Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 4: Con?

Lúc này Cầu Mộ Quân nhớ ra đứng gần là có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người hắn, thì ra hắn dùng hương liệu.
Đoàn Chính Trung tiến cung, Cầu Mộ Quân thở phào nhẹ nhõm một hơi.


Trời vừa mới sáng, Cầu Mộ Quân đã một đêm không ngủ nhưng giờ nàng không muốn ngủ bù. Đoàn Chính Trung không có cha mẹ trưởng bối nên nàng không cần thỉnh an không cần kính trà, quả thật rất nhàn hạ.
Không ngờ nàng vừa rửa mặt xong, lại có nha hoàn bẩm báo thiếu gia đến thỉnh an.


Cầu Mộ Quân sửng sốt, thiếu gia? Thái giám cũng có con sao? Trong lòng nghi hoặc nhưng ngoài miệng vẫnnói để cho hắn vào.
Nếu nói vừa rồi chỉ hơi giật mình, vậy giờ nhìn thấy vị thiếu gia này nàng liền hoảng hốt.Đi theo sau nha hoàn vào là một vị công tử tuấn tú xấp xỉ tuổi nàng


Vị công tử kia vào cửa đã bái kiến nàng:“Nhi tử thỉnh an mẫu thân đại nhân.”
Một tiếng ‘mẫu thân’ này khiến Cầu Mộ Quân suýt chút nữa không đứng vững.
“À...... Đứng lên đi.”


Công tử đứng dậy, chậm rãi ngẩng đầu. Cầu Mộ Quân âm thầm đánh giá hắn. So sánh với  Đoàn Chính Trung thì thanh tú hơn một ít, cũng có dáng vẻ thư sinh hơn, tầm mười bảy, mười tám tuổi, hào hoa phong nhã.


Nghĩ quan hệ của mình cùng hắn bây giờ là trưởng bối và vãn bối, Cầu Mộ Quân lớn mật hỏi:“Ngươi tên gì?”
Công tử đáp lại:“Thưa mẫu thân, con tên Đoàn Tử Thông, năm nay mười chín tuổi, năm kia được  nghĩa phụ đưa vào Đoàn phủ.”


Trước kia Cầu Mộ Quân nghe nói Đoàn Chính Trung hai mươi ba, như vậy tính ra con hắn chỉ ít hơn hắn 4 tuổi, hắn cứ thế mà nhận người ta làm nghĩa tử sao. Mà không ngờ lại có người nhận một thái giám chỉ mới hơn hai mươi tuổi làm nghĩa phụ.


Nghĩ vậy, Cầu Mộ Quân cảm thấy hơi xem thường Đoàn Tử Thông. Nhưng nghĩ lại không phải nàng còn gả cho thái giám sao.Người không biết nguyên nhân cũng sẽ thấy kì lạ vì sao nàng lại gả cho một thái giám. Cầu Mộ Quân lại có chút tự trách mình trách lầm Đoàn Tử Thông.


“Mẫu thân, nghĩa phụ mất rất nhiều công sức xây dựngvườn hoa sau Đoàn phủ, chắc hẳn không kém phủ Hầu gia.Nghĩa phụ không ở đây, người có thể để nha hoàn dẫn đến vườn hoa đi dạo một vòng.” Đoàn Tử Thông nói.


“Được, đa tạ đã quan tâm, lát nữa ta sẽ đi ra ngoài dạo một chút.” Nghe vài lần mẫu thân, Cầu Mộ Quân vẫn khó chấp nhận.


Theo quy củ, “con” lớn như Đoàn Tử Thông không thể ở trong phòng “mẫu thân” trẻ tuổi như nàng quá lâu, cho nên hắn chỉ nói mấy câu rồi lui xuống. Sau đó Cầu Mộ Quân được nha hoàn hầu hạ ăn điểm tâm, sau đó nàng thực sự ra  vườn hoa đi dạo. Dù sao không dạo vườn hoa, thì có chuyện gì để làm đâu?


Vào vườn hoa Cầu Mộ Quân mới biết câu “Chắc hẳn không kém phủ Hầu gia” của Đoàn Tử Thông kia có bao nhiêu dối trá.
Vườn hoa nhà nàng sao có thể so với nơi này! So với nơi này thì chỉ là một cái vườn hoa nho nhỏ vứt đi mà thôi


Nàng không biết xây dựng một vườn hoa như vậy phải tốn bao nhiêu bạc, nhưng nàng nhớ rõ trước kia nhà nàng có mua vài loại cá vàng mới, đã tốn mất mấy trăm lượng.Mà cá trong hồ Đoàn phủ có mấy chục loại nàng chưa từng thấy, không chỉ ở phủ Hầu gia, ở các quý phủ khác nàng từng đến cũng chưa bao giờ thấy được.


Cây hoa quý hiếm, đình tinh tế như vậy, phủ Hầu gia hoàn toàn không có khả năng sánh bằng. Vậy xem ra Đoàn Chính Trung giàu có hơn cha nàng rất nhiều.