Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ

Chương 36: Để cô nghe lời

Hoắc Vi Vũ hoảng loạn, nhét sách dưới gối, nhíu mày hỏi:
“Sao anh vào phòng không gõ cửa vậy?”
“Cần sao?” Anh ta nóng nảy đi đến trước mặt cô, nhìn xuống, hơi hơi liếc mắt, nhìn về phía gối, ra lệnh nói:
“Lấy ra.”
“Lấy cái gì?” Hoắc Vi Vũ ngồi dậy.


Anh lạnh lùng nhìn cô, bàn tay duỗi ra.
Hoắc Vi Vũ chặn tay anh ta lại. Tay vừa đụng vào tay anh, liền bị anh tóm lấy.
Lòng bàn tay anh ta nóng đến dọa người.
Hoắc Vi Vũ muốn rút ra, nhưng không tài nào rút ra được.
“Ok, muốn thì tôi cho.” Cô sảng khoái nói.


Cố Cảo Đình buông tay. Hoắc Vi Vũ ném sách vào trong bàn tay anh.
Cố Cảo Đình nhìn thoáng qua tên sách “Nằm trên giường gây án.”
Anh ta lật trang thứ nhất ra.
Hoắc Vi Vũ hơi hơi đỏ mặt, lông mày nhíu lại.
Tên tác giả Vô Lương, chương một: Nam chính ăn nữ chính, viết rất ngay thẳng.


“Cô thích xem sách loại này?” Cố Cảo Đình hỏi.
Hoắc Vi Vũ giả bộ bình tĩnh, đôi mắt xinh đẹp ngạo nghễ nhìn anh:
“Tùy tiện xem thôi, đâu có phạm pháp.”
Cố Cảo Đình ném sách cho cô, nằm lên giường, cánh tay đưa ra sau ót, nhắm mắt lại nghĩ ngơi.


Thân thể cao lớn cường tráng lập tức chiếm hơn nữa cái giường.
Hoắc Vi Vũ vừa định cự tuyệt, liền nghe anh ta yếu ớt nói:
“Đọc cho tôi nghe.”
Hoắc Vi Vũ: “…”
Bên trong đều miêu tả cái kia kỹ càng, nhìn nhiệt huyết sôi trào, cô đọc từ từ, giống như người dẫn chương trình.


Mặt Hoắc Vi Vũ không thể đen hơn, ném sách lên người anh ta:
“Anh tự đọc đi.”
Mắt Cố Cảo Đình mở to, trong tròng mắt, giống như sóng cuộn mênh mông, nhìn bình tĩnh, lại khiến cho người ta mặt đỏ tim đập.
“Cô muốn nghe?” Cố Cảo Đình hỏi cô, âm thanh khàn khàn từ tính, càng thêm quyến rũ.


Hoắc Vi Vũ khẩn trương.
“A.” Hoắc Vi Vũ cười một tiếng, mất tự nhiên, chống đỡ nói:
“Anh đọc thì tôi nghe.”
Cố Cảo Đình cầm sách lên, tay lật ra trang thứ nhất.
Mắt Hoắc Vi Vũ cụp xuống, lông mi thật dài che khuất ánh mắt lấp lóe, lén nhìn anh ta.


Anh ta trước sau như một, ánh mắt vẫn cứ nhìn một hàng rồi lại một hàng không ngừng nghỉ!
Anh đọc thật hả.
Hoắc Vi Vũ không thể tưởng tượng nổi, những từ đó từ trong miệng anh ta đọc ra, sẽ có bao nhiêu mê hoặc cùng nguy hiểm.


Cô ngẫm lại liền thấy xấu hổ, đoạt quyển sách trên tay anh ta, ném lên trên tủ ở đầu giường, tùy hứng nói:
“Tự nhiên tôi không muốn nghe nữa.”
Khóe miệng Cố Cảo Đình giật giật, tà tứ đứng lên, đưa tay ôm eo cô, kéo cô vào trong ngực mình:
“Không muốn nghe, vậy muốn làm sao?”


“Hay là nghe tiếp đi.” Hoắc Vi Vũ đi lấy sách.
Cố Cảo Đình xoay người, đè cô xuống giường, không cho Hoắc Vi Vũ thời gian, nhắm ngay môi cô hôn xuống, lưỡi đỏ tiến vào trong miệng cô, nuốt lấy hương vị ngọt ngào.
Hoắc Vi Vũ giãy giụa, uốn éo.


Cơ ngực cường tráng của anh ta dính vào cô, không chừa cho cô chút khoảng trống.
Hoắc Vi Vũ quay mặt qua chổ khác, kháng nghị nói:
“Tôi chọn đọc cho tôi nghe.”
Cố Cảo Đình nắm cằm của cô, để cho cô đối diện anh, khóe miệng hơi hơi giương lên:
“Tôi nói đọc cho cô nghe sao?”


“Cố Cảo Đình, anh chơi tôi?” Hoắc Vi Vũ buồn bực nói.
“Ừm, nếu cô nghĩ vậy, tôi liền chơi đùa cô.” Cố Cảo Đình nói xong, cúi đầu hôn lên môi của cô, khẽ cắn.
Mới không gặp một ngày, Hoắc Vi Vũ cảm thấy Cố Cảo Đình nguy hiểm hơn rất nhiều.