Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 25: Cháy

Editor: mèomỡ
Đúng vậy, lão gia giao phó. Có lẽ không ăn cơm không uống thuốc, phu nhân Đoàn phủ, thiên kim Hầu gia là nàng đây sẽ không chết, mà người mất mạng lại là các hạ nhân. Nàng dựa vào cái gì tùy ý liên lụy nhiều người như vậy.


Cầu Mộ Quân cố gắng chống người muốn ngồi dậy, Cận Nhi vui sướng ra mặt, đi tới nâng nàng dậy.
Máy móc uống xong chén cháo, nằm một lát, sau đó lại uống thuốc, cuối cùng nghe lời lại nằm xuống.
Đầu thật đau, không bao lâu, Cầu Mộ Quân lại ngủ say.


Buổi tối trời đầy mây đen che kín ánh trăng, gió rất lớn, chứng tỏ thời tiết ngày mai không tốt.
Đêm khuya, Cận Nhi ở phòng bếp nấu thuốc ngủ gật, trong phòng chỉ còn một mình Cầu Mộ Quân.


Gió “cạch” một tiếng thổi mở cửa sổ, thổi sa mạn dài mà nhẹ phất phơ khắp phòng. Một mảnh lụa mỏng bị thổi tới bên trên ngọn nến trong chụp đèn, rất lâu mà không hạ xuống.
Lụa mỏng ở phía trên ngọn nến dần dần bị đốt biến hình, sau đó bùng lên, cuối cùng phát ra ánh lửa khi mờ khi rõ.


Lửa dần lan ra bốn phía, càng lúc càng lớn, đốt hết màn tơ. Một trận gió thổi tới, thổi màn tơ đến bình phong, sau đó hai vật cùng nhau bốc cháy.
Đêm khuya Đoàn phủ vẫn yên ắng như cũ, trong phòng Cầu Mộ Quân đã tràn ngập ánh lửa.


Gió ngoài cửa sổ thổi càng mạnh, lửa trong phòng càng lúc càng lớn, bốc cả ra ngoài cửa sổ.
Hạ nhân tuần tra ban đêm rốt cục thấy được cảnh tượng kinh người này, mặt mũi trắng bệch, hô to “Cháy rồi! Cháy rồi!”, sau đó vội vàng chạy đến phòng quản gia.


Bên ngoài đột nhiên hỗn loạn, nha hoàn ngủ ở bên trong cũng bừng tỉnh, quần áo chưa mặc chỉnh tề đã bỏ chạy ra ngoài. Đoàn Chính Trung chạy tới đầu tiên, nhìn nhìn ánh lửa trong phòng cao tận trời, sau đó lại nhìn nha hoàn mới từ bên trong chạy ra, hỏi:“Phu nhân đâu?”


Nha hoàn còn đang kinh hoàng lúc này mới nhớ tới chủ tử, kêu “A” một tiếng.
Đoàn Chính Trung lập tức hiểu được, trong nháy mắt liền vọt vào trong phòng.
Có lẽ do âm thanh bên ngoài rất lớn, Cầu Mộ Quân sốt còn chưa lui cũng tỉnh lại, còn chưa kịp thấy rõ tình huống phòng trong đã bị nghẹn, ho không ngừng.


Tuy rằng đau đầu, thậm chí bị khói hun khiến ý thức có chút mơ hồ, nhưng thấy cả phòng chìm trong ánh lửa, nàng vẫn biết chuyện nàng phải làm bây giờ chính là chạy thoát thân.


Thân thể giống bị hút hết khí lực, ngay cả từ trên giường đứng dậy đều khó khăn, Cầu Mộ Quân giãy dụa, rốt cục ngồi dậy.
Trước mắt tràn đầy khói đặc, ngoại trừ chút ý thức này, trong đầu nàng trống rỗng.


“Ngươi làm cái gì!” Đoàn Chính Trung đột nhiên từ trong làn khói đặc lao ra, chạy đến bên giường hét lớn một tiếng, sau đó ôm lấy nàng liền chạy trở về.


Lúc này trên người hắn không có mùi hoa nhài nồng mặc, mà là một loại hơi thở khác. Hơi thở kia nàng chưa từng ngửi qua, có cảm giác dương cương thực làm cho người ta lưu luyến, tiến sâu vào trong lòng nàng, khiến cho nàng muốn cứ như vậy mà bình thản ngủ.


Nàng nhanh chóng được ôm ra khỏi phòng, gió đêm thổi đến, làm cho ý thức của nàng dần dần rõ ràng.
Quản gia đã sai người múc nước đến, khẩn trương cứu cháy, Đoàn Chính Trung trực tiếp ôm Cầu Mộ Quân vào phòng hắn.


Lại an ổn nằm ở trên giường, Cầu Mộ Quân đã rất thanh tỉnh, mở to mắt nhìn Đoàn Chính Trung. Bởi vì Đoàn Chính Trung đang lấy ánh mắt tràn ngập tức giận nhìn nàng.


“Thế nào? Muốn chết sao? Muốn vì hắn tự sát sao? Ta sao không thấy ngươi là một người dễ dàng liền muốn chết như vậy.” Đoàn Chính Trung nhìn chằm chằm nàng hung hãn nói.