Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 206: Ngoại truyện: Chính văn Đoạn Vân 10

Editor: mèomỡ
Cầu Vĩ đi đến trước mặt nàng, cúi đầu nói:“Thần bái kiến Lệ phi nương nương.”
“Cầu đại nhân bình thân.”
Đoạn Vân nói:“Cầu đại nhân vừa đi gặp Hoàng Thượng sao?”


“Hoàng Thượng đang nghỉ ngơi, thần vẫn chưa được diện kiến.” Cầu Vĩ nhìn nàng, nói:“Lệ phi nương nương có biết tâm tình Hoàng Thượng giờ thế nào không?”
Đoạn Vân đi đến dưới một gốc cây hoa lan, nhìn như ngắm hoa thực ra đang tạo khoảng cách với cung nữ.


“Bản cung đã nhiều ngày chưa nhìn thấy Hoàng Thượng, cũng không biết.” Đoạn Vân ngửi hoa lan, nói.
Cầu Vĩ đi đến phía sau nàng, thấp giọng nói:“Đề nghị với Hoàng thượng, để Mộ Quân gả cho Đoàn Chính Trung.”


Đoạn Vân kinh ngạc, nhìn hoa lan, nói:“Chàng muốn để nàng đi thăm dò...... Nhưng đó chẳng phải sẽ làm lỡ dở chuyện cả đời của của nàng sao?”
“Bây giờ không quan tâm được nhiều như vậy.” Cầu Vĩ nói.
Đoạn Vân sửng sốt.


Không quan tâm...... Nhưng đó chẳng phải là con gái ruột của hắn sao? Nếu Đoàn Chính Trung là thái giám, cả đời Cầu Mộ Quân coi như hết. Nếu hắn không phải là thái giám vậy khi hắn chết, Cầu Mộ Quân sẽ được sống hay là...... Cầu Vĩ nói thật sao?


Đều là nữ tử, ai chả hi vọng được gả cho người mình yêu, nàng cũng thế, Cầu Mộ Quân sao có thể khác được?
“Cầm nhi...... Ta......”
“Chàng đừng nói, ta hiểu, tất cả mọi chuyện ta đều hiểu.”


Tất cả đều vì nàng...... cả đời này, bọn họ muốn ở bên nhau sẽ phải trả giá rất nhiều. Dù là hắn hay là nàng, đều không cam tâm buông tay. Đợi chín năm, cố gắng chín năm, chỉ còn một chút nữa thôi là thành công. Bên Thích Tĩnh có Thích Sóc Ly, trong cung Thái tử cùng Tam hoàng tử lại tranh giành chết đi sống lại. Chỉ cần thăm dò được Đoàn Chính Trung bọn họ sẽ thắng một nửa.


Trở lại cung Uyển Ninh, cung nữ nói cho nàng Cửu hoàng tử đang ngủ trưa trong cung của nàng.
Đoạn Vân đi đến bên giường nhìn Cửu hoàng tử ngủ ngoan ngoãn, nhịn không được xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé.


Cái đêm trên thuyền chín năm trước cho nàng kí ức vĩnh viễn, cũng cho nàng đứa nhỏ cùng nàng vượt qua chín năm trong cung này.
Thằng bé ngủ ngoan ngoãn như vậy, bộ dáng của hắn đáng yêu như vậy. Thằng bé còn nhỏ như thế sao có thể chịu được sự cô độc khi làm vua một nước?


Chỉ khổ thằng bé có người mẫu thân ích kỷ, vì bản thân mình mà luôn muốn đẩy thằng bé lên ngôi hoàng đế.


Lúc này nhìn đứa bé đang ngủ, nàng muốn dùng tình yêu cả đời đền bù lại. Ngoại trừ Cầu Vĩ, thằng bé là điều quý giá nhất của nàng, là người nàng yêu thương nhất. Nhưng nàng không thể ngờ không lâu sau đó nàng lại nhìn khuôn mặt bé nhỏ này ngủ, cầm kịch độc bỏ vào chén của thằng bé.


Ngay cả chính nàng cũng không thể ngờ được mình lại độc ác như vậy, nhưng nàng không thể kìm chế được thù hận, khát vọng trả thù trong lòng.
Cả đời, tất cả tình yêu cùng hi vọng của nàng đều đặt ở trên người hắn. Nhưng nàng lại chỉ là một quân cờ, giống như Thích Sóc Ly.


Thích Sóc Ly dưới Cửu tuyền lúc này cũng nên cười đi. Người lừa hắn ba năm, lại bị người khác lừa chín năm, lợi dụng chín năm.


Chín năm, nàng nhìn mây trên trời, nhìn sao trên cao, vượt qua vô số đêm tịch mịch. Chín năm, nàng phụng dưỡng lão già kia, nuốt lệ vào lòng mà đem thân thể giao cho nam nhân khác. Chín năm, hai tay nàng dính đầy máu tươi, đã gặp vô số ác mộng, sợ hãi hàng đêm.


Nàng cứ tưởng rằng người bên ngoài tường thành kia còn đang chờ nàng, người kia có thể cho nàng ấm áp, có thể cho nàng tương lai...... Tất cả đều đã đi qua, tất cả đều đã tốt.
Nhưng hắn cũng có hi vọng của hắn. Hi vọng của hắn đó là con của nàng có thân phận Cửu hoàng tử.


Thật ra không phải hắn lừa nàng, mà là nàng lừa chính mình.
“Phản loạn Thiếu Dương” tám năm trước nàng đã đoán được là hắn, nhưng nàng không muốn tin, không muốn nhìn vào sự thật.


Nam nhân kia, khi hắn có một đứa con mang thân phận là hoàng tử, khi con hắn có thể làm Hoàng đế, khi hắn có thể làm Thái thượng hoàng, hắn đã thay đổi. Hắn có thể hại chết bằng hữu tốt nhất của mình, có thể hy sinh con gái mình, có thể để cho nữ nhân hắn luôn miệng nói yêu đi quyến rũ nam nhân khác, nằm ở dưới thân nam nhân khác rên rỉ. Tình yêu của hắn còn lại bao nhiêu? Còn có thể cho nàng ấm áp nữa sao?


Nàng hoài nghi, sợ hãi, lo lắng, lại không ngừng khuyên chính mình, lừa chính mình. Nói cho mình tất cả đều bởi vì hắn quá yêu mình, rất muốn ở bên mình.


Để rồi một ngày tất cả chân tướng đã rõ ràng. Nhìn nàng bị người ta dùng đao để ở cổ hắn vẫn có thể bình tĩnh không để ý đến sự sống chết của nàng thì nàng không thể tiếp tục tự lừa dối mình được nữa, cuối cùng không thể tự lừa dối mình được nữa.


Người ngốc nhất không phải Thích Sóc Ly, mà là nàng. Nàng từ Đoạn Vân năm đó biến thành Thái Hậu ngoan độc, ɖâʍ đãng, ai cũng có thể làm chồng hôm nay. Hy sinh tất cả lại chỉ có thể làm đệm lót đi lên vương quyền của kẻ khác.


Nàng hận, hận hắn, hận tất cả. Nàng muốn nói cho hắn, nàng có thể giúp hắn có được địa vị cùng quyền lực tối cao thì nàng cũng có thể khiến cho hắn từ trên cao ngã xuống, mất hết tất cả.


Thần Nhi, thằng bé được sinh ra là một sai lầm. Tất cả đều đến từ thằng bé thì cũng nên kết thúc từ nó.
“Mẹ, sao mẹ lại khóc?” Cửu hoàng tử mở đôi mắt nhập nhèm, nhìn nàng hỏi.


Lúc này đây, Lệ phi không sửa lời thằng bé gọi nàng là mẫu hậu, mà chỉ lau nước mắt nói:“Không sao, bị gió thổi vào thôi. Ngủ ngon không?”
“Dạ.” Cửu hoàng tử gật đầu nói:“Mẹ, bát hoàng tỷ đâu? Không ai chơi với con.”


“Vài ngày nữa nàng sẽ trở lại.” Lệ phi nói xong, bưng cốc nước trên bàn nói:“Khát nước rồi phải không, đến uống chút nước ấm nào.”
Cửu hoàng tử ngồi dậy, nhìn hơi nóng bốc lên, nói:“Con sợ nóng.”


Lệ phi cười nói:“Vậy để mẹ thổi cho nhé.” Nói xong, nhẹ nhàng thổi nước trong cốc, tự mình uống một ngụm, nói:“Được rồi, mẹ thử qua rồi, bây giờ có thể uống được rồi đó.”
Cửu hoàng tử uống một ngụm nhỏ liền đẩy cốc nước ra, không uống nữa.


“Sao lại uống ít vậy, uống nhiều nước một chút mới tốt.” Lệ phi nói.
“Con không uống, con muốn đi tìm bát hoàng tỷ. Lát nữa vị Cầu đại nhân kia sẽ lại đến, sẽ lại bắt con đọc binh thư, con phải nhanh chóng đi tìm chỗ trốn thôi.” Cửu hoàng tử nói xong nhảy xuống giường.


“Được được được, mẹ cũng không thích hắn, đợi mẹ cùng tìm chỗ trốn với con, không bao giờ gặp hắn nữa.”
“Được, mẹ, không cho mẹ gạt con đâu đấy!” Cửu hoàng tử hoan hô nói.


“Được rồi, uống xong nước đi đã, mẹ uống trước rồi con lại uống.” Nói xong, Đoạn Vân lại uống hai ngụm rồi giúp thằng bé uống nốt.
“Hoàng Thượng sao lại ngủ ở bên Thái Hậu?” Lúc này, Cầu Vĩ đi vào nói.
Đoạn Vân giúp Cửu hoàng tử uống xong nước, rút khăn lau miệng cho thằng bé.


“Tìm được Công chúa Sanh Dung chưa?”
Cầu Vĩ lắc đầu, nói:“Không tìm được, các nàng không đáng quan tâm. Chẳng qua Nhị hoàng tử sống không thấy người, chết không thấy xác."
“Vậy sao?” Đoạn Vân không quay đầu, thản nhiên nói.


“Mẹ ơi, con......” Còn chưa nói xong, Cửu hoàng tử liền “Oa” một tiếng, phun ra một ngụm máu.
“Hoàng Thượng!” Cầu Vĩ vội chạy tới, đỡ lấy thằng bé hét lớn:“Thái y, nhanh đi truyền Thái y!”


“Vô dụng thôi, chờ Thái y đến nó đã chết rồi.” Đoạn Vân khóc lau máu bên miệng Cửu hoàng tử, thản nhiên nói.
Cầu Vĩ lập tức quay đầu nhìn cốc nước trên tay nàng, cầm cằm của nàng nói:“Là ngươi? Ngươi hạ độc thằng bé?”


Đoạn Vân nhìn bộ mặt dữ tợn của hắn, nước mắt chảy ra nhưng vẫn cười nhàn nhạt.


“Cuối cùng ta đã biết, ta chỉ là đứa ngốc, vì những thứ không đáng giá mà trả giá quá nhiều. Nhưng ta vẫn muốn ngốc một lần nữa, thù hận vì mong muốn trả thù không nên có mà trả giá bằng thứ duy nhất còn lại của ta.” Nàng nói xong nhìn Cửu hoàng tử nằm trên giường.


Cầu Vĩ đá nàng xuống đất, một tay ôm Cửu hoàng tử điên cuồng rống to, nhưng máu vẫn không ngừng chảy ra từ khóe miệng Cửu hoàng tử.
Đoạn Vân nằm trên mặt đất nhìn bộ dáng điên cuồng của Cầu Vĩ, trong mắt lộ ra tuyệt vọng cuối cùng, máu tươi chậm rãi chảy ra từ khóe miệng.


Cầu Vĩ lập tức vọt trước mặt tới nàng, nắm lấy vai nàng nói:“Thuốc giải, mau giao thuốc giải ra đây! Nói cho ta biết thuốc giải ở đâu!”
“Nếu lúc này ngươi có thể nhìn ta biểu hiện ra dù chỉ một chút tình ý, ta sẽ nói cho ngươi thuốc giải ở đâu. Nhưng ngươi không...... một chút cũng không.”


Mặt Cầu Vĩ trắng bệch, lập tức nói:“Cầm nhi, xin lỗi, ta biết nàng trách ta chuyện ngày hôm đó, ta......”
Đoạn Vân cười cười, nói:“Nhanh đi nhìn Hoàng Thượng của ngươi đi, e rằng nó đã chết rồi.”
Cầu Vĩ quay người thấy Cửu hoàng tử ngã xuống giường, lập tức chạy qua.


Đoạn Vân vẫn cười, dịu dàng mà thê thảm, nhắm mắt lại ngã xuống đất.
Thật ra vẫn là số mệnh. Trong số mệnh của nàng từ trước đến nay vốn không có yêu, không có hi vọng.
Nàng vốn không nên hy vọng xa vời.


Cầu Mộ Quân bị phụ thân ruột của mình gả cho một thái giám tâm ngoan thủ lạt, lại ngoài ý muốn gặp được người mình yêu nhất, cũng chiếm được tất cả tình yêu của hắn.


Chính mình yêu người thanh niên tài tuấn quân tử trên thuyền Giang Đô năm nào - Cầu Vĩ, mất chín năm lại chỉ đổi lấy được một câu truyện cười.
Kiếp sau, chỉ mong nàng không phải đoạn chưởng, nếu không nhất định là bi kịch.
_________________