận là nhà mới phải có trò chơi mới, vậy nên tôi để lại trò chơi cũ ở đây.

Năm phút cuối cùng trong phòng này tôi dùng để xếp các miếng in chữ thành “Cám ơn và chúc may mắn, Andy”. 108 điểm. Không tồi.

Một tiếng sau thì hai ô tô đã chất đầy đồ, nhiệm vụ của tôi chủ yếu là đứng giữ cửa và trông chừng hai chiếc xe trong khi một người vác đồ từ xe xuống. Nhóm thợ chuyên nghiệp của dịch vụ chuyển nhà đòi tiền chuyên chở cao hơn giá mua cái giường khốn kiếp ngày xưa. Chờ mãi chưa thấy họ đến, bố tôi và Alex đánh xe về phía trung tâm. Cho đến lúc ấy tôi chỉ biết căn hộ mới mà Lily tìm được trên trang quảng cáo của tờ Village Voice qua lời kể lại. Cô gọi tôi giữa giờ làm việc và hét vào điện thoại: “Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi! Rất tuyệt! Phòng tắm có nước, sàn gỗ tương đối phẳng phiu, tớ đứng đây đã bốn phút rồi mà chưa thấy con chuột hay con gián nào. Nhanh lên, đến đây xem!”

“Cậu có say rượu không đấy? Tôi thì thào. “Bà ấy đang ở đây, tớ không được đi đâu cả.”

“Một là đến ngay, hai là không bao giờ. Cậu biết chuyện này ra sao rồi đấy. Tớ mang theo tập giấy tờ và mọi thứ cần thiết đây.”

“Lily, nghe đây. Kể cả khi được hẹn tới bệnh viện ghép tim tớ cũng không được đứng dậy, nếu không muốn bị đuổi việc. Làm sao có thể xin đi xem nhà được?”

“Okay, nửa phút nữa là mất nhà. Đây là cuộc hẹn cho nhiều người, tối thiểu còn hai mươi lăm ứng cử viên khác nữa, họ đều đang điền đơn xin thuê nhà. Bây giờ hoặc không bao giờ.”

Trong thị trường nhà cửa quái gở của Manhattan, phòng ở tương đối bình thường còn hiếm hơn – và quý hơn – là đàn ông dị tính tương đối bình thường. Nếu còn đòi hỏi giá thuê nhà khá dễ chịu thì khó khăn hơn đi tìm mua một hòn đảo tư nhân bờ biển phía Nam của châu Phi. Tôi đoán thế. Vậy thì đòi hỏi gì hơn, đa số những căn hộ kiểu ấy không hơn gì một ổ chuột với sàn gỗ mục nát, giấy dán tường bong lả tả và trang thiết bị từ thời đồ đá. Không có gián? Không có chuột? Lấy luôn!

“Lily, tớ tin cậu, làm đi. Miêu tả cho tớ qua email nhé?” Tôi phải đặt máy ngay lập tức – Miranda quay về bất cứ lúc nào, nếu bà ấy bắt gặp tôi nói chuyên riêng thì tong đời.

“Tớ có trong tay bảng lương copy của cậu – trông khá tanh đấy..., và giấy chứng nhận ngân hàng của cả hai cùng với chứng chỉ tín dụng và hợp đồng làm việc của cậu. Vấn đề duy nhất là bảo lãnh. Người bảo lãnh phải sống trong địa phận New York và lân cận, và có thu nhập gấp hơn bốn mươi lần tiền nhà của bọn mình. Bà tớ không thể nào có quá một trăm tờ, quên đi. Bố mẹ cậu có bảo lãnh cho bọn mình được không?”

“Lily, sao mà biết được. Tớ phải hỏi bố mẹ đã, nhưng bây giờ không gọi điện dược. Cậu làm hộ tớ đi.”

“Được. Họ có thu nhập cao như thế không?”

Tôi không rõ, nhưng biết hỏi ai bây giò? “Cứ gọi họ đi,” tôi nói. “Giải thích với họ chuyện Miranda, nói là tớ không thể nào tự nói chuyện với họ được.”

“Tớ sẽ làm,” cô nói. “Quan trọng nhất là lấy được phòng này. Tớ sẽ gọi lại,” rồi cô đặt máy. Hai mươi giây sau lại có chuông, tôi thấy số của Lily trên điện thoại văn phòng. Emily ngó lên trần nhà, đúng kiểu như cô vẫn làm mỗi khi nghe tôi nói chuyện với bạn bè. Tôi với lấy ống nghe, nhưng trước tiên nhìn qua phía cô.

“Rất quan trọng,” tôi nghiến răng. “Bạn gái tôi cố kiếm một căn phòng cho tôi qua điện thoại, bởi vì tôi không được ra khỏi đây lấy một giây…”

Ba giọng nói cùng lúc bổ xuống đầu tôi. Giọng của Emily nhẹ nhàng, thân thiện và mang chút cảnh báo. “Andrea, kìa,” cô cất giọng, trong khi Lily hét vào tai tôi đúng lúc ấy: “Bố mẹ cậu gật đầu rồi, Andy, cậu nghe chưa?” Mặc dù cả hai cùng nói trực tiếp với tôi, nhưng tôi không hiểu ai chính xác. Giọng duy nhất mạch lạc và rõ ràng xuyên vào tai tôi là của Miranda.

“Có vấn đề gì không, Aan-dree-aa?” Sốc! Lần này bà ấy gọi đúng tên tôi. Miranda khom lưng đứng trước mặt tôi, sẵn sàng tấn công.

Lập tức tôi cắt cuộc gọi của Lily (hy vọng được cô thông cảm) và sẵn sàng nghênh chiến. “Không, Miranda, mọi việc ổn cả.”

“Được. Thế thì tôi muốn một cốc kem, tốt nhất là trước khi nó chảy hết thành nước. Kem va ni, không phải sữa chua, chị hiểu rõ chứ, không phải sữa đóng băng, cũng không phải loại kiêng đường kiêng mỡ, kèm sô cô la lỏng và thật nhiều kem tươi. Không phải loại trong bình xịt, hiểu chưa? Kem tươi chính cống. Chấm hết.” Bà quay gót đi. Có vẻ như bà chỉ mò vào để kiểm tra tôi. Emily nhếch mép cười đắc ý. Điện thoại đổ chuông. Lại Lily. Chết tiệt – tại sao cô ta không gửi email? Tôi nhấc máy, ép chặt ống nghe vào tai, không nói một lời.

“Tớ biết rồi, cậu không nói chuyện được, vậy chỉ nghe thôi nhé. Bố mẹ cậu bảo lãnh cho bọn mình, thế là tuyệt lắm rồi. Căn hộ có một phòng ngủ lớn và nếu mình làm một vách ngăn ở phòng khách thì vẫn còn đủ chỗ cho một giường đôi và một ghế bành. Không có bồn tắm, nhưng vòi hoa sen trông được. Không có máy rửa bát, tất nhiên. Máy điều hòa cũng không, nhưng mình có thể lắp vào cửa sổ được. Máy giặt ở tầng hầm, có người gác theo giờ, khá gần tuyến số 6, và – chú ý này – có ban công!”

Nghe tiếng tôi lấy hơi, cô nàng có cớ cao giọng: “Thật đấy! Trên cả tuyệt vời, đúng không nào? Trông như có thể đổ sập xuống bất cứ lúc nào, nhưng bây giờ vẫn còn dính vào nhà! Đủ chỗ cho hai người, bọn mình có thể ra đấy hút thuốc, không thể tin nổi!”

“Bao nhiêu?” Tôi gượng hỏi và tự thề rằng đây là hai chữ cuối cùng.

“Tổng cộng: 2.280 mỗi tháng. Cậu nghĩ xem, mỗi người trả 1.140 dollar là bọn mình có ban công, cơ hội trăm năm có một lần. Sao, tớ làm nhé?”

Tôi toan trả lời, nhưng đúng lúc đó Miranda đang từ từ quay về văn phòng, vừa đi vừa chửi mắng người điều phối trình diễn trước toàn bộ nhân viên có mặt. Rõ ràng bà đang có chuyện bực bội, và hôm nay tôi không việc gì phải đổ thêm dầu vào lửa. Cô gái bị khiển trách xấu hổ cúi xuống đất, má đỏ lựng, và tôi cầu nguyện để cô đừng khóc ré lên làm cho mọi chuyện tồi tệ hơn.

“Andy! Thật là nực cười. Nói có hay không đi! Hôm nay tớ trốn học chưa đủ hay sao, còn cậu thì không được rời khỏi nơi làm để xem phòng. Cậu không thể mở mồm nói có hay không được à? Tớ nên làm gì…” Lily sắp nổi cơn thịnh nộ, tôi hiểu quá rõ, nhưng mặc dù vậy không thể làm gì khác là cúp máy. Cô hét trong máy to đến nỗi cả văn phòng đều nghe thấy, và Miranda chỉ đứng cách đó một mét. Ước gì tôi kéo cô gái điều phối trình diễn tội nghiệp vào nhà vệ sinh và cùng nhau khóc trong đó. Hay là hai chúng tôi hợp sức ấn Miranda vào một phòng vệ sinh và siết chiếc khăn Hermès quấn lỏng lẻo quanh cái cổ gà của bà ta chặt hơn chút nữa. Phần việc của tôi sẽ là gì – siết chặt khăn hay giữ chặt bà ta? Cuối cùng có lẽ gây tác động mạnh hơn nếu chúng tôi nhồi cái khăn khốn nạn vào họng và đứng ngắm bà cố gắng lấy hơi và…

“Aan-dree-aa!” Giọng bà giật cục và sắc lẹm. “Tôi nhờ chị làm gì cách đây năm phút?” Chết rồi! Kem. Tôi đã quên mua kem. “Có lý do đặc biệt gì để chị vẫn còn ngồi đấy, thay vì làm nhiệm vụ của mình? Phải chăng đó là kiểu khôi hài của chị? Trong tư cách hay lời nói của tôi có gì khiến chị hiểu là tôi không nói nghiêm chỉnh không? Có không?” Đôi mắt xanh của bà trông như lòi ra khỏi tròng, giọng bà gần như lạc đi. Tôi mở miệng, nhưng Emily đã chêm vào.

“Miranda, tôi vô cùng xin lỗi. Lỗi tôi đấy. Tôi bảo Andrea trả lời điện thoại vì tôi tưởng Caroline hay Cassidy gọi đến và tôi đang nói ở máy kia về chuyện chiếc sơ mi Prada bà muốn đặt. Andrea đã định đi rồi, xin lỗi bà, chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa!”

Quả là vẫn còn phép màu! Con người mẫu mực đã lên tiếng, và bênh vực kẻ hèn hạ này.

Miranda có vẻ dịu xuống. “Thôi được. Bây giờ chị đi mua kem cho tôi, Andrea.” Dứt lời bà đi vào phòng mình, nhấc điện thoại và lập tức rót ngay một lít mật vào tai ông Mờ-Cờ-Đờ.

Tôi nhìn sang Emily đang ra vẻ chăm chú làm việc. Email mà tôi gửi cho cô chỉ có mỗi hai chữ: Tại sao?

Câu trả lời đến ngay: Vì tôi tin là bà ấy sẽ sa thải chị, và tôi không có chút hứng thú nào tập sự cho một nhân viên mới. Vậy thì tôi bắt đầu cuộc săn lùng cốc kem lý tưởng và gọi Lily bằng điện thoại di động khi thang máy xuống đến tầng dưới.

“Xin lỗi, thật đấy, chỉ vì…”

“Nghe này, tớ không có thừa thời gian,” giọng Lily đều đều. “Cậu có thấy cậu hơi quá đáng không? Cậu không thể nói có hay không trong điện thoại hay sao?”

“Tớ rất khó giải thích, Lily, chỉ vì…”

“Quên đi. Tớ phải đi đây. Tớ sẽ gọi cậu nếu thuê được phòng. Cho dù cậu không quan tâm lắm.”

Tôi định phản đối, nhưng cô đã tắt máy. Chết tiệt! Nhưng làm sao Lily hiểu nổi những gì chính tôi trước đây bốn tháng còn coi là hoàn toàn ngớ ngẩn. Bắt cô chạy ngang chạy dọc Manhattan để tìm nhà cho cả hai rồi không thèm trả lời điện thoại, quả là không công bằng, nhưng tôi đâu có lựa chọn nào khác.

Quá nửa đêm, rốt cuộc tôi cũng tóm được cô trong điện thoại và nghe thông báo là chúng tôi đã có nhà.

“Không thể tin nổi, Lily. Biết cảm ơn cậu như thế nào bây giờ. Tớ xin nợ cậu chuyện này, hứa danh dự đấy!” Rồi tôi nảy ra một ý. Làm một cú bất ngờ đi! Gọi taxi, phóng xuống Harlem và cảm ơn cô bạn thân nhất đi! “Lily, cậu đang ở nhà hả? Tớ đến chỗ cậu, và mình liên hoan nhé?”

Tiếng hét vui mừng không vang lên. “Không phải cố,” cô nói bình thản. “Tớ có một chai Southern Comfort trước mặt, và chàng Xỏ-khuyên-lưỡi đang ở đây. Hiện tại thế là đủ.”

Tên bắn trúng đích. Nhưng tôi biết rồi. Hiếm khi Lily giận dỗi, nhưng khi đã xảy ra rồi thì phải để cô một mình, xong chuyện cô sẽ tự chui khỏi vỏ ốc. Tôi nghe tiếng chất lỏng rót vào ly và đá viên kêu lanh canh. Cô uống một ngụm lớn.

“Okay. Nhưng hãy gọi tớ, nếu cậu cần.”

“Để làm gì? Để nghe cậu im như thóc trong điện thoại à? Cám ơn.”

“Lily…”

“Chớ lo lắng gì, tớ rất ổn.” Một ngụm nữa. “Tớ sẽ gọi lại. À, chúc mừng hai chúng ta.”

“Chúc mừng hai chúng ta,” tôi nói như tiếng vọng, nhưng cô đã bỏ máy.

Tôi gọi vào máy di động của Alex và hỏi có được ghé qua chỗ anh không. Cả anh cũng có vẻ không phấn khởi như tôi mong đợi.

“Andy, anh cũng muốn gặp em, em biết đấy. Nhưng anh đang đi chơi với Max và các bạn khác. Vì lý do nào đó mà cả tuần em đã không có thì giờ nên tối nay anh đã hẹn các bạn.”

“Thế à? Các anh đang ở đâu? Brooklyn hay loanh quanh gần đây? Em đến cùng được không?” Có thể họ ở ngay đâu đây vì những người kia đều sống ở Upper East Side.

“Em nghe này, bình thường thì được ngay, nhưng hôm nay đơn giản là tối liên hoan đàn ông.”

“Thôi được, okay, thật ra em định mừng nhà mới với Lily, nhưng bọn em bỗng dưng có chuyện hục hặc. Lily không thông cảm tại sao ở văn phòng em không gọi điện thoại thoải mái được.”

“Chà, Andy, anh buộc phải nói là đôi khi anh cũng khó thông cảm nổi. Anh biết là Miranda này không vừa – em phải tin anh, anh biết thật đấy – nhưng vì sao đó mà anh có cảm tưởng là em coi trọng quá mức tất cả những gì dính dáng đến bà ta!” Nghe rõ ràng Alex cố không làm gì để chúng tôi sinh ra đối đầu.

“Có thể em như thế thật!” Tôi phản pháo. Tôi điên người lên vì anh không quỳ xuống xin tôi đến cùng tối nay, và cũng vì anh đứng về phía Lily, tuy rằng nói cho cùng thì cô có lý và anh cũng có lý. “Đây là cuộc sống của em, anh hiểu không? Đường công danh và tương lai của em! Em phải làm gì cơ chứ? Coi tất cả là trò cười chăng?”

“Andy, em bẻ cong lời anh. Em biết rõ là ý anh không phải như vậy.”

Muộn rồi, máu tôi đã sôi đến một trăm độ. Đầu tiên Lily, giờ đến Alex. Thêm Miranda nữa, ngày này qua ngày khác? Giọt nước tràn ly. Tôi ức phát khóc, thay vào đó tôi gào lên.

“Tất cả là trò cười? Mọi người coi công việc của em là thế hả? Ồ Andy, em làm bên thời trang mà, chắc chẳng có gì ghê gớm lắm đâu?” Tôi nhại lại và tự thấy ngán mình. “Xin lỗi, không phải ai cũng là người hảo tâm hay sắp thành tiến sĩ! Xin lỗi, nếu...”

“Em hãy gọi điện cho anh khi đã bình tĩnh lại,” anh nói. “Anh không muốn phải nghe thêm nữa.” Ngắt máy. Tôi nghĩ là anh sẽ gọi lại, nhưng đến tận ba giờ sáng lúc tôi ngủ thiếp đi, cả Alex lẫn Lily đều im tiếng.

Chuyện xảy ra chẵn một tuần rồi, cả hai tuy không giận dỗi ra mặt nữa nhưng có vẻ thay đổi một cách không rõ rệt. Tôi không có dịp đích thân xin lỗi họ vì văn phòng đang giữa lúc biên tập giai đoạn cuối của số tạp chí sắp in, chỉ hy vọng là mọi thứ sẽ trở lại đâu vào đấy khi Lily và tôi lại sống chung nhà. Ở căn hộ mới chung nhau mọi thứ sẽ lại như ngày xưa ở đại học, khi cuộc sống còn cởi mở hơn nhiều với bọn tôi.

Dịch vụ chuyển nhà mãi mười một giờ mới thèm đến, họ mất đúng chín phút để tháo xong chiếc giường yêu quý của tôi ra từng mảnh và quẳng lên xe tải. Mẹ và tôi chui lên ca bin cùng người lái. Ở tiền sảnh nơi tôi chuyển đến, ông già tôi và Alex đang hăng hái tranh luận với nhân viên thường trực.

“May quá, con đến rồi, Andy. Ông Fisher tất nhiên có lý khi chỉ chịu mở khóa phòng nếu người thuê nhà có mặt,” bố tôi vừa nói vừa cười tươi và nháy mắt với ông thường trực.

“Sao, Lily chưa đến à? Cô ấy định mười giờ hay mười rưỡi có mặt cơ mà.”

“Chưa thấy đến. Anh gọi cô ấy nhé?”

“Vâng, thế thì tốt hơn. Em sẽ đi cùng ông Fisher lên nhà để mọi người có thể bắt tay vào việc. Hỏi xem Lily có cần giúp đỡ không.” Nụ cười của Mr. Fisher vô cùng dâm đãng. “Xin mời, chúng ta như người nhà mà,” giọng ông cợt nhả, đồng thời mắt xoáy vào ngực tôi. “Chị cứ gọi tôi là John cho thân mật.” Thiếu chút nữa thì tôi nghẹn vì ngụm cà phê đã nguội ngắt mà tôi vẫn cầm theo.

Alex gật đầu và lấy gấu áo lau kính, một cử chỉ đáng yêu vô cùng. “Em lên nhà với bố mẹ đi. Anh gọi Lily.”

Tôi hơi ngần ngại khi thấy bố tôi bỗng dưng làm thân với ông thường trực, vì ông ta sẽ mặc nhiên biết mọi chi tiết về cuộc sống của tôi. Khu tiền sảnh rất dễ thương, tuy không hẳn đáng được gọi là hiện đại. Tường lát đá màu sáng, mấy chỗ ngồi không êm ái lắm trước thang máy và sau dãy hộp thư. Phòng chúng tôi, số 8C, hướng về Tây Nam, tôi nghe nói là một ưu điểm. John mở cửa với chìa khóa chính, tự hào như lần đầu tiên được làm bố, và lui lại một bước.

“Nhà đây,” ông khoát tay hãnh diện. Tôi là người đầu tiên liều mạng bước vào phòng và chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng trong phòng không hề có mùi lưu huỳnh nồng nặc hay dơi bay chấp chới dưới trần nhà. Mọi thứ sạch sẽ một cách ngạc nhiên và sáng sủa, phía tay phải là bếp, một căn phòng nhỏ lát gạch men trắng, các cánh tủ hơi ngả vàng và mặt bàn bếp giả đá có nhiều vết ố. Phía trên bếp lò là một lò vi sóng ẩn trong tường.

“Được đấy chứ,” mẹ tôi nói sau khi nhìn vào tủ lạnh. “Có cả khuôn làm đá.” Mấy công nhân khuân vác ì ạch khuân chiếc giường của tôi qua hành lang.

Qua bếp đi vào phòng khách, vách ngăn để tạo ra phòng ngủ thứ hai đã dựng xong. Cũng vì thế mà mọi cửa sổ đều bị vô hiệu hóa, nhưng cũng không quan trọng lắm. Phòng ngủ mới có kích cỡ dễ coi (ít nhất cũng lớn hơn phòng cũ của tôi), tường phía ban công bị chiếm gần hết bởi một cửa đẩy rất cao bằng kính. Phòng tắm trông cực phản nghệ thuật: tường và gạch men là hai tông màu hồng khác nhau, trông khá chướng mắt. Phòng ngủ lớn hơn hẳn diện tích sinh hoạt còn lại, trong đó có một tủ tường bé xíu, quạt trần và một cửa sổ nhỏ đã một nghìn năm chưa cọ rửa, chĩa thẳng qua một căn hộ của nhà hàng xóm. Lily muốn lấy phòng này, tôi thấy cũng được, bởi vì cô cần một phòng ngủ và một phòng làm việc, nghĩa là cần nhiều diện tích hơn, còn tôi ưa nhiều ánh sáng và lối ra thẳng ban công.

“Cám ơn Lily,” tôi thì thầm.

“Con vừa nói gì vậy?” Mẹ tôi đứng ngay sau lưng.

“Không có gì ạ. Đúng là Lily đã làm mọi việc rất cừ. Con không biết trước những gì ở đây, nhưng phòng đẹp đấy chứ, mẹ thấy sao?”

Mẹ tôi hết sức cố gắng để phát biểu một cách tế nhị. “Ờ, đối với New York thì chắc chắn đây là căn hộ rất tốt. Mẹ chỉ thấy phiền lòng là các con trả nhiều tiền mà chỉ nhận được ít như vậy. Chị con và Kyle trả góp tổng cộng 1.400 mỗi tháng cho căn hộ, trong đó có máy điều hòa không khí, máy rửa bát mới tinh, máy giặt kiêm sấy, hai phòng tắm lát đá cẩm thạch, và ba phòng ngủ!” Bà nói như một nhà truyền giáo. Dĩ nhiên, với 2.280 dollar người ta có thể được một ngôi nhà dọc sông ở Los Angeles, một căn hộ với cây xanh ngay trước cửa ở Chicago, một căn hộ năm phòng ở Miami hay cả một lâu đài có hào nước chạy quanh ở Cleveland. Chẳng có gì lạ.

“Và hai chỗ đậu xe cũng như sử dụng miễn phí sân golf, phòng tập thể dục và bể bơi,” tôi tình nguyện bổ sung. “Con biết, con biết mà. Mẹ có tin hay không thì tùy, căn hộ này là nhất rồi đấy. Con tin rằng ở đây bọn con sẽ sống tử tế.”

Mẹ ôm tôi. “Mẹ cũng tin vậy. Chừng nào các con không phải làm việc quá nhiều để còn thì giờ mà tận hưởng.” mẹ nói thêm.

Bố tôi đến bên và mở gói mà ông xách suốt ngày. Không như tôi đoán, trong gói không có đồ áo thể thao để bố tôi hôm nay đi tập, mà là một hộp màu hạt dẻ với dòng chữ nổi bật. “Phát hành có hạn!” Trò xếp chữ. Phiên bản cho người sưu tầm, có đáy xoay cho bàn xếp chữ và các ô lõm để những ô chữ không bị trượt. Mười năm liền chúng tôi trầm trồ ngắm nó trong các cửa hiệu, nhưng chưa bao giờ có một dịp xứng đáng để bỏ tiền mua báu vật này.

“Ôi, bố ơi, có nhất thiết thế không!” Tôi biết, phiên bản đặc biệt này giá trên 200 dollar. “Đẹp quá!!!”

“Hãy tận hưởng, chừng nào còn sống và khỏe mạnh,” ông nói và đáp lại vòng ôm của tôi. “Hay tốt hơn là hãy làm bố già của con sợ cuống lên. Chắc chắn mọi việc sẽ diễn biến như thế đấy. Bố còn nhớ hồi xưa hay phải để con thắng, không thì con chạy khắp nhà như một con bò điên và dỗi suốt buổi tối. Bây giờ thì sao? Những tế bào não tội nghiệp của bố đã thui chột cả rồi, bố không còn cơ may thắng con nữa. Tuy nhiên, nhất định bố vẫn sẽ thử đấy.”

Tôi vừa định đáp lại là tôi đã có thầy dạy tốt nhất thì Alex đi vào. Vẻ mặt của anh không nói lên điều gì tốt lành.

“Có chuyện gì thế?” Tôi hỏi.

“À, không có gì.” Ánh mắt anh nói lên tất cả: anh không muốn bố mẹ tôi biết chuyện. “Anh vừa đưa một thùng lên.”

“Nào, mình cũng đi lấy vài thùng,” bố tôi nhận câu gợi ý và kéo mẹ ra cửa. “Có thể ông Fisher có xe đẩy hay thứ gì tương tự, đặt được mấy thùng lên.”

Alex và tôi đợi đến khi cửa thang máy khép lại.

“Thế này nhé, anh vừa nói chuyện với Lily,” anh nói chậm rãi.

“Cô ấy chắc không còn giận em nữa chứ? Cả tuần nay tương đối kỳ cục.”

“Không, không phải thế.”

“Thế chuyện gì?”

“À, cô ấy không ở nhà…”

“Thế thì ở đâu? Ở nhà gã nào à? Chẳng lẽ Lily quên ngày chuyển nhà của mình?” Tôi mở tung cửa số ở phòng ngủ mới bị ngăn đôi cho không khí trong lành ùa vào, át mùi sơn đi.

“Không. Nói một cách chính xác là, cô ấy ở đồn cảnh sát.” Alex nhìn chằm chằm xuống giày.

“Ở đâu cơ? Có chuyện gì với Lily? Lạy chúa! Cô ấy bị cướp hay bị hãm hiếp? Em phải đến chỗ đó ngay.”

“Cô ấy ổn, Andy. Chỉ bị bắt thôi.” Anh nói bằng giọng bình tĩnh, như báo với phụ huynh tin buồn là con họ không được lên lớp.

“Bị bắt à? Người ta bắt cô ấy à?” Tôi bất giác nói quá to. Đúng lúc đó bố tôi lôi một chiếc xe đẩy to tướng vào phòng, nghiêng ngả chực đổ dưới mấy thùng chồng lên nhau.

“Người ta bắt ai cơ?” Ông lơ đãng hỏi. “Đây, Mr.Fisher đã đưa lên tất cả cho mình đây.”

Tôi nát óc tìm một câu nói dối tương đối lọt tai, nhưng Alex nhanh hơn. “À, cháu chỉ kể cho Andy là tối qua trong kênh VH-1 có một phóng sự về ba ca sĩ nhạc rap của nhóm TLC, một cô trong bọn họ bị bắt vì có ma túy trong người. Chính là cô luôn gây ấn tượng tương đối bình thường...”

Bố tôi vừa nhìn khắp phòng vừa lắc đầu. Ông chỉ nghe một tai và chắc ngạc nhiên, từ bao giờ Alex và tôi quan tâm đến các nữ ca sỹ nhạc pop đến thế. “Bố nghĩ là vị trí duy nhất kê vừa cái giường là đẩy đầu giường vào phía tường kia,” ông nói. “À, phải xem họ làm đến đâu rồi mới được.”

Cửa phòng vừa đóng, tôi nhảy bổ ra trước mặt Alex.

“Nào, nói đi, chuyện gì đã xảy ra?”

“Andy, đừng hét lên như thế. Không tệ đến mức ấy. Đúng ra là khá buồn cười.” Với những nếp nhăn quanh mắt khi cười, trong một thoáng anh giống hệt Eduardo.

“Alex, nếu anh không nói ngay chuyện gì đã xảy ra với bạn em...”

“Okay, okay, bình tĩnh. Đêm qua cô ấy đi chơi với một gã. Mr. Xỏ-khuyên-lưỡi, cô ấy gọi thế. Mình có quen hắn ta không nhỉ?”

Tôi chỉ chằm chằm nhìn anh.

“Không quan trọng. Hai người đi ăn, sau đó Mr. Xỏ-khuyên-lưỡi muốn tiễn Lily về nhà và cô có một ý tưởng cho là rất hay: “khoe hàng” cho gã xem giữa phố, ngay trước nhà hàng. Để gã phải cắn câu.”

Tôi tưởng tưởng ra cảnh Lily sau bữa ăn tối lãng man, viên kẹo bạc hà còn ngậm trong miệng, tung tẩy đi dọc phố, và đột ngột kéo T-shirt lên, cho một gã bỏ tiền ra xỏ một miếng kim loại qua lưỡi. Trời ạ.

“Không thể được. Lily không thể...”

Alex gật đầu đầy vẻ quan trọng và cố nhịn cười.

“Anh muốn nói là người ta bắt giữ bạn gái em chỉ vì cô ấy vạch ngực ra? Đúng là chuyện tiếu lâm. Ta đang ở New York. Hằng ngày em nhìn thấy phụ nữ gần như cởi trần – giữa nơi làm việc!” Giọng tôi lại rít lên, không kiềm chế nổi.

“Khoe mông.” Anh lại cắm mắt xuống giày mình, mặt đỏ lựng. Không hiểu vì xấu hổ hay cố nhịn cười.

“Khoe gì cơ?”

“Không khoe ngực. Khoe mông. Phần dưới. Toàn bộ. Đằng trước và đằng sau.” Giờ thì anh ngoác miệng ra cười. Rõ ràng anh thấy rất khôi hài. Cẩn thận kẻo tè ra quần, tôi nghĩ bụng.

“Ôi, không thể thế được,” tôi rên lên. Cô bạn tôi đã tự dẫn mình làm trò gì thế này? “Cảnh sát đã nhìn thấy và bắt cô ấy?”

“Không, hai đứa trẻ con đã chứng kiến cảnh ấy và mách với mẹ...”

“Lạy chúa.”

“...và bà mẹ nhắc cô hãy kéo quần lên. Lily hét tướng lên là bà hãy đút những lời đề nghị của bà vào đâu đó, lập tức bà ta chạy đến góc phố và tìm được một cảnh sát.”

“Không, không thể thế được, thôi đi.”

“Chưa thấm gì. Khi bà này và tay cảnh sát đến nơi thì Lily và Mr. Xỏ-khuyên-lưỡi, theo cô khai, đang hành sự ngay trên phố.”

“Sao cơ? Bạn Lily Goodwin của em? Bạn gái xinh đẹp, khả ái, thân nhất của em từ lớp tám? Cởi quần áo và làm việc đó ở góc phố? Với một thằng cha xỏ khuyên vào lưỡi?”

“Bình tĩnh lại đi, Andy. Cô ấy không bị sao, thật mà. Tay cảnh sát chỉ bắt cô vì khi được hỏi, có đúng là trước đó cô tụt quần xuống không, thì cô giơ ngón tay giữa lên...”

“Lạy Chúa, em hết chịu nổi. Cảm nhận của những người làm mẹ là như thế này đây.”

“...nhưng họ chỉ cảnh báo thôi. Bây giờ Lily muốn quay về nhà cũ và nghỉ ngơi một chút – nghe chừng hôm qua đã phê tràn cung mây. Lúc tỉnh táo chắc cũng không dám trêu cảnh sát. Em không phải lo. Bây giờ mình dọn đồ của em vào, sau đó đến chỗ Lily nếu em muốn.” Anh nhấc thùng đầu tiên từ xe đẩy mà bố tôi đặt giữa phòng.

Không thể đợi được; tôi phải biết ngay chuyện gì xảy ra. Mãi đến hồi chuông thứ tư Lily mới nhấc máy, ngay trước khi hộp thoại bật lên, tựa như đến giây cuối cùng cô vẫn cân nhắc có nên trả lời không.

“Mọi chuyện ổn chứ?” Tôi bộp ngay.

“Chào Andy, hy vọng là tớ không làm hỏng vụ chuyển nhà. Mọi người không cần tớ trong lúc này lắm, đúng không? Xin lỗi vì tất cả mọi chuyện.”

“Tớ không quan tâm chuyện ấy, chỉ cần hỏi về cậu thôi. Cậu ổn chứ?” Tôi chợt nhớ ra là nếu Lily lúc này, sáng sớm thứ Bảy, trên đường về nhà thì có nghĩa là cô đã qua đêm ở đồn cảnh sát. “Họ giữ cậu qua đêm ở đó à? Ở trong tù?”

“Ừ, tớ nghĩ là gọi thế cũng được. Nhưng không có gì ghê gớm như trong tivi vẫn chiếu. Có một căn phòng đơn giản, và tớ ngủ ở đó, cạnh một cô bé hoàn toàn ngây thơ vừa làm trò ngu xuẩn gì đó giống tớ. Mấy người gác rất thú vị, mọi chuyện tương đối nhẹ nhàng. Không có song sắt hay mấy thứ tương tự.” Cô cười, nhưng nghe giả tạo.

Tôi nghỉ một giây để tiêu hóa vụ này và thử tưởng tượng ra cảnh cô bé hippie xinh xẻo đáng yêu Lily của tôi lội qua vũng nước đái sâu đến mắt cá trong xà lim và lọt vào tay một mụ đồng tính phát cuồng. “Thế Mr. Xỏ-khuyên-lưỡi đóng góp gì trong chuyện này? Hắn để cậu mục xác trong tù à?” Đột nhiên tôi nghĩ: còn tôi đóng góp gì trong chuyện này? Vì sao Lily không gọi cho tôi?

“À, anh ấy thật ra rất tốt...”

“Lily, tại sao...”

“... cũng muốn ở lại cùng và thậm chí đã gọi luật sư của bố mẹ anh ấy...”

“Lily, Lily, ngừng một giây đã nào! Tại sao cậu không gọi tớ? Lẽ ra chỉ một phút sau là tớ có mặt và sẽ không đi khỏi trước khi họ thả cậu ra. Vậy thì tại sao? Tại sao cậu không gọi điện?”

“Thôi, Andy, chuyện đã qua rồi. Thực sự không có gi ghê gớm cả, tớ thề với cậu đấy. Đơn giản là tớ đã xử sự ngu xuẩn vì quá chén.”

“Tại sao? Tại sao cậu không gọi điện? Tớ ở nhà cả tối.”

“Không quan trọng lắm. Tớ không gọi điện vì tớ nghĩ, hoặc là cậu còn ở văn phòng, hoặc là đã mệt lử nên tớ không muốn quấy. Tối thứ Sáu lại càng không.”

Tôi nghĩ lại, hôm qua mình làm gì. Việc duy nhất mà tôi còn nhớ rõ là đã xem phim Dirty Dancing trên kênh TNT, chính xác là lần thứ sáu mươi tám trong đời. Và lần đầu tiên ngủ thiếp đi trước khi đến cảnh Johnny nói “không ai bỏ rơi Baby cả” và đẩy cô ta ngã, và bác sĩ Houseman nói, ông biết Johnny không phải người làm khó cho Penny, rồi vỗ lưng Johnny và hôn Baby và lần đầu tiên Baby lại muốn người ta gọi mình là Frances. Cảnh này tôi vẫn cho là cốt lõi nhất trong phim.

“Ở văn phòng? Cậu nghĩ là tớ còn ở văn phòng? Và thế nào là mệt lử cơ chứ, một khi cậu cần giúp đỡ? Lily, tớ không chấp nhận.”

“Thôi, cho qua đi, Andy. Cậu làm việc như điên, ngày lẫn đêm, cuối tuần cũng thế. Và khi nào rỗi rãi thì cậu kêu ca về công việc. Tất nhiên, tớ hiểu quá rõ công việc khốn nạn của cậu ở chỗ con mẹ điên luôn xua cậu chạy khắp thành phố. Tớ không muốn là người quấy quả vào tối thứ Sáu, khi cậu rốt cuộc muốn nghỉ ngơi hay ở bên Alex. Anh ấy nói là hai người hầu như không thấy mặt nhau bao giờ, và tớ không muốn làm vào thời giờ của anh ấy. Nếu thật cấp thiết thì tớ đã gọi cậu và tớ biết là cậu sẽ lao tới ngay. Nhưng tớ nhắc lại để cậu yên tâm, chuyện không ghê gớm lắm. Ta hãy quên đi, okay? Tớ rất mệt, bây giờ chỉ muốn tắm và lên giường thôi.”

Tôi sững sờ không nói được lời nào, Lily thì hiểu sự im lặng là đồng tình.

“Cậu còn đó chứ?” Cô hỏi, sau khi tôi im lặng đến nửa phút cố tìm một lời xin lỗi hay giải thích hay nói gì đó. “Này, tớ vừa vào đến nhà. Tớ phải ngủ đã, sẽ gọi lại cho cậu nhé?”

“À, ừ, tất nhiên,” tôi gặng nói. “Lily, tớ rất có lỗi. Nếu cậu có cảm giác là cậu không thể...”

“Gượm đã, Andy. Mọi việc đều ổn – với cậu, với hai chúng mình. Ta nói chuyện sau.”

“Okay, ngủ ngon nhé. Hãy gọi tớ nếu cần gì…”

“Tớ sẽ gọi. À này, cậu thấy nơi ở mới của bọn mình ra sao?”

“Tuyệt vơi, Lily, rất tuyệt vời. Cậu đã làm việc rất cừ. Tốt hơn tớ mong đợi. Bọn mình nhất định sẽ thích ở đây.” Tôi tự thấy giọng mình rỗng tuếch, rõ ràng tôi nói chỉ để mà nói, để giữ Lily bên điện thoại và tự nhủ là tình bạn giữa hai người không bị sứt mẻ một cách vô hình nhưng sâu sắc.

“Rất hay. Tớ cũng vui khi cậu thích. Hy vọng Mr. Xỏ-khuyên-lưỡi cũng thích.” Kiểu pha trò của Lily nghe tương đối gượng gạo.

Tôi đứng trong phòng khách và nhìn chòng chọc chiếc điện thoại đến khi mẹ tôi vào. Bà muốn mời tôi và Alex đi ăn trưa.

“Có chuyện gì hả Andy? Lily đâu rồi? Mẹ nghĩ là cũng nên giúp đỡ nó một chút, nhưng ba giờ là bố mẹ phải lên đường rồi. Nó sắp đến chưa?”

“Không, Lily, à, Lily ốm, từ tối qua. Thấy không khỏe từ mấy hôm rồi. Chắc hoãn chuyển nhà sang ngày mai. Nó vừa gọi điện xong.”

“Con có chắc là nó ổn không? Hay là mình ghé qua xem sao? Mẹ lúc nào cũng thương nó quá, bố mẹ thì như thế, bà thì già nua gàn dở.” Mẹ đặt tay lên vai tôi, khiến tôi còn ngán hơn. “May mà nó có con làm bạn, không thì đúng là thân cô thế cô trên đời này.”

Tôi nghẹn họng, mấy giây sau mới cất nên lời: “Vâng, có lẽ thế. Nhưng nó đỡ rồi, ngủ dậy là khỏe thôi. Mình đi mua vài chiếc bánh kẹp nhân đi, được không ạ? Ông thường trực nói cách đây bốn phố có tiệm cà phê bán nhiều đồ ngon lắm.”

“Văn phòng Miranda Priestly,” tôi nhấc máy với giọng ngán ngẩm mới học được, báo cho người nghe là họ đang cả gan quấy quả tôi trong khi viết email.

“Xin chào, có phải Em-Em-Emily đấy không?” Một giọng cà lăm và ngọng nghịu bên kia đầu dây.

“Không ạ, đây là Andrea, trợ lý mới của Miranda,” tôi báo cho người tò mò thứ một nghìn biết.

“A, trợ lý mới của Miranda,” giọng người đàn bà lạ rống lên. “Cô gái hạnh phúc nhất th-th-thế giới đấy! Cho đên nay cô thấy công việc của mình ở chỗ mụ yêu tinh ấy như thế nào?”

Tôi vụt tỉnh. Lạ qua. Từ khi làm việc ở Runway đến giờ, tôi chưa thấy một người duy nhất nào dám thóa mạ Miranda như vậy. Bà này nói nghiêm chỉnh, hay định bẫy tôi?

“Hừm, vâng, làm việc ở Runway là một bài học trải nghiệm lớn,” tôi nghe chính mình lắp bắp. “Hàng triệu cô gái sẵn sàng xin chết để được nhận việc này đấy ạ.” Có đúng là tôi vừa mới nói ra câu ấy? Im lặng một lát, rồi bà ta rú lên. “Ôi, thật là h-h-hoàn hảo đến kinh tởm!” Bà cười ằng ặc như bị bóp cổ. “Bà ta giam cô vào đó rồi lấy đi mọi đồ G-g-gucci cho đến khi tẩy não xong để cô nói những lời nhảm nhí đó hả? T-t-tuyệt vời quá! Bà này quả là không vừa! Vậy thì, cô gái Bài-học-trải-nghiệm ơi, tôi có nghe đồn là Miranda lần này vớ được một đ-đ-đầy tớ có đầu óc. Nhưng hóa ra tin đồn lại vẫn sai như mọi khi thôi. Chắc cô thích t-t-twinset của Michael Kors và áo lông thú đẹp mắt của J. Mendel chứ gì? Được thôi, bé ngoan ạ. Giờ thì nối máy cho tôi với bà sếp ********* tóp của cô đi!”

Tôi bối rối không biết nên làm gì. Ý nghĩ đầu tiên là tôi bảo bà biến đi cho rảnh, bà ta có biết tôi là ai đâu, và rõ ràng là điệu bộ bặm trợn của bà ta chỉ để che lấp chứng cà lăm của mình. Nhưng ý nghĩa thứ hai còn mạnh hơn – ghé miệng sát điện thoại và thì thầm khẩn thiết: “Vâng, tôi là một tù nhân, và còn tệ hơn những gì bà có thể tưởng tượng ra cơ… ôi, xin bà, xin bà hãy tới đây giải thoát tôi khỏi cuộc tẩy não ma quái này. Bà nói đúng, tình cảnh đúng như bà miêu tả. Nhưng tôi thì khác!” Cuối cùng thì cả ý này lẫn ý kia đều không thể thực thi vì tôi kịp nhớ ra là mình không biết ai nấp đằng sau cái giọng cà lăm ở đầu dây kia.

Tôi hừ một hơi dài, quyết định sẽ đả lại từng điểm một – chỉ chừa Miranda ra thôi. “Vâng, tôi rất cảm phục Michael Kors, tất nhiên, nhưng nhất định không vì những bộ twinset của ông ấy. Áo lông thú của J. Mendel thì tuyệt diệu, tất nhiên, song người bên Runway – nghĩa là có gu thẩm mỹ tinh đời và không chê vào đâu được – thì ưa đồ may đo của Pologeorgis ở phố 29 hơn. Vâng, còn trong tương lai tôi sẽ sung sướng hơn nếu bà ưa dùng khái niệm thông dụng nhân viên thay cho chữ đầy tớ, nghe chướng tai và khó chấp nhận lắm. Tất nhiên, tôi sẽ rất hân hạnh được giúp bà sửa lại những phỏng đoán lệch lạc mà bà sẽ còn có, song trước hết tôi xin được phép hỏi đang được hầu chuyện ai thế ạ?”

“Được lắm, trợ lý mới của Miranda, được lắm! Cô và tôi c-c-có thể làm bạn với nhau được đấy. Tôi ch-ch-chẳng ưa gì lũ rôbôt mà bà ấy tuyển dụng, cũng phải thôi, vì tôi cũng không ưa bà ấy. Tôi là Judith Mason, và n-n-nếu cô chưa nghe tên ấy bao giờ: hằng th-th-tháng tôi viết bài về du lịch cho Runway. Giờ thì cô cho tôi biết, vì cô còn khá mới ở đây, tháng trăng mật đã qua chưa?”

Tôi lặng im. Bà ấy ám chỉ gì nhỉ? Có vẻ như một quả bom nổ chậm đang chờ phát hỏa.

“Kìa, cô đang hưởng tình thế tuyệt vời khi mọi người đều biết tên cô trong khi cô chưa biết ai đủ lâu để nhận ra và tận dụng các điểm yếu của họ. Đến l-l-lúc ấy thì mới là thiên đường thực sự, cô cứ tin tôi đi. Cô có một chỗ làm hơi bị đặc biệt đấy.”

Trước khi tôi kịp trả lời thì bà nói: “T-t-tán chuyện hôm nay thế là đủ rồi, cô bạn mới quen ạ. Cô đ-đ-đỡ phải nối máy, đằng nào bà ấy cũng chẳng nghe điện của tôi đâu. Tật cà lăm của tôi không êm tai lắm, tôi nghĩ thế. Cô cứ ghi t-t-tên tôi vào bản tin, bà ấy sẽ sai người gọi lại cho tôi. Cám ơn cô b-b-bạn nhé.” Cạch.

Tôi ngớ người ra rồi cười phá lên. Emily đang xem danh mục công tác phí của Miranda, cô ngẩng lên hỏi ai vừa gọi điện. Nghe tên Judith, cô trợn tròn mắt và kêu lên: “Bà này là đồ yêu tinh. Thật đấy. Tôi hiểu tại sao Miranda không thể nói chuyện với bà ta lấy một câu. Đằng nào thì Miranda cũng không nhận điện của Judith, chị chỉ cần đưa tên bà ấy vào bản tin là đủ, Miranda sẽ sai ai đó gọi lại.” Dường như Judith thông thạo công việc nội bộ văn phòng hơn cả tôi.

Tôi nhắp chuột vào biểu tượng “Bản tin” trên màn hình iMac và xem qua những mục trên đó. “Bản tin” là quân chủ bài cùa văn phòng Miranda Priestly và, trong phạm vi quan sát của tôi, tâm điểm của đời bà. Một cộng tác viên mẫn cán nào đó trước đây mấy năm đã tạo ra văn bản dạng danh sách này để điền các câu hỏi hay tin tức mới vào đó. Chúng tôi in bản mới nhất ra và đính lên bảng treo phía trên bàn giấy của tôi, gỡ bản cũ xuống. Trong ngày, cứ vài phút một lần Miranda xem bản tin, trong khi Emily và tôi bận túi bụi để viết, in và sắp xếp tin song song với các cuộc điện thoại mới. Liên tục một người trong hai chúng tôi giục người kia đóng bản tin để mình còn bổ sung tin mới. Chúng tôi in kết quả trên hai máy in riêng biệt rồi gắn lên bảng, lúc đó mới biết ai là người có tin thời sự nhất.

“Judith là tin mới nhất trên bản tin của tôi,” tôi nói, mệt rũ vì áp lực phải làm xong mọi thứ trước khi Miranda tới. Eduardo đã gọi điện từ phòng bảo vệ ở tầng trệt để báo động là bà đang lên tầng. Chỉ còn vài giây nữa là đến tín hiệu báo động lần thứ hai của Sophy.

“Tôi có tin của lễ tân khách sạn Ritz sau tin Judith,” Emily gần như reo lên đắc thắng trong khi gắn tờ lên bảng. Tôi đem bản tin bị lạc hậu mất bốn giây của mình về bàn và nhìn lướt qua. Các số điện thoại tách ra bằng dấu chấm chứ không bằng gạch nối. Giữa các số chỉ giờ và phút cũng đánh chấm chứ không phải hai chấm. Thời gian được làm tròn thành từng mười lăm phút. Số điện cần gọi lại ghi vào một cột riêng để có thể đập ngay vào mắt. Các cuộc gọi đến ghi kèm giờ gọi. Trong mục “Ghi chú” là các thông báo của tôi hay Emily gửi Miranda (không được hỏi mà tự dưng đến nói với Miranda là điều cấm kị, vì vậy mọi thông tin quan trọng đều đưa lên bản tin). Mục “Ghi nhớ” bao gồm thông điệp mà Miranda thích gửi cho chúng tôi vào hộp thoại trong khoảng từ một giờ đến năm giờ sáng, với niềm tin chắc chắn là mọi mệnh lệnh ghi lại coi như đã được thi hành. Nếu một trong hai chúng tôi tình cờ được nêu tên trong đó thì hoàn toàn ở ngôi thứ ba.

Bà thường sai chúng tôi tìm ra chính xác bao giờ thì gọi được cho ai theo số nào. Kết quả điều tra của chúng tôi ghi vào mục “Ghi chú” hay “Ghi nhớ” thì chưa nhất trí. Khi mới vào làm, tôi thấy bản tin giống như danh sách “Who’s Who” của thế giới Prada, giờ thì não bộ trơ lì của tôi chỉ còn lơ đễnh ghi nhận tên tuổi của những người siêu giàu, siêu mốt và siêu quan trọng. Trong cuộc đời mới của tôi ở Runway thì bà phụ trách lễ tân của Nhà Trắng cũng không hơn gì ông bác sĩ thú y gọi điện hẹn ngày tiêm chủng cho hai con mèo của Miranda (và hân hạnh được bà gọi lại!)

Thứ Năm, 4/8

7.30: Simone gọi điện từ văn phòng Paris. Thống nhất thời điểm chụp ảnh thời trang ở Rio với Mr. Testino và đại diện của Giselle. Muốn bàn về bộ tuyển chọn với bà. Đề nghị gọi lại. 011.33.1.55.91.30.65

8.15: Mr. Tomlonson gọi. Đề nghị gọi lại vào số di động. Ghi chú: Bruce hỏi Andrea: tấm gương lớn ngoài hành lang nhà bà bị thiếu miếng trang trí ở góc trái phía trên, ông ấy đã tìm ra một tấm giương giống hệt trong một của hàng đồ cổ ở Bordeaux. Bà có muốn bảo ông ấy đặt mua không?

8.30: Jonathan Cole gọi. Thứ Bảy sẽ bay sang Melbourn và đợi được nhận nhiệm vụ cụ thể. Đề nghị gọi lại. 555.7700

Ghi nhớ: Gọi Karl Lagerfeld về buổi lễ “Người mẫu của năm” theo số cá nhân ở Biarritz, hôm nay từ 8.00 đến 8.30 tối, giờ địa phương.

011.33.1.55.22.06.78: nhà riêng

011.33.1.55.22.58.29: văn phòng riêng

011.33.1.55.22.92.64: lái xe

011.33.1.55.66.76.33: trợ lý ở Paris trong trường hợp khẩn

9.00: Natalie ở Glorious Fooods hỏi: nhân pho mát mềm Vacherin nên dùng các loại dâu trộn sô cô la hay mứt đại hoàng nóng. Đề nghị gọi lại. 555.9887

9.00: Ingris Sischy gọi chúc mừng nhân số báo tháng Tư. Bìa “rất hấp dẫn, như mọi khi”. Muốn biết, ai là người trình bày chân dung khổ lớn ở trang ruột. Đề nghị gọi lại.

555.6246: văn phòng

555.8833: nhà riêng

Ghi chú: Miho Kosudo gọi, xin lỗi không chuyển được bó hoa của Damien Hirst. Nhờ nhắn lại bằng được là họ chờ bốn tiếng trước cửa rồi phải đi về vì không thấy có thường trực. Ngày mai sẽ thử lại lần nữa.

9.15: Mr. Samuels gọi, báo là không có mặt trước bữa trưa, cẩn thận nhắc là tối nay có họp phụ huynh ở Horace Mann. Muốn bàn về bản thuyết trình môn Sử của Caroline trước giờ họp. Đề nghị gọi lại sau 2 giờ, nhưng trước 4 giờ.

9.15: Mr. Tomlinson lại gọi lần nữa. Nhờ Andrea đặt bàn sau cuộc họp phụ huynh. Đề nghị gọi lại vào di động.

Ghi chú: Andrea đã đặt bàn ở La Cravelle cho bà và Mr. Tomlinson lúc 8 giờ tối. Rita Jammed vui mừng được gặp lại bà, hân hạnh được bà chọn nhà hàng của mình.

9.30: Donatella Versace gọi, báo đã tổ chức xong xuôi mọi thứ cho chuyến viếng thăm của bà. Muốn biết là bà còn cần ai thêm ngoài lái xe, đầu bếp, huấn luyện viên, thợ làm tóc và trang điểm, trợ lý riêng, ba cô giúp việc và thuyền trưởng. Nếu cần, đề nghị báo trước khi bà ấy đi Milan. Sẽ chuẩn bị sẵn điện thoại di động. Nhưng không trực tiếp đến được vì còn bận chuẩn bị show.

011.3901.55.27.55.61

9.45: Judth Mason gọi. Đề nghị gọi lại.

555.6834

Tôi vò tờ giấy và ném vào sọt rác dưới gầm bàn. Lập tức nó ngấm đầy mỡ từ gói quà sáng thứ ba của Miranda mà tôi đã quẳng vào. Theo bản tin thì mọi việc trong ngày cho đến giờ diễn biến tương đối bình thường. Tôi và định nhắp vào mục “Inbox” của Hotmail xem có ai gửi thư mới không thì Miranda đi vào. Con bé Sophy thổ tả! Lại quên báo động rồi.

“Tôi hy vọng là bản tin đã cập nhật,” bà nói lạnh lẽo, không hề nhìn chúng tôi hay ngó xem chúng tôi có mặt không.

“Vâng ạ, Miranda,” tôi trả lời và giơ tờ giấy lên để bà không phải với tay lấy. Ba chữ, và đồng hồ bắt đầu đếm, tôi nghĩ và đoán – cầu nguyện thì đúng hơn – ngày làm việc của mình sẽ không hơn bảy mươi lăm chữ. Bà trút chiếc áo khoác ngắn bằng lông chồn có lớp lông mềm mại làm tôi chỉ muốn ấp mặt vào, và quẳng lên bàn tôi. Tôi mang chiếc áo làm bằng mấy con chồn chết vào tủ tường; khi nén áp má vào lớp lông tôi giật mình cảm thấy có gì lạnh và ướt: những hạt tuyết li ti còn dính trong đó. Thật thích hợp quá chừng.

Rồi tôi nhấc chiếc nắp cốc cà phê sữa âm ấm, cẩn thận dồn thịt mỡ, xúc xích và bánh kẹp pho mát thành một đống mỡ màng trên chiếc đĩa nhem nhuốc. Tôi nhón chân đi vào phòng bà và cẩn thận đặt mọi thứ lên một góc bàn. Miranda đang tập trung ghi chép trên trang giấy viết thư của Dempsey and Carroll và nói dịu dàng như tôi chưa bao giờ được nghe:

“Aan-dree-aa, tôi muốn bàn với chị về lễ đính hôn. Chị lấy sổ ghi chép đi.” Tôi gật đầu và đồng thời nhận ra rằng gật đầu không được coi là một từ. Lễ đính hôn này, ngay bây giờ, đã là nắm đinh đóng vào quan tài của tôi, kể cả khi còn hơn một tháng nữa mới diễn ra. Nhưng Miranda sắp xuất hành sang châu Âu dự show thời trang và vắng mặt hai tuần nên mấy hôm nay Emily và tôi bận bịu chủ yếu với sự kiện vĩ đại này. Tôi mang giấy bút quay vào văn phòng, không hy vọng sẽ hiểu lấy một chữ nào bà sẽ nói ra mồm. Trong một thoáng, tôi định ngồi xuống ghế vì sẽ thuận tiện hơn khi phải ghi chép, nhưng tôi khôn ngoan cưỡng lại.

Bà thở dài não ruột như sắp lăn ra ngất trước những cố gắng phi thường, kéo góc khăn Hermès trắng buộc quanh cổ tay. “Chị liên lạc với Natalie ở Glorious Fooods, nói với bà ấy là tôi ưa mứt đại hoàng hơn. Đừng để bà ấy xin xỏ muốn nói chuyện trực tiếp với tôi, không có lý do gì cần thiết cả. Chị giải thích cho Miho vụ tôi đặt hoa. Về chuyện khăn bàn, thiếp ghi tên chỗ ngồi và khay thì chị nối máy cho tôi với Robert Isabell trước giờ ăn trưa. Ngoài ra phải nói chuyện với bà nhân viên của Whitney, chị bảo bà ấy gửi trước cho tôi sơ đồ kê bàn qua fax để tôi xếp chỗ. Hiện tại thế là hết.”

Bà nói tuồn tuột mọi việc trong khi tay không ngừng viết lấy một giây, sau đó đưa tôi tờ giấy đã viết xong để chuyển đi. Tôi ngoáy nốt dòng cuối cùng vào sổ, hy vọng là hiểu đúng mọi thứ bà dặn – với phương ngữ và tốc độ súng máy của bà, quả không đơn giản.

“Okay,” tôi lẩm bẩm và quay ra. Tổng cộng số từ mà Miranda nói ngoài công việc: 5. Có thể hôm nay mi sẽ đạt mức dưới 50, tôi nghĩ thầm. Tôi cảm thấy tia mắt của bà đánh giá vòng mông mình trong khi đi ra bàn, cân nhắc xem có nên quay gót đi giật lùi như những người Do thái sùng tín khi rời khỏi Bức tường Than khóc. Không. Thà tôi cố gắng nhẹ nhàng lướt về chỗ ngồi an toàn của mình và tưởng tượng ra hàng nghìn tín đồ Do thái mặc đồ Prada đen chạy giật lùi quanh Miranda Priestly.