Phượng Vu Cửu Thiên

Quyển 6 - Chương 16

Phương pháp khổ sở lắm mới nghĩ ra được lại bị Lộc Đan vô tình vùi dập, khiến Phượng Minh héo hắt như bị quật sương. Cậu nhai nuốt bữa tối do đám thị tòng dâng lên một cách vô thức, cho đến khi một trận gió lạnh buốt bất chợt thổi thốc qua đầu.


Phượng Minh run lập cập, nhìn ra ngoài cửa sổ, kinh ngạc thốt lên: “Tuyết rơi.”


Quả nhiên, ngoài cửa sổ, bụi tuyết đang lả tả đầy trời, nhưng vì đã vào đêm, nên dưới ánh trăng mờ nhạt, người ta không thấy được sắc trắng tinh khôi của tuyết, mà chỉ thấy một mảng hỗn mang. Lộc Đan cũng lại gần cửa sổ, y thần người nhìn ra ngoài trời rất lâu, rồi nói khẽ: “Đây là đợt tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, không biết sang năm có còn được thấy cảnh tuyết mỹ lệ thế này nữa không.” Đoạn hơi quay lại, tặng cho Phượng Minh một nụ cười lơ làng đẹp tuyệt trần, y thấp giọng: “Đa tạ số lương thực Minh vương đã hào hiệp cho mượn, bằng không đối mặt với hơn mười đợt tuyết sắp tới, dân chúng Đông Phàm không biết sẽ phải mất đi bao người.”


Phượng Minh nghe được sự chân thành trong câu nói của y, lòng nóng dần lên, cậu lặng lẽ nắm lấy bàn tay xương gầy đang buông thõng một bên của Lộc Đan, môi thoáng cười cười, giọng điệu đầy nuối tiếc: “Nếu ngươi không phải là quốc sư của Đông Phàm, thì tốt biết mấy.”


Lộc Đan xiết chặt tay Phượng Minh, chậm rãi nói từng tiếng: “Nhưng ta vĩnh viễn không hối hận.”
Phượng Minh thoáng ngạc nhiên, quay đầu nhìn y. Lộc Đan không hề nhắc lại, khoé môi nhẹ nhàng cong lên đầy thoả mãn, mày rủ trầm tư.


Sự yên lặng hoà bình khó có được đột nhiên bị tiếng chân dồn dập đánh vỡ, hiển nhiên trong lòng kẻ đến kia rất bất an. Tới ngoài cửa, vị khách không mời mà đến ấy không biết vì sao lại dừng lại, thêm một loạt những tiếng chân hối hả từ xa vọng lại, và một giọng nam trầm thấp gắt lên đầy giận dữ: “Ngay đến đường bản vương đi các ngươi cũng dám cản?”


Phượng Minh lén nhìn Lộc Đan. Trong mắt y nhoáng lên sự ấm áp, lại lẩn khuất những sầu lo. Có thể tác động đến Lộc Đan như thế, ngoại trừ chủ nhân của đoạn tơ hồng kia thì còn có ai?
Cánh cửa đang đóng im ỉm chợt mở bung ra, kéo theo một giọng ngân cao vút: “Đại vương giá lâm!”


“Không cần các ngươi thị hầu, cút hết cho bản vương.”
Bóng dáng Đông Phàm vương, đã xuất hiện ngay trước mắt Phượng Minh.


Cánh cửa phòng lặng lẽ khép lại, ba người trong phòng quan sát lẫn nhau, không ai có ý định mở miệng bắt đầu. Một luồng gió lạnh lẽo mang theo hạt tuyết, thổi thốc vào lưng Lộc Đan, nhưng y lại không hề phát giác.


Phượng Minh chăm chú nhìn, Đông Phàm vương bất quá chỉ hai mươi hơn, mặt vuông chữ quốc, mày sắc như dao, ánh mắt sáng rực có thần, nhưng lại thiếu vẻ bạo ngược thường có ở một bậc đế vương.


Phượng Minh thân là Tây Lôi Minh vương, lại bị lừa tới Đông Phàm, đương nhiên không cần thiết phải hành lễ với hắn. Nhung Lộc Đan là quốc sư, nhìn thấy hắn cũng không thèm hành lễ, thậm chí còn phức tạp nhìn một hồi, mới thở dài sâu xa, nói: “Đại vương hà tất phải thế?”


Đông Phàm vương thấy Lộc Đan, thần tình như ngơ như ngẩn, vừa nhìn thấy những hạt tuyết theo gió tràn cả vào phòng, hắn mới như giật mình bừng tỉnh, kiềm chế bước chân lại gần Lộc Đan: “Ôi, ngươi…. Ngươi xem ngươi lại làm gì? Như thế này thật không đáng…”


“Nếu an nguy của quốc gia có thể cởi bỏ bằng một mình tính mạng của Lộc Đan, thì đó có gì là không đáng?” Lộc Đan nhướn mày, chậm rãi mỉm cười. Nhanh chóng chặn lại, nắm chặt tay Đông Phàm vương, giọng trầm xuống: “Đại vương phải nhớ kỹ, việc hôm nay đều do một tay Lộc Đan khơi mào, không can hệ tới Đại vương.”


Đông Phàm vương lắc đầu: “Chuyện gì cũng có thể nghe theo ngươi, riêng chuyện này thì không.”
“Dã tâm tế sư viện hừng hực, nếu Đại vương không tuân theo chỉ dạy của thần linh mà tuỳ tiện can dự vào chuyện này, chẳng phải đã tự đưa chân vào quỷ kế của chúng?”


Đông Phàm vương cũng coi như có chút bản lĩnh, mặc cho Lộc Đan khuyên can hết lời, vẫn chỉ nói đi nói lại một câu: “Riêng chuyện này thì không.”


Khuôn mặt Lộc Đan dần dần hiện sự lo lắng, y còn muốn nói gì đó, lại bị Đông Phàm vương ghì chặt lấy, nghiến răng: “Bảo hộ vương vị này có tác dụng gì? Nếu không có ngươi, ta chẳng phải vẫn bị kẻ khác chèn ép hay sao? Những ngày ngươi rời Đông Phàm, bọn chúng không ngừng dâng chân dung nữ tử lên, bức ta lập hậu. Ta… Ta thà chết còn hơn cùng người khác đồng sàng.” Nói đến chỗ xúc động, hắn quên tiệt mất thân phận, không những không xưng bản vương, mà còn không ngừng nói “ta”, giọng nghèn nghẹn.


“Ngươi… ngươi…” Lộc Đan bị hắn ghì chặt, giống như băng giá trong thân bị hoà tan, y đột nhiên vòng tay kéo hắn vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn, nói không nên lời.
Lúc hai người ôm chặt lấy nhau, mới nhìn ra Lộc Đan cao hơn Đông Phàm vương một chút.


Phượng Minh đứng chết trân thưởng thức màn ân ân ái ái của đôi quân thần trước mặt, nghĩ bụng phá vỡ màn ly biệt của người ta dù có vô nhân đạo thật đấy, nhưng từng giây từng phút đang vùn vụt trôi qua, nụ cười của tử thần thì càng lúc càng gần, đành phải bạo một lần đánh gãy đôi sừng của đám uyên ương này thôi.


Cậu bất đắc dĩ ho lớn một tiếng, đánh tỉnh đôi Đông Phàm vương Lộc Đan vốn đã đem người ngoài vứt hết khỏi tầm mắt, cười đến xán lạn trước khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của Đông Phàm vương: “Xin chào Đông Phàm đại vương, ta là Phượng Minh của Tây Lôi, là khách Lộc Đan quốc sư của các người mời đến, ha ha, nhưng cách thức mời của y thật khiến người ta không mừng cho nổi.”


Ánh mắt Đông Phàm vương chuyển sang chỗ Phượng Minh, ban nãy đã sớm thấy ánh mắt đầy tình cảm của Lộc Đan, nên hắn chỉ lạnh lùng gật đầu: “Thì ra là Tây Lôi Minh vương, ngưỡng mộ đã lâu. Nghe nói Minh vương vừa tới nguyền rủa Thánh cung sụp đổ, không hiểu Đông Phàm ta đã làm gì đắc tội Minh vương, khiến Minh vương oán hận chúng ta đến thế?”


Hắn đối với Lộc Đan nhất nhất thương yêu, đương nhiên phải trút hết bất mãn lên kẻ đầu sỏ gây chuyện là Phượng Minh rồi. Nếu không phải tại Phượng Minh nguyền rủa thánh cung, thì sự tình sao đến nông nỗi này?


Phượng Minh có chết cũng không nghĩ rằng câu đầu tiên Đông Phàm vương lại là khởi binh vấn tội, cậu há họng mất một lúc, phẫn nộ tuôn trào: không phải tại Lộc Đan của nhà ngươi mà ta bị đá tới cái đất này chắc? Ngươi là Đại vương đương nhiên phải bảo vệ bảo bối tình nhân rồi. Đột nhiên nhớ ra Dung Điềm cũng là kẻ hay che giấu khuyết điểm như thế, ngực cậu đau thắt lại, giống như bị róc từng mảng thịt. Phượng Minh lập tức tắt ngay bộ mặt tươi cười, mặt lạnh tanh, quay ngoắt đầu hừ mũi: “Kẻ làm Đại vương lý ra phải biết lấy khiêm tốn học hỏi làm trọng, đáng tiếc thay đến tận thời khắc sinh tử này Đại vương cũng không ngộ ra, uổng công liên luỵ đến sinh mạng của quốc sư. Thôi không sao, nếu Đại vương đã muốn cùng quốc sư ôm nhau khóc lóc, thì cứ để sáng ngày mai tế sư viện làm thịt bọn ta, rồi Đại vương tha hồ tìm mỹ nhân.”


Lộc Đan nhíu mày: “Sách lược cứu mạng chúng ta tự tìm là được, Đại vương không phải hỏi đến.”


Tinh thần Đông Phàm Vương chấn động, vẻ mặt lập tức thay đổi, hắn vội tiến lại gần Phượng Minh, vồn vã chắp tay thăm hỏi, ánh mắt sáng ngời ngời: “Nghe danh Tây Lôi Minh vương trí kế vô song đã lâu, chắc chắn trong lòng đã sớm có đối sách, nếu người thật sự có thể giúp quốc sư vượt qua tai kiếp này, thì cái gì Đông Phàm ta cũng có thể dâng tặng.” Hơi do dự, đoạn cắn răng nói: “Mà ngay cả Thiên địa hoàn, bản vương cũng không nề hà.”


“Đại vương trăm triệu lần không được dính lứu đến chuyện này!” Lộc Đan dậm chân, kéo Đông Phàm vương lại.


Ai ngờ Đông Phàm vương lại bá chặt cổ Phượng Minh, nhèo nhẽo cầu xin: “Minh vương, ngươi chắc chắn có kế sách mà, chỉ cần cứu được hắn, có lấy tính mạng ra đánh đổi bản vương cũng cam lòng.”


Phượng Minh bị đường đường quân chủ một nước ôm chặt như gấu, mắt chớp chớp đần ra một hồi, mãi một lúc sau mới nhận ra ôm ôm ấp ấp thế này vô cùng kỳ quặc, liền luống ca luống cuống kéo vạt áo trước đang bị Đông Phàm vương túm chặt lại, vội vàng nói: “Đại vương, Đại vương trước hết phải bỏ tay ra đi. Diệu kế ta còn chưa có, nhưng để lừa gạt thì trước mắt có một cái, ta cần sự phối hợp của Đại vương. Ối trời ơi, ngươi bỏ tay ra đã~~~”


“Minh vương cứ nói, bản vương đáp ứng hết.” Đông Phàm vương vừa buông tay, đã mạnh mẽ dính chặt lấy Lộc Đan, miệng không ngừng “đồng ý, đồng ý” với Phượng Minh.


“Ta cần axit sunfuric… không không, ta cần hợp chất lưu huỳnh, mà thôi cái gì cũng được, ngươi giúp ta bỏ nó vào trong thánh hồ đi…”
Chưa nói xong, Lộc Đan đã lôi Đông Phàm vương ra ngoài cửa, gằn giọng: “Việc này không liên quan đến Đại vương, Đại vương hãy về đi.”


“Bản vương không đi!” Đông Phàm vương tức thì gầm lên, giằng khỏi tay Lộc Đan, lôi trong ngực ra một chiếc bình sứ chằng dây đỏ, hùng hổ nói: “Nếu ngươi dám đẩy ta ra khỏi cửa, ta sẽ lập tức uống nó ngay sau khi đóng lại.”


Không biết trong bình là loại thuốc gì nguy hiểm đến thế, mà mặt Lộc Đan lập tức tái xám lại, mắt y long lên, vừa muốn cuộn chặt tay, lại tựa hồ tự giác lúc này không thể mất bình tĩnh, đành cố dằn cơn giận phập phồng, thở dài ảo não: “Ngươi thân là Đại vương Đông Phàm, sao có thể tuỳ tiện vứt bỏ bản thân thế này?”


Đông Phàm vương một mặt xiết chặt miệng bình, một mặt thấp giọng nói: “Tế sư viện nhiễu loạn triều chính, bách tính đói khổ liên miên… Ta vốn đã là một Đại vương vô dụng, ngươi chẳng lẽ còn không biết hay sao?”


“Khụ khụ…” Đánh gãy trường đoạn cảm động của người ta là điều vô cùng tội lỗi, nhưng hai tiếng ho khan của Phượng Minh vốn vô tình, đã đủ lôi sự chú ý của hai kẻ kia lại.


Phát giác ánh mắt hai người kia đổ lên người mình, Phượng Minh lại húng hắng thêm hai tiếng, ra vẻ người lớn khuyên nhủ: “Thứ cho ta lắm lời, chuyện này quốc sư sai rồi. Nếu giờ phút này quốc sư không xin sự giúp đỡ của Đông Phàm vương, chỉ sợ ngày mai một thân mỹ nhân hoạt sắc sinh hương lại thành ra thi thể băng lãnh. Quốc sư chết, thế lực Đại vương suy giảm, chẳng phải vẫn sẽ bị đám đàn bà kia giày vò đến chết? Ta biết quốc sư không muốn liên luỵ đến Đại vương, nhưng ngang cũng chết mà dọc cũng chết, chẳng bằng cứ hợp sức lại cọc bừa một phen, vượt qua cửa ải khó khăn lần này?”


Đông Phàm vương liên tục gật đầu.


Lộc Đan nhìn Phượng Minh, buồn bã nói: “Bản quốc sư lấy tính mạng đánh cuộc Minh vương có thể đánh bại tế sư viện, đã thua hơn phân nửa. Thành thật mà nói, hiện tại Lộc Đan đã không tin tưởng Minh vương như trước nữa, cũng ta không mong Đại vương bị liên luỵ.”


“Ách… cái này…” Phượng Minh mặt đỏ tai hồng.


“Nhưng…” Lộc Đan bật cười: “Sự tình đã đến nước này, Lộc Đan cũng không còn khả năng ngăn cản. Ôi, tính tình quân chủ người thế này, làm sao có thể khiến ta an tâm bỏ đi?” Câu cuối cùng, là đối với Đông Phàm vương mà nói.


Sắc mặt Đông Phàm vương lập tức tươi tỉnh hẳn lên, hắn tới trước mặt Phượng Minh, cúi người trọng vọng: “Thời gian cấp bách, thỉnh Minh vương nói rõ kế hoạch.”


Phượng Minh thở phào một hơi, lập tức mở máy thao thao bất tuyệt: “Vật cần đầu tiên chính là hợp chất lưu huỳnh, à, hợp chất lưu huỳnh ngươi nghe có hiểu không? Axit sunfuric, các ngươi có thấy axit sunfuric bao giờ chưa? Thế thuốc nổ thì sao?… Cái gì, đến cả thuốc nổ cũng chưa nghe quá á? Hả hả… thế diêm sinh chắc phải biết rồi chứ?…”


Giải thích lên xuống nửa ngày trời, mặt Đông Phàm vương vẫn nghệt ra, chẳng hiểu gì cả.
Lộc Đan thử dò hỏi: “Sao Minh vương không thử lấy bút vẽ ra xem?”


“Đó là một nguyên tố mà, muốn ta vẽ sơ đồ phân tử cho các ngươi xem sao? Có vẽ các ngươi cũng đâu có kính hiển vi a!” Phượng Minh thất bại rít lên the thé, vò đầu bứt tóc lăn ra giường.


Ngoài cửa sổ tuyết rơi càng lúc càng nhiều, mặt đất đã dần phủ kín một tầng trắng xoá, Lộc Đan xem như còn tự tại nhất trong số ba người, nhẹ nhàng tiến lên khép cửa sổ lại, hơi cao giọng: “Tuỳ nhân thêm lửa.”
Tuỳ nhân khẽ thuận theo, vào thêm củi điểm hoả, lại lặng lẽ lui ra.


Căn phòng tức thời ấm sực lên.


“Cái kia…” Gió lùa thổi tan cơn buồn bực, Phượng Minh lại phấn chấn bật dậy, buông tha cho đám ngôn ngữ hoá học, ngước lên cố gắng dùng những từ loại mà người cổ đại có thể nghe hiểu để hỏi: “Ven núi lửa, có loại khoáng vật nào kỳ quái không? Chẳng hạn như có màu sắc kỳ quái, ngửi mùi khó chịu ấy.”


“Đá trên núi thì muôn hình vạn trạng, Minh vương hỏi điều này, thì người ta biết trả lời làm sao?” Lộc Đan cau mày lắc đầu.
Nhưng mắt Đông Phàm vương lại sáng rực lên, thình lình bật dậy hỏi: “Mùi khó chịu? Tử khí nhãn chẳng phải thường phun những loại khí rất quái đản hay sao?”


Lộc Đan a lên một tiếng, hiển nhiên đã nhớ đến cái gì đó, gật đầu nói: “Không sai, vậy mà ta quên mất.”
“Nói tỉ mỉ lại đi, loại khí kia quái đản như thế nào?” Phượng Minh hưng phấn bừng bừng, ba người châu đầu cùng nhau.


“Tử khí nhãn là một loại lỗ hay phun ra những thứ kỳ lạ, có mùi vị rất cổ quái, ai ngửi phải cũng cảm thấy khó chịu. Cây cỏ quanh lỗ thường xuyên chết héo, nên mới gọi là tử khí nhãn. Nghe nói chúng là những tấm biểu thần tiên ghi chép tội ác của phàm nhân. Phàm nhân phạm lỗi càng nhiều, tử khí nhãn sẽ càng nhiều.”


Phượng Minh tự động gạt bỏ đoạn xuất hiện của thần linh, bắt đầu động não về loại tử khí nhãn cổ quái kia. Xung quanh núi lửa, bình thường sẽ xuất hiện loại khí nào nhỉ? Cậu đã từng đọc qua vài loại sách báo liên quan đến khoa học tự nhiên, hình như trên thế giới có rất nhiều chỗ do bị tác động từ núi lửa và địa tầng, nên khí cacbon dioxit và cacbon oxit thường phun ra rất nhiều từ các vết nứt, hình thành một cái hầm khí.


“Ngửi thấy khó chịu lắm ư? Có phải bị khó thở không?”
“Có một chút.”
Phượng Minh nỗ lực cứu vãn trình độ hoá học gà mờ, hình như loại khí khiến con người ta thấy khó thở, hoặc lâm vào tình trạng hôn mê là… cacbon oxit.


A? Chẳng lẽ loại khí phun ra đó chính là cacbon oxit? Nhưng tính chất hoá học của cacbon oxit không ổn định, nghe nói rất dễ bị phản ứng tạo thành cacbon đioxit, như thế tức là khả năng nó là cacbon đioxit lớn hơn.


Người hít phải khí cacbon dioxit, hình như sẽ bị khó thở. Nếu bị khó thở, hẳn là do phổi không chịu nổi, nên mới thấy khó chịu.
Đúng, chắc chắn nó là cacbon dioxit, trong tự nhiên cacbon là nguyên tố xuất hiện nhiều nhất, hợp chất cũng rất nhiều, nên tỷ lệ bị chuyển hoá thành cacbon dioxit rất cao.


Trình độ suy đoán hoá học của bản Minh vương thật tinh diệu nha, Phượng Minh đắc ý vô cùng.
Nếu thầy hoá mà ở đây, thể nào cũng bj truỵ tim mà đột tử.


Phượng Minh đắc y hồi lâu, mới chợt nhớ ra một vấn đề còn quan trọng hơn, trong cacbon dioxit không có lưu huỳnh…. Ông trời ơi, nếu kia không có natri sunfua để đổ xuống, thì làm sao chế ra được thần tích bây giờ? Phượng Minh chán nản rũ vai.


Đông Phàm vương nín thở quan sát nhất cử nhất động của Phượng Minh, thấy cậu tròn mắt, như kinh hỉ, lại lập tức cụp tai, mới khó hiểu hỏi: “Chẳng lẽ không hợp?”


“Minh vương có thể giải thích loại khí phun ra từ tử khí nhãn ấy có tác dụng gì không? Bản quốc sư nghe Minh vương giải thích từ bấy đến giờ, vẫn chưa hiểu Minh vương tính toán thế nào.”


“Ta biết giải thích với ngươi thế nào bây giờ, nó là một thứ rất vi mô…” Phượng Minh vô tình nói một câu, thân hình đột nhiên chấn động, cơ hồ muốn bật khỏi giường, mắt sáng rực như đèn pha: “Đúng rồi, đồng ôxit cũng là kết tủa mà, trong cácbon dioxit cũng có ion tự do, có thể dùng được a!”


Cao hứng hú lên hai tiếng, cu cậu quay ngoắt lại tóm chặt lấy vai Đông Phàm vương, lắc lấy lắc để: “Đại vương nghe kỹ này, ta cần ngươi làm một chuyện, chuyện này nếu làm tốt, đại quốc sư mỹ nhân của ngươi sẽ được cứu, nên ngươi ngàn vạn lần phải làm cho tốt vào, làm cho thoả đáng vào, lo liệu cẩn thận vào, không được xảy ra sơ sót nào đâu đấy!”


Đông Phàm vương bị cậu hối cuống đến vã cả mồ hôi, sốt sắng ngắt lời: “Minh vương nói mau!”


“Ta muốn ngươi dẫn loại tử khí trong tử khí nhãn vào thiên địa hồ. Phải làm thế nào né khỏi tầm mắt đám tế sư kia, còn việc làm sao để dẫn khí qua, tự Đại vương phụ trách nhé. Nhưng trước tối muộn ngày mai, nhất định phải dẫn nó vào trong hồ. Chỉ cần khí chảy vào trong hồ nước được, thì chúng ta đã được cứu rồi!!”


Lộc Đan tuy không biết Phượng Minh muốn làm cái gì, nhưng thấy cậu có vẻ chắc chắn, không khỏi thêm hy vọng vài phần, trầm tư: “Nhưng để gạt tế sư viện dẫn khí vào Thiên địa hồ… Thiên địa hồ cũng không phải hồ tách biệt, nó kỳ thật khởi nguồn từ một ngọn núi bên ngoài, tới được Thiên địa cung, đều do công đời tế sư đầu tiên dẫn loại nước xanh lục này vào trong.”


Phượng Minh đột nhiên vỗ tay hoan hỉ: “Diệu! Nếu là dẫn nước, đương nhiên sẽ có đường dẫn nước, chỉ cần cắt đứt dòng nước kia, luồn vào trong thông đạo ấy một ống khí, kế này chắc chắn sẽ thành công. Nhưng Đại vương, cái khí cacbon điôxit kia ấy, à à ý là thành phần ta phỏng đoán có trong loại tử khí kia… Đề phòng bất trắc, sau khi tìm được tử khí nhãn xong, đầu tiên phải thử nghiêm xem nó có phải cacbon diôxit không. Phương pháp kiểm nghiệm rất đơn giản. Trước hết, ngươi phải tìm một ít nước vôi trong, vôi là cái gì ngươi phải biết chứ? Vôi chính là cái loại trắng trắng…”


Nói được một nửa, đột nhiên có tiếng khoá cửa mở lách tách, Phượng Minh theo phản xạ lập tức ngậm miệng.


Ba người đồng loạt nhìn về phía cửa phòng, đã thấy một cái bóng gầy quắt quéo đội mũ cao lênh khênh đứng ở vùng tranh tối tranh sáng, giống như oan hồn từ dưới đất trồi lên. Phượng Minh rùng mình run rẩy.
Lộc Đan không hề đổi sắc, chỉ hời hợt bày ra một cái hư lễ.


Thần tình Đông Phàm vương lại không được tự nhiên, hắn hừ một tiếng, lạnh lùng hỏi: “Sao tổng trưởng tế sư lại vào đây?”
“Trời đổ tuyết lớn, Đại vương vẫn chưa quay lại tẩm cung sao?”
“Bản vương chưa mệt.”


Tổng trưởng tế sư cụp mắt im lặng, một lúc sau mới lại lên tiếng, nhưng vẫn khô khốc lập lại vấn đề kia: “Trời đổ tuyết lớn, Đại vương vẫn chưa quay lại tẩm cung sao?”


“Bao giờ muốn về, bản vương sẽ tự về.” Đông Phàm vương hất hàm, cau mày tức giận: “Tổng trưởng tế sư đã có tuổi, nửa đêm đi lại làm gì, mau quay về nghỉ ngơi đi.”


Tựa hồ không cảm nhận được cái nhìn đầy áp lực của Đông Phàm vương, sắc mặt tổng trưởng tế sư vẫn y nguyên, tay rũ hai bên người, đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích. Bà ta đứng như vậy, hệt như một bức tượng đá, tựa hồ ngay cả hô hấp cũng biến mất. Phượng Minh và Đông Phàm vương đưa mắt nhìn nhau, khoé miệng Lộc Đan hơi cong lên đầy châm chọc, lạnh lùng quan sát mụ. Ba người đều biết, nếu Đông Phàm vương không đi, thì đừng hòng mụ tú bà này ra khỏi đây. Mà có bà ta, thì còn thảo luận cái gì?


Đông Phàm vương giận run người, nhưng cũng đành chịu, nghiến răng kèn kẹt: “Được, được, để bản vương quay lại tẩm cung.” Đoạn nhìn Lộc Đan thật thắm thiết, Lộc Đan khẽ gật đầu với hắn.


“Minh vương bảo trọng, bản vương nhất định sẽ cầu nguyện thần linh phù hộ cho các người.” Đông Phàm vương lén nháy mắt với Phượng Minh, tỏ vẻ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”


“Đại vương, chuyện kia… Chuyện kia…” Chỉ có Phượng Minh là âm thầm kêu khổ, phương pháp kiểm nghiệm cácbon dioxit còn chưa có nói xong mà. Nhưng cục diện hiện tại không thể nghịch chuyển, lại nghĩ bụng: cho dù kiểm nghiệm ra không phải là cácbon dioxit đi nữa, thì cũng làm gì còn biện pháp khác, kiểm nghiệm hay không kiểm nghiệm cũng khác gì nhau? Chuyện tới nước này, chỉ có thể cầu cho những suy đoán của ta không sai lầm thôi. Cậu cắn răng thật chặt, lộ vẻ kiên định, chắp tay hướng Đông Phàm vương: “Đại vương bảo trọng, không cần phải lo lắng cho ta. Quốc sư và ta đã có thần linh phù hộ, nếu bọn họ dám tổn thương chúng ta, thánh hồ ngay hôm đó sẽ gặp đại hoạ.”


Một ánh mắt sắc bén chọc thẳng vào lưng, khiến cậu bỏng rát người, khỏi cần tra cũng biết tổng trưởng tế sư kia đang hằn học nhìn cậu. Tổng trưởng tế sư cung kính theo Đông Phàm vương vẫn đang bộn bề tâm sự ra ngoài, cửa phòng lại một lần nữa bị khoá lại. Trong phòng chỉ còn Phượng Minh và Lộc Đan, không khí xung quanh đột nhiên lạnh lẽo đi rất nhiều.


Hai người mặt đối mặt hồi, rồi bỗng dưng như tâm liên thông giao, hiểu ý nhau mà bật cười.
Lộc Đan nói: “Khó có được một trận tuyết đẹp thế này, trong phòng cũng ấm áp, chi bằng ta thức trắng để thưởng tuyết.”


“Vậy cũng tốt.” Phượng Minh gật đầu: “Đốt hoả lô mạnh hơn đi, chúng ta mở cửa sổ ra.”
Hai người đều là kẻ thông minh, ai cũng biết rõ trong lòng, đại kiếp ngày mai khó lòng vượt qua, tỷ lệ thành công cũng thấp, nhưng lại không nói toạc ra, chỉ mỉm cười nhẹ hẫng, tựa người bên song cửa.


Ngoài trời mưa tuyết phân phi, đã không còn là bụi tuyết, mà đã là những hạt tuyết lớn. Từng hạt từng hạt xoay tròn rồi lả tả rơi theo những ngọn bắc phong hung hãn, mặt trăng ló dạng, sáng hơn ban đầu, phủ một tầng bạc mong manh lên nền đất trắng phau phau.


Hai người không ai nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn vầng trăng giữa trời đại tuyết, mỗi người một mảnh tâm tình.
Cứ như vậy đến hết cả đêm.

Note:
‘__’
Cácbon dioxit: CO2
Cácbon oxit: CO


Cách nhận biết CO2 mà Phượng Minh định dùng là dùng nước vôi trong, thổi khí CO2 vào, nước vôi trong bị đục thì đó là khí CO2.


–      –  Nhưng, đáng tiếc cả 2 khí CO lẫn CO2 đều không tác dụng với dung dịch CuSO4. Nếu quả thực thầy dạy hoá của Phượng Minh mà ở chỗ đó – -;; đảm bảo sẽ phát điên lên mà đột tử……………