Phượng Nghiên Trấn Quốc

Chương 2: Tử vong [2]

Trầm Thư Kính mơ màng từ trên cao nhìn xuống, trông thấy thân thể mình đang được một nam tử không rõ ngũ quan thận trọng ôm lấy, đại não đã chết tựa như đình trệ một lúc. Người nam tử vận hắc bào thêu mãng xà đó là ai? Khuôn mặt vì sao không thể nhìn rõ? Tại sao hắn lại khóc thương tâm đến vậy? Là khóc cho ta sao? Sau đó nàng cứ mơ mơ màng màng trôi lửng lờ trong Hoàng cung, quan sát mọi việc xảy ra bên trong cái lồng sắt này.

Duy chỉ có một điều nàng không hiểu, chính là tại sao dù đã cố gắng thế nào nàng vẫn chẳng thể thấy rõ dung mạo nam tử kia? Trầm Thư Kính thấy sau khi mình chết, nam tử kia liền nhào đến Trác Thiếu Kình, bội kiếm trong tay xém chút thì đâm vào tim y nhưng lại bị cao thủ Đại nội thị vệ bên người y đánh bật trở ra.

Nàng thấy nam tử phun ra một búng máu, bội kiếm cũng gãy làm hai.

Nam tử kia bò đến chỗ nàng, giữ lấy đầu nàng, nắm lấy tay nàng, ôm lấy thân thể đầy máu của nàng, sâu trong đồng tử đen tuyền là sự cưng chiều cùng đau xót vô hạn. Hình ảnh trước mắt thay đổi không ngừng và nàng chẳng hề thấy vị nam tử đó xuất hiện nữa.

Đến ngày thứ bốn mươi lăm, Trầm Thư Kính lơ lửng trên không trung Thừa Càn cung, tận mắt thấy Trác Thiếu Kình viết thánh chỉ bằng máu của y.

Là thánh chỉ phế truất Vinh Thân vương.

Vinh Thân vương này...

hình như là Thất hoàng tử Trác Thiếu Hằng.

Nhưng tại sao Trác Thiếu Kình lại phế bỏ hắn? Đến ngày thứ bốn mươi chín, trước mắt Trầm Thư Kính là một khu rừng thế ngoại đào viên.

Cây cỏ tươi xanh, trăm hoa đua nở, tiếng chim hót líu lo vang động cả khu rừng.

Thác nước hùng vĩ ầm ầm đổ xuống suối, con suối trong veo soi rõ cả mặt người.

Nàng lại thấy mặt nam tử đó, không đúng- là hình dáng quen thuộc của nam tử đó- bởi cho tới giờ nàng vẫn chẳng biết dung mạo hắn ra sao.

Trầm Thư Kính thấy hắn vận tử y sạch sẽ, nhưng lại thẳng tắp quỳ trước một ngôi mộ có vẻ như mới đắp.

Vì tò mò, nàng bay lại gần xem, trên tấm bia đá đó viết: "Kính Kính chi mộ". Thì ra là mộ của nàng.

Nam tử này đã đem thân thể nàng đi chôn cất ở nơi này, không muốn nàng chết rồi vẫn phải bị nhốt trong cái lồng sắt đỏ đến chói mắt đó nữa. Trầm Thư Kính biết mình đã là quỷ hồn, nhưng khoé mắt vẫn nhịn không được có chút xót.

Nàng dựa vào bia đá, đối diện với thân ảnh đang quỳ của nam tử.

Nam tử chẳng thể nhìn thấy nàng, nhưng miệng vẫn thủ thỉ gọi: "Kính Kính, thực xin lỗi.


Ta đáng lẽ nên ngăn cản muội gả cho Trác Thiếu Kình, không đúng, ta đáng ra phải nên ngăn cản từ lúc đầu nàng gặp hắn ở Ngự Hoa Viên mới đúng.

Kính Kính, hắn giết con nàng, lại hại chết cả nàng.

Đừng lo Kính Kính, ta nhất định sẽ thay nàng báo thù". Hắn vừa dứt lời, tiếng vó ngựa rầm rộ theo con đường mòn nhanh chóng vang lên.

Trên mười con kỵ mã là mười tên hắc y nhân bịt mặt cẩn thận, tay cầm đại đao mang theo dấu hiệu của một con hùng ưng vươn cánh. Trầm Thư Kính biết, đó là dấu hiệu của tổ chức Lăng Úc- là tổ chức sát thủ sẵn sàng vào sinh ra tử do Trác Thiếu Kình đích thân bồi dưỡng ra- không phải, vốn là do chính nàng bôn ba tìm người bồi dưỡng cho y. Tên hắc y nhân đi đầu nhảy xuống ngựa, mấy tên khác cũng nhẹ nhàng đáp xuống theo.

Hắc y nhân cầm đầu nói: "Chủ tử chúng ta muốn mạng của ngươi, khôn hồn thì mau nạp mạng, đừng để bổn đại gia phải tốn sức". "Nếu đã muốn mạng của ta...

thì tới đây mà lấy". Dứt lời thân ảnh nam tử liền bay lên, nhuyễn kiếm quanh hông theo đó rút ra. Mười tên hắc y nhân cùng xông vào chém giết, mục đích chính là muốn mau chóng đoạt mạng của nam tử kia.

Trầm Thư Kính đứng phắt dậy, có phần lo lắng chăm chú dõi theo nam tử.

Tử y phiêu dật theo gió bay lên, lại theo cử động mà nâng lên hạ xuống.

Võ công nam tử tuy không phải tệ, nhưng dù gì cùng lúc đấu với mười sát thủ chuyên nghiệp, lại còn là tử sĩ thì khó mà thắng được. Theo đó, trên người nam tử trúng nhiều vết đao hơn, động tác vì bị thương nên cũng chậm lại nhiều nhưng nhuyễn kiếm trên tay lại nhuần nhuyễn uyển chuyển như rắn, chậm rãi hạ huyệt không ít người. Tử y vốn mỹ lệ, nay dính máu càng thêm chói mắt, đai lưng bạch ngọc sớm bị cắt đứt, áo ngoài rộng thùng thình phất phơ trong gió bụi.

Đẹp đến khiến Trầm Thư Kính bị hớp hồn.

Lúc Trầm Thư Kính sực tỉnh thì trên ngực nam tử đã cắm sâu nửa thanh đao, mà trên cổ tên hắc y nhân cuối cùng lại bị cắt một đường.

Cả hai cùng nhau ngã xuống. Trầm Thư Kính vội bay đến đỡ, nhưng cả thân thể lại xuyên thẳng qua người nam tử.

Nàng cứng nhắc xoay người, mới bàng hoàng nhớ lại bản thân vốn đã là một hồn ma. Nam tử kia nằm trên đất, tử y thùng thình bê bết máu xoè rộng, hình như hắn đang cười.

Tiếng cười trầm thấp, cười đến mức ho sặc sụa rồi lại chuyển sang khóc.

Tiếng khóc rấm rức rồi lại lớn lên, nhưng có vẻ đã bị nam tử đè nén nuốt ngược trở vào.

Nam tử lật người, hai tay cố gắng cắm vào đất, dùng sức bò về trước mộ nàng, móng tay vì dùng lực mạnh mà gãy không ít, máu tươi rỉ ra thấm vào đất rừng làm cỏ xanh càng thêm kiều mị. Hắn chồm người lên ôm lấy bia mộ của Trầm Thư Kính, khó khăn thở dốc rồi lại khẽ thủ thỉ: "Kính Kính, nàng yên tâm.


Khi ta chết, sẽ có người mang quân đi bức vua thoái vị, sẽ có người thay nàng giết chết Trác Thiếu Kình, đền mạng cho thân nhân của nàng, cho cả nàng.

Kính Kính, đợi ta.

Kiếp sau, kiếp sau ta nhất định sẽ không buông tay nàng". Trầm Thư Kính lặng người nhìn nam tử cho đến lúc chết vẫn ôm chặt bia mộ nàng, hốc mắt xót hơn trước nhưng lại chẳng thể chảy nước dù chỉ một giọt. Nàng bước về phía bia mộ mình, vươn tay sờ lên mặt hắn.

Kì lạ là lúc này nàng lại chạm được, mặt dù vẫn chẳng thể nhìn rõ mặt hắn.

Khẽ cười, nàng mấp máy môi rồi chậm rãi tan biến trong không trung: "Ta đến lúc biến mất cũng chẳng thể nhìn rõ mặt chàng.

Nhưng ta sẽ đợi chàng ở kiếp sau, nếu có duyên ta nhất định sẽ bù đắp cho chàng"..

Trên đường đi xuống Diêm Vương điện, hoa bỉ ngạn nở đỏ rực hai bên đường mang theo mùi hương thanh lãnh.

Không có gió mà cánh hoa vẫn khẽ lay động, từng nhịp từng nhịp, tựa như cổ vũ âm hồn đi trên đường mạnh mẽ tiến đến bờ sông Vong Xuyên. Bên bờ sông Vong Xuyên quỷ hồn tụ tập đông đúc, lần lượt xếp hàng nhận canh Mạnh Bà từ tay Mạnh Bà đứng trên cầu.

Đến lượt Trầm Thư Kính, Mạnh Bà lại dừng tay.

Khuôn mặt trắng đến khó thể tưởng tượng ôn nhu nhìn nàng, đôi môi đỏ mọng màu máu khẽ mở: "Trầm Thư Kính, nhà ngươi vốn đã chết.

Nhưng có người lại sẵn lòng đổi một nửa tuổi thọ cho ngươi được một lần nữa làm người.

Ngươi rốt cuộc là muốn trùng sinh hay đi đầu thai làm một con người mới?".

Một nửa tuổi thọ? Người này là cao nhân phương nào mà lại vì nàng trả giá đại giới như thế? Không hiểu sao nhưng trong đầu Trầm Thư Kính lại hiện lên bóng dáng tử y dính máu.

Nàng chua xót nhắm mắt, hai tay siết chặt.

Lần nữa mở mắt thở hắt một hơi quyết tâm nói: "Mạnh Bà nương nương, ta muốn trùng sinh.

Ta nhất định phải trở về tính nợ cùng nam nhân nữ nhân độc ác kia". Mạnh Bà thở dài: "Trầm Thư Kính, trùng sinh không phải dễ.

Ngươi phải trải qua bảy bảy bốn mươi chín ngày trong chảo dầu, lại phải ngâm mình dưới đáy sông Vong Xuyên bảy bảy bốn mươi chín đêm.

Sau đó phải trải qua gột rửa của Âm Tì ngục, chịu đau đớn thời gian dài mới có thể bước vào cánh cổng trùng sinh.

"Phượng Hoàng niết bàn, dục hoả trùng sinh" chính là ý tứ này". Trầm Thư Kính nàng còn gì để mất mà phải lo sợ? Hại chết con nàng, hại chết mẫu thân nàng, hại chết ca ca nàng rồi hại chết cả chính nàng.

Thù này không báo thì chính là đồ điên.

Trầm Thư Kính nhẹ vén làn váy, phúc thân hành lễ: "Mạnh Bà nương nương, ý ta đã quyết, xin người chỉ đường".