Quan Thanh

Chương 158: Giao phong trong hội nghị Huyện ủy thường vụ

Nghe Tôn Hiểu Linh vừa nói như vậy, Tiêu Hoàng lập tức bĩu môi, lập tức tiếp lời nói:

- Tôn Chủ tịch thị trấn nói rất đúng, muốn làm giàu trước sửa đường. Nhưng, con đường ô tô trấn chúng ta, chính quyền đã báo cáo cho huyện rất nhiều lần, nhưng huyện luôn phê không xuống… Nói ngắn lại, tài chính ở huyện cũng eo hẹp, mà chúng ta trông cậy vào bản thân thị trấn giải quyết căn bản là chuyện không có khả năng.

Dừng một chút, Tiêu Hoàng lại nói:

- Bí thư An là cán bộ ở tỉnh xuống, lại là ủy viên thường vụ Huyện ủy, mặt mũi lớn, tôi xem, thị trấn chúng ta lấy được tài chính sửa đường, chính là phải dựa vào Bí thư An.

Tiêu Hoàng nói xong, Trương Khuê cũng phụ họa theo.

An Tại Đào thản nhiên cười:

- Chưa nói tới mặt mũi cái gì, chúng ta là chính phủ nhân dân cấp một, nhất định nên suy nghĩ khó khăn thực tế cho quần chúng ---- tôi xem, sau cuộc họp văn phòng UBND lập tức lập báo cáo chuyên nghiệp xin tài chính xây dựng đường, một kiểu hai phần, một phần báo cáo cho huyện, một phần ---- liền cho ta đi. Chúng ta hết sức tranh thủ, cố gắng mau chóng khởi công sửa đường!

Vấn đề sửa đường của thị trấn Tư Hà vẫn không đạt được ý kiến phúc đáp của huyện, nguyên nhân kỳ thật cũng không phức tạp, hoàn toàn là vì nhân tố con người, không quan hệ với tài chính eo hẹp hay không. Nguồn gốc là trên hai người Bí thư tiền nhiệm và Bí thư Huyện ủy Tôn Cốc. Bí thư tiền nhiệm là một đồng chí lão thành, tính cách cực kỳ bướng bỉnh và lạc hậu, ông ta vẫn không qua lại với Bí thư Huyện ủy Tôn Cốc, nghe nói còn chống đối Tôn Cốc một hồi trong cuộc họp hội nghị Huyện ủy mở rộng.

Dựa theo lý thường, Tôn Cốc làm Bí thư Huyện ủy, cách chức một Bí thư Đảng ủy thị trấn cũng không phải việc khó gì, nhưng vị Bí thư tiền nhiệm của thị trấn Tư Hà này là bà con xa thân thích của lãnh đạo thành phố Phòng Sơn, tuy rằng quan hệ cũng không gần, nhưng Tôn Cốc cũng không dám ngoài sáng cách chức ông ta. Vì thế thường xuyên qua lại, mâu thuẫn của hai người dần dần công khai, thị trấn Tư Hà trở thành thị trấn có chính sách Không nhìn tài chính của huyện, không cần nói sửa đường bị xem nhẹ vô kỳ hạn, ngay cả tài chính chuyên giúp đỡ người nghèo từ phía trên, thị trấn Tư Hà cũng mơ tưởng được chia một ly canh.

Điều này, An Tại Đào đã sớm biết rõ ràng. Hắn hiểu được Tiêu Hoàng không chỉ đưa ra một nan đề cho mình, cũng muốn lấy mình làm trò cười: ngươi không phải là cán bộ dự bị được coi trọng sao, xem bản lĩnh của ngươi có thể lấy được tài chính xây dựng hay không!

Đối với tính tình của Tôn Cốc, Tiêu Hoàng cực kỳ rõ ràng, đây là một người cực kỳ hống hách cực kỳ háo sắc cực kỳ tham lam cực kỳ quan liêu, lời nói Vấn đề đường cái thị trấn Tư Hà tạm thời có thể gác lại này trước kia ông ta vừa mới công khai tỏ thái độ, như vậy, lần này tự nhiên cũng sẽ không tự mình tát mình.

Gã không cho rằng An Tại Đào có thể đạt được cái gì từ Tôn Cốc kia. Trái lại, còn có thể bởi vậy khiến Tôn Cốc chán ghét và phản cảm. Mà Tiêu Hoàng hận không thể khiến An Tại Đào bị Tôn Cốc xa lánh mà nhanh chóng rời đi, bản thân cũng thuận lý thành chương mà thay thế, đây là suy nghĩ của Tiêu Hoàng.

An Tại Đào cười cười, cũng không tiếp tục vấn đề này. Hắn nhìn mọi người dưới đài, trầm giọng nói:

- Các đồng chí phía dưới, chẳng lẽ ngay cả một chút ý tưởng đối với việc phát triển kinh tế thị trấn cũng không có?

Phía dưới trầm mặc vài phút, thấy vẫn không có ai lên tiếng, An Tại Đào chậm rãi đứng dậy:

- Nếu tất cả mọi người không muốn nói, như vậy, liền hình thành tài liệu văn bản đi, hai ngày này, mỗi người đều phải viết ra đề nghị và ý kiến của bản thân, giao cho văn phòng Đảng ủy. Ngoài ra, vài tài liệu vừa rồi trong cuộc họp nhắc tới, Văn phòng Đảng ủy và Văn phòng UBND phải lập tức bắt tay vào chuẩn bị, tôi hy vọng nhanh chóng nhìn thấy tài liệu! Ngày kia tôi phải trở về Huyện ủy tham dự hội nghị thường vụ, tôi hy vọng có có thể đem báo cáo xin tài chính xây dựng của thị trấn tới hội nghị thường vụ!

- Tiêu Chủ tịch thị trấn…

An Tại Đào nhìn Tiêu Hoàng.

Tiêu Hoàng cười ha ha đứng dậy, khoát tay áo:

- Các bộ phận trở về phải lĩnh hội tinh thần chỉ thị của Bí thư An, cố gắng chứng thực thông suốt. Tốt lắm, hội nghị đến đây chấm dứt, giải tán!

Đám người bắt đầu tản đi.

- Bí thư Trương, chuyện tình chỉnh đốn tác phong và hoạt động chủ đề giáo dục do ngài tới nắm.

An Tại Đào cười cười, nói với Trương Khuê. Trương Khuê vội vàng xác nhận, lại theo sau Tiêu Hoàng rời đi. Tôn Hiểu Linh đang muốn rời khỏi, lại bị An Tại Đào gọi lại:

- Chủ tịch thị trấn Tôn, tôi có vài lời muốn nói với cô, đi văn phòng của tôi.

Tôn Hiểu Linh ngẩn ra, cũng không nói gì, đi theo phía sau An Tại Đào tới văn phòng của hắn.

...

...

- Chủ tịch thị trấn Tôn, hai ngày này tôi suy xét một chút, biết một số tình huống gieo trồng cây cát cánh của thị trấn chúng ta, cũng lên mạng điều tra một ít tin tức thị trường liên quan. Tôi cho rằng, cô nói đúng, hiện giờ giá cả thị trường của cây cát cánh khối phục tăng lên trước giờ, mà kết hợp với hiện trạng gieo trồng cây cát cánh của chúng ta, tôi cảm thấy đại khái chúng ta có thể bỏ công sức trong phương diện này.

An Tại Đào rót một chén nước cho Tôn Hiểu Linh.

Tôn Hiểu Linh hạ thấp người, nói cảm ơn, cười nói:

- Tôi cũng cho rằng như vậy. Chỉ có điều, mặc dù thị trấn chúng ta gieo trồng cây cát cánh vài năm, cũng có một chút cơ sở, nhưng không có gieo trồng kiểu mẫu, nông dân làm theo ý mình, kỹ thuật gieo trồng và công nghệ gia công cũng tương đối lạc hậu, cho nên dù là mở rộng, cũng rất khó đạt được hiệu quả và lợi ích lớn hơn nữa, khiến dân chúng đạt được lợi ích thực tế.

- Gieo trồng cây cát cánh vẫn có thể làm, nhưng phải thỏa mãn hai điều kiện: thứ nhất, phải có chỉ đạo kỹ thuật, hình thành quy mô gieo trồng tiêu chuẩn kiểu mẫu, thứ hai, phải thu hút đầu tư thu mua cây cát cánh... Vấn đề là, loại địa phương này của chúng ta, công ty lớn bên ngoài căn bản chướng mắt chúng ta, như nào đồng ý tới...

Tôn Hiểu Linh thở dài:

- Tôi chạy trong huyện chạy ở thành phố, còn chạy vài chuyến trong tỉnh, thảo luận với vài thương nhân bạn học của tôi giới thiệu, người ta vừa nghe nói hoàn cảnh đầu tư của chúng ta, bật người liền cự tuyệt.

- Như vậy, Chủ tịch thị trấn Tôn, cô lập tức sửa sang một phần tài liệu gieo trồng cây cát cánh của thị trấn Tư Hà, qua hai ngày tôi liên hệ một thương nhân tới, xem có thể hay không... ừ, ý tôi là, hướng tới phương hướng phát triển tạo ra gieo trồng cây cát cánh kiểu mẫu và gia công thấu đáo, đạt được thương hiệu cây cát cánh thị trấn Tư Hà chúng ta ----

An Tại Đào chậm rãi uống ngụm trà, cười cười.

Khóe miệng Tôn Hiểu Linh giật giật, không nói gì thêm, nhưng trong lòng lại không coi là đâu. Những lời này của An Tại Đào chẳng qua là lý luận suông, nếu muốn trở thành sự thật, nói dễ hơn làm! Tài chính, chính sách, thu hút đầu tư, còn có quan hệ lãnh đạo ở huyện ở thành phố... Những thứ này, cái nào dễ dàng dọn dẹp! Hắn có thể sao? Cô rất hoài nghi, cho dù hắn là ủy viên thường vụ Huyện ủy.

An Tại Đào rất rõ ràng tâm tư trước mắt của Tôn Hiểu Linh, nhưng hắn cũng không hứa hẹn giải thích cái gì, hắn thản nhiên cười:

- Chủ tịch thị trấn Tôn, chuyện tình trong nhà mọi người làm tốt, chuyện bên ngoài do tôi tới làm! Tôi chỉ hy vọng, sau khi tôi sắp xếp chuyện bên ngoài rõ ràng, trong nhà không nên kéo chân tôi!

An Tại Đào nhìn Tôn Hiểu Linh thật sâu, ánh mắt kiên định và nghiêm nghị nhìn khiến Tôn Hiểu Linh cảm thấy hơi hoang mang: hắn thật sự được không? Có lẽ, hắn thực sự sẽ mang đến một ít thay đổi cho thị trấn Tư Hà đi...

- Bí thư An xin yên tâm, tôi sẽ làm tốt công tác thuộc bổn phận.

Tôn Hiểu Linh ngẫm nghĩ một chút, đứng dậy nói:

- Bí thư An bận rộn, tôi về trước công tác, tôi còn muốn dẫn người của trạm kỹ thuật nông nghiệp lên núi.

- Ha ha, Chủ tịch thị trấn Tôn đi thôi. Ừ, trở về nói với Hiệu trưởng Ninh, chuyện của em gái tôi phiền toái ông ấy, cô bé ở trường học liền kính nhờ Hiệu trưởng Ninh chiếu cố.

An Tại Đào đứng dạy đưa Tôn Hiểu Linh tới cửa, Tôn Hiểu Linh vốn muốn bước khỏi cửa, đột nhiên nghe được lời này của An Tại Đào, kinh ngạc quay đầu lại nói:

- Bí thư An, ngài làm sao mà biết được người tôi yêu là…

- Tối hôm qua còn tán gẫu với Hiệu trưởng Ninh.

An Tại Đào cười cười, liền dừng lại không tiễn. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

Tôn Hiểu Linh nhướng mày lên, cười cười cũng không nói gì liền bước đi. Nhưng khóe mắt An Tại Đào lại phát hiện, lúc rẽ qua hành lang, cô lấy điện thoại di động ra dường như đang gọi.

Tiêu Hoàng giam mình trong văn phòng gọi một cuộc điện thoại cho Tôn Cốc, cũng không ngờ Tôn Cốc mất kiên nhẫn, chưa nói vài câu liền treo điện thoại. Tiêu Hoàng khó chịu ném điện thoại xuống, Tôn Cốc lại gọi điện trở về.

- Chuyện gì cậu cũng không cần đi làm, cậu cứ gia tăng gây sức ép với tiểu tử này là được, gây sức ép vài lần hắn sẽ vỗ mông chạy lấy người ---- đúng rồi, người Văn phòng Huyện ủy xuống, cậu xem cô ta thật tốt cho tôi…

Giọng Tôn Cốc rất âm trầm. Tiêu Hoàng nghe, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười lạnh.

- Chó Nhật gì đó, thực không phải thứ gì!

Buông điện thoại, Tiêu Hoàng thấp giọng mắng một tiếng.

Văn phòng UBND thảo ra Báo cáo xin tài chính xây dựng đường của thị trấn Tư Hà, buổi sáng thứ ba Lương Mậu Tài đã đưa tới bàn An Tại Đào.

Quan mới nhận chức ba đống lửa, ai dám không mở to mắt vào lúc này? Tục ngữ nói, không đánh lười không đánh tham chuyên đánh kẻ không mở to mắt. Nếu ai xảy ra vấn đề ở thời điểm Bí thư mới có ý đồ lập uy, trừ khi hắn không muốn làm nữa. Cho nên sau khi kết thúc hội nghị, ngay trong ngày Lương Mậu Tài liền tự mình thảo báo cáo này, đêm đó còn tăng ca ở văn phòng tra tài liệu.

Không chỉ có Văn phòng UBND động tác nhanh, dù là Văn phòng Đảng ủy cũng đề cao hiệu suất công tác. Lương Mậu Tài vừa mới đi, Lão Lộ cũng cầm bản dự thảo thực thi hoạt động giáo dục chủ đề Toàn tâm toàn ý cầu phát triển, giải phóng tư tưởng lại gây dựng sự nghiệp đưa tới.

An Tại Đào đang xem báo cáo xin tài chính của Lương Mậu Tài, thấy Lão Lộ cũng cầm một bản tài liệu, nhìn lướt qua không khỏi nhíu mày:

- Lão Lộ, thứ này đưa tới chỗ Bí thư Trương thẩm duyệt là được, tôi tạm thời không cần xem!

Lão Lộ cúi người chỉ vào phần đầu của tài liệu, khẽ cười nói:

- Bí thư An, Bí thư Trương nói, ngài là phóng viên và sinh viên tốt nghiệp nổi danh ở tỉnh, cán bút cứng rắn, lý luận chính trị mạnh, ý Bí thư Trương là ý nghĩ tổng thể này, để ngài cần then chốt, đưa ra ý chính!

An Tại Đào đặt báo cáo xin tài chính của Lương Mậu Tài qua một bên, cúi đầu nhìn kỹ bản tài liệu. Nhìn một hồi, hắn ngẩng đầu liếc Lão Lộ một cái, thấy gã vẫn kính cẩn đứng phía sau mình, cả cười chỉ sô pha:

- Ông ngồi đi, Lão Lộ, trên bàn có thuốc, tự ông châm, tôi tập trung đọc một hồi!

Lão Lộ gật đầu:

- Bí thư An, ngài xem tài liệu, không cần quan tâm tới tôi.

Lão Lộ do dự một hồi, nhưng vẫn cầm lấy bao thuốc lá Trung Hoa trên bàn của An Tại Đào, rút ra một điếu thật cẩn thận rồi châm thuốc, nhẹ nhàng ngồi trên sô pha, lẳng lặng chờ đợi. Kỳ thật gã hoàn toàn có thể quay về văn phòng chờ đợi, nhưng gã không muốn buông tha cơ hội tiếp cận cùng Bí thư mới này, vì thế mới mặt dầy không đi.

An Tại Đào nhìn xem rất nhanh, cho dù kiếp trước hay kiếp này, hắn đều là cây bút có tên tuổi, loại tài liệu công thức lối mòn này với hắn mà nói, vốn là cơm thường. Hắn ngẫm nghĩ một chút, dùng bút hồngghi trên đoạn thứ hai phần mở đầu, đổi lời nói khách sáo Lão Lộ vẫn sử dụng trong quá khứ thành mấy câu như vậy -----

- Chính quyền Đảng ủy thị trấn phải giữ vững phát triển là nhiệm vụ quan trọng nhất, trên dưới một lòng, đoàn kết nhất trí, phải thật sự lấy nông làm dân giàu, theo nếp thị trấn, lấy nông nghiệp sinh thái làm cơ sở của chiến lược phát triển, tranh thủ dùng thời gian 1 tới 5 năm tạo thành thị trấn quan trọng sản xuất gia công cây cát cánh nổi danh trong tỉnh thậm chí cả nước…

Lão Lộ đưa một đoạn An Tại Đào nói thêm vào, cầm cho Phó Bí thư Đảng ủy Trương Khuê. Trương Khuê liếc mắt một cái, hơi kinh ngạc nói:

- Lão Lộ, đoạn này là Bí thư An sửa?

Lão Lộ gật đầu.

Khóe miệng Trương Khuê giật giật, đột nhiên mỉm cười, lẩm bẩm dường như nói chuyện với Lão Lộ:

- Bí thư An thật là có hùng tâm tráng chí, người trẻ tuổi chính là mạnh dạn đi đầu! Dám nói dám làm… chẳng qua, Lão Lộ, tuy rằng thị trấn chúng ta gieo trồng cây cát cánh, nhưng muốn trở thành thị trấn quan trọng sản xuất cây cát cánh nổi danh ở tỉnh thậm chí cả nước, mục tiêu này có phải hơi quá cao hay không? À, Bí thư An vừa mới tới không hiểu được tình hình, tại sao anh không báo cáo với hắn?

Lão Lộ cười khổ một tiếng, không hề nói thêm câu nào.

Trương Khuê lắc đầu, xoạt xoạt xoạt ký tên lên bản thảo, sau đó thản nhiên nói:

- Nếu Bí thư An đã thẩm định rôi, như vậy dùng văn kiện của Đảng phát xuống, phát đến các ban ngành, các thôn chi bộ đi, đồng thời sao lại báo Huyện ủy và UBND huyện!

Bởi vì buổi sáng thứ tư mở Hội nghị thường vụ Huyện ủy, cho nên buổi chiều 5h An Tại Đào liền mang theo báo cáo xin tài chính của thị trấn lái xe trở về huyện. Vừa mới trở lại dưới lầu khu nhỏ, chỉ thấy Trúc Tử và Lưu Ngạn đứng ở dưới lầu, đang vây quanh một chiếc xe đạp kiểu nữ màu lục nhạt nhìn xem.

Trúc Tử nhìn thấy xe của An Tại Đào tới, lập tức hưng phấn mà hô một tiếng:

- Chị Lưu Ngạn, anh em đã trở lại!

Trong mắt Lưu Ngạn cũng phát ra một chút vui mừng, nhưng vẻ mặt lại không có thay đổi quá lớn. Cô xoay người sang chỗ khác, mặc cho gió nam thổi bay rối một lũ tóc trên trán cô, vẫy tay với An Tại Đào.

- Lưu Ngạn, Trúc Tử, hai người ở dưới lầu làm gì vậy?

An Tại Đào khóa kỹ cửa xe, liền đi tới.

- Anh, chị Lưu Ngạn mua cho em một chiếc xe đạp mới…

Trúc Tử hiển nhiên cực kỳ thích chiếc xe đạp này, đây là một kiểu dáng khá lưu hành, toàn bộ bằng nhôm hợp kim, được xưng Tiểu thiên sứ, tức là nhẹ nhàng lại dùng bền, đúng là hợp với nữ sinh giống Trúc Tử sử dụng.

Nhìn ra được, hai ngày này ở chung với Lưu Ngạn, Lưu Ngạn đã dùng sự cẩn thận và săn sóc của cô thắng được sự gần gũi của Trúc Tử.

An Tại Đào cười vỗ vai Trúc Tử:

- Rất tốt, không tồi, ừ, từ nay về sau Trúc Tử của chúng ta có thể tự mình đạp xe đi học ---- đúng rồi, Trúc Tử, trường học mới có thể thích ứng không? Có người ức hiếp em hay không?

Trúc Tử mỉm cười lắc đầu:

- Không có đâu, các học sinh đều rất thích em.

Nói xong, Trúc Tử nhu thuận mà ngồi lên xe, cười hì hì:

- Chị Lưu Ngạn, anh, em lên xe đi vài vòng, một lát sẽ trở lại!

Nhìn bóng lưng thanh tú của Trúc Tử đạp xe đi xa, An Tại Đào hơi cảm thán. Thời gian, quan tâm và yêu thương là thuốc giảm đau tốt nhất, dù sao Trúc Tử vẫn là một đứa bé, trải qua đoạn thời gian này, trên cơ bản cô đã hoàn toàn đi ra khỏi bóng ma đau xót, tin tưởng không cần bao lâu nữa, cô sẽ chân chính trở lại thành thiếu nữ thiên tính hồn nhiên ngây thơ như cũ.

Quay đầu thấy Lưu Ngạn như cười như không mà nhìn mình, trong lòng hắn không khỏi run lên. Không biết như thế nào, gần đây hắn hơi không dám nhìn thẳng đôi mắt trong sáng như nước kia của Lưu Ngạn. Hắn sờ soạn nửa ngày, lấy ví từ trong túi áo ra, lấy mấy đồng tiền 100 đồng đưa qua:

- Lưu Ngạn, mua xe cho Trúc Tử như nào có thể khiến cô trả tiền? Chỗ này…

Lưu Ngạn biến sắc, bỗng nhiên xoay người sang chỗ khác, hừ lạnh một tiếng:

- Cầm lấy đồng tiền dơ bẩn của anh đi!

An Tại Đào xấu hổ mà xoa tay:

- Lưu Ngạn…

Lưu Ngạn chậm rãi quay đầu, không ngờ trên đôi mắt như nước chảy xuống hai giọt nước mắt trong suốt, cô buồn bã nói:

- An Tại Đào, thật ra tôi không muốn thấy anh, tôi thật sự không muốn thấy anh…

Nói xong, Lưu Ngạn che mặt nghẹn ngào chạy chậm lên lầu, nghe Lưu Ngạn đóng cửa rầm một tiếng, An Tại Đào căn thẳng trong lòng, đột nhiên phát run một chút, tim đột nhiên đạp nhanh, có một khoại cảm giác hít thở không thông muốn ngất đi.

Ánh chiều tà rơi trên người hắn, tâm tình hắn phức tạp đứng ở nơi đó, trên người phủ một lớp ánh vàng nhàn nhạt. Gió nam ấm áp bắt đầu nổi lên, cuốn qua toàn bộ khu nhỏ, cuộn lên vài chiếc lá và trang giấy, cũng cuộn lên một lớp bụi mù vọt vào trong đôi mắt hơi mê ly của hắn.

Chậm rãi nhìn về phía xa, thấy Trúc Tử còn vui vẻ ngồi xe đạp chơi trong vườn hoa nhỏ của khu, hắn khe khẽ thở dài, sau khi do dự thật lâu, vẫn đi lên lầu gõ vang cửa phòng Lưu Ngạn.

- Cũng không biết là khi nào, tôi làm cho mình một cái lồng, biết rõ là cạm bẫy, nhưng vẫn si mê mà nhảy vào, tôi biết chính mình mua dây buộc mình… Anh không cần nói cái gì nữa, tôi chỉ hy vọng, chúng ta có thể duy trì hiện trạng như vậy, vui vui vẻ vẻ mà sống, tôi không hy vọng xa vời có thể đạt được cái gì, nhưng tôi hy vọng anh có thể hiểu được lòng tôi!

An Tại Đào đứng trong phòng khách của Lưu Ngạn, nhìn bóng lưng thon dài thướt tha của Lưu Ngạn đứng ở ban công, sắc mặt hơi tái nhợt, đối mặt với Lưu Ngạn giờ phút này tự nói hoặc là thổ lộ, một câu hắn cũng nói không nên lời.

Lưu Ngạn chậm rãi xoay người lại, đi tới.

Cô duyên dáng đứng trước người An Tại Đào, đôi mắt nhẹ như nước, hai gò má xinh đẹp lạnh lùng mất hết thay vào đó là một rặng mây đỏ. Đầu vai cô hơi run rẩy, ánh mắt tịch mịch như muốn xuyên thấu lòng dạ An Tại Đào ---- nhưng, nhưng, tuy rằng hai người gần trong gang tấc, nhưng lại xa cách tựa thiên nhai!

Thật lâu sau, thật lâu sau.

Mãi đến khi ngoài cửa truyền đến tiếng Trúc Tử gõ cửa và gọi ầm ĩ, lúc này Lưu Ngạn mới lấy lại bình tĩnh, khôi phục lại thần sắc thản nhiên hơi mang chút lạnh lũng bình tĩnh, vội vàng đi qua trước người An Tại Đào, mở cửa, cùng Trúc Tử mỉm cười mà đến.

- Anh, anh không ở nhà, em một người ở một căn nhà như vậy hơi sợ hãi, liền tới đây làm bạn với chị Lưu Ngạn.

Trúc Tử cười hì hì kéo cánh tay An Tại Đào:

- Anh, anh mời em và chị Lưu Ngạn ra ngoài ăn cơm được không? Em muốn ăn sườn xào chua ngọt, chị Lưu Ngạn cũng biết làm, nhưng rất rầy rà!

An Tại Đào cười cười, khoát tay áo:

- Đi, chúng ta ra ngoài ăn!