Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 10: Cái hôn ghê tởm

Editor: Mèomỡ
Hắn cúi đầu hôn lên bụng nàng rồi lại ngẩng đầu chuyển ngọn nến qua phía trên bụng nàng nhỏ giọt.
Hắn cứ như vậy hôn một chút lại nhỏ từng giọt. Cầu Mộ Quân bị tra tấn đã gần ngất xỉu mà hắn vẫn làm không biết mệt.


Cuối cùng hắn hôn không chừa chỗ nào trên bụng nàng, để ngọn nến ở trên vai nàng. Từng giọt nến theo ngọn nến đang nghiêng liên tiếp nhỏ lên trên người nàng, làm cho nàng đau đến chảy nước mắt.


Đoàn Chính Trung từ trên bụng nàng ngẩng đầu, dịu dàng lại mang theo ȶìиɦ ɖu͙ƈ đáng sợ nói:“Hầu hạ ta, hầu hạ tốt ta sẽ thả nha hoàn kia.”


Cầu Mộ Quân tự nhận mình không phải người mềm lòng nhưng ở trước mặt Đoàn Chính Trung nàng lại thành người có tâm địa từ bi. Nàng biết mình không cần vì một nha hoàn không quen mà tự chuốc lấy khổ, nhưng tưởng tượng đến thủ đoạn của kẻ trước mắt thì nàng vẫn không đành lòng. Vì thế, trong lòng nàng tuy sợ hãi nhưng ở ngoài mặt lại cố gắng bình tĩnh gật đầu.


Đoàn Chính Trung cởi dây thừng trên tay nàng, thả nàng tự do.
Cầu Mộ Quân lại một lần nữa thay hắn cởi áo tháo thắt lưng, sau đó bất chấp hôn lên môi hắn.


Trong lòng lại nhớ tới lời nói của nha hoàn kia,“Ăn nhiều tiên như vậy”...... Thì ra buổi chiều đĩa thịt băm hắn ăn là nơi đó của động vật, dạ dày Cầu Mộ Quân nhộn nhạo, cuống quít rời môi đi.


Khi nàng hôn đến ngực hắn lại bị hắn kéo đứng lên, bị hắn hôn lên môi. Lưỡi hắn vươn vào trong miệng nàng, ở bên trong công thành đoạt đất, có khi hướng thẳng tới cổ họng của nàng. Khiến cho đầu óc nàng đã hỗn loạn càng hỗn loạn thêm, thân thể vô lực xụi lơ.


Bây giờ nàng mới biết được cái gì là hôn.
Đoàn Chính Trung lại đột nhiên đẩy nàng ra, đá nàng một cước xuống dưới giường.
“Từ hôm nay trở đi, không cho phép bước vào gian phòng này nửa bước!” Trong mắt hắn mang theo ánh sáng lạnh lẽo nguy hiểm.


m tình bất định, hỉ nộ vô thường, hắn quả nhiên không phải người nàng có thể nhìn thấu. Sau khi bị đá xuống giường, nàng chỉ vội vàng mặc tạm hai món quần áo che khuất thân thể, đã bị nha hoàn dẫn ra ngoài, đưa nàng đến một gian phòng khác.
Nhưng dù thế nào thì kết quả này cũng tốt.


Buổi tối nàng không bao giờ phải đối mặt với hắn nữa.
Bóc sáp nến trên người ra lưu lại những điểm đỏ. Những chỗ bị hắn nhỏ sáp nến còn hơi hơi đau, Cầu Mộ Quân thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy may mắn vì tất cả đều đã trôi qua.


Ngoại trừ Đoàn Chính Trung cùng con chó kia khiến cho nàng kinh hồn, so với đêm đầu đến đây Cầu Mộ Quân ngủ coi như an ổn. Nhưng sáng sớm ngày hôm sau nàng nghe nói nha hoàn mạo phạm hắn lại bị đưa vào thanh lâu. Mặc dù nha hoàn kia không bán mình cho Đoàn phủ nhưng vẫn phải nghe theo hắn xử trí.


Cuối cùng nàng đã nhận rõ Đoàn Chính Trung là loại người nào. Chính là một kẻ tiểu nhân vừa tàn nhẫn vừa độc ác, lại còn thù dai, biến thái. Đêm qua rõ ràng hắn nói chỉ cần nàng hầu hạ hắn thật tốt thì hắn sẽ bỏ qua cho nha hoàn kia. Nàng cảm thấy mình làm rất tốt rồi thế mà hắn vẫn ra tay tàn nhẫn như vậy.


Nhớ tới cái hôn đêm qua, nghĩ đã muốn nôn rồi, buổi tối hắn còn vừa ăn ngưu tiên. Bây giờ ngẫm lại nha hoàn kia nói thực đúng, mỗi ngày ăn tiên không phải là thái giám thì là gì!


Cầu Mộ Quân oán hận nghiến răng nghiến lợi mắng, nhưng cũng chỉ dám mắng trong lòng. Nếu đắc tội hắn, không chừng mạng cũng chẳng còn!