Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 12: Gia tộc Đoàn thị

Editor: Mèomỡ
Nói xong, lập tức cúi đầu rời đi.
Ánh mắt Cầu Mộ Quân nhìn theo hắn rời đi, lúc nghiêng đầu lại phát hiện Đoàn Chính Trung đang nhìn mình.
Cầu Mộ Quân cố ý nghiêng mặt qua một bên, Đoàn Chính Trung trong mũi hừ lạnh một tiếng, lập tức rời đi.
Cầu Mộ Quân lại gọi hắn lại.


“Lão gia --”
Đoàn Chính Trung quay đầu, chờ nàng nói.
Cầu Mộ Quân tiến lên vài bước, tới gần hắn thấp giọng nói:“Ngày mai...... Ngày mai là ngày lại mặt.”(1)
“Ngày mai ta phải tiến cung.” Ngữ khí Đoàn Chính Trung không ôn hòa chút nào, giống như nói một câu với nàng cũng khó chịu.


“Ngươi......” Cầu Mộ Quân hít một hơi, cố gắng bình tĩnh nói:“Đoàn đại tổng quản được Hoàng Thượng sủng ái như vậy, xin nghỉ một ngày chẳng lẽ Hoàng Thượng còn không phê chuẩn sao?”
Đoàn Chính Trung nhìn nàng một cái, không đáp lời mà xoay người rời đi.


Cầu Mộ Quân tức giận ở phía sau nói:“Không đi thì không đi, một mình ta trở về, dù sao người ta có nói cũng nói ngươi!”
Đoàn Chính Trung cũng không quay đầu lại cứ thế rời đi, Cầu Mộ Quân tức giận đến vung tay, tức giận nói:“Không đi dạo nữa, trở về!”


Trở về phòng ngồi không có việc gì làm, Cầu Mộ Quân lại lấy sách ngày hôm qua mượn Đoàn Tử Thông ra xem, lật vài tờ xong sai nha hoàn lấy giấy bút đến.
Vốn muốn tùy tay viết mấy chữ, ai dè viết xong Cầu Mộ Quân mới phát hiện mình đang mắng Đoàn Chính Trung.


“Thái giám chết bầm, tiểu nhân, biến thái, không biết xấu hổ học nữ nhân dùng phấn thơm, cầu trời phù hộ cho ngươi ăn mấy thứ ghê tởm đấy đến chết luôn đi!”


Nàng đang oán hận viết thì một nha hoàn đi vào, đứng được một lát, nói:“Phu nhân, vừa rồi nô tỳ đi qua chuồng ngựa nghe thấy quản gia phân phó người chăm ngựa bảo bọn họ mang mấy con hồng mã ra tắm rửa, chứng tỏ lão gia muốn dùng. Phu nhân, ngày mai lão gia chắc chắn sẽ cùng người về phủ Hầu gia!”


Cầu Mộ Quân ngẩng đầu nhìn nàng, là một trong số mấy nha hoàn hầu hạ mình, tuổi trẻ, vóc người nho nhỏ, trên mặt có hai lúm đồng tiền, rất có linh khí. Dường như nàng đang vui vẻ nhưng lại có chút sợ hãi không dám biểu hiện cảm xúc ra ngoài.


Cầu Mộ Quân vốn cũng không hay để ý đến nha hoàn bên người, mà bây giờ nàng lại có thiện cảm với tiểu nha đầu này.


Nha hoàn tôi tớ trong Đoàn phủ không thể nói chuyện cùng được. Mỗi tiếng nói cử động của bọn họ đều vô cùng cẩn thận. Đối với vị phu nhân mới tới là nàng, mọi người còn không biết thái độ của Đoàn Chính Trung đối với nàng là gì, cho nên không dám tiếp cận cũng không dám mạo phạm, hai ngày vừa rồi đều là cung kính cũng không thân cận. Mà tiểu nha hoàn này biết nàng vì thái độ của Đoàn Chính Trung nên tức giận, nghe được tin tức còn đến nói riêng cho nàng, chuyện không liên quan đến mình nàng lại cao hứng, cái này khiến Cầu Mộ Quân có vài phần kính trọng với nàng.


Nha hoàn thấy Cầu Mộ Quân vẫn nhìn mình, có chút ngượng ngùng, lại có chút bất an, cúi đầu.
“Em tên gì?” Cầu Mộ Quân cười, nhẹ nhàng hỏi.
Nha hoàn ngạc nhiên mừng rỡ ngẩng đầu lên, nói:“Phu nhân, nô tỳ tên Đoàn Mộc Cận.”


Cầu Mộ Quân hơi giật mình, hỏi:“Ngươi cũng họ Đoàn sao?”
Nha hoàn trả lời:“Là tên nô tỳ bốc thăm được sau khi vào Đoàn phủ, mọi người đều họ Đoàn.”


(1) Lễ lại mặt, hay lễ nhị hỷ. Thời gian đôi vợ chồng mới cưới về nhà gái lại mặt là từ 1 đến 4 ngày sau khi thành hôn. Lễ lại mặt thể hiện sự ân cần, chu đáo của nhà trai và chú rể đối với gia đình nhà gái, giúp hai nhà thêm gắn bó.