Qủy Ba Ba

Chương 41

“Ta không phải cẩu thúi tha, ta gọi là Thao Thiết… Ngươi không được lãng phí thức ăn như vậy nha, sẽ bị trời phạt á!”

“Trời phạt… Ha hả… Dù sao ta đã là quỷ rồi, không sao cả…” Vương Doãn Kiệt hừ lạnh.

Người như hắn đáng lẽ đã sớm bị trời phạt, nhưng hắn bây giờ vẫn còn tốt chán đấy thôi… Nơi nào nhìn ra là bị trời phạt?

Thao Thiết không nói lời nào, chỉ là ngẩng đầu lẳng lặng nhìn vẻ mặt tự giễu của Vương Doãn Kiệt, lại làm cho Thao Thiết không tự chủ mà đau lòng vì nam nhân này…

Lúc nhỏ nó còn theo hắn chơi đùa mà, sao đến khi trưởng thành, tất cả đều đã trở nên khác biệt rồi?

Chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến búp bê gỗ? Hắn sinh khí nó sao? Vì nó đã cắn hư búp bê?


Chẳng lẽ Vương Doãn Kiệt không biết con búp bê kia có vấn đề à? (9 xác ==)

Đi đường phải xem lộ

Hôm nay, Lý Đức Tân bởi vì có một chút chuyện nên muốn lên kinh. Hắn muốn mang theo Ngả Diệp cùng đi, cho nên đã hỏi ý kiến của y, mà Ngả Diệp tự nhiên đáp ứng rồi! Đơn giản là vì ở trong Lý phủ này đã xảy ra quá nhiều chuyện, hơn nữa Chung Qùy cũng biết Hàn Liệt thường thường ở chỗ này nên vẫn hay lui tới. Vì vậy nếu y theo Lý Đức Tân thượng kinh, bọn họ có thể tạm thời cách xa người này, y cao hứng còn không kịp à.

Mà Ứng Duyệt dạo gần đây lại chẳng thấy bóng dáng, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Ngả Diệp cũng chẳng tiện hỏi nhiều, dù sao mỗi người đều có việc riêng tư của mình.

Bọn họ nhờ vào xe ngựa nên rất nhanh đã tới được Kinh Thành, lúc này Lý Đức Tân phải đến Ngô vương phủ bàn chuyện đến tận đêm, thế nên hắn đã bảo bọn hạ nhân mang theo Ngả Diệp về khách *** nghỉ ngơi trước.

Trước khi Lý Đức Tân vào Ngô phủ đã dặn dò Ngả Diệp: “Tiểu Diệp, nếu như không muốn quay về khách *** thì ra ngoài dạo chơi một chút đi!” Nói xong hắn liền móc ra một túi tiền nặng trịch, đặt ở trên tay y: “Muốn mua cái gì liền mua cái đó, không cần khách khí với ta!”

Ngả Diệp tiếp nhận túi tiền to nặng, rất lấy làm kinh hãi, bên trong ít nhất cũng có tới mấy ngàn lượng bạc: “Cái này thật không có ý tứ… Không sao, ta ở ngay phụ cận dạo dạo là được, chờ lát nữa tới tìm ngươi, ngươi hảo hảo đàm sinh ý đi!”

“Được!”haehyuk8693

Ngả Diệp nhìn bóng lưng cao lớn lại có chút cô tịch của Lý Đức Tân, trong lòng tràn ngậpă áy náy.

Nhạy bén như y vào bây giờ, y đã không phải là Ngả Diệp không nhìn được chút tình tư như trước kia rồi, cớ sao y lại chẳng biết Lý Đức Tân đối với y là một mảnh chân tình chứ? Đáng tiếc trái tim y chỉ có một, hơn nữa đã trao cho Hàn Liệt rồi…


Y ngẩng đầu, làm cho ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi khuôn mặt hồng thuận của mình, nhắm mắt lại nghĩ đến xế chiều kiều diễm trong căn phòng đó, *** tế thưởng thức tình cảm mãnh liệt mà y mới nếm trãi. Giữa con đường nhộn nhịp người đến người đi, y lại chậm rãi hồi tưởng lại dư vị khi ấy, hai mắt nhắm lại, khóe miệng giơ cao, tâm tình sung sướng…

Lúc Hàn Liệt đang núp ở sau đám mây kêu to Tiểu Diệp của hắn, không phải là Đằng Nhi của hắn thì thấy được cảnh này!

Bất quá, nhìn cái kiểu bước đi không nhìn đường này sớm hay muộn cũng sẽ gặp phải phiền toái…

Ngả Diệp đi tới đi tới, cuối cùng lại sơ ý đụng trúng một đại hán có vẻ mặt hèn mọn.

“Xin lỗi!” Sau khi Ngả Diệp xin lỗi xong liền muốn tiếp tục bước đi, nhưng lại bị đại hán nọ bắt được cổ tay. Y bị nắm đến sinh đau, hai mày nhíu chặt, cố dùng sức đem tay của đại hán gỡ ra, ngẩng đầu cả giận nói: “Ta đã nói xin lỗi với ngươi rồi, ngươi còn muốn sao nữa đây?”

Đại hán nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của Ngả Diệp, nhất thời sắc tâm nổi lên, cũng không trông nom sóng người chật chội chúng quanh, chẳng biết xấu hổ mở miệng nói mấy lời không thể lọt tai: “Hả? Ngươi hài tử này thật xinh đẹp, theo đại gia hảo hảo chơi một đêm đi, chúng ta sẽ rất là tiêu hôn đấy nha!”


“Bại hoại!” Ngả Diệp chỉ là lạnh lùng đáp lại hai chữ.

“Tiểu tử thúi nhà ngươi đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”

Nhìn nắm tay của đại hán sắp đấm vào mặt của mình, Ngả Diệp chỉ mỉm cười, không hề sợ hãi, bởi vì khóe mắt y đã sớm phát hiện ở gần chổ đại hán đang đứng có một cục đá to bằng nắm tay. Y rất nhẹ nhàng dùng mũi chân nhấc tảng đá lớn lên, sau lại hướng về phần háng của tên kia hung hăng đá vào. haehyuk8693

Hạ thân truyền đến một trận đau đớn đến thấu xương, đại hán miễn cưỡng ôm lấy thân thể, khom thắt lưng thở gấp, đồng thời lại chật vật thối lui sang một bên.

Chung quanh nhất thời vang lên một trận tiếng vỗ tay như sấm rền, có thể thấy được đại hán này ngày thường vốn là một kẻ hay làm xằng làm bậy.

Ngả Diệp vỗ vỗ tro bụi trên người rớt xuống, nhìn cũng chả thèm nhìn đại hán liếc mắt một cái… Cũng bởi vậy… Y không thấy được trong mắt đại hán đang thiêu đốt một ngọn lửa giận…